Chương 2: Gặp gỡ

Vào trường

nó vội đi tìm lớp.Rõ khổ, đầu óc nó làm sao ấy chứ lượn một vòng rồi mà chẳng

tìm thấy lớp đâu.Mà công nhận trường rộng thật,đi mãi không hết à.

Đang ngó

nghiêng thì…Uỳnh…con bé lảo đảo và …Rầm…con bé ngã dập mông.

-Ui da.Nó nhăn mặt.

-Em có sao không?Một giai đẹp nâng nó dậy,gương mặt

cực kì lo lắng sốt sắng hỏi : “Anh xin lỗi,anh vô ý quá,em không sao chứ?”.Giai

đẹp vẫn tiếp tục quan tâm.

Nó ngước

mắt lên nhìn,trời đẹp trai quá vậy má, lại còn tốt bụng, hiền lành nữa.Chuẩn

thiên thần đại ca,hot boy trong truyền thuyết rồi.Ôi ,thế này thì ngã đau chút

cũng không sao (mê trai vậy má).Nó cười hì hì -Dạ em không sao.Cũng tại em đi đứng không nhìn nên

mới va vào anh.Rồi nó cúi đầu: “Xin lỗi anh”.

Anh đẹp trai gãi đầu -Em không sao là tốt rồi.Mà em học lớp nào vậy?Anh

chưa thấy qua em.

Nó tỏ vẻ ngây thơ,bẽn lẽn -Dạ em học C10.Nhưng em vẫn chưa tìm thấy lớp.

-Hóa ra là lớp 10.Mới vào trường nên chưa tìm được lớp

chứ gì.Ừ,được rồi, đi theo anh.Nói rồi cầm tay nó dắt đi.Em nhỏ nhà ta ngại đỏ

mặt cũng lon ton theo bước ông anh đẹp giai.(Được trai đẹp dẫn đi thế này thì

phê đến tối)

-Nè đến rồi đó.Em vào lớp đi.Anh đẹp giai buông tay

làm nó có tiếc nuối.

-Cảm ơn anh.Nó cúi đầu lí nhí

Thiên thần đại ca xoay người đi.Nó ngước mắt lên nhìn

rồi bỗng gọi giật lại -Anh gì ơi.

Anh quay lại nhìn nó -Sao thế?

-Em có thể biết anh tên gì không?

-Anh là Quang lớp A3.Còn em thì sao?

-Em là Mạch Nha.

-Mạch Nha tên lạ nhỉ, nghe như đường ý, nhưng rất đặc

biệt.Thiên thần đại ca cười_một nụ cười tươi tắn, tỏa nắng làm tim nó loạn nhịp

rồi xoay bước đi.

Nó ôm ngực,

đối diện với trai đẹp thế này có ngày chết vì đau tim.Nó thắc mắc tại sao nữ

chính trong ngôn tình lại có thể không có cảm giác khi đối diện với hot boy

nhỉ.Đúng là hư cấu mà.Mà kệ đi, vào lớp đã.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.