Chương24

“Đây có coi như lời giải thích

không?”

Giọng điệu của Hạ Tử Khâm vừa ngập

ngừng vừa như làm nũng. Tịch Mộ Thiên ngẩng đầu lên nhìn cô, khuôn mặt Hạ Tử

Khâm hơi gầy, đôi mắt mở to nhìn anh, trong ấy phản chiếu hình ảnh của anh, vô

cùng rõ ràng…

Tịch Mộ Thiên tham lam ngắm cô, rốt

cuộc anh nhớ cô đến mức nào, cho đến tận khoảnh khắc này anh vẫn không thể đo

được.

Tịch Mộ Thiên vươn tay ôm lấy eo

cô, hôn lên trán, mắt, mũi của cô, miệng lẩm bẩm nói một hai câu gì đó, cuối

cùng hôn siết lên môi cô.

Anh nói lúng búng trong miệng nhưng

Hạ Tử Khâm vẫn nghe thấy rõ: “Em còn muốn anh giải thích thế nào? Đồ nhóc con

vô lương tâm!”

Giọng nói thấp trầm mang đầy từ

tính, dường như anh nhượng bộ, dường như đang bất lực, nhưng dường như cũng đầy

yêu thương. Một Tịch Mộ Thiên như thế này vừa lạ lại vừa quen, quá dịu dàng,

quá đắm đuối, khiến cho Hạ Tử Khâm không khỏi tự kiểm điểm lại mình. Có phải cô

đã trách nhầm anh không? Rồi cô lại tin rằng, anh nhớ cô, yêu cô.

Đương nhiên Tịch Mộ Thiên chẳng để

Hạ Tử Khâm suy nghĩ miên man, anh đưa lưỡi vào sâu trong miệng cô tựa như một

kẻ đói khát, có vẻ gì đó như bất mãn, cũng có vẻ gì đó như đang trừng phạt. Áo

măng tô của Hạ Tử Khâm rơi xuống nền nhà, những cúc áo sơ mi cũng từ từ được mở

ra.

Cô chợt bừng tỉnh, định đẩy anh ra

nhưng lại bị Tịch Mộ Thiên ôm thốc lên, bế vào gian phòng phía trong.

Tịch Mộ Thiên mơn man hôn người cô,

Hạ Tử Khâm cảm thấy toàn thân nóng ran. Anh men theo cổ cô, lúc mạnh, lúc nhẹ,

giống như một con quỷ hút máu bị bỏ đói hàng nghìn năm, cuối cùng cũng được

ngửi thấy mùi máu tươi.

Mỗi cử động của Tịch Mộ Thiên đều

khiến làn da mịn màng của cô nổi cả gai ốc, toàn thân khẽ run rẩy tựa như một

bông hoa trong gió

Về chuyện chăn gối, Hạ Tử Khâm luôn

là một lính mới bị động. Ở trong tay anh, dưới cơ thể anh, bên bờ môi anh… đột

nhiên lên mây, rồi bỗng chốc rơi rớt xuống đất.

Tịch Mộ Thiên không nôn nóng mà

chậm rãi như đang trừng phạt cô, những ngón tay luồn lách tháo nút cài áo lót

ngực của cô rồi nhẹ nhàng đặt môi lên mơn man hai nụ hồng e ấp.

Cô vợ bé bỏng của anh rất quyến rũ,

khiến anh hồn xiêu phách lạc, nhất là những lúc cô đang say trong men tình, mơ

màng, đôi môi hé mở khẽ rn r, cái cổ thuôn dài ngửa lên tuyệt mỹ, thân thể

lúc uốn cong lúc hạ xuống đầy mềm mại.

Bàn tay Tịch Mộ Thiên trượt xuống

dưới thắt lưng Hạ Tử Khâm, chiếc quần jean cạp trễ bị ném sang một bên, Hạ Tử

Khâm đột nhiên căng thẳng khép hai chân lại, kẹp chặt bàn tay anh giữa đùi

mình, đôi mắt cô mở to nhìn Tịch Mộ Thiên vẻ cầu xin.

Tịch Mộ Thiên khẽ cười: “Ngoan nào,

thả lỏng đi, để anh yêu em!”

Câu nói này dường như là chiếc chìa

khóa vạn năng mở ra tất cả các “khu cấm địa”, Hạ Tử Khâm vòng tay kéo cổ anh

xuống, hôn lên đôi môi mỏng của anh, cả tâm hồn và thể xác hoàn toàn đầu hàng

trước người đàn ông này.

Khoảnh khắc anh thực sự đi vào bên

trong cô, cô gần như không thể kiềm chế được rên lên, tiếng rn r không lớn

nhưng đầy dịu dàng và mê hoặc, khiến cho Tịch Mộ Thiên không thể kiểm soát được

nhịp độ của mình.

Sau cơn mưa xuân dầm đề là cơn mưa

rào ào ạt, Hạ Tử Khâm tựa như con thuyền dập dềnh trên sóng, lúc bị đẩy lên

đỉnh sóng, khi lại chìm xuống tận đáy sâu. Hai cơ thể quấn lấy nhau, trái tim

dường như cũng chẳng còn khoảng cách.

Thực ra tình yêu rất đơn giản, chỉ

cần đôi bên nhớ đến nhau, trân trọng nhau, chấp nhận thỏa hiệp cùng nhau thì

cho dù có từng nói hàng trăm, hàng nghìn câu vô tình, cuối cùng vẫn không thể

chia tay nhau. Đó chính là tình yêu, cho dù sóng gió hay bão tố, trải qua những

gióng gió này, tình yêu lại càng thêm thuần khiết và sâu sắc.

Hạ Tử Khâm chưa hết “cơn say”, trên

mặt vẫn còn lại chút dư âm, cơ thể tr*n tr** được Tịch Mộ Thiên ôm siết trong

vòng tay, cô ngại ngần khẽ nhúc nhích, bàn tay Tịch Mộ Thiên lại trượt xuống eo

cô, anh cúi đầu thì thầm, nói vẻ đùa bỡn: “Em mà còn nhúc nhích nữa là anh

không dám đảm bảo đâu đấy! Xem ra em chẳng mệt chút nào nhỉ?”

Hạ Tử Khâm nghe vậy hoảng quá, toàn

thân cứng đờ ra, nằm yên không dám động đậy nữa. Bàn tay Tịch Mộ Thiên v**t v*

cơ thể cô, một cảm giác nhồn nhột rất dễ chịu.

Lúc sờ thấy một vết nông trên lưng

cô, anh không khỏi nhíu mày. Anh ngồi dậy, lật người cô lại, để cô nằm sấp

trong lòng mình. Tịch Mộ Thiên mở chăn ra, chăm chú quan sát lưng cô, trên tấm

lưng trắng nuột nà có một vết hằn rõ rệt, Tịch Mộ Thiên khẽ liếc cái áo lót bên

cạnh, bắt đầu trách mắng cô theo thói quen “Anh đã nói với em bao nhiêu lần

rồi? Áo lót là không được mặc linh tinh, làn da của em tương đối nhạy cảm,

không cẩn thận sẽ để lại vết, khó coi chết đi được!”

Hạ Tử Khâm ấm ức “Trong chỗ quần áo Tiểu Dương mang

đến không có đồ lót mà!”

Tịch Mộ Thiên vừa tức vừa buồn

cười, anh kéo cô ngồi dậy, nâng cằm cô lên, hỏi: “Lần này nếu không phải anh

giải thích rõ ràng, không phải anh nhượng bộ, có phải em vẫn khăng khăng đòi li

hôn với anh?”

Mắt Tịch Mộ Thiên hơi nheo nheo

lại, giọng điệu có phần bất mãn và uy h**p. Hạ Tử Khâm áp sát tai vào lồng ngực

lắng nghe tiếng trái tim đập đều đều của anh, cô hiểu bây giờ cô mà dám nói một

câu khẳng định, chắc chắn sẽ bị anh xử lí thê thảm. Hơn nữa lúc đầu cô vốn cứ

định sống tạm bợ như vậy cho qua ngày, nhưng ý định này hoàn toàn không thể

thực hiện được, giờ nghĩ lại mới thấy mình thật ngốc nghếch.

Một Hạ Tử Khâm vốn ngốc nghếch nay

bỗng trở nên tinh ranh hơn bao giờ hết, cô cọ cọ đầu vào lồng ngực Tịch Mộ

Thiên, nũng nịu ậm ừ hai tiếng cho xong chuyện.

Bàn tay Tịch Mộ Thiên nhẹ nhàng xoa

xoa lên vết hằn sau lưng cô, anh khẽ thở dài nhưng không chất vấn gì thêm. Rồi

đột nhiên như nhớ ra chuyện ban nãy, anh cau mày dặn dò: “Sau này tránh xa Phi

Lân ra nhé!”

Giọng điệu của Tịch Mộ Thiên nghe

như mệnh lệnh nhưng cũng phảng phất chút ghen tuông, Hạ Tử Khâm ngẩng đầu nhìn

anh hồi lâu rồi toét miệng cười: “Tịch Mộ Thiên, anh ghen phải không? Ghen với

Vinh Phi Lân đúng không? Đúng không?”

Tịch Mộ Thiên túm gáy cô, lấy miệng

bịt chặt cái miệng cô lại, con nhóc này thường ngày ngốc nghếch là vậy, thế mà

cũng có lúc tinh ranh khiến người ta phải phát cáu. Tịch Mộ Thiên xoay người đè

cô xuống giường, Hạ Tử Khâm chỉ kịp nhìn thấy hai tai anh đỏ lên rồi đã bị nhấn

chìm trong nỗi khao khát không thể tự thoát ra được, hay có thể chính bản thân

cô không hề muốn thoát ra.

Lúc này trong lòng cô cảm nhận mọi

thứ đều màu hồng, cô yêu người đàn ông tên Tịch Mộ Thiên. Cô biết, không phải

anh hoàn toàn chẳng có chút tình cảm nào với mình, mặc dù anh không nói gì đến

một chữ yêu, nhưng Hạ Tử Khâm đã hào phóng chọn cách bỏ qua và tha thứ.

Vừa ra khỏi tòa nhà làm việc của

Vinh Thị, Tịch Mộ Thiên đã ôm siết Hạ Tử Khâm trong vòng tay, Hạ Tử Khâm chỉ

nghe thấy vài tiếng tách tách của máy ảnh thì đã được đưa vào trong xe hơi của

Tịch Mộ Thiên rồi.

“Ông Lưu, ra sân bay đi!”

Hạ Tử Khâm ngây người: “Ra sân bay

làm gì? Em còn phải bàn bạc vấn đề thay đổi một số tình tiết quan trọng trong

bộ phim mà.”

Tịch Mộ Thiên cúi đầu cắt ngang lời

cô “Những chuyện này có thể bàn bạc

qua webcam, không nhất thiết phải đích thân đến tận nơi, ngoài vai trò là Thanh

Thanh Tử Khâm ra, em còn là vợ của anh, vợ của Tổng giám đốc Tịch Thị. Em không

hiểu hết khả năng của giới truyền thông đâu, anh không muốn em phải chịu bất kì

ấm ức hay tổn thương nào, vì vậy tránh miệng lưỡi của giới truyền thông cũng là

một ý hay, em thấy sao?”

Anh tôn trọng cô, không còn yêu

chiều kiểu đơn phương như trước nữa, lần đầu tiên Hạ Tử Khâm cảm thấy Tịch Mộ

Thiên thực sự coi mình là một người vợ. Thứ cảm giác này thật kì diệu, nó vang

vọng trong lòng cô, nhẹ nhàng như mật ong nhỏ vào trong nước ấm, cuộn lên từng

lớp, ngọt ngào và vấn vương đầu lưỡi.

Tịch Mộ Thiên ôm siết cô trong vòng

tay, khẽ nói: “Dỗi anh lâu như thế rồi, lần này phải nghe anh nhé! Vừa hay đợt

này anh được rảnh vài ngày, anh dẫn em qua Mỹ, nhân tiện kiểm tra lại sức khỏe

luôn.”

Hạ Tử Khâm bị Tịch Mộ Thiên đưa

sang Mỹ như vậy mà không hề biết rằng ở nhà, cả thành phố C như ầm ĩ với thông

tin về cô vợ cưới gấp của Tổng giám đốc Tịch Thị. Từ xuất thân, học vấn, bạn bè

cho đến cả anh chàng bạn trai cũ của Hạ Tử Khâm là Chu Thuyền cũng bị đưa lên

mặt báo, phơi bày dưới con mắt mọi người. Gần như chỉ trong một đêm, cái mũ “cô

bé lọ lem” đã được chụp ngay lên đầu Hạ Tử Khâm. Có người ghen tị, có người

ngưỡng mộ, cũng có người suýt xoa.

Người khác thì khỏi nói làm gì,

nhưng Chu Thuyền thì ái ngại vô cùng. Chu Thuyền có nằm mơ cũng không ngờ Hạ Tử

Khâm lại bay cao đến thế. Sau lần tình cờ gặp mặt ấy, anh ta thầm suy đoán, cho

dù Hạ Tử Khâm và Tịch Mộ Thiên có tình tứ với nhau đi chăng nữa, Tịch Mộ Thiên

chẳng qua cũng chỉ chơi bời qua đường mà thôi, anh ta không tin Hạ Tử Khâm có

cái tham vọng và khả năng câu được Tịch Mộ Thiên.

Mặc dù sau hôm đó anh ta cũng băn

khoăn mất mấy ngày, nhưng rồi lại quên ngay. Đúng vào lúc Chu Thuyền tưởng rằng

mình đã quên mất chuyện của Hạ Tử Khâm thì đột nhiên hay tin Tịch Mộ Thiên kết

hôn với cô, thông tin này ngay lập tức đã khiến cuộc đời anh ra đảo lộn hoàn

toàn.

Lúc đó Chu Thuyền đang ngồi xem ti

vi ở phòng khách với Triệu Gia Kỳ, Triệu Gia Kỳ mải mê lải nhải: “Nhà người ta

lại thay xe mới rồi, đổi sang xe mui trần. Em tính thế này chồng ạ, bán cái xe

của nhà ta đi là đủ trả tiền đợt đầu đấy, anh thấy sao?”

Mãi chẳng thấy Chu Thuyền trả lời,

cô ta ngoảnh đầu sang nhìn thì phát hiện Chu Thuyền hoàn toàn không nghe mình

nói gì, mắt dán chặt vào màn hình, sắc mặt có vẻ vô cùng khó coi.

Triệu Gia Kỳ nhìn theo ánh mắt Chu

Thuyền, bắt gặp đúng cảnh Tịch Mộ Thiên đang ôm chặt Hạ Tử Khâm trong lòng,

khảng khái thừa nhận: “Tôi kết hôn chớp nhoáng, người đang ở trong vòng tay tôi

đây chính là vợ tôi…”

Đồng tử của Triệu Gia Kỳ bắt đầu co

lại, bạn học bốn năm đại học, cô ta còn lạ gì Hạ Tử Khâm. Triệu Gia Kỳ đã phải

giở hết mọi thủ đoạn để đấu trí đấu dũng với Hạ Tử Khâm, cuối cùng mới giành

được Chu Thuyền về tay mình. Cái cảm giác chiến thắng lúc ấy thậm chí còn quan

trọng hơn cả Chu Thuyền.

Trong tưởng tượng của Triệu Gia Kỳ,

đứa con gái bị cướp mất người yêu như Hạ Tử Khâm chỉ còn nước te tua, thê thảm

suốt phần đời còn lại. Ai dè cô ta lại kết hôn chỉ trong nháy mắt, mà Triệu Gia

Kỳ có nằm mơ cũng không ngờ đối tượng mà cô ta kết hôn lại chính là Tịch Mộ

Thiên, một người đàn ông tầm cỡ đứng trên cao vời vợi, những đứa con gái tầm

thường đừng hòng mơ với tới gót chân anh ta.

Triệu Gia Kỳ không thể nào chấp

nhận nổi cái tin sét đánh này. Chợt nhìn sang người đàn ông mà mình đã cướp

được, cô ta bỗng nhiên cảm thấy anh ta chẳng khác gì một cái gân gà, ăn thì

chán ngắt mà bỏ thì tiếc của.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.