Chương 91

Đi vào bên trong sân, lại

càng hoang vu, dựa theo bố cục lớn nhỏ của toàn bộ sân cũng mơ hồ có thể tưởng

tượng ra, lúc trước nơi này huy hoàng như thế nào.

Kiến trúc trong viện phần

lớn chỉ còn lại một ít tàn viên gỗ mục, căn bản không nhận ra được đâu là đâu.

Thủy Dạng Hề đi qua một gian lại một gian nhà đã bị mục nát, có thể cũng không

được xem là gian nhà bị tàn phá, nhiều lắm chỉ có hình dạng của một phòng ốc,

ngay cả bốn phía tường che cũng không có. Khiến cho chỗ ngồi này trong sân có

vẻ càng thêm trống trải cổ xưa.

Bài thơ kia mỗi chữ viết

đều làm người ta liên tưởng tới “Mộc Phủ Tháp. Mà nay,

nàng mặc dù đã tìm ra Mộc Phủ, nhưng ở tại nơi hoang vu lụn bại như thế này,

nơi kiến trúc đã lung lay sắp đổ mà phải tìm ra nơi nào đã đặt tháp, quả thật

là có chút khó khăn.

Vòng vo cả nửa ngày, cuối

cùng dường đem toàn bộ Mộc Phủ lật ngược lên. Không hổ danh là hậu nhân mấy đời

danh môn vọng tộc, riêng chỗ ngồi này trên một cái sân bỏ hoang cũng cho thấy

vài phần cường thịnh. Chẳng qua một người khôn khéo như đương kim Thái hậu, sao

lại để cho Mộc Phủ suy bại đi xuống như vậy? Vào tay bà ta thì phải càng thêm

phồn vinh mới đúng, nhưng vì sao ngược lại ngày một xuống dốc, đến nỗi bây giờ

chỉ còn là một phế tích.

Trong lòng mang theo nghi

vấn, nàng lại hướng phía trước đi tới vài bước, từ đại môn tiến vào, trong lòng

nàng vạch ra trình tự, hiện nay chỉ còn lại có góc đình gỗ này được xem là nơi

tốt nhất của cả ngôi phủ đệ này. Nàng

nhìn chung quanh một chút, nơi này có thể xem như là nơi thanh tịnh u nhã nhất

trong viện, giả như còn không tìm ra

được phật đường hay gì đó, thì xem như hôm nay đến

cũng không thu hoạch được gì.

Mãi suy nghĩ, chân đã sớm

nâng bước tiến vào trong. Một mùi ẩm mốc cùng bùn lầy tanh hôi truyền đến, làm

người ta muốn buồn nôn. Nàng một tay bịt mũi, một tay kia vẹt mớ mạng nhện

phiền phức hỗn độn trước mặt, nhắm mắt theo đuôi đi về phía trước tìm kiếm. Vạt

áo dài dính vào một chút bụi bẩn cũng không để ý.

Qua một bờ tường cao đổ

nát, trước mắt liền hiện ra một cái phật đường rất rõ nét. Hương án trước Phật

vẫn ở đó, chỉ là hương án kia còn lại một chút tàn hương không biết đã có từ

khi nào, chứng kiến diễn biến hưng suy ở Mộc phủ. Làm cho người ta không khỏi

có chút cảm khái.

Điều làm người ta chú ý

nhất chính là một bức tượng Quan Âm vô cùng to lớn đặt ngay trung tâm, theo

thời gian đã bị năm tháng ăn mòn, bức tượng kia mặc dù đã cũ nát, nhưng coi như

vẫn còn nguyên vẹn, không có thiếu khuyết cái gì.

Thủy Dạng Hề hướng phía

tháp nhẹ nhàng phủi bụi, một trận gió nhẹ thổi qua, thổi tan tro bụi đã ngưng

kết nhiều năm trên tượng phật, khiến cho hình ảnh mông lung mơ hồ kia nhất thời

rõ ràng không ít.

Nàng tiến lên, hé mắt

nhìn chằm chằm bức tượng kia hồi lâu, nhưng vô luận như thế nào đều nhìn không

ra có gì khác lạ. Khiến nàng không khỏi hoài nghi Mộc Tư Khê có phải nghĩ sai

địa phương rồi hay không?

Chỉ thấy bạch ngọc Quan

Âm đang thượng tọa trên đài hoa sen cưỡi mây đến, dưới làn váy trắng đôi chân

trần như ẩn như hiện chân trần, một tay cầm một bình cam lộ, miệng bình hơi hơi

hướng xuống phía dưới, mà một tay kia lại khoác lên trên cổ tay kia, có vẻ

thanh tao ưu nhã. Biểu cảm từ bi mà an bình, một đôi mắt hẹp dài khẽ cụp, quan

sát chúng sinh, đỉnh đầu lóe ra kim quang biểu hiện sự bất phàm của người. Ở

trong mắt nàng, đẩy chỉ là một bức tượng bình thường không thể bình thường hơn

Trong lòng không khỏi có

chút ảo não, nàng đối với phật gia cũng không rành, cho dù bức tượng này xác

thực có cái gì không ổn, nàng cũng không nhất định có thể nhìn ra được.

Nhẹ nắm tay thành quyền,

nàng tung thân bay lên, ở trên tường tìm cái điểm tựa, đến gần bức tượng để quan

sát, không bỏ qua dù là chi tiết nào. Tay hơi hơi phất qua đầu Quan Âm, chậm

rãi hướng phía cổ, trước ngực, cánh tay đặt ở trước ngực kia, bàn tay niệm chỉ

này hình như có chỗ bất thường.

Nàng ngưng mi suy nghĩ

một lúc lâu, rốt cục mới nhớ tới đến chính giữa vật này không phải là chiếc

nhẫn của nàng đặt có khắc đóa mẫu đơn kia sao, chả trách quen thuộc như vậy.

Mẫu đơn này hiện ra đột ngột, nàng mặc dù không hiểu phật pháp, nhưng cũng biết

trong phật gia nếu như có hoa nhất định là hoa sen, gần bùn mà chẳng hôi tanh

mùi bùn, giống như phật chi độ chúng sinh mà bất hối. Vậy hoa mẫu đơn ở chỗ

này, không khỏi có phần vô lý mà phàm tục hay sao?

Nghĩ vậy, liền

đem đóa mẫu đơn nhỏ cỡ nửa ngón tay út s* s**ng mấy lần, cảm thấy hình ảnh

không trơn nhẵn như những chỗ khác, được khắc có chút gập ghềnh, đường vân cũng

rõ ràng. Nàng lập tức lấy ra chiếc nhẫn bạc kia, đem hướng ngay đóa mẫu đơn

trên tượng, trong lòng không khỏi cả kinh, thế nhưng hoàn toàn ăn khớp. Lập tức

liền nghe một tiếng thanh âm di chuyển vang lên, một bức tường phía sau tượng

lập tức dịch chuyển.

Thủy Dạng Hề lúc này vui

vẻ, xem ra huyền cơ là ở chỗ này rách không được chiếc nhẫn này lại quan trọng

như vậy, nguyên lai là một vật mở một vật, nghe cậu nói Mộc Tư Khê vốn không

phải người băng tuyết thông minh, có thể nghĩ ra phương pháp cất giấu như vậy,

quả nhiên là hiếm thấy.

Thủy Dạng Hề đem vật

trong hốc ngầm cầm trong tay, xoay người một cái liền đã đứng vững vàng ở trên

đất. Nhìn như cũng không phải vật gì đó thật trọng yếu, hình như chỉ có cộm lên

một phong thư, mặt trên viết nữ nhi của ta Hề Nhi thân khải.

Thủy Dạng Hề mặt nhăn

nhíu mày, xem ra đây xác thực là Mộc Tư Khê để lại cho Thủy Dạng Hề. Chỉ là,

nếu như nàng biết được Hề Nhi đã không còn là Hề Nhi trong lòng nàng trước kia,

cái loại sự tình khó khăn này như thế nào có thể chịu được, may mắn, họ đều là

người đã từ giả cõi đời.

Đây có lẽ chính là nỗi

đau khổ trong nhân gian, mọi sự không phải do người, nàng thở dài, cuối cùng

đem vật trong phong thư lấy ra, đúng là một cái sáo nhỏ, ngắn màu tử kim*, chỉ

dài cỡ ngón út, quả thực là vô cùng tinh xảo. Hao tốn tâm tư để cất giấu như

vậy, nhất định là điều cực kỳ trọng yếu.

*tử kim: màu tím bầm

Thủy Dạng Hề quan sát sáo

nhỏ này một lúc, mới thu lại trong ngực, lúc này mới đem lá thư còn lại này mở

ra Hề Nhi của ta.

Nếu con có thể bình yên

đọc được thư này, trong lòng nương rất an ủi. Như vậy có thể chứng minh là nữ

nhi của nương cũng rất thông minh bản lãnh, lo sợ trong lòng nương có thể buông

xuống. Sáo tím này là của một người cố hữu tặng cho nương. Nếu như con có thể

tìm ra thư này, tin tưởng con đã gặp qua người này. Nếu như có gặp khó khăn gì,

có thể tìm hắn giúp đỡ.

Nương thật không đành

lòng bỏ con mà đi, nhưng vận mệnh trêu người, cho con và ta cốt nhục chia lìa.

Ngày lại ngày trôi qua, nương tự biết thời gian không còn nhiều, mà con tuổi

còn nhỏ, ta sợ vật này không thể

còn nguyên vẹn để lại cho hậu thế, nên cố lưu quyển sách, hy vong có thể lưu

lại mạng sống cho con.

Dì của con, cũng

chính là đương kim hoàng hậu, kì thực không phải con gái nhà Mộc gia ta. Nàng là

con gái của Quản gia Mộc phủ Lâm Vinh.

Thủy Dạng Hề xem tới đây,

không khỏi ngẩn ra, nguyên lai đương kim Thái Hậu không phải là xuất thân từ

Mộc gia, bổn gia nguyên là họ Lâm. Cũng khó trách nàng cùng quan viên họ Lâm

trong triều thân cận như thế. Sợ là bên thông gia của chính nàng cũng chưa

biết. Quả nhiên là che giấu rất kỹ, nếu không phải đọc được thư này, còn nghĩ

thật không ra vì sao quan viên họ Lâm lại bán mạng trong triều như thế. Nguyên

lai là có quan hệ mật thiết với nhau.

Hoàng hậu này, không,

Thái Hậu mới đúng, quả thâm sâu nên nàng phải nhìn với cặp mắt khác xưa rồi.

Ánh mắt nàng tiếp tục dời

xuống phía dưới Lâm Vinh đem tráo muội

muội của ta, đổi lấy con gái của hắn. Nguyên nhân là ta cùng phụ

thân của ngươi đã sớm có hôn ước, do đó việc tiến cung sẽ do muội muội ruột ta,

thứ nữ của Mộc gia thay thế. Nhưng vạn lần không nghĩ tới, muội muội ruột của

ta lại là con gái của Lâm Vinh, khi biết được chân tướng, thánh chỉ đã hạ, mà

muội muội ruột của ta đã bị Lâm Vinh đem về quê nuôi nấng, chỉ vài năm sau liền

mắc bệnh qua đời.

Nữ nhi của Lâm Vinh đã

lập thệ với trời là sau khi tiến cung tuyệt không lộ ra nửa phần, vẫn là con

gái của Mộc gia, vì Mộc gia vinh thì vinh, Mộc gia nhục lấy làm hổ thẹn. Nhưng

tiểu nhân chung quy vẫn là tiểu nhân, cho dù có là hoàng hậu tôn sư, đạt được

quyền lực rồi mà vẫn còn bất mãn. Cũng sợ người của Mộc gia đem bí mật tiết lộ,

nên lại âm thầm lập kế đem cả nhà Mộc gia diệt sạch, sau đó nâng đỡ gia tộc họ

Lâm để chính mình sử dụng.

Ta không mong con có thể

thay Mộc gia giải oan báo thù, chỉ cầu con có thể bình an cả đời. Sáo tím này

là tín vật của người thuộc một tổ chức thần bí, gặp vật như gặp chủ thượng,

nương đem truyền lại cho con, hy vọng có thể bảo hộ cho con bình an. Lúc gặp

nguy cơ trùng trùng, đem

tình hình thực tế báo cho phụ thân con hoặc Hoàng thượng biết, có thể giữ được

một mạng.

Vật ấy cũng là vật nàng

ta vất vả tìm kiếm, nếu là một ngày chưa tìm được chắc chắn sẽ phải giữ con lại

một ngày.

Hề Nhi của Nương, cố gắng

vận dụng cho tốt.

Nương tuyệt bút.

Thủy Dạng Hề xem hết, lâu

thật sau vẫn chưa tĩnh tâm. Thương cảm cho tấm lòng của người làm cha làm mẹ

trong thiên hạ, quả nhiên đều vì con cái. Mộc Tư Khê một phen tỉ mỉ bày ra, chỉ

vì làm cho nữ nhi của nàng có thể bình yên vô sự, phải công nhận một điều tình

thương của mẹ, quả thật vĩ đại.

Chứng kiến như vậy, bảo

một người nói không có xúc động, là không có khả năng. Bất quá, cũng chỉ là một

tia xúc động mà thôi. Nàng không có nhiều tâm đồng tình lắm, cũng không muốn

có, đó là cái kẻ yếu cần. Nàng luôn tỉnh táo mà biết rõ cái mình muốn là cái

gì, thần sắc chỉ hơi hơi ngẩn ra, liền đã khôi phục như thường.

Khóe miệng gợi lên nụ

cười trào phúng, chậm rãi đem phong thư xếp lại. Tốt lắm, việc này cũng liền

giải thích được tại sao Mộc gia, sau khi nàng làm hậu ngược lại lại suy sụp.

Bất quá, bà ta quả thật là nhân vật ngoan độc hiếm có. Chính nàng cũng thấy hổ

thẹn không bằng.

Thủy Dạng Hề từ trước

ngực lấy ra cây sáo tím nhỏ vừa mới nhận được, sau một lúc lâu nghiên cứu, cách

thức sử dụng tín vật này đến tột cùng là như thế nào?

Rất là hiếu kỳ đặt ở bên

miệng, đầu ngón tay khẽ động, hơi thở chậm rãi thổi vào, một khúc khinh âm tuôn

ra, xa xăm tĩnh mịch, quả nhiên là thanh thúy êm tai.

Nàng dừng dừng, tựa như

nghĩ gì đó, kế kiếp đan điền, lại một lần nữa thổi sáo tím, nội lực của người

đẩy tiếng nhạc ngân vang mà đi xa, không biết truyền tới nơi nào...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.