Chương 3: Vòng đã đứt, duyên đã tận

Lúc ấy, chẳng một ai biết hai ta yêu nhau, cô ấy và anh truyền nhau một

tờ giấy nhỏ, em chỉ lẳng lặng quan sát. Rồi hai người bị cô bắt được, em không hiểu sao khoảng khắc ấy tâm trí đã nói ngừng quan tâm nhưng em

vẫn lo lắng thay anh.

Em vĩnh viễn cũng không quên ngày chia tay ấy, anh cho em xem mảnh giấy

cô ấy gửi anh hỏi quan hệ giữa em và anh là gì. Anh trả lời, là bạn. Từ

đó đến cuối tiết Văn, em nhẫn nhịn không bùng nổ, nói với anh chúng ta

chia tay đi. Anh im lặng không nói. Sau này, lại chỉ vì một lần giao hảo mà em lại lựa chọn tin tưởng anh.

Ngày đó, em đã khóc, nằm gục xuống bàn mà khóc, thật may bàn giáo viên

chắn đúng tầm nhìn của cô, các bạn trong lớp cũng không chú ý đến em.

Giờ ra chơi, em chạy ra khỏi lớp, ngồi dưới sân trường chờ nước mắt khô, đến khi chuông reo em trở về ngồi bên cạnh anh. Em mượn bạn xung quanh

kéo, định rạch tay nhưng không làm được, nên vẽ một dấu đỏ.

Hôm sau, lên lớp được một tiết em không chịu nổi, phải về nhà. Bởi em

không muốn nhìn mặt anh, nhìn mặt cô ấy. Khi đó em mới biết, hóa ra

thanh xuân có thể đau thương đến vậy.

Nhưng em không hận anh, thực sự không hận nổi, chỉ có giận. Em từng dùng compa khắc lên tay, nhìn vết đỏ dưới da xuất hiện rồi lại biến mất,

trong lòng em ngoài đau đớn có cả khó chịu. Nhiều lần còn bị anh bắt

gặp. Cuối cùng vào một buổi trưa hè, mặt trời lên cao, bạn học đều đã

nghỉ trưa, em nằm trên bàn bật khóc. Đến chiều, có một cô bạn nói với em hình như trưa nay cô ấy nghe thấy tiếng khóc trong lớp, hỏi em có nghe

thấy không. Em đáp, là em đã khóc. Cô ấy lắc đầu, “Sao cậu phải như

thế.”. Đúng, sao em lại phải thế.

Một tháng trôi qua, chúng ta lại trở về chỗ ngồi ban đầu, chỉ là cảnh

còn người mất. Em đem những bức thư của chúng ta, toàn bộ, xé trước mặt

anh, rồi quét sạch tất cả.

Chính vào lúc ấy em bắt đầu bị bệnh, thỉnh thoảng lại th* d*c, thỉnh

thoảng tim lại đau. Em biết đây là tâm bệnh, cho nên nhiều năm về sau,

em đã đi khám vô số lần, kết quả đều bình thường.

Anh nói, anh chỉ là khách qua đường trong cuộc đời em. Anh bảo em quên

anh đi. Anh đã từng xin lỗi, cũng đã từng xát muối vào vết thương của

em.

Khi đó, tinh thần em sa sút một khoảng thời gian rất lâu. Thi cuối kỳ,

thành tích kém nhất lớp. Nhưng em vẫn tự nói với mình, em không hối hận

vì đã gặp anh, không hối hận vì đã từng tổn thương, càng không hối hận

vì đã yêu anh.

Vòng đã đứt, duyên đã tận, mộng đã tỉnh. Chúng ta chỉ là người thường

giữa biển người mênh mông, may mắn gặp được nhau, thân thiết rồi yêu

nhau. Chúng ta không phải hoàng tử và công chúa, mãi mãi không phải.

Hoa đào tươi đẹp cuối cùng rồi cũng tàn phai, sao băng vụt qua rồi lại biến mất vào trời đêm.

Sau đó chúng ta hứa hẹn, lại một lần nữa trở về làm bạn bè.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.