Chương 51: Dung nhan

Nếu mỗi người đều

trồng một đóa hoa sen trong lòng, thế thì cũng chính là trồng xuống cả

từ bi. Bạn chỉ cần dùng ánh nắng và mưa móc tưới thẫm cho nó, dùng tấm

lòng lương thiện và tình cảm ấm áp nuôi dưỡng nó, thì sẽ bừng nở đóa hoa tinh khiết.

Chúng sinh vạn tướng, không chỉ là nói dung nhan của chúng sinh, mà còn cả tâm tính và tình cảm của chúng sinh. Quả thực,

người trên đời này không có dung nhan giống nhau, cũng không có tính

tình giống nhau. Dù có trùng hợp, cũng chỉ là tương tự và gần giống, mỗi người đều có điểm người khác không thể thay thế. Còn tính tình và hàm

dưỡng của một người thì có thể quyết định dung nhan người đó là đẹp hay

xấu.

Cái gọi là phúc hữu thi thư khí tự hoa[1], cũng là ý đó.

Trong lòng có sách vở, khí chất tự nhiên trầm tĩnh ưu nhã; trong lòng

chứa cỏ rơm, thì chỉ là hoang nguyên lổn nhổn. Mừng giận buồn vui, yêu

hận tình thù của một người, cho dù không biểu đạt ra, cũng sẽ thông qua

tâm tính bộc lộ trên mặt. Những người từng trải sóng gió cuộc đời, trên

mặt họ lưu giữ vẻ tang thương. Còn người sống yên ổn, trên mặt biểu hiện dáng vẻ bình tĩnh và thư thái. Chúng ta đều biết, thời gian là lưỡi

dao, tuổi tác lớn dần lên, nó sẽ từng nhát từng nhát khắc dấu vết xuống

khuôn mặt một thời tuấn tú. Khi thấy tuổi tác già đi, lại không sức vãn

hồi, chỉ có thể trách năm tháng vô tình, hay là con người vô tình. Năm

tháng vẫn mãi xanh, chính bạn để nó trôi qua một cách vô ích.

[1] Bụng chứa sách vở tất mặt mày sáng sủa.

“Phật nói mọi việc có nhân quả, ma nói tất cả đều ở ta. Chúng sinh vạn tướng

đều vô tướng, thành Phật thành ma đều là ta.” Trong mắt Phật, mọi việc

đều có nhân quả, mọi thứ của hôm nay, là do tất cả của hôm qua, mọi thứ

của hôm nay, lại sẽ kiểm chứng tương lai. Còn ma nói tất cả đều do tự

mình, tranh với trời, tranh nhau với vận mệnh, nhưng cũng chỉ là từ ván

cờ này nhảy vào ván cờ khác, nào đã từng có giải thoát thực sự. Chúng

sinh vạn tướng, cũng là vô tướng, tôi vẫn là tôi đó, bạn vẫn là bạn đó,

có điều ngày hôm qua cũng như ngày hôm nay, vậy mà dung nhan hôm nay đã

đổi thay.

Từ sau khi Kelzang Gyatso cử hành điển lễ tọa sàng ở

cung Potala, cục diện chính trị Tây Tạng dần dần đi vào ổn định. Vị Phật sống trẻ tuổi này mỗi ngày học tâp nghiên cứu kinh văn, chẳng có bao

nhiêu tạp niệm hồng trần. Sau khi tự mình chấp chính, chỉ muốn hoằng

dương Phật pháp, không có lòng tranh đoạt quyền lực. Chính sự của địa

phương Tây Tạng, chủ yếu do đại thần triều Thanh đóng ở Tây Tạng quản

lý. Trận chiến tranh đoạt mấy mươi năm ấy dần dần bình lặng trong dòng

chảy năm tháng. Người dân lương thiện cũng nhạt quên cuộc chiến máu tanh giữa Đệ Ba Sangye Gyatso và Lha-bzang Khan, lãng quên cái chết của

Sangye Gyatso và Lha-bzang Khan. Nhưng họ trước giờ không thể quên Đạt

Lai thứ 6 Tsangyang Gyatso, vì thơ tình của Ngài lưu truyền lại vẫn luôn vang vọng lâu dài trên bầu trời của thành Lhasa, thậm chí của cả cao

nguyên Thanh Tạng.

Vì không quên được thơ tình của Tsangyang

Gyatso, do đó cũng không quên được vị Phật sống này, không quên được mọi chuyện quá khứ của Ngài, cũng không quên được câu đố về sự mất tích của Ngài ở hồ Thanh Hải. Có lẽ trong những tín đồ ấy, có nhiều người đến

chết vẫn kính yêu Tsangyang Gyatso, họ sẽ kiên trì truy tìm tung tích

của Ngài. Nhưng tôi tin rằng, đa số mọi người sẽ hiểu được tùy duyên,

chẳng thà trông nom gia viên của mình, vì Ngài cầu nguyện, cũng không

muốn đi quấy nhiễu kiếp trước đời này của Ngài. Họ đã tin Kelzang Gyatso là linh đồng chuyển thế của Tsangyang Gyatso, thế thì họ nên thành tâm

ủng hộ vị Phật sống mới, dùng điều đó để chứng thực tín ngưỡng không đổi của họ.

Tsangyang Gyatso gửi thân ở thảo nguyên Alxa, từ sau khi Lha-bzang Khan chết, cơn ác mộng của Ngài cũng đã kết thúc. Sau khi

Kelzang Gyatso được xác lập làm Đạt Lai mới, Tsangyang Gyatso càng như

trút bỏ gánh nặng, chỉ có cục thế an ổn, Ngài mới có thể an ổn. Vua

Khang Hy nhà Thanh cũng không truy cứu tung tích của Ngài nữa. Đã lập

Kelzang Gyatso làm Đạt Lai thứ 6, thì có nghĩa Tsangyang Gyatso đã qua

đời, hoặc có thể nói Tsangyang Gyatso sớm đã bị nhà vua phế truất, hơn

nữa Đệ Ba Sangye Gyatso và Lha-bzang Khan lần lượt chết đi, lại càng

không rảnh chú ý đến câu đố về sự mất tích của Tsangyang Gyatso ở hồ

Thanh Hải. Hiện nay Tsangyang Gyatso sống ở Alxa tự do tự tại, không cần lo lắng bị người đời phát giác ra lai lịch của Ngài mà đem đến phân

tranh không cần thiết cho vùng đất bình yên này.

Những năm này,

phần lớn thời gian của Tsangyang Gyatso đều dành cho Alxa, dành cho tất

cả chúng sinh ở Alxa. Ngài từ bi độ lượng, hoằng dương Phật pháp, là

Thượng Sư được người Alxa tin thờ kính yêu. Thảo nguyên Alxa đã lưu

truyền quá nhiều câu chuyện đẹp đẽ thần kỳ về Tsangyang Gyatso, Ngài

chính là một vị Phật có thần thông và pháp lực, vì chúng sinh mở rộng

cửa Ban Nhược, dẫn đến thánh cảnh Bồ Đề. Do đó, những người tín ngưỡng

Phật giáo ấy càng thêm tin tưởng sâu sắc tu vi Phật học cao thâm của

Thượng Sư, cũng lẽ đương nhiên trở thành tín đồ kiên định không dời của

Ngài. Sức cuốn hút của Tsangyang Gyatso ở Alxa, không mảy may thua kém

lúc Ngài ở cung Potala. Họ tin Ngài như tin Phật tổ.

Tất cả mọi

chuyện, đều lấy từ “Bí truyện” của Ngawang Lhundrup Daji, vị này tự xưng là cao đồ của Tsangyang Gyatso, vì sư phụ của mình ghi lại những sự

tích truyền kỳ.

Đúng thế, dung nhan hôm nay đã thay đổi. Trong

“Bí truyện” của Ngawang Lhundrup Daji, miêu tả dáng mạo của Tsangyang

Gyatso, khiến người rất mực ngạc nhiên vui mừng. Nói Ngài dù đến hơn sáu mươi tuổi vẫn giữ được dung nhan tuấn mỹ, sáng chói hơn người. Dù Ngài

quần áo lam lũ trà trộn trong đám ăn mày ở phố chợ, cũng có thể bị nhận

ra. Mà những điều này không chỉ bởi vì dung mạo tuấn nhã phong lưu của

Ngài, còn bởi vì thân thể Ngài có thể tỏa ra mùi hương lạ, mùi hương ấy

giống như hương liệu cúng Phật, khiến lòng người thư thái trầm tĩnh.

Miêu tả như thế là xuất phát từ lòng sùng bái và yêu quý của Ngawang

Lhundrup Daji đối với sư phụ, cũng là vì si mê của các tín đồ thành kính đối với Tsangyang Gyatso.

Chúng ta nên tin Tsangyang Gyatso

những năm cuối đời vẫn dung nhan tuấn mỹ, mặt như gió xuân, mắt chứa

nước thu. Cái gọi là tiên phong đạo cốt, chính là nói khí chất của một

người, dù trải qua bao nhiêu biến đổi, vẫn có thể ung dung điềm đạm,

trầm tĩnh bình thản. Một người sáng suốt, thấu triệt, trên người sẽ vô ý bộc lộ ra khí độ siêu phàm thoát tục, cao quý mà ưu nhã, sâu sắc mà

bình tĩnh.

Do đó bất kể sau khi Tsangyang Gyatso mất tích ở hồ

Thanh Hải, lưu lạc bao nhiêu năm chốn giang hồ, chịu bao nhiêu mưa tuyết gió sương, nhưng với tu vi Phật học và tố dưỡng nội tâm của Ngài, dung

nhan của Ngài sẽ không già nua quá sớm, ngược lại sẽ càng thêm trong

trẻo sáng láng cùng với tu vi của Ngài. Vì lòng Ngài hiền lành từ bi,

thông thấu độ lượng, ngày dài tháng rộng, những hào quang không che được ấy sẽ lộ ra trong dung mạo và khí chất. Ngài lúc đó, bất kể nội tâm hay vẻ ngoài, đều hẳn là tinh khiết đẹp đẽ.

Tôi tin rằng những người có tín ngưỡng, những người nội tâm từ bi lương thiện, dù dung nhan của

họ có đẹp đẽ hay không, nhưng trong cốt cách của họ đều sẽ toát ra một

vẻ đẹp tĩnh lặng gột hết phấn son. Vẻ đẹp ấy khiến tất cả những ai tiếp

xúc đều có thể yên ổn mà bình tĩnh. Từ bi là một sức mạnh, có thể cứu

rỗi nhiều người trầm luân trong tội ác, cũng sẽ cảm nhiễm nhiều người

hoang mang trong trần thế. Nếu mỗi người đều trồng một đóa sen trong

lòng, thế thì cũng chính là trồng xuống cả từ bi. Bạn chỉ cần dùng ánh

nắng và mưa móc tưới thẫm cho nó, dùng tấm lòng lương thiện và tình cảm

ấm áp nuôi dưỡng nó, thì sẽ bừng nở đóa hoa tinh khiết.

“Một ý

nghĩ thành Phật, một ý nghĩ thành ma, giữa thiện và ác, nhân quả đời

trước. Ngắm Phật tổ cầm hoa mỉm cười, chỉ than người đời mắt đục nhìn

vật, nghe Phật pháp Đại Thừa[2] của Phật tổ, chỉ mong người đời lòng yên tịnh không sóng.” Đời người có quá nhiều chọn lựa, nhưng chúng ta cần

kiên trì niềm tin và theo đuổi của mình, thành Phật thành ma, chỉ là

giữa một ý nghĩ. Khi ngắm Phật tổ cầm hoa mỉm cười, lòng yên tịnh không

gợn sóng, cần gì phải lo sợ năm tháng như lưỡi dao, vô tình gọt giũa

dung nhan?

[2] Đại Thừa (mahāyāna) còn gọi là Đại Thặng tức là

“cỗ xe lớn”, “bánh xe lớn”, là một trong hai trường phái lớn của đạo

Phật. Trường phái kia là Tiểu Thừa (hīnayāna) hay Tiểu Thặng, nghĩa là

“cỗ xe nhỏ”, “bánh xe nhỏ”. Đại Thừa tập trung vào việc mở đường giác

ngộ cho chúng sinh, Tiểu Thừa lấy sự giác ngộ bản thân làm trọng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.