Chương 16: Tin dữ

Hai đứa kia lôi nó ra đằng sau rồi khoanh tay nhìn

nó,vẻ mặt rất nghiêm trọng.

Nó cười -Xin chúng mày ,có gì nói đi,đừng có bày cái khuôn mặt

như sắp có bão ra thế.

-Mày phải bình tĩnh đấy nhé.Như Ý nói.

-Ừ nói đi.

-Anh Quang vừa mới ngỏ lời với chị Hoa A1 tối qua.Chị

ấy nhận lời rồi. Hình như lãng mạn lắm,anh ấy hát và tặng một bó hoa hồng cho

chị ấy cơ.

Nó đứng

hình. 'Nó…không có nghe nhầm chứ.Anh ấy thích người khác sao? Anh ấy có bạn gái

sao?Vậy là nó hết cơ hội sao?'

Nó không nói gì,hai mắt trân trân nhìn hai đứa

bạn.Khóe mắt ươn ướt nhưng nó cố gắng kìm nén không để cho giọt nước mắt nào

rơi xuống.Cổ họng nó nghẹn ứ .Lồng ngực như thắt lại, có cái gì đó đau đớn quá.Im

lặng…vẫn im lặng.Nó gắng gượng mở miệng -Ừ…tao biết rồi…Mà sao chúng mày biết ?

-Tao tóm được cha này,lôi ra góc sân sau đang định xử

thì nghe thấy mấy bà 12 buôn chuyện bảo thế.Nghe xong tao với thằng Hải quay

vào đây bảo mày luôn.

Nó đơ mặt,trong trạng thái shock tinh thần,não cần

tiếp máu.Hải và Như Ý nhìn nhau không biết phải an ủi nó như thế nào.

Hải vỗ vai

nó -Không sao đâu mày.Đời còn dài,trai còn nhiều.Mày đáng

yêu thế này thì đầy anh xin chết.

Như Ý ôm lấy nó,vỗ vỗ lưng con bé -Đừng buồn nha mày.Dù sao thì vẫn còn chúng tao mà.

Hải đẩy Như Ý ra,kéo nó vào lòng -Đây,anh cho cô mượn vai,cô cứ khóc đi,khóc cho nhẹ

lòng.

Nó cười trừ -Cảm ơn chúng mày.Tao không sao.

……………….

Về đến nhà,nó không có tâm trạng làm gì cả.Đến bữa

cũng chỉ ăn qua loa vài miếng rồi lên phòng nằm.

Rốt cuộc

thì nó với Quang cũng chẳng có gì cả.Có lẽ lúc trước nó đã mơ mộng quá

nhiều.Làm sao anh ấy có thể để ý đến nó chứ.

'Bạn gái anh ấy chắc xinh lắm, nghe

nói hot girl khối 12 cơ mà.Có lẽ vậy mới xứng với anh ấy.Cái cảm giác đơn

phương một người thật khó chịu.'

Nó thực sự cảm thấy rất hụt hẫng.Cũng tại nó quá

nhút nhát không chịu nói với anh ấy tình cảm của mình.Và giờ đây cái giá của sự

nhút nhát ấy chính là nhìn người mình thích ở bên người khác.Đau lòng, nó quá

đau lòng.

Nếu thời

gian quay ngược trở lại,liệu nó có dám nói với Quang rằng nó thích anh ấy

không?Chắc là không bởi nó sợ bị từ chối, sợ không còn được nhìn thấy nụ cười

ấm áp ngày nào.Có lẽ không nói thì tốt hơn.Bây giờ nó sẽ vẫn gặp anh ấy,vẫn sẽ

cười với anh,vẫn sẽ nhìn anh chơi bóng rổ và vẫn được ở bên anh với tư cách một

người bạn, một người em gái.Với nó như vậy là đủ rồi.

Có thể

người ta cho rằng nó quá hèn nhát, thích một người mà không dám nói ra,thích

một người mà chỉ biết cam chịu lặng lẽ đứng từ xa nhìn.Ai có thể hiểu cho

nó,hiểu cho tâm hồn non nớt lần đầu tiên hiểu cảm giác rung động là gì.Ai sẽ

đồng tình với nó,với sự lựa chọn hèn nhát này?

Thích

Quang không phải là tội của nó ,mà là tội của con tim không làm theo lí trí

này.Không thích Mạch Nha cũng chẳng phải lỗi của Quang bởi Quang đâu có biết

tình cảm của Nha dành cho mình.Một chữ thích nghe rất đơn giản nhưng lại giày

vò con người ta đến vậy.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.