Chương22

Trở về phòng của mình Uyên Nhi mềm nhũn nằm úp sấp xuống giường

vùi mặt vào gối phát ra những tiếng kêu nho nhỏ

  • Điên rồi thực sự

điên rồi

Càng nghĩ càng rối , tại sao cô lại có thể thích Uy Vũ cái

tên kiêu ngạo tự kỉ ấy chứ ?

“ Ting ting “

Đang vò đầu bứt tai vì những suy nghĩ rối loạn thì điện thoại

reo vang , Uyên Nhi mệt mỏi cầm máy lên là tin nhắn từ Uy Vũ … Trong lòng hồi hộp

như sắp nổ tung Uyên Nhi khó khăn mở tin nhắn đọc một lượt cô suýt ném bay cái

điện thoại xuống đất , trong tin nhắn mà cô hồi hộp như sắp nổ tung để mở ra chỉ

có vài chữ như sau “ ra vườn chúng ta cần nói chuyện “ Anh ra đang gọi chó nhỏ

sao cái kiểu ăn nói không đầu cũng chẳng có đuôi này ở đâu ra vậy chứ ? Trong

lòng thì muốn đem anh ra lăng trì xử tử nhưng trái tim đã đánh bại lí trí Uyên

Nhi vẫn đi ra chỗ hẹn trong đầu không ngừng tự nhủ là vì tò mò anh muốn nói gì

thôi chứ không phải vì lo sợ anh đứng đó đợi lâu quá sẽ bị muỗi cắn chết.

Ra tới chỗ hẹn cô nhìn thấy anh đang ngồi trên chiếc ghế đá

dáng vẻ ung dung nhàn nhã ánh nắng vàng

chiếu lên gương mặt góc cạnh của anh , mái tóc được cắt gọn khéo léo ôm lấy

gương mặt đẹp trai mang chút lạnh lùng của Uy Vũ khiến anh càng bắt mắt hơn làn

da dám nắng càng làm anh thêm mạnh mẽ cứng cỏi

, Tim bỗng nhiên đập thật nhanh Uyên Nhi đưa tay lên cảm nhận trái tim

đang đập liên hồi nhăn mặt mắng thầm

  • Mày thật ngu ngốc

Nghe thấy tiếng bước chân vang lên từ phía sau Uy Vũ biết chắc

chắn là Uyên Nhi nhưng khi anh quay lại thì thấy cô đang đứng đó vẻ mặt nhăn

nhó khó chịu , cô đang không vui vì phải gặp anh sao ? Suy nghĩ này khiến tâm

trạng chán nản của anh nay càng trở nên nghiêm trọng cô ghét anh tới như vậy

sao ?

  • Không lại đây còn đứng

đó làm gì cô nghĩ tôi thừa thời gian sao ?

Giọng nói lạnh lùng xa cách khác xa với sự dịu dàng trước

đây của anh khiến lòng cô chợt đau , Uyên Nhi bĩu môi đi tới cạnh anh cố tỏ vẻ

kiêu căng để che dấu sự hụt hẫng

  • Sao ?

Uy Vũ ngồi xuống nói bằng giọng nói lạnh lùng khiến người

nghe không cảm nhận được một tia ấm áp

  • Tôi muốn nói sắp tới

bạn gái tôi sẽ tới đây ở vì vậy cho dù

cô có cảm thấy khó chịu cũng nhịn một chút vì chỉ trong một thời gian ngắn thôi

tôi và cô ấy sẽ chuyển đi

Nghe anh nói rõ từng câu từng chữ Uyên Nhi chợt sững lại “

Tôi “ trước nay anh luôn nói chuyện với cô bằng một giọng nói dịu dàng ấm áp

anh anh em em nhưng từ bao giờ anh lại

thay đổi cách nói chuyện thành lạnh nhạt như vậy

Uy Vũ thấy cô thẫn thờ trong lòng lại bắt đầu nhen nhóm những

tia hy vọng nhỏ nhoi cô đang ghen sao ?

  • Này rốt cuộc cô có

đồng ý hay không ?

Anh cố ý nói lớn tiếng thu hút sự chú ý của cô

Uyên Nhi đang mải chìm đắm trong những hụt hẫng của bản thân

nghe thấy anh lớn tiếng như vậy cô giận dữ quát lên

  • Biết rồi im đi được

không ?

Mở to mắt nhìn cô gái trước mặt Uy Vũ không nói thêm gì nữa

xoay người rời đi , Nhìn theo bóng lưng của anh tận sâu trong lòng Uyên Nhi có

một cảm giác đau đớn trào dâng cô không muốn như vậy , cô chỉ là quá tức giận về

thái độ lạnh lùng của anh gần đây thôi , cô chỉ là khó chịu khi nhận ra bản

thân đã thích anh mà thôi …


Bảo Ngọc ngồi trên bàn ăn cảm thấy hôm nay thật là một ngày

đầy những chuyện kì lạ , Uy Vũ mặt mày nhăn nhó thì ngày nào cô cũng thấy nhưng

Uyên Nhi thì đây là lần đầu tiên , kể từ khi cô và Uyên Nhi nói chuyện về việc

cô ấy thích Uy Vũ thì thái độ của Uyên Nhi rất lạ cô ấy buồn bã chán nản ít nói

. Bảo Ngọc tới gần Uyên Nhi kéo cô ấy lên phòng , đóng chặt cửa lại cô nhìn

Uyên Nhi vẫn đang ngơ ngác hỏi thẳng

  • Cậu đã tỏ tình với

anh Vũ ?

Uyên Nhi lắc đầu

Bảo Ngọc tiếp tục tra hỏi

  • Vậy tại sao cậu lại

thành ra thế này ?

Thở dài ngồi xuống ghế Uyên Nhi cúi đầu buồn bã nói

  • Anh ta có bạn gái rồi

là một cô gái người Mỹ xinh đẹp

Bảo Ngọc nghiêng đầu nhìn Uyên Nhi cảm giác thú vị dâng trào

cô không ngờ Uyên Nhi trước nay luôn hồn nhiên vui vẻ đặc biệt ghét Uy Vũ lại

có một ngày vì Uy Vũ mà tiều tụy như vậy , cô cố gắng nín nhịn nụ cười của mình

hỏi Uyên Nhi

  • Vậy thì sao dù sao

cô ấy cũng chẳng có ở đây cậu cứ lao vào đi mình không tin anh ấy không siêu

lòng

Uyên Nhi ngẩng đầu lên dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn người bạn

thân nhất của mình ngạc nhiên hỏi

  • Từ bao giờ cậu có

thể nói ra những lời như vậy ?

Nụ cười trên môi vụt tắt ánh mắt Bảo Ngọc trở nên bi thương

vô hồn , Uyên Nhi biết bản thân lại nói những điều không nên nói cô níu tay Bảo

Ngọc hỏi cô ấy

  • Cậu không sao chứ ?

Không muốn khiến Uyên Nhi lo lắng Bảo Ngọc cố nặn ra một nụ

cười gật đầu

  • Mình không sao ,

nào cậu có muốn lao vào không mình sẽ giúp

Bảo Ngọc chuyển chủ đề nhanh như vậy khiến Uyên Nhi choáng

váng cô nhăn nhăn mũi

  • Không có cơ hội đâu

, ngày mai anh ta sẽ đưa cô gái đó về đây ở đấy

Thấy Uyên Nhi chán nản như vậy Bảo Ngọc ngồi xuống cạnh cô

khẽ nói

  • Cậu biết rằng Uy Vũ

thích cậu chứ ?

Buồn bã gật đầu , đương nhiên cô biết , bốn năn trước ngày

anh đi du học cô đã biết anh thích cô có lẽ từ khi đó cô đã dần dần thích anh

đem anh để vào trong mắt chỉ là cô không nhận ra mà thôi nhưng không ngờ đến

khi cô nhận ra điều đó anh đã chán đoạn tình cảm với cô bắt đầu một cuộc tình

khác . Bảo Ngọc nín cười vỗ vai Uyên Nhi

  • Anh ấy đã từng

thích cậu rất nhiều , tuy bây giờ anh ấy đang yêu đương cùng cô gái khác nhưng

cậu cứ thử nói ra xem có lẽ sẽ có cơ hội

Ánh mắt thẫn thờ hướng ra phía bầu trời tối đen ngoài cửa sổ

Uyên Nhi thì thào

  • Thôi đi cái gì đến

sẽ đến mình tin rằng mọi chuyện đều là định mệnh thứ gì không phải của mình thì

mình sẽ không cố chấp níu kéo đâu

Nhìn đôi mắt ngày thường chứa đựng biết bao nhiêu vô tư vui

vẻ nay lại mang một nỗi u buồn khiến người khác nhìn mà muốn rơi nước mắt Bảo

Ngọc thầm cảm than , tình yêu quả là một điều kì diệu có thể khiến một cô gái

như Uyên Nhi biết buồn khiến một Bảo Ngọc yếu đuối trở nên mạnh mẽ , cô chậm

rãi tới gần bạn thân nắm lấy tay cô ấy nói giọng chân thành

  • Dù có ra sao cậu vẫn

có mình , Uyên Nhi nếu thực sự thích anh ấy thì hãy cố gắng theo đuổi đừng khiến

bản thân sau này phải hối hận …


*** Sân bay***

Uy Vũ gỡ chiếc kính râm trên mặt xuống nhìn chằm chằm về

phía trước một lát sau khi đã xác định được mục tiêu khóe môi anh khẽ nở nụ cười

nhìn về phía cô gái xinh đẹp anh vẫy tay

  • Here ( ở đây )

Jenny đưa đôi mắt to màu xanh lam xinh đẹp nhìn về phía

chàng trai cao lớn trong bộ đồ màu đen mỉm cười chậm rãi tới gần anh , mọi ánh

nhìn đổ dồn về phía cặp nam thanh nữ tú này Uy Vũ thoáng nghe được những câu

khen ngợi hai người rất đẹp đôi vân vân và mây mây …

Cô gái xinh đẹp dịu dàng đi tới vỗ một cái thật mạnh vào vai

chàng trai khiến anh đau tới nhíu mày nhìn thấy anh như vậy cô vui vẻ cười lớn

, hình ảnh đẹp đẽ tan nát mọi người lại trở về với công việc của mình …

Jenny cười đủ rồi bắt đầu cằn nhằn

  • You are gangster

huh ? ( bạn là xã hội đen hả ? )

Vừa nói tay cô vừa kéo kéo chiếc áo đen của Uy Vũ

Nhìn cô gái vẻ ngoài thục nữ bên trong lưu manh trước mặt Uy

Vũ chỉ cười không nói anh không muốn cãi nhau với cô vào những ngày này , họ phải

thân thiết rất thân thiết …

Tự thôi miên bản thân xong Uy Vũ cười với cô nói

  • Let’s go ( Đi thôi

)

  • Ok

Jenny vui vẻ bước đi để lại một đống hành lí lại cho Uy Vũ ,

khiến anh tức muốn thổ huyết nhưng vẫn phải tự thôi miên bản thân hộ phải thân

thiết rất thân thiết …

********* đường phân cách thân thiết *********

Về tới biệt thự đã 2 giờ chiều Uy Vũ cất đồ của Jenny lên

phòng của cô rồi đi xuống phòng khách , đi qua phòng Uyên Nhi anh tò mò đẩy cửa ra nhìn vào trong chỉ thấy cô đang đứng

trước gương ngăm nghía xoay qua xoay lại , hôm nay anh đưa Bạn Gái về vậy mà cô

vẫn còn tâm trạng làm đẹp ? Uy Vũ xoay người bỏ xuống phòng khách .

Đứng trước gương ngắm nhìn chính mình Uyên Nhi nhíu mày

không hài lòng , cô lùn quá đi có 1m 67 con gái nước ngoài lại cao như vậy , tự

tin giảm xuống còn 9/10 lại nhìn đến khuôn mặt da cô rất trắng nhưng con gái nước

ngoài còn trắng hơn í chứ lại còn 8/10 dánh người Uyên Nhi có chút mũm mĩm

nhưng trong ảnh cô thấy cô gái kia rất gầy dáng đẹp như người mẫu vậy lại chỉ

còn 7/10 , thứ cô hài lòng duy nhất ở bản thân nhất chính là mái tóc dài đến thắt

lưng đen nhánh của mình , từ nhỏ cô đã thích tóc dài nên chưa bao giờ cắt đi cả

vì vậy tóc cô vừa dài vừa dày rất đẹp . Nhưng tóc đẹp thì có ích gì chứ ? cô

gái kia rất đẹp cô có thể cướp được Uy Vũ từ tay cô ấy sao ? tự tin tụt thảm hại

chỉ còn 0/10 …

Nhìn chính mình lần cuối cùng trong gương Uyên Nhi gật đầu

hài lòng đi xuống phòng khách , Thấy cô đi xuống Uy Vũ dang tay khoác lên vai

Jenny nhìn cô chìu mến . Cảnh tượng đó đập vào mắt khiến lòng Uyên Nhi nhức nhối

cô thay đổi quyết định quay lại hướng phía phòng bếp đi tới , thấy cô gái bé nhỏ

xinh đẹp đã bỏ đi Jenny gằn giọng

  • Let go ( bỏ ra )

Uy Vũ nhướng mày buông tay xuống thong thả uống nước , Jenny

nhìn vào phòng bếp rồi lại nhìn Uy Vũ cười hỏi

  • She is … ( cô ấy là

)

Uy Vũ không do dự gật đầu anh nói

  • next time remember

coordinate ( lần sau nhớ phối hợp )

Jenny gật gù

  • Ok

Đứng trong phòng bếp Uyên Nhi nhìn ra ngoài thấy anh và cô

gái kia đang cười nói vui vẻ cô ấy còn chạm vào anh một cách thật tự nhiên nữa

, Uyên Nhi cười đau khổ đây là quả báo sao trước đây anh thích cô , cô không biết

nên đã rất tệ với anh nhưng bây giờ mọi chuyện lại đảo lộn cô hiện tại trở

thành kẻ yêu đơn phương , thở dài một hơi Uyên Nhi thầm cổ vũ bản thân mình phải

tự tin lên không được yếu đuối không được bỏ cuộc …

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.