Chương18

Nắng vàng đầu xuân hòa và với làn gió lạnh tại sân bay biết

bao người đang vui buồn lẫn lộn Uy Vũ và Tuấn Anh chào tạm biệt mọi người lần

cuối rồi bước qua cổng soát vé Uyên Nhi trừng mắt nhìn bóng lưng Uy Vũ bàn tay

nắm chặt thành nắm đấm nghiến răng nghiến lợi , Uyên Nhi nhìn thấy bóng anh khuất

hẳn trong lòng ngoài tức giận ra hình như còn có chút không nỡ lắc đầu gạt bỏ

ngay suy nghĩ quái dị Uyên Nhi quay sang nhìn cô bạn thân nãy giờ vẫn luôn thẫn

thờ kéo tay cô

  • Ngọc đi về thôi

Bảo Ngọc dường như không nghe thấy lời Uyên Nhi nói đôi mắt

vô hồn vẫn nhìn chằm chằm vào phía bóng lưng Tuấn Anh vừa khuất , một giọt nước

chậm rãi lăn dài trên má Bảo Ngọc đưa ngón tay lên quệt đi giọt nước ấy rồi mỉm

cười nắm tay Uyên Nhi quay người rời đi . Không có anh cô vẫn sống có thể tình

cảm đối với anh sẽ không phai mờ nhưng cô sẽ đem nó cất vào một góc không bao

giờ chạm vào nó nữa rồi đến một ngày quá khứ phủ bụi thương tâm cũng sẽ không

còn …

Nắng vàng chiếu rọi trên con đường rộng lớn chiếc xe ô tô lướt

đi trên đường Uyên Nhi mở cửa kính xe nhìn ra bên ngoài , một chiếc máy bay cất

cánh mang theo một phần tuổi thơ của cô và nụ hôn đầu tiên của cô đi mất hụt hẫng

chợt trào dâng Uyên Nhi nắm chặt tay nhìn theo chiếc máy bay ngày càng nhỏ dần

rồi biến mất nơi đám mây trắng như tuyết …


****** 4 năm sau ******

Los Angeles Mỹ

Thời gian như nước chảy mây trôi ngày quay về cuối cùng cũng

tới , học tập 3 năm nơi đất khách Uy Vũ và Tuấn Anh đã trưởng thành hơn rất nhiều

. Trong 3 năm này anh cố tình không liên lạc với Uyên Nhi nhưng lại bắt mẹ anh

phải để ý tới cô mỗi tháng anh lại nhận được một bản báo cáo đầy đủ về chuyện

Uyên Nhi đi đâu làm gì và gặp gỡ những ai , lấy chiếc ví ra v**t v* tấm hình của

một cô gái trẻ có mái tóc dài mặc một bộ váy màu hồng đáng yêu Uy Vũ mỉm cười

mãn nguyện cô bé ấy đã 18 tuổi rồi có lẽ sẽ hiểu chuyện hơn một chút nhận ra

tình cảm của anh . Đang mải suy nghĩ về một tương lai tốt đẹp đột nhiên vai bị

vỗ mạnh một cái Uy Vũ giật mình quay lại trừng mắt nhìn Tuấn Anh không vui nói

  • Gì ?

Tuấn Anh đã không còn hình dáng của một cậu thiếu niên nổi

loạn 17 tuổi nữa mà thay vào đó là một chàng trai trầm ổn nghiêm túc của tuổi

21 , nhìn thấy Uy Vũ mọi ngày luôn trầm tính ít nói suốt ngày vùi đầu vào học

nay lại trợn mắt lên thì cười một tiếng giơ tay lên nhìn đồng hồ nhắc nhở

  • Sắp tới giờ máy bay

cất cánh trừ khi cậu muốn ở lại đây

Nghe vậy Uy Vũ quay sang mắng Tuấn Anh

  • Sao không nói sớm cậu

thật lắm mồm lần sau nói vào vấn đề nhanh nhanh hộ cái

Tuấn Anh chết đứng rốt cuộc là ai lắm mồm đây ?


****** Việt Nam ******

Trống trường vang vọng không gian rộng lớn người người chen

lấn trong đám đông , tháng 5 thời tiết nóng gay gắt nhưng cũng là bắt đầu một

kì nghỉ mà ai ai cũng mong đợi , Uyên Nhi không nằm trong số đó cô không muốn

nghỉ hè vì cô sẽ phải quay lại biệt thự phải gặp lại tên đáng ghét Uy Vũ . Đúng

vậy anh ta đã trở về hôm qua mẹ cô gọi điện nói rằng ngày mai Uy Vũ sẽ về 4 năm

trước anh ta cướp đi nụ hôn đầu tiên của cô rồi tiêu sái rời đi sau đó trong 4

năm anh ta không gọi cho cô một cuộc điện thoại thăm hỏi xin lỗi khi đó cô còn

nghĩ bản thân bị hoang tưởng vì quá cô đơn nên đã tưởng tượng ra mọi chuyện

nhưng Bảo Ngọc vẫn ở đây không phải sao ? đi thì như không tồn tại khi về thì

khua chiêng gõ trống khắp nơi làm như bản thân tốt đẹp lắm vậy , càng nghĩ càng

phẫn nộ Uyên Nhi nắm chặt tay tự thề với bản thân

  • Trịnh Uy Vũ anh sẽ

không sống yên với tôi đâu …

Bảo Ngọc thì khác thái độ của cô không khẩn trương cũng

không vui vẻ giống như dù Tuấn Anh có về hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì 4

năm qua trải qua biết bao những đêm thức trắng vì nhung nhớ . 4 năm qua dù ở rất

xa nhưng anh vẫn hay gọi điện thoại hỏi thăm sức khỏe của Bảo Ngọc nhưng cô

chưa một lần nghe máy cô sợ nếu như nghe thấy giọng anh cô sẽ òa khóc mất cho

dù cô đã không đau đớn như trước đây nữa nhưng không có nghĩa anh đã biến mất

hoàn toàn trong thế giới của cô , trong một góc nhỏ nào đó khi ở một mình trong

bóng đêm hay mỗi sáng thức dậy từ cơn ác mộng cô vẫn bất chợt nhớ đến anh rồi

trái tim lại nhói đau .


Sau khi quay về biệt thự Uyên Nhi ngủ một mạch từ tối hôm

trước tới tận giữa trưa hôm sau mới dậy , sau khi thay đồ cô uể oải đi xuống

phòng khách đã thấy mọi người tụ tập đông đủ cô chúc mọi người buổi sáng tốt

lành rồi hỏi

  • Ngọc đâu mẹ ?

Mỹ Anh cười vui vẻ vẫy tay với Uyên Nhi bảo cô tới chỗ bà rồi

nói

  • Ngọc đi chạy bộ

chưa về con lại đây đi

Uyên Nhi gật gù dạ một tiếng rồi tới gần mẹ ngồi xuống khuôn

mặt mệt mỏi ỉu xìu

  • Lâu rồi không gặp

Uyên Nhi

Bỗng nhiên một giọng nói trầm ấm vang lên giọng nói này rất

quen là giọng nói đã luôn suất hiện trong giấc mơ của cô nhưng giọng nói này lại

có chút trầm hơn ấm hơn trong giấc mơ kia rất nhiều , Uyên Nhi ngẩng lên nhìn

người đối diện khuôn mặt chợt tái đi

  • Trịnh Uy Vũ

Cô nghiến răng nhả ra từng chữ

Uy Vũ nhếch môi thản nhiên cười

  • Thì ra em vẫn còn

nhớ anh

Vớ vẩn Uyên Nhi thầm mắng trong lòng ai là kẻ đã cướp đi nụ

hôn đầu của cô rồi mất tăm mất tích chứ ? mối thù này sao có thể quên đi dễ

dàng như vậy ? Uyên Nhi hừ một tiếng quay mặt đi không thèm nhìn anh .

Không nhận ra bầu không khí quái lạ giữa những người trẻ tuổi

Mỹ Anh cười hỏi Uy Vũ

  • Cháu học ở nước

ngoài lâu như vậy chắc có bạn gái rồi nhỉ ?

Uy Vũ liếc Uyên Nhi một cái rồi lễ phép trả lời

  • Cháu đã có đối tượng

lần này quay về cũng là muốn tìm cô ấy ạ

Mỹ Anh thở dài nhìn Uy Vũ rồi lại nhìn con gái nói vẻ tiếc

nuối

  • Tiếc quá cô còn

nghĩ muốn cháu và Nhi nhà cô thành đôi nữa

Uy Vũ chỉ cười không nói , còn Uyên Nhi thì sao ? cô đã bất

tỉnh trong trạng thái mở mắt rồi trong đầu hiện ra một đống âm mưu quỷ kế để

báo thù Uy Vũ , bỗng nhiên cô cảm thấy anh về cũng là một chuyện tốt , thời

gian anh đi cô chẳng có ai để so tài mồm mép nữa cũng chẳng có người chọc cô giận

nữa khiến cô cảm thấy như thiếu đi một cái gì đó một thói quen rất quan trọng

trong cuộc sống của mình , nay anh đã về khoảng trống đó hình như đã được lấp đầy

một cách kì diệu …


Nắng chói trang rọi trên con đường vắng vẻ hai hàng cây xanh

thẳng tắp hai bên vỉa hè , những ngọn núi cao lớn hùng vĩ ẩn hiện phía xa . Bảo

Ngọc dừng lại cúi người xuống hai tay chống bên eo th* d*c , cô đã chạy hai

vòng xung quanh biệt thự tuy thể xác rất mệt mỏi nhưng lý chí không cho phép cô

dừng lại , đứng trước cổng biệt thự nhưng không thể bước vào cô biết anh đang ở

trong đó , mặc dù rất muốn thấy anh nhưng cô sợ bản thân sẽ chìm đắm lần nữa sợ

trái tim yếu đuối của mình không chịu nổi mà rung động .

  • Ngọc …

Đang mệt mỏi vì sự nhút nhát của bản thân thì một giọng nói

quen thuộc vang lên từ phía sau , Bảo Ngọc quay phắt lại nhìn người trước mặt một

cách chăm chú là anh thật sự là anh , đây không phải là một giấc mơ để rồi tỉnh

giấc trong sự tiếc nuối không phải vì quá nhớ mà tưởng tượng rằng anh đang gọi

tên cô mà là anh thực sự là anh …

Nhìn khuôn măj ngẩn ngơ thẫn thờ của cô , Tuấn Anh mỉm cười

khoanh tay trước ngực nói

  • Không phải mới có mấy

năm không gặp mà em đã quên anh rồi chứ ?

Lấy lại tinh thần bằng một cái thở dài Bảo Ngọc vuốt lại mái

tóc ướt đẫm mồ hôi cố gắng nở một nụ cười gượng gạo trả lời

  • Anh về lúc nào vậy

?

Nhìn biểu hiện của cô anh cũng hiểu phần nào rằng Bảo Ngọc

đang không thoải mái , sáng nay khi anh

từ sân bay trở về cô nhân lúc anh đi cất đồ và tắm rửa lập tức chạy ra ngoài vì

sao anh biết ư ? Vì trước nay Bảo Ngọc rất ghét vận động vậy lí do gì khiến cô ấy

tự nguyện đi chạy bộ mà lại còn hai vòng quanh biệt thự nữa chứ ? Lờ đi thái độ

gượng gạo của cô Tuấn Anh đi lên phía trước ngoài không nói trước ôm cô vào

lòng

  • Em đã lớn rồi em

gái

Giọng nói dịu dàng trầm ấm vang lên bên tai đây là mơ ước từ

rất lâu rồi của Bảo Ngọc từ khi biết mình yêu thích anh cô luôn ước có một ngày

anh sẽ ôm cô vào lòng nói những lời dịu dàng bên tai nhưng bây giờ khi đang ở

trong vòng tay anh tại sao cô lại không cảm thấy vui vì lời anh nói sao ? “ Em

đã lớn em gái “ em gái ? cô không muốn làm em gái của anh , Bảo Ngọc đẩy Tuấn

Anh ra trong mắt mang theo sự bi thương nhìn vào gương mặt đang tươi cười của

anh trái tim lại nhói đau

Ngạc nhiên vì đột nhiên bị đẩy ra Tuấn Anh cười với Bảo Ngọc

  • Sao vậy ? em ghét

anh vậy sao ?

Thu lại sự bi thương những tưởng sẽ chẳng ai phát hiện Bảo

Ngọc gượng cười lắc đầu

  • Em không quen cùng

nam sinh gần gũi như vậy xin lỗi

Ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng Bảo Ngọc đang nặng nề

khinh bỉ chính mình quá hèn nhát giá như cô có thể hét lên với anh “ em không

muốn là em gái em muốn là bạn gái của anh “ thì thật tốt nhưng chỉ tiếc cô

không đủ dũng cảm cũng như mạnh mẽ để chịu thêm bất cứ đả kích nào từ anh nữa .

Tuấn Anh “ ồ “ một tiếng rồi mỉm cười gật đầu

  • Anh hiểu rồi

Nói rồi anh tiến lên phía trước đi được một đoạn anh thấy cô

vẫn không nhúc nhích thì cười gọi

  • Về thôi mọi người

đang đợi chúng ta

Bảo Ngọc trầm mặc gật đầu đi lên phía trước cùng anh quay về

biệt thự trong lòng tràn ngập biết bao cảm giác rối ren phức tạp đôi mắt không

thể kìm nén thi thoảng lại liếc nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của anh , quả thật anh rất

đẹp trai sau 4 năm không gặp lại càng đẹp hơn , một vẻ đẹp nam tính chin chắn

chứ không còn là dáng vẻ học sinh lạnh lùng của trước đây nữa có lẽ thời gian

có thể thay đổi tất cả nhưng tại sao trái tim cô vẫn không thể thay đổi ?

Nắng vàng vẫn chiếu rọi những cây cổ thụ to lớn với những

tán lá xòe ra tạo nên những bóng râm loang lổ trên đường , một cặp nam thanh nữ

tú sánh bước trên đường gương mặt cô gái trầm tư ánh mắt bi thương long lanh nước

thi thoảng lại ngước lên nhìn chàng trai bên cạnh , chàng trai thong thả đi

trên đường gương mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười

thật đẹp . Một bức tranh của bi thương và hạnh phúc đan xen khi nhìn đôi mắt cô

gái mọi người có thể khóc nhưng khi nhìn nụ cười của chàng trai họ cũng sẽ bị

mê hoặc và bất giác cười theo ……..

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.