Chương14

Ánh nắng đầu tiên của mùa xuân chiếu sáng rực rỡ trên mọi nẻo

đường xua tan đi cái lạnh lẽo âm u của mùa đông , Uyên Nhi tỉnh dậy từ giấc ngủ

mộng mị , vươn vai một cái cô đứng lên kéo rèm cửa sổ nhìn ra ngoài tháng một đầu năm trời bắt đầu

có những tia nắng ấm áp Uyên Nhi mở tủ lấy một chiếc váy dài màu trắng tinh khiết

mặc vào người , xõa tung mái tóc dài đen nhánh xinh đẹp vệ sinh cá nhân xong cô

vui vẻ nhìn mình trong gương nở một nụ cười xinh dẹp rồi đi ra khỏi phòng .

Xuống phòng khách đã nghe thấy tiếng ồn ào hình như mọi người

đang bàn luận gì đó , Uyên Nhi chào hỏi chúc mọi người một buổi sáng tốt lành rồi

ngồi xuống ăn sáng , Thục Quyên nhìn Uy Vũ mang vẻ mặt đen xì thì lo lắng hỏi

  • Con sao thế Vũ

không khỏe hả ?

Uy Vũ liếc Uyên Nhi một cái thấy cô vẫn điềm nhiên ăn uống

thì lại bực tức vùng vằng nói

  • Con không sao

Kiến Văn biết con trai ông đang không vui vì chỉ còn hai tháng

nữa là lên máy bay đi Mỹ nên đưa ra ý kiến

  • Được rồi chỉ còn

hai tháng nữa là Tuấn Anh và Uy Vũ sẽ lên đường chúng ta nên dành ra những ngày

cuối cùng này chơi that vui vẻ được không ?

Mọi người đều tán thành , Uyên Nhi thì khỏi nói có ăn có

chơi là tán thành tuốt chỉ có Bảo Ngọc là im lặng cô lén nhìn về phía Tuấn Anh

thấy anh vẫn vui vẻ thì không khỏi có chút hụt hẫng cô biết bản thân mình không

có cơ hội nhưng ước nguyện của cô chỉ là được nhìn thấy anh mỗi ngày nhưng nay

anh sắp đi rồi cô phải làm gì đây ?

Uyên Nhi quay sang nhìn Bảo Ngọc thấy cô không vui thì ríu

rít

  • Bảo Ngọc mai chúng

ta đi leo núi được không

Bảo Ngọc gượng gạo mỉm cười gật đầu , Tuấn Anh thấy nói tới

leo núi thì hai mắt sáng lên

  • Leo núi cho anh đi

theo được không ?

Uyên Nhi suy nghĩ một chút rồi gật đầu

  • Được nhưng có điều

kiện

  • Hả

Tuấn Anh ngớ người

  • Điều kiện gì đây tiểu

thư ?

Cười gian nhìn chằm chằm vào hai tên con trai trước mặt Uyên

Nhi nói

  • Hai anh phải khuôn đồ cho tụi em

  • Hả

Tuấn Anh kêu lên thảm thiết , thấy anh có vẻ không đành lòng

Uyên Nhi bĩu môi

  • Không đi thì thôi

Uy Vũ chẳng thiết tha gì cái vụ leo núi này nhưng hai cô gái đi thì sẽ rất nguy hiểm anh nói

  • Được mai mấy giờ xuất

phát ?

Uyên Nhi có chút khó tin trả lời lại

  • 4 giờ sáng

Uy Vũ gật đầu coi như đã biết rồi cúi xuống tiếp tục ăn , Bảo

Ngọc nhìn Tuấn Anh một cái cô nghĩ cũng tốt còn hai tháng nữa thôi phải ở gần

anh ấy nhiều hơn nữa để sau này khi anh có đi rồi cô cũng không luyến tiếc , hối

hận .

Bốn bạn trẻ mải đối đáp suy nghĩ mà không để ý tới rất nhiều

con mắt đang suy tư dò xét họ , các vị phụ huynh đều nhận ra tình cảm của mấy bạn

trẻ này có chút không bình thường nhưng cũng không ai nói gì vì họ nghĩ bọn trẻ

còn quá nhỏ chuyện tình cảm để sau này hẵng nói .

Vậy là bữa sáng kết thúc trong im lặng trong đầu mọi người ,

mỗi người một suy nghĩ lo âu chỉ có Uyên Nhi là vui vẻ cười tít mắt .


4 giờ sáng ngày hôm sau ………….

Dậy từ sớm Uyên Nhi đi quanh nhà kiểm tra xem mấy người còn

lại đã dậy chưa , một lát sau mọi người cùng tập trung ở phòng khách . Uy Vũ

nhíu mày nhìn Uyên Nhi chỉ khoác một chiếc áo khoác mỏng anh lấy từ trong túi một

chiếc áo khoác to dày đưa đến trước mặt cô nói

  • Mặc vào đi trên núi

rất lạnh

Nhăn mặt nhìn chiếc áo dày cộm Uyên Nhi lắc đầu

  • Không cần tôi nóng

Không muốn nhiều lời

với cô gái cứng đầu này Uy Vũ nhanh chóng nhét chiếc áo vào ba lô của mình rồi

khoác lên vai đi trước . Tuấn Anh có chút khó hiểu nhìn theo bóng Uy Vũ thầm

nói

  • Thằng này hôm nay

sao vậy ?

Nhìn theo bóng dáng cao lớn Uyên Nhi có chút thất thần , cho

dù có ngốc tới đâu cô cũng biết Uy Vũ đang tức giận nhưng tại sao ? vì cô không

nhận chiếc áo sao , từ khi nào anh trở nên khó hiểu như vậy chứ ? Bảo Ngọc ra

sau cùng thấy Uyên Nhi đứng đó thẫn thờ thì chạy lại nói

  • Đi thôi đờ đẫn ở

đây làm gì vậy ?

Uyên Nhi bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ vẩn vơ gật đầu với Bảo

Ngọc cúi xuống muốn tìm ba lô của mình thì không thấy đâu cả cô gọi hỏi Tuấn

Anh

  • Tuấn Anh , anh cầm

ba lô của em hả ?

Tuấn Anh nhìn đống đồ lộn xộn trên vai mình cười khổ

  • Tiểu thư ơi anh

sánh đồ cho Ngọc đã mệt muốn chết rồi còn ôm thêm của em làm gì chứ chắc Vũ cầm

rồi

Uyên Nhi ừ một tiếng rồi đi lên phía trước , Bảo Ngọc thấy

áy náy khi Tuấn Anh phải cầm nhiều đồ thì chạy tới gần anh

  • Để em cầm bớt cho

Tuấn Anh cười nói

  • Không sao đi thôi

Vậy là bốn bạn trẻ cùng nhau đi chinh phục ngọn núi trước mặt

Đi mãi mà không thấy bóng dáng Uy Vũ , Ngọn núi này tuy

không cao nhưng đường đi lại rất dốc mặc dù có những bậc đất để bước lên nhưng

nếu không cẩn thận thì rất dễ ngã . Uyên Nhi đã leo lên leo xuống rất nhiều lần

nên không lo lắng lắm Bảo Ngọc thì đã có Tuấn Anh đi cạnh giúp đỡ , hiện tại

Uyên Nhi chỉ lo lắng cho Uy Vũ anh không quen thuộc với đường xá ở đây nhỡ sảy

ra chuyện gì thì sao ? Nghĩ tới đây Uyên Nhi bất giác đi nhanh hơn nhưng đi mãi

cũng chẳng thấy bóng dánh anh . Tuấn Anh gọi với theo Uyên Nhi

  • Em đi từ từ thôi đợi

bọn anh với

Uyên Nhi dừng chân quay lại nói lớn

  • Không thấy Uy Vũ

đâu cả anh ấy có bị sao không anh ?

Cười thầm trong lòng Tuấn Anh nói lại

  • Đừng lo nó không

sao đâu nó là cao thủ leo núi mà

Tuy nghe vậy nhưng lo lắng trong lòng Uyên Nhi vẫn không giảm

đó là những ngọn núi có sự can thiệp của con người chắc chắn họ sẽ xây những bậc

hay làm gì đó để người leo núi không gặp nguy hiểm nhưng đây là núi tự nhiên

anh ấy có thể không ?

Mang theo tâm trạng lo lắng không yên cuối cùng ba người

cũng đến được điểm dừng chân để cắm trại nhìn xung quanh thấy có hai chiếc lều

đã được dựng hoàn chỉnh Uyên Nhi giật mình nghĩ rằng có ai đó đang cắm trại ở

đây quay lại muốn tìm nơi khác thì một giọng nói quen thuộc vang lên

  • Đi lâu thế đây dựng

lều xong rồi này

Quay lại Uyên Nhi thấy Uy Vũ trong tay đang cầm một đống củi

đứng đó nhìn mình , cô đi tới gần quát vào mặt anh

  • Sao không đi cùng mọi

người chứ ?

Cứ nghĩ rằng sẽ được khen ngợi ai ngờ lại bị mắng Uy Vũ sầm

mặt lạnh lùng quay đi

  • Không cần cô lo

Giọng nói lạnh lùng ấy như đánh thẳng vào trái tim Uyên Nhi

lẳng lặng nhìn bóng lưng cao lớn của anh đưa tay lên muốn nắm lấy vạt áo anh

nhưng rồi lại thở dài buông thõng cánh tay xoay người lặng lex bước đi , cô

không biết bản thân đang bị làm sao nữa cô chỉ biết rằng hiện tại ngực rất đau

, đau tới không thở nổi như có một bàn tay đang bóp chặt lấy trái tim cô . Bảo

Ngọc chứng kiến tất cả cô biết Uyên Nhi nhất định đang rất buồn nên muốn đi

theo an ủi thì bị Tuấn Anh kéo lại anh nhẹ lắc đầu

  • Đừng em không giúp

gì được cho cô ấy đâu

Bảo Ngọc nhìn theo Uyên Nhi nói nhỏ

  • Nhưng cậu ấy

  • Không sao đâu để

anh nói chuyện với Vũ

Buông tay Bảo Ngọc ra Tuấn Anh tới gần Uy Vũ vỗ vai bạn nói

  • Hôm nay cậu làm sao

thế ?

Thở dài hai tay ôm lấy đầu Uy Vũ mệt mỏi lên tiếng

  • Chẳng biết nữa sắp

điên lên vì cô ta rồi

Thâtj ra Uy Vũ trở nên như vậy cũng là một phần do Uyên Nhi

, Tuấn Anh biết Uyên Nhi là một cô bé ngây thơ đơn thuần nhưng không ngờ lại ngốc

nghếch đến mức không nhận ra một chút gì về tình cảm của Uy Vũ dành cho cô .

Thơ dài vỗ vai thằng bạn đang ủ rũ Tuấn Anh an ủi

  • Đừng bi quan như vậy

thật ra cô ấy cũng rất lo lắng cho cậu lúc leo núi cô ấy vì không thấy cậu mà

lo lắng không yên tâm trạng bất ổn

Lắc đầu thở dài Uy Vũ xua tay

  • Không quan trọng nữa

dù sao cũng sắp đi rồi tôi không muốn những chuyện không vui này ảnh hưởng đến

tâm trạng của mọi người

Trời bắt đàu ngả về chiều nhưng Uyên Nhi vẫn không thấy chút

bóng dáng Bảo Ngọc lo lắng đến đứng ngồi không yên đi ra khỏi lều cầm đèn pin

muốn đi tìm Uyên Nhi , Tuấn Anh và Uy Vũ ngồi cạnh đống lửa cũng chẳng vui vẻ

là bao thấy Bảo Ngọc đi ra thì đứng lên hỏi cô

  • Em đi đâu

Tuấn Anh nhanh miệng hỏi , Bảo Ngọc nhìn anh có chút hoảng sợ

nói

  • Uyên Nhi chưa về em

lo lắng

Uy Vũ im lặng không nói gì chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng

không phía trước . Tuấn Anh tới gần Bảo Ngọc giật lấy đèn pin trong tay cô ném

sang cho Uy Vũ nói lớn

  • Em là con gái không

nên đi vào giờ này việc đi tìm Uyên Nhi để anh và Vũ làm là được rồi em ở lại

trông lều đi

Không nghe Tuấn Anh dài dòng Uy Vũ lập tức chạy đi tìm Uyên

Nhi anh sợ nếu chậm một chút thôi cô sẽ gặp nguy hiểm anh sợ sẽ không gặp được

cô nữa .

Thấy Uy Vũ đột nhiên phóng ra Tuấn Anh lắc đầu quay lại dặn

dò thêm

  • Nếu sợ thì ở yên

trong lều nhất định không được ra ngài cho tới khi anh hoặc Vũ trở về rõ chưa ?

Dặn dò xong Tuấn Anh chui vào lều lấy áo khoác rồi cầm đèn

pin chuẩn bị ra ngoài , thấy anh sắp đi Bảo Ngọc nắm lấy tay anh nói nhỏ

  • Cẩn thận

Tuấn Anh mỉm cười nhìn cô rồi xoay người bước đi .

Bóng dáng anh xa dần khiến Bảo Ngọc cảm thấy đau đớn cô biết

anh đã tha thứ cho cô nhưng cô cũng biết hiện tại anh chỉ xem cô như em gái mà

chăm sóc anh từng nói anh không thể yêu cô vì điều đó nghĩa là anh đã phản bội

chị Bảo Kim cô biết bản thân không có hy vọng nhưng dù anh coi cô như em gái

thì cô cũng muốn ở bên anh hưởng thụ cảm giác được anh quan tâm , chăm sóc .


Bầu trời âm u lạnh lẽo Uyên Nhi vòng hai tay ôm lấy bản thân

mình run rẩy bước trên con đường núi gập gềnh vừa đi vừa thầm mắng Uy Vũ đáng

chết máu lạnh vô tình không có chút lo lắng cho cô sao mà tới giờ vẫn không thấy

bóng dáng anh đi tìm cô ? Trời thì lạnh tiếng ếch nhái kêu râm ran khiến Uyên

Nhi hoảng sợ cô chẳng biết mình đang đi đâu nữa con đường này đối với cô rất xa

lạ cô cứ đi mãi chỉ mong tìm được khu cắm trại nhưng trời ngày càng tối còn khu

cắm trại thì chẳng thấy đâu , “ ầm “ một tiếng sấm vang lên tia chớp sáng chói

rạch ngang bầu trời Uyên Nhi sợ hãi hét lên một tiếng rồi ngồi thụp xuống ôm đầu

khóc nức nở .


Mưa bắt đầu rơi từng tia chớp sáng chói như sé toạc màn đêm

tăm tối Uy Vũ soi đèn vừa đi vừa gọi lớn

  • Uyên Nhi ….

Trời tối lại mưa đường núi vì bị mưa thấm ướt trở nên chơn

trượt Uy Vũ nhìn quanh lo lắng Uyên Nhi đang ở đâu chứ anh đã tìm quanh khu cắm

trại mấy vòng nhưng vẫn không thấy không lẽ cô … lắc mạnh đầu xua tan suy nghĩ

u ám Uy Vũ tiếp tục đi , đi đến một lùm cây rậm rạp ngoài tiếng mưa ra hình như

còn có tiếng nức nở nhè nhẹ Uy Vũ vui mừng đến chỗ đó thì thấy Uyên Nhi toàn

thân ướt sũng thảm thương ngồi đó khóc nức nở . Khoảnh khắc đó Uy Vũ cảm thấy

trái tim nhói đau như bị kim đâm vậy anh chạy tới ôm chầm lấy cô , Uyên Nhi đột

nhiên cảm thấy cả người bị ôm chặt thì hoảng sợ theo bản năng giơ tay lên thành

nắm đấm , đấm mạnh vào lưng người đó hét toáng lên

  • Buông ra buông tôi

ra

Uy Vũ biết cô tưởng anh là người xấu liền ôm cô chặt hơn nói

  • Là anh Uy Vũ đây đừng

sợ

Nghĩ rằng sau khi anh nói vậy cô sẽ ngừng khóc và đánh anh

nhưng sau khi Uyên Nhi nghe xong lại càng khóc to hơn đánh mạnh hơn vừa khóc vừa

mắng

  • Uy Vũ đáng chết tại

sao anh lại không đi tìm tôi hu hu anh có biết tôi đã sợ thế nào không hu hu

tôi ghét anh ghét anh … hu hu

Uy Vũ ôm cô chặt hơn liên tục nói xin lỗi còn Uyên Nhi chỉ

biết vì anh giận dỗi vô cớ nên cô mới bị lạc nên vừa khóc vừa đánh anh cho bõ tức

Mưa tạnh dần gió cũng nhừng thổi trong bóng đêm yên lặng hai

người ôm nhau thắm thiết cô gái không ngừng khóc còn chàng trai cũng chịu thua

với tính cách mè nheo đó cũng không nỡ để giây phút tình cảm này chấm dứt nên

im lặng ôm lấy cô thật chặt để cô khóc thoải mái trong lòng mình …

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.