Chương27

Một buổi sáng đẹp trời Uyên Nhi đi dạo quanh một vòng , đi đến chiếc xích đu yêu thích bỗng nhiên

Uyên Nhi nghe thấy tiếng cãi vã cô dừng lại nấp sau một bụi cây yên lặng nghe

ngóng

  • Anh nói đi cô ta là

gì của anh ?

Một giọng nói đanh đá lanh lảnh vang lên , à của Elena .

Uyên Nhi kinh ngạc thò đầu ra nhìn một chút thấy Uy Vũ và Elena đang đứng đó ,

anh đang nhíu màu khó chịu còn cô ta thì tức giận đùng đùng hai mắt chợn lên

ngược lại hoàn toàn với dáng vẻ thục nữa của cô ta hàng ngày …

Elena hỏi Uy Vũ “ cô ta là gì của anh ?” không lẽ là đang

nói Jenny sao ? ồ không Uy Vũ và Jenny là công khai mà , thôi cứ hóng đã rồi

tính sau vậy …

Quay lại nhìn cô gái đứng trước mặt một cách khó chịu Uy Vũ

nói lớn

  • Cô ấy là cái gì

cũng chẳng liên quan tới cô

Elena nghe vậy tức điên lên cô chỉ tay vào mặt Uy Vũ hét

  • Anh nói vậy là ý gì

? e từ nước Mỹ xa xôi tới đây để được ở gần anh vậy mà anh vì con bé Uyên Nhi vớ

vẩn đó mà tức giận với em ? anh xem em là cái gì ?

Uyên Nhi ngồi trong bụi cây tim bỗng nhảy lên một cái “ con

bé Uyên Nhi “ là cô đúng không ? hay Uy Vũ còn quen một con bé Uyên Nhi khác ?

thật sự muốn nhảy ra hỏi cho rõ nhưng nghĩ lại bản thân đang nghe lén nên Uyên

Nhi đành nhịn xuống sự tò mò ngồi im tại chỗ nghe ngóng tiếp …

Uy Vũ lạnh lùng gạt ngón tay Elena xuống anh muốn nói rằng

Uyên Nhi là người anh yêu nhưng nghĩ đến chuyện Elena có thể sẽ gây khó dễ cho

cô anh đành kìm nén

  • Con nhỏ đó chả là

cái gì cả cô nghĩ gì mà hỏi những câu như vậy ?

Câu nói này Uy Vũ nói

mà còn cảm thấy buồn huống chi là Uyên Nhi , anh thở phào nhẹ nhõm “ cũng may

cô ấy không ở đây “ ….

Elena hài lòng mỉm cười cô níu lấy cánh tay anh nũng nịu

  • Sorry nha Will em

biết anh sẽ không để ý tới nhỏ xấu xí đó đâu mà là em hiểu lầm sorry nha

Uy Vũ hừ một tiếng không để ý đến sự quấn quýt nhiệt tình của

Elena lạnh lùng bước đi , Elena thấy anh rời đi nũng nịu gọi với theo

  • Will anh đợi người

ta chút đi chậm thôi …

Theo tiếng bước chân xa dần Uyên Nhi ngồi trong bụi cây nước

mắt cũng bắt đầu rơi , anh nói cô không là cái gì cả , chả là cái gì cả … Câu

nói ấy cứ mãi xoay vòng vòng trong đầu Uyên Nhi , cô biết anh không thích cô

nhưng anh có cần thiết phải lạnh lùng gạt bỏ như vậy không ? không lẽ cô xấu xí

đáng ghét như vậy sao ?

Từng giot , từng giot nước mắt như những hạt pha lê trong

veo nhẹ nhàng rơi xuống rồi biến mất trên thảm cỏ xanh ngát .

Uyên Nhi bịt chặt miệng khóc không thành tiếng lúc này cô cảm

giác như có một thứ gì đó đang bóp chặt khiến cô khó thở , hai mắt nóng lên như

hòn than muốn nói thành tiếng nhưng không thể…

Nắng vàng nhẹ nhàng chiếu rọi lên bóng hình nhỏ bé đang run

rẩy tiếng chim hót cũng im bặt như đang chìm đắm vào nỗi đau câm lặng cùng cô

gái trẻ …


Bữa tối ngon miệng được bày biện ở trên bàn nhưng giường như

chẳng ai muốn động đũa .

Uy Vũ nhìn quanh nhíu mày hỏi

  • Uyên Nhi đâu sao từ

trưa không thấy mặt ?

Bảo Ngọc lắc đầu nhìn chiếc điện thoại trong tay nói với giọng

chán nản

  • Em không biết gọi

cô ấy không nghe máy nhắn tin cũng không trả lời

Elena thấy Uy Vũ từ lúc ngồi xuống đều tìm con nhỏ kia , cô

tức giận nói to

  • Cô ta có đúng là tiểu

thư khuê các không vậy ? thật không co chút lễ phép con gái con đứa muốn đi thì

đi muốn về thì về thật không hiểu cha mẹ cô ta đã giáo dục cô ta thế nào nữa

Bảo Ngọc quay sang nhìn Elena kiêu ngạo lạnh lùng “ đốp “ lại

  • Nói mà không biết

ngượng sao ? nhìn lại bản thân mình xem có khá khẩm gì hơn không ? cho dù cô lớn

lên ở Mỹ nhưng tại sao lại hủy hoại văn hóa người Việt bằng những hành động như

vậy ? nào là bám riết lấy người không yêu mình bỏ vệc học hành và cả gia đình để

chạy theo người ta về nước , lại còn tự tiện ăn uống ngủ nghỉ trong nhà người

khác không xin phép..

Nói đoạn Bảo Ngọc liếc mắt nhìn về phía Elena giờ đã cứng họng

mặt mày tím tái nhìn đến là đáng thương , cô hài lòng cười mỉm nhấp một ngụm nước

trái cây rồi tiếp tục suất chiêu

  • Cô nghĩ mình có quyền

để lên tiếng trong nhà này sao ? cô nghĩ mình là ai ?

Uy Vũ hoàn toàn không để mấy lời cãi cọ kia lọt vào tai anh

đang mải lo lắng cho Uyên Nhi , không biết cô đi đâu nữa . Ngồi chờ cũng chẳng

phải là cách Uy Vũ đứng dậy bỏ mặc Elena và Bảo Ngọc như hai con khủng long

đang phun lửa lặng lẽ rời đi …

Elena tức đỏ cả mặt cô cầm cốc nước trong tay hất thẳng vào

mặt Bảo Ngọc , nhìn khuôn mặt trắng trẻo đẫm nước mỉm cười lạnh lùng

  • Mày nghĩ nói ra những

lời như vậy rồi tao sẽ để mày yên sao ?

Từng giọt từng giọt nước chảy dài trên khuôn mặt xinh xắn ,

nếu là Bảo Ngọc của trước đây cô sẽ cúi đầu cam chịu nhưng bây giờ không giống

nữa , từ từ đứng dậy khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười bàn tay cầm chặt cốc nước

trong tay đang chuẩn bị vung lên thì một tiếng nói quen thuộc mang theo sự ngạc

nhiên vang lên từ phía sau …

  • Có chuyện gì thế ?

Tuấn Anh từ bên ngoài bước vào nhìn khuôn mặt của Bảo Ngọc ướt

đẫm nước lại thấy Elena đang cầm cốc thuye tinh trống rỗng trong tay cười đắc ý

Tuấn Anh quay sang hỏi Bảo Ngọc

  • Em làm sao thế ?

Nhìn người mà bản thân đã nhớ nhung biết bao hiện tại đang đứng

trước mặt lẽ ra cô nên vui mới phải nhưng là cô không muốn anh nhìn thấy dáng vẻ

nhếch nhác của bản thân lúc này , Bảo Ngọc bỏ mặc sự quan tâm của anh xoay người

bỏ chạy …

Elena kéo tay Bảo Ngọc lại nói lớn

  • Tính chạy sao không

dễ vậy đâu

Bảo Ngọc thầm rủa trong lòng “ con đàn bà ngu ngốc muốn nhịn

cũng không xong “ cô vung tay lên cho cô ta một cái bạt tai thật mạnh , một tiếng

“ bốp “ vang lên khiến bầu không khí trở nên im ắng khác thường . Elena ôm lấy

bên má nóng rát của mình hét lên

  • Mày dám

  • Sao mà không dám ?

Bảo Ngọc hất hàm hỏi ngược lại cô mặc kện hiện tại Tuấn Anh

đang nghĩ về mình thế nào nhưng cô không nhịn nổi mụ điên này nữa . Đưa ngón chỏ

lên chỉ thẳng vào mặt Elena cô gằn giọng

  • Thứ nhất đừng bao

giờ để tôi nghe cái miệng kinh tởm của cô nói xấu Nhi lần nữa ,

Dừng lại ở đó cô tiến đến bàn ăn cầm cốc nước trên bàn lên hất

vào mặt Elena

  • Thứ hai chính là đừng

nghĩ tôi dễ bị bắt nạt

Elena giận dữ nhảy bổ tới muốn đánh Bảo Ngọc nhưng chưa chạm

được đến người cô thì đã bị một cánh tay mạnh mẽ giữ lại , Tuấn Anh nhíu mày

nhìn cô gái đang lên cơn điên là Elena quát to

  • Thôi đi em quá đáng

lắm rồi đấy

Dùng ánh mắt không thể tin nhìn người anh , người bạn đã

quen bao năm khi ở Mỹ Elena quát lại

  • Anh bênh con nhỏ hỗn

láo đó ư ?

Tuấn Anh khó chịu ngắt lời cô

  • Anh không bênh ai cả

anh chỉ không muốn mọi chuyện trở nên ầm ĩ thôi em về phòng đi

Elena giận giữ “ hừ “ một tiếng rồi bỏ về phòng , chỉ còn lại

Tuấn Anh và Bảo Ngọc ở lại .

Anh nhìn lướt cô gái đang đứng trước mặt không ngờ cô lại có

thể thay đổi tới như vậy khiến anh thấy rất ngạc nhiên

Bảo Ngọc bị anh nhìn đến luốn cuống tay chân cô vội vàng nói

  • Vậy anh đi tìm anh

Vũ đi em đi thay đồ

Tuấn Anh “ ừh “ một tiếng nhưng ánh mắt vẫn nhìn Bảo Ngọc chằm

chằm vào cô …

Lâu lắm rồi mới gặp nhau , vừa gặp lại để anh nhìn thấy hình

ảnh không tốt của mình Bảo Ngọc đang rất chán nản nhưng tại sao anh cứ nhìn cô

bằng ánh mắt quái dị đó chứ ?


Trên con đường núi tối đen như mực Uyên Nhi cầm đèn pin đi

mãi đi mãi nhưng cũng chẳng biết mình đang đi đâu nữa bỗng nhiên có một ánh

sáng màu vàng le lói phía trước , cô thẫn thờ đi tới đó thấy một gia đinh ba

người đang ngồi quay quần bên đống lửa vừa nướng thịt vừa ca hát , nhìn quanh một

hồi cô mới phát hiện đây là bãi cắm trại mà cha mẹ vẫn hay đưa cô tới khi còn

nhỏ , nơi này vẫn không hề hay đổi tuy những chiếc cây cổ thụ lúc trước cô hay

dựa vào đọc sách đã bị chặt mất nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua cô cũng có thể nhận

ra đây là khu cắm trại Thiên Đường . Vì đây là nơi cô gặp anh lần đầu tiên …

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.