Chương 37: Bồ đề

Mỗi người đang

sống đều có trách nhiệm, nhưng những điều này cũng chỉ là khói bụi rơi

trên vạt áo, vừa thổi đã tan. Đối với những bóng lưng đã không thể níu

giữ, thành tâm nói một tiếng trân trọng, chẳng phải là tốt hơn hay sao?

Hãy làm một đám mây trôi ngẫu nhiên bồng bềnh trên bầu trời, đi lướt qua

tất cả vinh nhục của phàm trần, còn những bụi hồng hối hả đi đến đầu kia chỉ là khói lửa của người khác, chúng ta chẳng cần tốn công để ý. Dù là như thế, nhưng chúng ta vẫn sẽ lạc lối vì những vẻ đẹp hư ảo, sẽ rầu rĩ vì một câu chuyện không có kết cuộc. Mỗi một lần quay đầu, đều là vì có người và việc không thể cắt bỏ, mỗi một lần thương cảm, đều là vì hồng

trần còn có bận tâm khó dứt. Mỗi người đang sống đều có trách nhiệm,

nhưng những điều này cũng chỉ là khói bụi rơi trên vạt áo, vừa thổi đã

tan. Đối với những bóng lưng đã không thể níu giữ, thành tâm nói một

tiếng trân trọng, chẳng phải là tốt hơn hay sao?

Khi những người

dân lương thiện vẫn đang chăn thả trên thảo nguyên, truyền xướng tình ca tuyệt diệu mà Phật sống viết, Lha-bzang Khan đã nôn nóng đem thánh chỉ

của Khang Hy đến nơi. Cung Potala thần thánh trang nghiêm tụ tập rất

nhiều sư sãi, còn có những người hành hương gió bụi dặm trường. Cái chết của Sangye Gyatso khiến họ đã có dự đoán nhạy cảm, biết vị Phật sống

tôn quý của họ sắp sửa phải đương đầu với một tai kiếp lớn. Họ quyết ý ở bên Ngài cùng chống chọi lại trận gió bão này, dùng nó để chứng minh

lòng kính yêu của họ đối với Phật sống và tín ngưỡng cháy mãi không tắt

trong lòng.

Chấp hiến kinh sư. Lha-bzang Khan ra vẻ trịnh trọng

truyền đạt ý chỉ của vua Khang Hy, nụ cười hơi nhếch trên khóe miệng và ý chế giễu nhiệt liệt trong lòng y, thoáng nhìn đã thấy rõ mồn một dưới

ánh dương. Y không nói dối, tất cả những điều này đều là sự thật, bên

trên có con dấu Khang Hy tự tay đóng. Lha-bzang Khan giảo quyệt khiến

cho vua Đại Thanh tin Đạt Lai thứ 6 không phải là Phật sống thật, dễ

dàng phá hủy giang sơn Đệ Ba Sangye Gyatso mười mấy năm khổ tâm vun vén. Hiện giờ y không cần tự mình ra tay, chỉ cần mượn chỉ thị của nhà vua

g**t ch*t Tsangyang Gyatso. Giải về kinh thành, Tsangyang Gyatso sẽ chịu một số phận ra sao? Chẳng ai đoán biết được, nhưng bất cứ ai cũng hiểu

rõ, vua Đại Thanh uy nghiêm làm sao có thể tha thứ cho một vị Phật sống

giả, một lãng tử mê rượu háo sắc?

Vị Phật sống chí cao vô thượng

trong lòng họ chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành một tên tù nhân, chuyến đi

này mây núi muôn dặm, lành dữ khó lường, còn có ngày trở lại hay sao?

Những người dân chất phác lương thiện ấy trước giờ đều tin tưởng tất cả

sinh linh trên mảnh đất này đều có tình cảm, núi thần hồ thánh, cỏ xanh

bò cừu, đều hiểu được lời nói của họ, có cùng tín ngưỡng. Vị Phật sống

mà họ thành kính lễ bái sớm đã bén rễ trong lòng họ, bất cứ lời đơm đặt

nào đối với họ cũng là nói nhảm, vào tai này ra tai kia.

Các sư

nhất trí không chịu thừa nhận cách nói của Lha-bzang Khan, yêu cầu biện

hộ với vua Khang Hy, nói Đạt Lai thứ 6 Tsangyang Gyatso là lạc lối bồ

đề, là du hý tam muội[1]. Lạc lối, đúng vậy, Ngài là một gốc bồ đề mọc

trước Phật, vì tuổi trẻ vô tri, không chống nổi những cám dỗ của khói

lửa nhân gian, sa nhầm lưới trần, kết một cuộc tình duyên. Ai chẳng từng có thời trai trẻ, ai chẳng từng phạm phải lỗi lầm, Phật không phải từ

bi hay sao? Chẳng lẽ một đứa trẻ lầm đường lạc lối không nên được tha

thứ, không nên được bỏ qua?

[1] Du hý tam muội: Tam muội là dịch

âm chữ Phạn “samādhi”, nghĩa là chính định, dùng công tu hành trừ sạch

được hết trần duyên mà nhập vào cõi mầu, rỗng không vắng lặng. Du hý tam muội: nhập định xuất định thuần mặc tự nhiên.

Phật chẳng phải đã nói quay đầu là bờ ư? Nếu Ngài bằng lòng quay đầu, lỗi đã phạm được đền bù, tất cả chẳng phải có thể làm lại từ đầu sao? Hoa rối mờ mắt người,

tình yêu đẹp đẽ chính là một cảnh hoa nở rực rỡ, mà Tsangyang Gyatso vì

trẻ tuổi đa tình, bị vẻ xán lạn che mờ đôi mắt, xét về tình thì có thể

tha thứ. Phật trước giờ đều không trừng phạt chúng sinh, chỉ dẫn dắt

những người lỡ bước lạc lối vào đường ngay, khiến người tu dưỡng không

đủ đọc lại kinh văn, tham ngộ bồ đề.

Du hý tam muội cũng là như

thế, Tsangyang Gyatso chỉ là một đứa trẻ hiểu đời chưa sâu, không thể

chịu nổi cám dỗ của tình yêu, nếm trộm trái cấm. Ngài chẳng qua chỉ muốn cùng ý trung nhân nắm tay dạo bước hồng trần, yêu hết mình một lần,

dùng tuổi thanh xuân đổi lấy một lần tim đập mạnh. Trước giờ chưa từng

hỏi sẽ có hậu quả ra sao, Ngài thậm chí còn ấu trĩ cho rằng, mình không

hại người chính là từ bi lớn nhất. Tsangyang Gyatso viết thơ tình chỉ để bày tỏ tình cảm chân thực trong lòng, cũng chưa từng nghĩ những vần thơ này sẽ lưu truyền đến dân gian. Ngài đến phố Barkhor uống rượu, gặp gỡ

cô gái Qonggyai, cũng chỉ là để khuây khỏa nỗi buồn, chưa từng nghĩ

chuyện này lại trở thành lý do Lha-bzang Khan dùng để loại bỏ Ngài.

Trò chơi của một cá nhân, bi ai của muôn ngàn người. Thân là Phật sống,

không thể bài trừ tất cả tạp niệm, không thể tâm thần bình tĩnh, Ngài có lỗi. Nhưng lỗi của Ngài, không có nghĩa Ngài không phải Đạt Lai thật.

Bất cứ ai cũng biết, đây là cái cớ Lha-bzang Khan dùng để đối phó

Tsangyang Gyatso, mà lời biện hộ các vị sư già đưa ra đã trở thành nói

suông, không mảy may tác dụng. Y muôn dặm xa xôi đi đến kinh thành, xin

về thánh chỉ của vua Đại Thanh, làm gì có chuyện vì mấy vị sư già mà từ

bỏ quyền lực địa vị y chìa tay lấy được. Không có đất vãn hồi, mặc cho

họ đầm đìa nước mắt biện hộ van nài, lòng dạ lạnh lùng cứng rắn của

Lha-bzang Khan chẳng mảy may lay động.

Tsangyang Gyatso một mình

ngồi yên trên lầu mé bên của cung Potala, Ngài không thể không biết thế

giới ngoài kia đã rối ren đến mức nào. Ngài không sợ chết, nhưng Ngài

không nỡ rời mảnh đất đã bao dung Ngài, tôn vinh Ngài, không nỡ rời dân

chúng đã tin tưởng Ngài, phụng dưỡng Ngài. Ngài không thể không biết,

lần này đặt chân lên con đường núi cao sông rộng, sau này sống chết chưa rõ, cũng chẳng còn có ngày trở về. Ngắm Phật một lần nữa, điều Ngài có

thể làm chỉ là than thở. Nếu không phải Ngài buông thả, có lẽ Đệ Ba

Sangye Gyatso sẽ không chết, dù y nắm chặt cây quyền trượng vốn thuộc về Phật sống, nhưng y cũng có một trái tim yêu quý muôn dân Tây Tạng.

Sangye Gyatso nào đã thật sự làm tổn thương Tsangyang Gyatso? Y không tín

nhiệm Ngài, là bởi trong mắt Sangye Gyatso, Tsangyang Gyatso chỉ là một

đứa bé nhu nhược đa tình. Ngài không có dc vng đối với chính trị, do

đó không gánh vác nổi lá cờ nặng nề của chính giáo Tây Tạng. Tất cả

những gì y làm, không chỉ là vì thỏa mãn dc vng và chí hướng cá nhân

đối với quyền lực, dù chiếc ngai báu nạm vàng dát ngọc kia khiến y từng

mất ngủ lúc nửa đêm, nhưng đây không phải là vương vị thế tục. Có lẽ tắm máu hăng hái chiến đấu, dốc hết tất cả sống mái một trận có thể đổi lại áo rồng bọc thân, chuyển thế của Phật sống sớm đã có nhân duyên từ

trước, thứ Sangye Gyatso có thể có được là quyền lực thật sự, chiếc ngai báu kia mãi mãi là trang sức chạm trổ hư cấu trong mộng, chẳng chút dây mơ rễ má với y.

Náo kịch đã tạo thành, chưa chờ tới kết cuộc

cuối cùng thì người xem còn chưa thể ra về. Cung Potala lúc này bị bao

vây đến giọt nước không lọt, mọi người từ các ngóc ngách trên cao nguyên núi tuyết hội tụ về bên Đạt Lai, rạp mình quỳ lạy trên quảng trường

cung điện. Gió xuân se lạnh lướt qua vạt áo họ, lướt qua khuôn mặt đầm

đìa nước mắt của họ. “Nếu Đại sư này không phải là chuyển sinh của Đạt

Lai thứ 5, ma quỷ đập nát đầu ta.” Đây là lời họ nói, rất thành khẩn,

rất kiên định, vừa nói vừa khóc.

Những người dân hiền lành xưa

nay chưa từng trách móc việc làm rời kinh phản đạo của Phật sống. Hành

vi hoang đường mà trong mắt Lha-bzang Khan cho là không thể tha thứ, thì trong lòng chúng sinh lại là sự cố chấp của vị Phật sống dám vì tình

yêu bất chấp bản thân. Nhưng lòng dạ rộng rãi và trái tim từ bi của họ

không thể sửa đổi giới luật nghiêm ngặt Phật tổ quy định ra, không thể

vượt qua rào cản cấm đoán của thế tục. Họ bất lực tụ tập một chỗ, quỳ

bái trên mặt đất băng giá, đau lòng khôn xiết.

Nỗi lưu luyến và

lòng kính yêu của họ đối với Tsangyang Gyatso càng chọc giận Lha-bzang

Khan. Nhưng Tsangyang Gyatso không đợi quân đội của Lha-bzang Khan ra

tay, đã ra khỏi gác bên, bình tĩnh đối diện với Lha-bzang Khan. Mấy giây ngắn ngủi, đôi mắt trong sáng kia khiến Lha-bzang Khan cảm thấy kinh

hoảng vô cớ. Y thừa nhận một cách sâu sắc, chàng trai vô cùng tuấn tú

trước mắt chính là Đạt Lai thật sự. Biết rõ là sai lầm, y vẫn phải đã

sai thì sai luôn, chỉ cần trừ bỏ Ngài, cung Potala vàng son rực rỡ này

từ nay sẽ là vương quốc của y. Y sẽ thay thế Sangye Gyatso thống lĩnh

muôn dân Tây Tạng, dù họ có ủng hộ y hay không, y chỉ cần kết quả.

Nhìn dân chúng quỳ đầy trên mặt đất, Tsangyang Gyatso bình tĩnh cuối cùng

cũng không thể kìm nén được, để dòng lệ nhạt nhòa đôi mắt. Ngài thực sự

động lòng vì những chúng sinh tín ngưỡng Ngài một cách đơn thuần này.

Thói ngỗ ngược trong quá khứ đã là một tàn cục không thể thu dọn, bày

trên khám thờ Phật rộng lớn của cung Potala, tán loạn bừa bộn. Kết cuộc

ấy khiến Tsangyang Gyatso trong lòng hổ thẹn, thẹn với chúng sinh, thẹn

với Phật tổ, cũng thẹn với giai nhân. Vinh dự và ân sủng được hưởng

nhiều năm nay đã đến lúc phải trả lại, bao gồm buồn khổ bị cầm tù, cũng

đã đến lúc cần kết thúc.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.