Chương 34: Anh đã trở về!

Công ty

Trương Nhật là nơi tụ hội những tinh hoa của đất nước, họ không những có tài mà

còn có cả sắc. Vì mỗi người trong bọn họ đều là “bộ mặt” của công ty.

Nam thì ưu tú, đĩnh đạc. Nữ thì xinh đẹp, sắc xảo. Bất cứ một đối tác hay người

nào ra vào cũng đều không khỏi trầm trồ khen ngợi. Nhưng những cô gái trong đây

dù đẹp đến mấy cũng không thể không há hốc mồm khi nhìn thấy một mỹ nhân đang

đứng ở ban thư ký.

Cô ấy mặc

một chiếc váy trễ vai màu đen ôm sát cơ thể tôn lên dáng người hoàn mỹ, đường

cong rõ nét đều hiện rõ. Làn da trắng hồng mịn màng thật khiến cho người ta

không nhịn được muốn sờ vào cảm nhận. Hai đầu vai tròn trịa để lộ ra cùng với

khuôn ngực bầu bĩnh ẩn hiện sau chiếc váy khiến cho bọn đàn ông không khỏi thèm

thuồng.

Linh Như

khẽ liếc mắt nhìn qua mấy nhân viên đang nhìn mình thì thầm, khẽ nhếch môi xem

thường rồi nói với thư ký

  • Tôi

muốn gặp Tổng giám đốc của công ty này.

Cô thư ký

kia quan sát cô gái trước mặt. Cô ta thấy cô gái này rất quen, suy nghĩ một lúc

rồi bỗng há miệng ngạc nhiên. Đây chẳng phải là con gái cưng của Chủ tịch tập

đoàn Phúc Vinh vừa mới du học về được báo chí nhắc đến mấy ngày nay hay sao?

Nhận thấy

tầm quan trọng của cô gái trước mặt mình, cô thư ký nhỏ giọng cung kính

  • Thưa

cô, Tổng giám đốc hiện vẫn còn đang công tác ở nước ngoài ạ!

Đôi mày

xinh đẹp của Linh Như khẽ nhíu lại vẻ không hài lòng.

  • Khi nào

thì anh ấy về?

  • Dạ

khoảng một tuần nữa ạ! - Cô thư ký đáp.

  • Lâu thế

à? - Linh Như lẩm bẩm rồi quay đi.

Linh Như

vừa đi khỏi thì cả đám nhân viên đều ồ ạt chạy đến chỗ cô thư ký, tò mò hỏi

  • Cô gái

đó hình như là người mấy bữa nay báo chí hay nhắc đến phải không? Cô ấy đến tìm

ai vậy?

Cô thư ký

gật đầu, đáp

  • Cô ấy

đến tìm Tổng giám đốc!

  • Hả? -

Cả đám há hốc mồm.

Họ ngạc

nhiên cũng phải, bởi từ trước đến nay ngoại trừ đối tác ra thì chưa có một cô

gái nào đến tìm Tổng giám đốc của họ, hơn nữa lại còn là con của người có chức

quyền xinh đẹp nữa. Lẽ nào cô gái ấy... là bạn gái của Nhật Minh?

Cô thư ký

và cả đám nhân viên nheo mắt nhìn theo, trong lòng không khỏi thắc mắc về mối

quan hệ giữa vị tiểu thư kia cùng với Nhật Minh.

...

Ngồi ở

nhà, Nhã Thi bật ti vi lên xem hoạt hình Đôrêmon mình yêu thích nhất. Nhưng hôm

nay cô không có tâm trạng xem, cứ mân mê chiếc điện thoại lên nhìn ngắm như chờ

đợi gì đó.

Nhã Thi

ngồi cuộn tròn trên ghế, tay nắm chặt điện thoại không buông. Mấy bữa nay Nhật

Minh không gọi điện cho cô, trong lòng cô đột nhiên lại cảm thấy khó chịu.

Không rõ đó là loại khó chịu gì nữa!

Nhiều lần

muốn hỏi Hải Nam anh dạo này thế nào, có khỏe không nhưng cô không có can đảm

để hỏi. Vì lòng tự trọng và sĩ diện quá cao nên không cho phép cô hỏi thăm một

người mà trước đó cô đã thề rằng không bao giờ yêu.

Tính

tong!

Tiếng

chuông cửa phá ngang suy nghĩ của Nhã Thi, cô không nghĩ là Hải Nam vì lúc

chiều anh đã đến rồi. Vậy người bấm chuông chỉ có thể là chị Chi ở nhà buồn nên

ẵm bé Mi qua chơi thôi.

Nghĩ vậy,

cô đi ra mở cửa. Nhưng khi cánh cửa vừa mở ra, mọi cảm xúc trong cô như vỡ òa.

Bao nhiêu nhớ nhung, mong mỏi cuối cùng cô cũng gặp lại Nhật Minh. Anh đang

đứng trước mặt cô, vẫn đẹp trai, phong độ như lúc mới đi. Cả người Nhã Thi cứ

ngây ngốc đứng đó nhìn anh, còn anh thì khỏi phải nói, nhìn thấy người mình

ngày đêm mong nhớ, anh đương nhiên là vui rồi.

  • Anh...

Anh... - Cô chỉ tay vào Nhật Minh, vẫn chưa hết ngạc nhiên vì đột nhiên anh lại

xuất hiện ở đây. - Sao anh lại ở đây? Chẳng phải anh đang ở Pháp công tác sao?

Nhật Minh

không trả lời, anh thả cái giỏ trên tay mình xuống rồi ôm chầm lấy Nhã Thi,

siết mạnh cô vào người để xua tan đi nỗi nhớ nhung mà anh đã phải chịu đựng

trong thời gian qua.

  • Trong

một tháng qua, em có nhớ tôi một chút nào không? - Rất lâu sau, anh mới chịu

buông cô ra, nắm lấy hai vai cô, khẽ hỏi.

  • Không!

  • Cô quay mặt đi, tránh ánh nhìn tha thiết của anh.

Cô muốn

trả lời là có nhưng không hiểu sao câu cửa miệng lại thành ra như vậy.

Đáy mắt

anh hiện rõ sự thất vọng, dù đã biết trước câu trả lời nhưng sao khi nghe chính

miệng cô nói ra, anh vẫn không thoát khỏi bị tổn thương?

  • Nhưng

tôi nhớ em! - Anh nhẹ ôm lấy cô, vùi mặt vào cổ cô tìm kiếm hương thơm quen

thuộc.

Trong tim

Nhã Thi len lỏi niềm hạnh phúc lẫn ngọt ngào. Người đàn ông này luôn nói những

câu làm cô rất vui song nhiều lúc cũng làm cô muốn phát điên lên được.

Trong một

tháng Nhật Minh công tác tại nước ngoài, anh đã nhớ cô đến phát điên. Với anh,

một ngày không gặp cô gái ấy là ngày đó, trong người anh cảm thấy vừa bứt rứt

vừa khó chịu, giống như bị thiếu mất một vật gì đó quan trọng luôn bên cạnh

mình.

Chính vì

nhớ ai kia nhiều như thế nên khi vừa đáp chuyến bay, anh đã vội vã lái xe đến

đây, mặc cho tài xế của mình trơ trọi nơi phi trường nhộn nhịp.

Gặp được

Nhã Thi, tâm trạng anh liền trở nên vui vẻ. Anh chỉ muốn ôm chầm lấy người con

gái trước mặt mình, hôn ngấu nghiến cho thỏa sự nhớ mong bao ngày. Nhưng Nhật

Minh chỉ có thể ôm cô, vì nếu anh hôn cô thì cô sẽ càng ghét anh nhiều hơn,

thậm chí là sẽ càng xa lánh anh hơn. Đó là điều anh không bao giờ muốn nó xảy

ra.

Mấy ngày

nay Nhật Minh luôn cố gắng hoàn thành tốt công việc nên không có thời gian gọi

cho cô. Hơn nữa, anh muốn tạo cho Nhã Thi một sự bất ngờ khi thấy mình bỗng

dưng xuất hiện ở đây.

Bàn tay

đang buông thõng của Nhã Thi từ từ đưa lên, muốn ôm đáp lại anh nhưng có một

thứ cảm giác vô hình nào đó chế ngự không cho cô đáp lại.

Biết rõ

là yêu, là rung động nhưng vẫn cứ khăng khăng phủ nhận.

Cô nhẹ gỡ

tay Nhật Minh ra, chạy đi rót nước cho anh uống.

Bị cô

buông, anh cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Nhưng rồi cũng nhanh chóng vui vẻ lại như

ban đầu, tháo giày ra, cầm giỏ lên rồi đi đến ghế ngồi.

  • Anh

uống nước đi! - Nhã Thi đưa ly nước cho anh, nhẹ mỉm cười.

Anh đón

lấy ly nước từ tay cô, không quên cảm ơn.

  • Sao anh

về sớm như vậy? Chẳng phải là một tuần nữa anh mới về hay sao? - Cô thắc mắc.

  • Nếu tôi

nói... vì nhớ em nên tôi về sớm thì em có tin không? - Giọng anh mang theo hàm

ý sâu xa khó đoán.

  • Nhớ gì

chứ? Đương nhiên là tôi không tin rồi! - Cô liếc xéo anh rồi quay mặt vào ti vi

nãy giờ vẫn chưa tắt. Trong lòng khẽ rung lên, mặc dù rất vui khi nghe anh nói

thế nhưng vẫn tỏ ra không quan tâm.

Nhã Thi

có cảm giác như chỗ bên mình bị lún xuống, quay qua thì thấy anh đang nhìn mình

cười. Cô nghiêng người dè chừng

  • Anh

tính làm gì vậy?

Nhật Minh

móc trong túi ra một chiếc hộp nhung màu xanh đưa cho cô.

  • Tặng em!

Cô ngớ

người một lúc rồi cũng nhận lấy khi anh cố dúi nó vào tay.

Nhã Thi

mở hộp quà ra xem, đập vào mắt cô là một chiếc lắc tay khá to bằng bạc sáng lấp

lánh, xung quanh có cỏ bốn lá, hình mặt cười và trái tim đan xen nhau. Trông

rất đẹp!

  • Đẹp quá!

Cô lấy

chiếc lắc ra ngắm nghía một lúc rồi thốt lên. Đôi mắt ánh lên tia nhìn rạng rỡ.

Chưa bao giờ cô nhìn thấy chiếc lắc nào đẹp đến vậy!

  • Để tôi

đeo cho em.

Nhật Minh

cầm lấy chiếc lắc rồi đeo vào tay Nhã Thi, phải nói là vừa cỡ tay cô, không quá

rộng cũng không quá chật. Nhã Thi đưa tay lên lắc lắc vài cái, thích thú cười

khúc khích.

Nhìn vẻ

mặt vui sướng của cô nàng khỏi cần hỏi thì anh cũng biết là cô nàng thích mê

thích mệt món quà này rồi.

  • Cảm ơn

anh! - Ngắm nghía đủ rồi, cô mới ngước lên nhìn anh, chân thành nói.

  • Không

có gì! - Anh cười rồi đưa cái giỏ có mấy hộp quà cho cô. - Còn đây là quà của

chị Chi và bé Mi. Em giúp anh đưa cho hai mẹ con chị ấy!

Cô cầm

lấy, cười

  • Thay

mặt chị ấy cảm ơn anh!

  • Ừm! -

Anh xoa đầu cô như xoa đầu một đứa con nít khiến cô nhăn mặt. Thấy vậy, anh

càng xoa mạnh hơn, lần này không phải xoa nữa mà là vò đầu cô. Anh cười sằng

sặc khi thấy đầu tóc rối bù như bà điên của Nhã Thi, còn cô thì tức giận dí anh

chạy vòng vòng quanh nhà, mong muốn vò lại cái đầu tóc đang còn gọn gàng trông

rất “chướng mắt” của ai đó.

  • Ha ha!

Nhìn em giống bà điên quá! - Anh vừa chạy vừa quay đầu ghẹo cô.

Nhã Thi

nghe vậy, tức giận đáp trả

  • Dám nói

tôi giống bà điên ư? Tôi mà bắt được anh là tôi cho anh mất giống khỏi đẻ luôn!

Hai người

cứ mãi rượt đuổi nhau như thế đến khi Nhã Thi mệt lã mới ngồi phịch xuống ghế.

Nhật Minh thấy vậy liền trêu cô

  • Vịt cổ

lùn à! Em nghĩ đôi chân ngắn cũn cỡn đó của em có thể bắt được tôi sao?

  • Hứ! Đồ

chân dài phách lối! Đáng ghét! - Cô hậm hực đấm tay xuống ghế, quay mặt đi

hướng khác ra chiều giận dỗi nhưng ánh mắt lại ánh lên tia nhìn nham hiểm.

Thấy cô

giận, anh cười hà hà đến ngồi cạnh cô. Chưa kịp dỗ dành thì đã bị Nhã Thi nhanh

chóng tóm gọn. Cô thích thú reo lên

  • Ha ha!

Lần này thì bắt được anh rồi nhé! Cho chết này, chết này! - Cô trả thù Nhật

Minh bằng cách vò đầu anh giống như anh đã làm với mình. Nhìn đầu tóc anh vốn

gọn gàng nay đã trở thành “tổ quạ” thì cô thích thú, cười sằng sặc.

Nhật Minh

thấy cô vui nên cũng vui vẻ để cô làm những gì mình thích. Bất chợt anh ôm lấy

Nhã Thi, tay vuốt lại mái tóc rối cho cô. Bây giờ anh mới nhận ra là tóc cô đã

ngắn hơn so với lúc mình đi. Anh buông cô ra, nhìn chằm chằm vào mái tóc ngắn của

cô, thở dài phiền não. Trong lúc anh đi, cô đã cắt tóc nữa rồi.

Nhã Thi

nhìn anh khó hiểu, tự dưng đang giỡn vui lại ôm lấy mình rồi thở dài. Cô bỗng

thấy mất hứng, tính ngồi ra xa thì lại bị anh ôm lấy.

  • Tóc em

vì hắn mà cắt ngắn, vậy có thể nào vì tôi... mà để dài không? - Anh vuốt tóc

cô, nói trong hơi thở. Đó không phải là một câu hỏi mà nó tựa như một lời khẩn

cầu tha thiết.

Nhã Thi

cảm thấy như có cái gì đó nhói lên trong tim mình. Cô lúng túng đẩy anh ra,

quay mặt đi không trả lời.

Nhật Minh

thở dài, mặc dù anh thích Nhã Thi để tóc dài nhưng nếu như cô không thích thì

anh cũng không ép. Chỉ là... anh có chút không cam tâm khi tóc cô vì hắn mà cắt

đi thôi!

  • Mấy bữa

nay ở nhà em ăn uống không đầy đủ sao? Nhìn em kìa, toàn da với xương chẳng

quyến rũ gì cả! - Anh vừa nói vừa liếc nhìn cô từ trên xuống dưới, chậc lưỡi.

  • Gì chứ?

  • Cô cũng nhìn người mình, bĩu môi hừ lạnh. - Ừ thì tôi không quyến rũ, vậy sao

anh đi tìm người nào quyến rũ hơn tôi ấy? Đến tìm da bọc xương tôi làm gì?

Anh bị bộ

dạng tức tối của Nhã Thi chọc cười, nhẹ ôm lấy cô vỗ về

  • Nhưng

biết sao được, tôi chỉ nhìn vừa ý cô gái trước mặt thôi!

Cô nghe

vậy, xì một tiếng nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.