Chương2

*** 7 năm sau ***

Ngày 5 tháng 10 là sinh nhật lần thứ 14 của Uyên Nhi cha mẹ

cô mở tiệc mời rất nhiều bạn bè cùng tới

dự trong đó có cả Uy Vũ , anh theo cha mẹ tới nhà Uyên Nhi trong lòng vui vẻ lạ

thường cuối cùng cũng có thể gặp lại cô nhóc thú vị đó , kể từ lần đầu gặp gỡ ấy

anh và cô không gặp lại nhau nữa vì anh theo cha mẹ ra nước ngoài sống . Nhưng

suốt những năm qua không một ngày nào anh không chờ mong ngày trở về để tìm lại

cô bé chanh chua đanh đá năm ấy không biết

khi gặp anh cô bé ấy sẽ phản ứng thế nào nhỉ ? có nhận ra anh không ? hay là đã quên anh rồi ? Trong lòng tràn ngập

những cảm xúc buồn vui lẫn lộn Uy Vũ tự

chấn an bản thân “ Cô nhóc đó nhất định sẽ nhớ mình thôi vì sao ư ? vì mình là

Trịnh Uy Vũ mà … “ suy nghĩ tiêu cực ngay lập tức bị gạt bỏ khóe môi nở một nụ

cười sáng lạn Uy Vũ bước chân và ngôi biệt thự rộng lớn ánh mắt liên tục nhìn

quanh tìm kiếm bóng dáng nhỏ bé xinh đẹp , Thục Quyên thấy con trai nhà mình

hôm nay rất lạ có khi lại bất giác mỉm cười lúc cô hỏi có chuyện gì vui thì lại

trầm giọng nói “ Không có gì “ bây giờ vừa bước vào nhà của Hạo Nhiên và Mỹ Anh

thì biểu hiện lại rất lạ lùng . Cô hỏi nhỏ vào tai Uy Vũ

  • Con tìm gì thế ?

Giọng nói Thục Quyên lộ rõ vẻ tò mò , Uy Vũ nhìn mẹ mình một

cái bâng quơ trả lời

  • Tìm người con cần

tìm

Giọng Uy Vũ lạnh nhạt không chút hứng thú khiến Thục Quyên

nghiến răng kèn kẹt đây thực sự là đứa con trai cô đã vất vả mang thai chín

tháng mười ngày rồi đau đớn sinh ra , vất vả nuôi lớn sao ? Uy Vũ chẳng thèm để

ý mẹ mình đang tức giận nghiến răng ánh mắt nhanh chóng bắn tới một góc phòng

nơi đó một cô gái có mái tóc xoăn dài

khuôn mặt xinh đẹp trắng hồng mặc một chiếc váy màu trắng nhìn cô xinh

như một công chúa , đó chính là Uyên Nhi . Uy Vũ nhếch môi nở một nụ cười chầm

chậm đi tới chỗ cô đang đứng , Uyên Nhi nhàm chán nhìn xuống sàn nhà hôm nay là

sinh nhật cô nhưng cô lại chẳng thấy vui vẻ gì cả vì sao ư ? vì cha mẹ thật phô

trương quá đi lại mời nhiều người như vậy nhưng cô hoàn toàn không thích nha ,

đang mải mê suy nghĩ bỗng nhiên có một bàn tay đặt lên vai Uyên Nhi cô nghĩ chắc

là bạn bè gì đó của cha mẹ tới chúc mừng nên quay lại khóe môi mỉm cười dịu

dàng nhưng chưa dịu dàng được bao lâu Uyên Nhi kêu lớn

  • Sao anh lại ở đây ?

Uyên Nhi vừa ngạc nhiên vừa tức giận sao tên kiêu ngạo này lại

ở đây ? 7 Năm trước sau khi sự kiện lạc đường sảy ra cô và anh không còn gặp

nhau nữa nhưng cha mẹ cô luôn ca ngợi rồi đem cô và anh ta ra so sánh nào là

con phải học tập Uy Vũ cậu ấy học giỏi có tài được học trường học danh tiếng ở

Mỹ bla bla bla khiến Uyên Nhi 7 năm qua luôn sống dưới cái bóng của anh , cô tức

giận siêu tức giận rốt cuộc cô hay cái tên kiêu ngạo kia mới là con của cha mẹ

chứ ? giờ thì anh ta lại suất hiện , chết tiệt lại còn đẹp trai nữa chứ tại sao

người xấu luôn được ưu thế vẻ ngoài ?

Thấy thái độ Uyên Nhi có vẻ không vui khi nhìn thấy mình ,

Uy Vũ nhàn nhạt liếc cô một cái lạnh lùng nói

  • Hét gì chứ ? con

gái quả thật là ồn ào

Thái độ gì đây ? ai mới là người phải tức giận chứ ? Uyên

Nhi bực tức nói

  • Tôi hỏi anh sao lại

ở đây ?

Uy Vũ rất vui thì ra cô bé này còn nhận ra anh nhưng anh

không thể hiện ra ngoài mà cố tình vờ như không biết hỏi lại

  • Cô biết tôi sao ?

kì lạ tôi không nhớ là chúng ta có gặp nhau

Uyên Nhi trừng mắt nhìn tên con trai trước mặt anh ta không

nhớ cô sao ? cũng đúng đã 7 năm rồi còn gì nếu không phải anh ta quá nổi tiếng

đoạt hết cúp này tới giải nọ lên báo nhiều như vậy cô cũng sẽ không nhớ anh ta

là ai nha , nghĩ vậy Uyên Nhi lại vui vẻ không nhớ cũng tốt . Cô cười cười nói

với Uy Vũ

  • À vậy chắc tôi nhầm

người rồi đừng để ý đừng để ý

Nói đoạn Uyên Nhi lẩn ra chỗ khác , Uy Vũ nhìn cô gái muốn

tránh anh thật xa kia khóe môi nở một nụ cười gian xảo trốn sao ? chỉ sợ không

thể thôi ..

Trời tối dần Uyên Nhi nhìn người qua người lại mệt mỏi ngáp

một cái , Hạo Nhiên thấy con gái ngồi ngủ gà ngủ gật thì thương sót tới gần nói

với Uyên Nhi

  • Con nghỉ sớm đi cha

sẽ lo tiếp khách

Uyên Nhi cười nhẹ dụi đầu vào lòng cha mình nói nhỏ

  • Vậy con về phòng

trước cha đừng uống qua nhiều có hại cho sức khỏe lắm

Hạo Nhiên ôm lấy con gái vào lòng yêu thương xoa đầu Uyên

Nhi gật đầu

  • Được cha sẽ không uống

con đi ngủ đi

Uyên Nhi mệt mỏi ngáp một cái rồi đi lên phòng , Uy Vũ nhìn

bóng dáng nhỏ nhắn khuất dần trong mắt hiện lên một tia ghen tỵ ….


Tháng 10 thời tiết se lạnh từng cơn gió nhẹ thổi làm rèm cửa

lung lay trên chiếc giường rộng rãi Uyên Nhi vẫn đang yên giấc “ ring ring ring

“ tiếng chuông đồng hồ báo thức vang lên phá tan không gian yên ắng Uyên Nhi

nhíu mày ngồi dậy đưa tay tìm đồng hồ đã 7 giờ rồi , hôm nay là chủ nhật nên

Uyên Nhi không phải đi học cô mỉm cười đứng dậy vặn người vài cái rồi đi vào

phòng tắm đánh răng rửa mặt , sau khi vệ sinh xong Uyên Nhi vui vẻ đi xuống nhà

vừa xuống tới phòng khách nhìn mọi người đang vui vẻ nói chuyện lại nhìn cái

người đang ngồi ở sô pha nhìn cô chằm chằm Uyên Nhi trừng mắt sao anh ta còn ở

đây ? Hạo Nhiên thấy con gái đi xuống rồi đứng bất động ở đó thì nhíu mày nói

  • Con làm gì thế lại

đây

Uyên Nhi giật mình thu lại vẻ ngạc nhiên khi nãy chậm bước tới

chỗ Uy Vũ đang ngồi , nhanh nhẹn ngồi xuống , Uy Vũ biết cô không thoải mái nên

trong lòng lại có chút không vui cô lại không thích anh như vậy sao ? tuy muốn

tóm Uyên Nhi lại hỏi cho ra nhẽ nhưng không thể được vì thời cơ còn chưa tới …

Đợi khi mọi người tụ họp đầy đủ ở phòng khách Hạo nhiên bắt

đầu nói

  • Uyên Nhi cha có

chuyện muốn nói với con

Uyên Nhi dạ một tiếng nhẹ nhàng mà lễ phép trả lời

  • Cha nói đi ạh

Hạo Nhiên thở dài nhìn con gái nói

  • Cha biết từ nhỏ con

đã quen cuỗ sống có cha mẹ ở bên nhưng cha không muốn vì luôn có cha mẹ bảo vệ

mà con trở nên yếu đuối ỷ lại vì vậy cha và mẹ con cùng cô chú đây đã tìm ra một

cách để con có thể học được cách tự lập và tự bảo vệ bản thân mình

Uyên Nhi ngơ ngẩn , ý gì đây ? nhưng cô vẫn ngoan ngoãn gật

đầu nghe cha nói , Hạo Nhiên lại tiếp

  • Vì vậy cha muốn con

tới theo học ở trường nội trú mà Uy Vũ đang học

Cái gì cơ ? Uyên Nhi thốt lên , tất nhiên là trong đầu thôi

làm sao có thể như vậy trước mặt cha mẹ chứ ? cô nhìn cha mình nói

  • Con thực phải đi

sao ?

Cô không muốn chút nào lại còn học cùng Uy Vũ kiêu ngạo nữa

chứ Uyên Nhi không muốn chút nào cả cố gắng ra vẻ đáng thương khiến cha mẹ đổi

ý , nhưng Uy Vũ đáng ghét lại xen vào

  • Cô chú yên tâm nếu

Uyên Nhi học cùng trường với cháu thì cháu nhất định sẽ giúp đỡ em ấy

Uy Vũ nói xong liếc nhìn Uyên Nhi đang ngây đơ không nói nên

lời một cái nở một nụ cười quyến rũ …

Uyên Nhi bị nụ cười kia làm cho choáng ngợp không nói được

gì cả nhưng trong lòng cô đang phanh thây Trịnh Uy Vũ ra thành trăm nghìn mảnh

Mỹ Anh buồn buồn nói với Thục Quyên

  • Cũng may có Uy Vũ ở

đó nếu không tôi cũng không thể yên tâm để bé Nhi đi học xa như vậy

Thục Quyên cười đặt tay mình lên tay Mỹ Anh nói

  • Đừng lo lắng mỗi tuần

chúng ta có thể đi thăm chúng mà chị đừng lo

Hạo Nhiên thấy mọi chuyện đã xong lên tiếng quyết định

  • Được rồi vậy chúng

ta quyết định như vậy đi

Quyết định đã có Uyên Nhi vẫn ngây đơ không nói lời nào cô

thầm nguyền rủa cái kẻ đã đưa ra cái sáng kiến học cách tự lập này khiến cha cô

nghe lời tống cô học chung trường với tên quỷ kiêu ngạo kia hàng trăm nghìn lần

Uy Vũ thấy Uyên Nhi tay nắm chặt thành nắm đấm ánh mắt kìm

nén che dấu tức giận chuẩn bị bùng nổ thì buồn cười che miệng cười trộm , Uy Vũ

thật khâm phục chính mình nếu không phải hôm qua anh nói bóng gió về việc Uyên

Nhi quá yếu đuối sau này rất dễ bị bắt nạt khinh thường khiến chú Hạo Nhiên lo

lắng tìm cha mẹ anh hỏi cách để dạy Uyên Nhi cách tự lập thì cô làm sao có thể

bị đưa vào trường nội trú chứ ? Uy Vũ vui vẻ khóe môi nhếch lên một nụ cười

gian xảo “ Lê Uyên Nhi em không thể nào thoát khỏi tay anh đâu “

Nhìn mọi người vui vẻ nói nói cười cười Uyên Nhi thở dài đứng

dậy đi ra ngoài , Những biểu hiện của Uyên Nhi đều bị Uy Vũ nhìn thấy anh cũng

đứng dậy đi theo phía sau cô .Uyên Nhi đi tới một góc vườn hoa yên tĩnh nhìn

ngó xung quanh thấy không có người mới bắt đầu phát tiết cô dậm chân nên đám cỏ

vô tội tức giận hét lên

  • A…… thật tức chết

đi được

Uyên Nhi tức giận siêu tức giận , từ nhỏ cô luôn che dấu bản

thân mình cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn để cha mẹ yên tâm với lại cô không muốn mẹ

phải lo lắng cho mình nên khi ở trước mặt mẹ luôn tỏ ra ngoan ngoãn hiểu chuyện

nhưng lần này cô thật muốn điên lên rốt cuộc ai đã đưa ra cái ý kiến chuyển trường

đáng chết này chứ ? Uy Vũ đứng phía xa nhìn Uyên Nhi đang phát tiết lên đám cỏ

dưới chân thì bật cười lớn , Uyên Nhi nghe thấy tiếng cười thì giật mình quay lại

hét

  • Ai ?

Uy Vũ ngừng cười bước ra ngoài nhìn Uyên Nhi bằng ánh mắt hứng

thú nói

  • Là tôi , em thật nhẫn

tâm đám cỏ kia vô tội mà ?

Trừng mắt lại trừng mắt cái nữa , được lắm tên kiêu ngạo chết

tiệt đã nghe lén lại còn ra vẻ . Uyên Nhi hai tay chống hông hét

  • Sao lại nghe lén

tôi ?

Nhìn mèo con hóa hổ cái trước mặt mình Uy Vũ mỉm cười

  • Đâu có nghe lén chứ

? tôi chỉ là đi dạo tình cờ thấy em ngược đãi đám cỏ xinh đẹp kia nên lên tiếng

nhắc nhở chút thôi

Uyên Nhi tức tới nỗi muốn đánh người tên kiêu ngạo kia nói vậy

ý là gì chứ ? cô hừ một tiếng rồi nói

  • Tôi làm gì không có

liên quan tới anh đừng có nhiều chuyện

Nói xong cô không thèm nhìn Uy Vũ lấy một cái bước qua anh bỏ

vào nhà .

Uy Vũ nhìn bóng dáng nhỏ bé xa dần khóe môi nở một nụ cười

gian xảo …

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.