Chương 19: Đi bar

Rời nhà Hải Nam, ngồi trên

xe cả hai đều im lặng, không ai nói với ai câu nào. Chỉ có tiếng gió vù vù thổi

qua cửa sổ xé tan đi bầu không khí trầm lặng.

Nhật Minh khẽ liếc mắt nhìn

qua gương mặt đang không vui của Nhã Thi rồi lại nhìn xuống người cô, hai hàng

lông mày hơi chau lại. Chạy được một đoạn, anh chợt thắng gấp lại khiến cho cô

xém tí nữa là đập đầu vào thành xe. Cô nhìn sang anh, nhăn mặt

  • Anh chạy xe cái kiểu gì

vậy hả? Bộ anh không có bằng lái sao?

  • Ngay cả khi ghét tôi, thì

em cũng phải chú ý đến an toàn của mình một chút chứ! - Giọng anh vô cùng bình

thản, không một tí gắt gỏng nào với cô.

Nhã Thi ngớ người nhìn anh.

Đúng là khi nãy cô giận quá nên đến dây an toàn cũng quên thắt.

Nhật Minh chồm qua người

cô, giúp cô thắt dây an toàn.

Khoảng cách gần kề, mặt anh

chỉ còn cách mặt cô khoảng mười centimet. Nhã Thi cố ép chặt người mình vào ghế

để tăng thêm khoảng cách. Trong đêm tối, ánh sáng của đèn đường hắt lên khuôn

mặt nghiêng của anh, đẹp đẽ lạ thường. Nhờ vậy mà cô có thể nhìn rõ mặt anh

hơn. Hàng lông mày rậm và dài ngang bằng với đuôi mắt, ẩn sau lớp lông mi dài

cong vút là một đôi mắt đen láy to rõ nhưng lại thấp thoáng một nỗi buồn man

mác. Chiếc mũi cao, thẳng tắp cùng với đôi môi đầy gợi cảm tạo nên một gương

mặt đẹp không tì vết. Đột nhiên lúc này, cô cảm nhận được nhịp tim mình đập mỗi

lúc một nhanh, đầu óc cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, quên luôn cả việc đẩy anh

ra.

Một mùi hương thoang

thoảng, nhẹ nhàng từ người anh bay thẳng vào mũi cô. Nhã Thi vô thức hít lấy

mùi hương thơm tho đó, hơi thở của cô phả vào cổ Nhật Minh khiến anh cảm thấy

hơi nhồn nhột. Anh trở lại ghế mình, khẽ cười

  • Hít đủ chưa? Em làm tôi

nhột đó.

Nhã Thi đỏ mặt vội quay đi

hướng khác, cảm thấy xấu hổ vô cùng. Chưa bao giờ, cô cảm thấy mất mặt với anh

như vậy.

Thế là sau đó cô bất di bất

dịch, ngồi im không dám nhúc nhích, đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Về phần Nhật Minh, anh cảm

thấy hơi vui vui vì đây là lần đầu tiên cô không cự tuyệt, cũng không mắng chửi

anh như mọi lần. Vừa nãy cô ngoan như một đứa trẻ biết nghe lời, để mặc cho anh

muốn làm gì thì làm. Anh ước gì... lần nào cô cũng nghe lời và ngoan như vậy.

Nếu được thế, thì anh đã không phải vì cô mà đau đầu rồi.

Đến trước hẻm nhà mình, dù

không thích nhưng theo phép lịch sự tối thiểu, Nhã Thi vẫn phải cảm ơn anh rồi

tự động tháo dây, bước nhanh xuống xe.

Khi bước chân Nhã Thi vừa

đi qua khỏi xe Nhật Minh để vào hẻm thì chợt... cổ tay cô bị anh nắm lại và đột

nhiên, anh kéo mạnh cô về phía mình khiến cả người Nhã Thi theo quán tính đập

mạnh vào ngực anh. Nhật Minh ôm chặt lấy cô, vòng tay mạnh mẽ siết chặt cô hơn.

Dường như anh sợ, sợ rằng chỉ cần anh nới lỏng một chút là cô sẽ bị gió cuốn

bay đi mất, biến mất khỏi tầm kiểm soát của anh.

Nhã Thi ngỡ ngàng, ngạc

nhiên với hành động đột ngột của Nhật Minh. Cô bị anh ôm chặt đến mức muốn ngộp

thở vì mặt cô áp chặt vào ngực anh. Nhã Thi dùng sức đẩy anh ra nhưng cô càng

vẫy vùng anh lại càng siết chặt hơn nữa.

Hết cách, cô dồn hết sức

vào bàn chân mình, giẫm một cái thật mạnh lên chân anh. Do bị tấn công bất ngờ

nên anh vội buông cô ra, dù đau nhưng không một tiếng kêu nào phát ra từ miệng

anh. Anh vẫn vậy, vẫn bình thản nhưng trong lòng lại nhói lên một tí. Cô đã trở

về bình thường rồi.

  • Anh bị điên hả? Ôm tôi

chặt như vậy muốn tôi ngộp thở chết sao? - Sau khi điều hòa lại hơi thở ổn

định, cô mới giận dữ quát anh.

  • Làm bạn gái tôi nhé?! -

Anh chậm rãi nói, ánh mắt kiên định nhìn cô, có chút mong đợi.

Nhã Thi lại một lần nữa bị

Nhật Minh làm cho ngỡ ngàng xen lẫn ngạc nhiên. Câu nói anh vừa thốt ra nó

không đơn thuần chỉ là một câu hỏi mà nó còn là mệnh lệnh. Nếu là hỏi thì cô

được phép trả lời là có hoặc không, còn nếu là mệnh lệnh thì cô chỉ còn cách

phải tuân theo.

Nhưng với bản tính ngang

bướng, cô đời nào lại chịu phục tùng trước anh.

Nhã Thi giương mắt nhìn

anh, khóe miệng hơi cong lên, giọng nói đầy chế giễu

  • Anh bị thần kinh sao? Tôi

không thích anh và cũng sẽ không bao giờ làm bạn gái của anh đâu.

Nhật Minh khẽ nhếch môi,

không một chút ngạc nhiên, giống như anh biết trước cô sẽ nói như vậy. Vì nếu

không, cô đã không phải là Nhã Thi mà anh yêu thương. Tuy nhiên, đâu đó trong

tim anh, sự thất vọng vẫn ngang nhiên xâm nhập.

  • Dù em có chấp nhận tôi

hay không nhưng... - Anh đi đến trước mặt cô, ngón tay thon dài v**t v* gương

mặt cô. - Tôi cho em thời hạn một năm để nói yêu tôi. Nếu sau một năm mà em vẫn

im lặng thì tôi sẽ không đợi nữa. Lúc đó, dù em có nói yêu tôi một ngàn lần thì

tôi sẽ xem như đó là một câu nói bình thường. Và đương nhiên... tôi sẽ không

đồng ý.

Nói xong, anh quay người

bước đi. Nhã Thi tức giận trước kẻ luôn ỷ mình là một kẻ có quyền thế rồi ức

h**p người khác của anh, hai bàn tay nắm chặt lại, cô hướng anh nói to

  • Anh đừng có ảo tưởng nữa,

đừng nói là một năm, thậm chí là một đời tôi cũng sẽ không bao giờ mở miệng nói

yêu loại người như anh đâu.

Với cô, việc anh vô duyên

vô cớ bắt Đan Huy viết đơn thôi việc mà không nói rõ lý do, cô không thể nào xem

anh là một người tốt được.

Nhưng anh không hề để tâm,

lên xe và rồ máy chạy đi.

“Tôi sẽ tự cho mình

một năm để làm em rung động trước tôi. Nếu sau một năm, tôi vẫn không thể khiến

em yêu tôi thì tôi sẽ tự động rút lui.”

...

Nếu nói công việc ở nhà hàng

khá vất vả và nhân viên không thân thiện, hòa đồng thì ở Highland

hoàn toàn ngược lại. Công việc ở đây khá dễ dàng, mọi người ai nấy đều dễ gần

và tốt bụng, nhiệt tình giúp đỡ nhân viên mới là Nhã Thi. Nhã Thi được phân

công bên quầy bánh, cô phải học làm bánh và phải học thuộc tất cả các loại bánh

của quán, bánh tên tiếng anh lẫn tiếng việt. Nhã Thi luôn tranh thủ những lúc

vắng khách để nhẩm tên các loại bánh, có tên nào không biết đọc cô đều hỏi cô

nhân viên tên Ly - một cô gái khá dễ thương và tốt tính. Chưa kể đến anh chàng

tên Nguyễn Thiện hôm qua cô gặp, khi thấy cô đến anh ta vui mừng ra mặt nên bị

mọi người chọc đến đỏ mặt tía tai. Có người kề tai Nhã Thi nói nhỏ: “Cô

sướng rồi nha, được hotboy của quán để ý.” Lúc đó cô chỉ cười cho qua

chuyện chứ cũng chẳng quan tâm rằng anh ta có để ý mình như cô gái kia nói hay

không.

Mười một giờ rưỡi trưa,

quán đóng cửa. Mọi người ai về nhà nấy, một giờ chiều lại tới làm tiếp. Ai cũng

về chỉ có Nhã Thi là xin bà chủ ở lại nói có gì sẽ giúp canh quán luôn. Bà chủ

không có ý kiến, bảo tùy cô quyết định.

Nói đến bà chủ, lần đầu gặp

bà ấy, Nhã Thi không khỏi ngạc nhiên vì bà ấy không những còn rất trẻ mà cách

ăn mặc rất thời trang, sành điệu. Ngay cả cách nói chuyện cũng rất lịch sự, nhẹ

nhàng ra dáng là một bà chủ “tài sắc vẹn toàn“.

Cô hỏi mọi người thì được

biết là bà ấy đã ngoài ba mươi và vẫn chưa có chồng. Cô thấy hơi lạ, đẹp như

vậy lại còn là chủ của một quán cà phê lớn mà vẫn chưa có chồng thì thật là lạ.

Nhưng cô cũng không nghĩ

nhiều, đó là chuyện của người ta mà.

Chỉ còn lại cô một mình

trong quán, cái bụng từ sáng đến giờ vẫn chưa ăn gì của cô không ngừng kêu liên

tục. Nhã Thi tính đóng cửa, chạy đi mua đồ ăn thì cái chuông trên cửa kêu lên.

Cô nhìn ra thì thấy Thiện bước vào, trên tay anh ta là hai hộp cơm.

Thiện đi đến chỗ Nhã Thi,

đặt hộp cơm xuống trước mặt cô rồi ngồi ở chỗ đối diện.

  • Cùng ăn trưa nhé!

Thiện mỉm cười hòa nhã, cô

bất giác cũng mỉm cười theo, gật đầu và nói tiếng cảm ơn.

Hai người vừa ăn vừa trò

chuyện, giống như hai người bạn đã quen thân từ lâu. Nhã Thi cũng không còn vẻ

nhút nhát như lúc đầu, cô đã cởi mở hơn rất nhiều. Tất cả là do môi trường làm

việc tốt và có những người bạn dễ mến như vậy.

  • Cô có biết là cô may mắn

lắm không? - Thiện nói, vẻ mặt lộ rõ sự vui vẻ trong khi Nhã Thi lại nhìn anh

ta một cách khó hiểu. - Cô vừa mới được nhận vào làm mà bà chủ đã tăng lương

cho tất cả nhân viên rồi. Có thể nói, là do cô đem lại sự may mắn cho chúng

tôi.

  • Vậy sao? Tăng bao nhiêu

vậy? - Nhã Thi cũng vui mừng không kém, hơi chồm người tới hỏi Thiện.

  • Lương ban đầu là năm

triệu nhưng bây giờ đã là sáu triệu rưỡi rồi. Tăng cả một triệu rưỡi cơ đấy. -

Thiện cười vui vẻ.

Nhã Thi cũng cười theo,

đúng là may mắn thật. Hôm qua cô không hỏi Hải Nam là lương bổng ở đây ra sao nên khi

biết được cô cũng khá bất ngờ. Xem ra, lương ở đây cũng xấp xỉ với lương ở nhà

hàng. Nhã Thi thở phào, vậy là hết tiếc nuối gì với công việc ở Heaven rồi.

Nhớ tới Hải Nam, Thiện đột

nhiên lên tiếng hỏi

  • À, cái người hôm qua đi

với cô là...

Dường như hiểu được Thiện

đang nghĩ gì, cô vội cắt ngang, giải thích

  • Anh đừng hiểu lầm, đó là

anh trai của tôi.

  • Ồ, hóa ra là anh trai. -

Thiện nhìn cô cười, cô cũng cười rồi cúi xuống ăn tiếp. Chính vì thế mà cô

không thể thấy được cái thở phào nhẹ nhõm của Thiện và ánh mắt trìu mến của anh

ta nhìn mình.

Gần một giờ, mọi người đều

có mặt đông đủ. Thấy Nhã Thi và Thiện nói chuyện vui vẻ, mọi người xúm lại trêu

chọc

  • Ồ! Hai người tiến triển

nhanh vậy sao?

  • Thiện à, cậu làm tôi hơi

đau lòng đấy. Dù gì thì tôi cũng chờ cậu suốt mấy tháng rồi còn gì.

  • Nhã Thi, cô đừng để cậu

ta dụ dỗ. Cậu ta có biệt danh là “cao thủ tình trường” đấy.

Mỗi người một câu thay

phiên nhau nói, nói xong còn phá lên cười một cách khá là “có duyên“.

  • Không có đâu, mọi người

đừng hiểu lầm! Tôi và Thiện chỉ là bạn thôi.

Nhã Thi cố gắng giải thích

cho họ hiểu để không suy diễn lung tung nhưng vẻ mặt họ cứ ngây ra, không quan

tâm đến lời cô nói mà còn cười lớn hơn và “có duyên” hơn khi nãy.

  • Đừng ngại, có ý với nhau

thì nói để chúng tôi tác hợp cho.

  • Không, không phải đâu mà.

  • Nhã Thi xua tay, vẻ mặt nhăn nhó trông đến tội.

Thấy cô chối bay biến, mọi

người đành chuyển mục tiêu qua Thiện - người nãy giờ vẫn ngồi im, không thừa

nhận cũng chẳng phản đối.

  • Sao nãy giờ cậu không nói

gì hết vậy Thiện? Bộ cậu bị chúng tôi nói trúng tim đen rồi sao? Ha ha ha!

Trước những lời trêu chọc

ấy, Thiện chỉ cười mà không nói và tất nhiên, theo mọi người, không nói nghĩa

là ngầm thừa nhận.

  • Nói gì nữa mà nói, chính

xác là cậu ta thích Nhã Thi rồi. Há há!

Nhã Thi không biết phải làm

sao trước tình hình này, nói cũng không được mà im lặng cũng chẳng xong. Cô chỉ

còn cách đưa ánh mắt cầu cứu về phía Thiện nhưng anh ta chỉ nhìn cô cười và

nhún vai ý nói là bây giờ dù anh ta có phủ nhận thì mọi người cũng không tin

đâu. Mà mọi người không tin cũng đúng, vì anh ta đã thực sự thích cô ngay từ

cái nhìn đầu tiên.

  • Khách vào, khách vào. Mau

làm việc đi.

Tiếng chuông trên cửa kêu

lên, mọi người nháo nhào chạy về chỗ làm việc của mình.

Hết giờ làm, mọi người hẹn

nhau tối tám giờ đi ăn mừng, nói là để chào mừng Nhã Thi đến với Highland. Địa

điểm là quán bar đối diện Highland. Cô tính từ chối nhưng họ nói ai mới vào họ

cũng chào đón như vậy nên cô đành chịu.

Nhã Thi về nhà chuẩn bị một

chút rồi đến chỗ hẹn. Thiện bảo là sẽ đến đón cô, cô sợ mọi người càng hiểu lầm

nên nói không cần. Cô để ý thấy Thiện thở dài quay đi, có lẽ là thất vọng.

Đứng trước quán bar, Nhã

Thi cảm thấy hơi sợ. Chưa bao giờ cô đến những nơi phức tạp như thế này để ăn

chơi.

“Cha à, con gái xin

lỗi! Chỉ một lần này thôi. Xin cha đừng trách con!”

Cô tự nói với lòng mình,

hít một hơi thật sâu rồi bước vào.

Nhưng chưa kịp bước thì

điện thoại cô đã reo lên.

  • A lô! Em nghe!

  • Hôm nay em làm việc thế

nào? Ổn chứ? - Hải Nam quan tâm hỏi.

  • Mọi thứ đều ổn! Công việc

nhẹ với mọi người ai cũng đối xử tốt với em hết. - Cô cười, khoe với anh. - Hôm

nay bọn họ còn rủ em đi chơi nữa này.

Hải Nam nghe vậy

thì có hơi tò mò, hỏi

  • Vậy sao? Bọn họ tính dẫn

em đi đâu thế?

  • À, cái này... - Nhã Thi

hơi do dự, không biết có nên nói cho anh nghe hay không. Cô sợ anh sẽ nổi giận.

  • Quán... Quán bar ở đối diện chỗ em làm.

Tuy vậy, cô vẫn không nên

nói dối anh.

Hải Nam sửng sốt,

tính mắng cô một trận nhưng ánh mắt anh lại lóe lên một tia nhìn nham hiểm. Anh

cười

  • Ờ, vậy em chơi vui nha!

Bái bai!

  • Ơ nè... anh... anh không

la em sao?

Hải Nam đã cúp máy

trước khi nghe câu hỏi của cô.

Nhã Thi nhìn điện thoại,

trong lòng không khỏi thắc mắc. Với tính khí của Hải Nam, chắc chắn sẽ không cho cô đến

những nơi như vậy. Nhưng vừa rồi anh còn bảo cô chơi vui nữa là sao? Hôm nay

anh bị chập mạch ư?

Mà thôi, anh không la đáng

ra cô phải mừng chứ, còn ở đó mà thắc mắc làm gì?

Cất điện thoại vào túi, Nhã

Thi lấy hết can đảm để bước vào.

Hai anh bảo vệ cao to thấy

cô, vừa mở cửa vừa làm động tác cúi chào. Nhã Thi theo thói quen mỉm cười chào

lại họ rồi bước vào trong. Tiếng nhạc đinh tai nhức óc liền ập tới, đánh thẳng

vào tai Nhã Thi khiến cô nhất thời không kịp thích ứng, vội vàng lấy hai tay

bịt tai lại. Một màn trước mắt thật khiến cho cô phản cảm, nam nữ ôm nhau ra

sàn nhảy, la hét điên cuồng, có vài cô kiều nữ ngồi v* v*n khách thật làm cho

người ta buồn nôn. Ánh đèn đủ màu sắc xoay xoay, chớp chớp làm chói mắt Nhã

Thi. Cô đứng bất động hồi lâu, dần dần cũng thích nghi được với nơi đây.

Nhã Thi nhìn quanh tìm kiếm

mấy người kia nhưng không thấy ai cả. Cô tính gọi điện thoại cho họ để hỏi họ

đến chưa nhưng lại chợt nhớ ra là mình không có số điện thoại của ai hết. Cô tự

đánh vào đầu mình mấy cái, hồi chiều quên hỏi số điện thoại họ mất tiêu rồi.

Tính quay ra nhưng sợ bọn

họ đến lại không thấy mình đâu nên cô quyết định sẽ ở lại chờ.

Nhã Thi nghe nói, khi con

người ta có chuyện buồn hay thất bại trong cuộc sống thì thứ mà có thể khiến họ

quên đi nỗi buồn hiện tại là rượu. Xưa nay Nhã Thi chưa từng uống rượu nhưng

hôm nay cô sẽ phá lệ. Bởi vì cô đang buồn, rất rất buồn. Buồn vì tình...

Hôm nay, cô sẽ say để quên

đi Đan Huy - một kẻ phụ tình.

Hít một hơi thật sâu, Nhã

Thi nở nụ cười tự trấn an mình rồi rất tự nhiên đến quầy bar ngồi và gọi một ly

rượu mạnh. Chàng trai trẻ bartender hơi ngạc nhiên nhìn cô, vừa cười vừa hỏi

  • Cô muốn mạnh như thế nào?

Mạnh vừa hay...

  • Cực mạnh.

Anh chàng chưa kịp nói xong

Nhã Thi đã cắt ngang khiến cho anh ta càng ngạc nhiên hơn. Anh ta nhíu mày quan

sát cô, trông cô mềm yếu như vậy, có chịu được nổi một ly rượu cực mạnh không?

Nhưng mà khách hàng là

thượng đế, anh ta cũng chỉ làm theo yêu cầu thôi.

  • Đây! Một ly cực mạnh như

ý cô. - Anh chàng bartender cười cười đặt lên bàn một ly rượu mà anh ta vừa pha

chế xong.

Nhã Thi cầm ly rượu lên

nhìn, chất lỏng màu đỏ bên trong lớp thủy sóng sánh đẹp mê hồn. Cô chần chừ một

lúc rồi đưa lên miệng uống một hơi đến hết.

Mùi vị cay nồng trôi tuột

xuống cổ họng, Nhã Thi cảm thấy cổ họng mình như bị thiêu đốt, khó chịu buồn

nôn là cảm giác bây giờ của cô.

Một ly thôi cũng đủ khiến

cho đầu óc cô quay cuồng nhưng vẫn chưa đến nỗi gục tại chỗ. Loại rượu này, tạm

thời có thể giúp cô quên đi một số chuyện không đáng nhớ.

Nhã Thi nhìn cái ly trống

rỗng trước mặt, tự cười tự nói với chính mình

  • Ly này em uống cho tình

cảm rạn nứt của hai ta.

Cô đẩy ly không tới trước

mặt bartender, hùng hồn nói

  • Cho tôi thêm một ly nữa.

Anh chàng bartender thích

thú nhìn Nhã Thi, gương mặt cô đỏ hồng nhưng có vẻ vẫn chưa say. Anh ta rất

biết ý mà pha thêm cho cô một ly nữa.

Uống xong ly thứ hai, Nhã

Thi hoàn toàn bị đánh bại, toàn thân đều trở nên tê dại. Đặt ly không xuống

bàn, cô khẽ cười.

  • Ly này là em chấm dứt với

anh. Từ bây giờ, em sẽ tập sống mà không có sự có mặt của anh trong cuộc sống

này.

Cô loạng choạng đứng dậy,

bước chân không vững cố giữ lấy mép bàn rời đi.

  • Này cô gì ơi!

Thấy cô rời đi, anh chàng

bartender vội vàng gọi lại. Nhã Thi quay đầu, vẻ mặt ửng hồng xinh đẹp cười cười

mê hoặc người đối diện.

  • Hả? Có chuyện gì sao?

Anh ta bị vẻ đẹp của cô

nhất thời làm cho ngây người. Mãi một lúc sau mới lên tiếng

  • Cô... Cô chưa trả tiền!

Anh chàng rất tế nhị nhắc

nhở cô, cô “à” lên một tiếng rồi đưa tay lục giỏ xách. Một lúc sau,

cô ngẩng lên cười cười với anh ta rồi bỏ lại một câu khiến anh ta muốn cười mà

cười không nổi

  • Tôi không có tiền hay nói

đúng hơn là quên mang theo rồi! - Thấy anh chàng còn ngờ nghệch, cô nói luôn. -

Mà hình như anh có hiểu lầm gì rồi đấy! Nãy giờ tôi nói là anh cho tôi một ly

rượu chứ đâu có bảo anh bán. Với chẳng phải anh rất sẵn lòng cho tôi đó sao?

Anh chàng trố mắt nhìn cô,

đây là cái thể loại gì vậy? Không phải là đang tính ăn quỵt đó chứ?

  • Cô đừng đùa thế, nhìn cô

ăn mặc như vậy... - Anh chàng liếc nhìn bộ quần áo trên người cô. - Mà không có

tiền trả nổi hai ly rượu sao?

Nhã Thi cười lớn, nhưng

tiếng nhạc sàn quá lớn nên đã át mất tiếng cười của cô.

  • Anh đừng nên đánh giá một

con người qua quần áo như vậy chứ. Nhiều khi anh nhìn tôi mặc đồ sang trọng như

vậy chứ nếu so với một người mặc đồ bình thường có lẽ họ còn giàu hơn tôi đấy.

Đôi guốc hơi cao, mà Nhã

Thi lại đang say nên đứng không vững, cô ngã nhào về phía trước nếu như không

có người nào đó đỡ kịp thì chắc cô đã tiếp đất thê thảm và mọi người ở đây được

một phen cười đến bể bụng rồi.

Nhã Thi ngước mặt lên nhìn

người vừa đỡ mình, định nói hai tiếng cảm ơn nhưng rất may đã dừng lại kịp lúc.

  • Buông tôi ra! Không cần

anh đỡ. - Cô đẩy Nhật Minh ra, chẳng thèm liếc nhìn anh thêm lần nào, vội vàng

bước đi.

Nhưng Nhật Minh nhanh tay

kéo cô lại, Nhã Thi không kịp phản ứng liền ngã nhào vào lòng anh, mặt áp sát

vào lồng ngực anh, có thể nghe thấy rõ ràng tim anh đập nhanh như thế nào.

Anh nhíu mày nhìn cô gái

trong lòng mình, hỏi anh chàng bartender bao nhiêu tiền rồi thay cô trả. Sau đó

kéo cô một mạch ra ngoài.

  • Ai cho phép em uống rượu?

  • Anh buông cô ra, cau mày chất vấn.

  • Tôi muốn uống hay không

là quyền của tôi, cần gì phải được cho phép?

Nhật Minh chợt nhận ra một

điều là đừng cãi lý với kẻ say.

  • Em to gan lắm! Được rồi,

lần này tôi bỏ qua cho em nhưng nếu còn lần sau, em đừng trách tôi.

Nhã Thi nhếch môi khinh bỉ

  • Tôi sẽ có lần sau đó, anh

tính làm gì tôi?

Anh nở một nụ cười mờ ám

khiến sống lưng cô lạnh toát.

  • Làm chuyện người lớn. Em

nên nhớ lúc em say trông xinh đẹp như thế nào! Tôi là đàn ông, cũng có h*m m**n

của mình.

Nghe xong câu đó, đầu óc

Nhã Thi tỉnh hẳn. Sao cô có thể ngu ngốc như vậy? Rõ ràng biết anh là một ổ

kiến lửa không nên chọc vào mà sao cô cứ năm lần bảy lượt chọc giận anh?

Nhã Thi rất ngoan ngoãn

khoanh tay lại, vẻ mặt cúi thấp xuống giống hệt như một đứa trẻ mắc lỗi

  • Xin lỗi, lần sau tôi sẽ

không như vậy nữa.

Nhật Minh bị dáng vẻ của cô

chọc cười, lại nhìn thấy gương mặt đỏ hồng trông quá mức đáng yêu của cô, anh

muốn giận nhưng lại không thể nào giận được.

  • Để tôi đưa em về!

Anh nắm tay cô nhưng cô lại

rút ra.

  • Không! Tôi không muốn về!

  • Cô ngang ngạnh nói.

  • Không muốn về? - Anh lặp

lại sau đó gật mạnh. - Được! Vậy thì về nhà tôi!

Nói xong anh lại kéo cô đi,

lại bị cô sợ hãi rút ra lần nữa.

Nhã Thi tự đánh vào đầu

mình. Sao mà ngu quá vậy? Biết rõ không thể chọc giận anh mà còn ngu ngốc dây

vào.

  • Tôi muốn về nhà! - Nhã

Thi cúi đầu, lí nhí nói.

Khóe môi anh hiện lên một

nụ cười hài lòng. Đối với cô gái này không thể nào đối xử mềm mỏng được!

Nhật Minh dẫn cô ra xe,

nhìn vẻ mặt cứ lầm lầm lì lì như một đứa trẻ chịu uất ức của cô thật buồn cười.

  • Ngồi đâu vậy? Lên ngồi

cạnh tôi! - Anh lên tiếng khi thấy cô có ý định ngồi ở phía sau.

  • Đồ đáng ghét! - Cô lầm

bầm, không muốn ngồi cạnh anh nhưng cũng không dám cãi.

Có lẽ hai ly rượu vừa rồi

quá mạnh nên khi lên xe, Nhã Thi đã chìm vào giấc ngủ. Tới đầu hẻm, Nhật Minh

tính gọi cô dậy nhưng nhìn vẻ mặt đang say ngủ của cô anh lại không nỡ. Anh cứ

thế ngồi ngắm cô.

Cô gái này hôm nay không

biết ăn phải gan hùm mật gấu gì mà lại to gan dám đến nỗi đến mấy nơi phức tạp

như thế để uống rượu chứ? Lại còn ăn mặc hở hang như vậy là để cho ai coi hả?

Nhìn bả vai trần của cô,

làn da trắng như tuyết hiện ra trước mắt. Lúc nãy không biết có bao nhiêu người

nhòm ngó rồi. Nghĩ tới là anh muốn “thịt” cô luôn ngay bây giờ, để cô

mãi mãi là của anh, không cho ai được phép dòm ngó tới.

Nhẹ vén tóc Nhã Thi ra sau

tai, ngón tay thon dài của anh v**t v* gương mặt cô. Thật mịn!

Đột nhiên cô nắm lấy tay

anh, môi mấp máy nói đứt quãng, một giọt nước mắt rơi xuống.

  • Đan Huy... Đan Huy... Sao

anh lại bỏ em? Em ghét anh... Em hận anh nhưng... Em yêu anh...

Nhìn bàn tay đang bị cô nắm

lấy. Ánh mắt trìu mến, ấm áp của anh lập tức biến mất thay vào đó là một cái

nhìn sắc bén, lạnh băng như muốn giết người.

  • Dậy đi! Tới nhà rồi! -

Anh lay người cô, giọng nói lạnh băng không cảm xúc.

Nhã Thi giật mình mở mắt,

vội vã bỏ tay anh ra, bước xuống xe. Cúi đầu cảm ơn anh rồi chạy nhanh vào nhà,

một cái liếc nhìn anh cũng không có.

  • Khốn kiếp! - Nhật Minh

đấm tay lên vô-lăng, hắn đã khiến cho cô đau khổ như vậy rồi mà cô còn có thể

nói yêu hắn ư? Chết tiệt thiệt mà!

Rượu vào lời ra... cay đắng

quá!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.