Chương 74

Trong Thủy tướng phủ,

Thủy Dạng Tình nghiêng ngả lảo đảo chạy vào cửa, một đường hô to "Phụ

thân, không tốt ..." Trong thanh âm lộ ra sự lo lắng, không khỏi làm cho tâm

người khác níu chặt đi ba phần.

Nàng cuối cùng cũng chạy

tới đại sảnh, Thủy Mộc Vân thấy nàng hoảng loạn bộ dáng như thế, không khỏi lo

lắng hỏi: "Tình nhi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, làm cho ngươi kinh hoảng

như thế?"

Thủy Dạng Tình v**t v*

trước ngực, cố gắng hồi sức, thở hổn hển như cũ nói: "Phụ thân, đại tỷ...

Đại tỷ bị người ta cướp đi ..."

Lời của nàng còn chưa nói

xong, liền cảm giác được một trận đau đớn trên vai, bên tai truyền đến thanh âm

lo lắng cùng tức giận của Thủy Giác Hiên: "Cái gì, ngươi nói tỷ tỷ bị

cướp? Như thế nào lại bị cướp ?" Trong lời nói chứa đựng chất vấn, đã hoàn

toàn bỏ qua người trước mắt hắn, là nhị tỷ của hắn, Thủy tướng phủ - nhị tiểu

thư.

Thủy Dạng Tình đảo mắt

nhìn vẻ mặt lo lắng lẫn phẫn nộ của Thủy Giác Hiên kia, tức giận dưới đáy lòng

bất giác lại cao thêm một tầng, tính tình tiểu thư giấu ở dưới vẻ mặt ngoài nhu

nhược nhất thời bộc lộ ra, nàng liền đẩy tay của Thủy Giác Hiên ra, châm chọc

nói: "Hừ, ta như thế nào biết, cướp đi chính là cướp đi. Ngươi tại sao lại

tức giận với ta?" Tại sao người người đều đối xử tốt với Thủy Dạng Hề,

người người đều thấy nàng ta tốt, nàng có cái gì so với nàng ta kém, vì sao

người người vẫn cứ thích nàng ta?

Thủy Giác Hiên bất ngờ

sửng sốt, đã nhiều ngày qua tưởng Thủy Dạng Tình nhu thuận, bây giờ lại lộ ra

nguyên hình, làm cho hắn có chút vô thố. Hắn nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu,

sau đó nói: "Nhị tỷ, hy vọng chuyện lần này không liên quan tới ngươi. Nếu

không, đại tỷ chắc chắn không chịu để yên." Hắn tất nhiên biết tính cách

của vị tỷ tỷ kia của hắn, tục ngữ nói, có thù không báo không phải là quân tử,

mà đại tỷ là có cừu không báo không là nữ tử.

Nói xong, liền xoay

người, chạy hướng về phía phủ tam hoàng tử.

Thủy Dạng Tình nhìn thân

ảnh Thủy Giác Hiên vội vàng chạy đi, trên mặt biểu lộ một chút ý cười âm u, đi

đi, đi đi, đều đi đi. Hừ, muốn trả thù ta, còn phải xem Thủy Dạng Hề lần này có

mệnh mà trở về hay không. Thẳng đến lúc thân ảnh Thủy Giác Hiên biến mất, nàng

mới thu hồi tầm mắt.

Thủy Mộc Vân vừa rồi luôn

luôn đứng ở bên cạnh, không nói gì, chỉ nhìn hai đứa con, có chút suy nghĩ.

Nhìn thân ảnh Thủy Giác Hiên đã đi xa, có chút nghi vẫn, khi nào thì Hiên nhi

cùng Hề Nhi lại thân như vậy?

Quay lại nhìn thấy vẻ mặt

đắc ý của Thủy Dạng Tình, đứng dậy hỏi: "Tình nhi, chuyện lần này không có

liên quan đến ngươi, có thật không?" Không hổ là tướng gia, chỉ một câu

hỏi nhẹ nhàng, lại chứa khí thế bức nhân, cứ tự nhiên hình thành.

Thủy Dạng Tình cúi đầu,

sóng mắt lưu chuyển, nói: "Phụ thân, sao có thể oan uổng nữ nhi như vậy?

Nữ nhi vì sao phải làm như vậy?" Sau ô ô nức nở khóc, một bộ dáng ủy

khuất.

"Ai, " Thủy Mộc

Vân thở dài: "Thôi, ngươi trước đi xuống, nhiều ngày tới không thể bước ra

ngoài cửa phủ một bước." Xem bộ dáng như thế này, mười phần thì có đến tám

phần là thoát không được can hệ, vì an toàn của nàng, vẫn nên đem nàng cấm túc

ở trong phủ cho thỏa đáng. (TT: ông già đáng ghét này, chỉ biết bênh

vực con nhỏ ác độc này thôi, ta tức nhất là con nhỏ này ko có bị trừng phạt

thích đáng >_

Phủ Tam hoàng tử.

Lúc Thủy Giác Hiên chạy tới

hoàng tử phủ, lại thấy không khí không giống lúc bình thường, cảm giác mỗi

người đều thấp thỏm lo âu, trên không trung luôn có ám ảnh di động. Chắc là tam

hoàng tử đã biết tỷ tỷ của hắn bị cướp đi.

Hắn liền đi nhanh vào

trong Tử Thần lâu, không ngoài sở liệu, tứ hoàng tử dĩ nhiên đã đến, mà thị vệ

trong phủ cũng đều có mặt chờ đợi mệnh lệnh.

"Cảnh, có tin tức gì

không?" Hắn hỏi rồi cất bước về phía trước.

Nam Cung Ngự Cảnh lật

ngón tay, liền có một vật thể bay tới phía Thủy Giác Hiên, Thủy Giác Hiên thân

thủ nhẹ nhàng tiếp nhận, là một mảnh giấy được vo tròn. Liền nhanh chóng mở ra,

không khỏi nhíu nhíu mày nói: "Nói như vậy, là nhị hoàng tử cướp đi tỷ tỷ

?" Nhìn Nam Cung Ngự Cảnh, lại xoay mắt nhìn Nam Cung Ngự Linh.

Nam Cung Ngự Linh gật gật

đầu với hắn. Hiện nay, Tam ca của hắn đang nổi nóng a, cho nên tốt nhât nên ít

lời một chút ah.

Chỉ nghe thấy Nam Cung

Ngự Cảnh nói: "Là ta sơ sót. Hôm qua mới cùng phụ hoàng đề cập tới hành

động không an phận của hắn, lại không nghĩ rằng hắn sẽ xuống tay với Hề Nhi.

Lần này, nhất định sẽ không buông tha hắn." Trong lời nói chứa đựng sự

ngoan độc, làm cho người ta không rét mà run.

"Vậy kế tiếp, tính

làm như thế nào?" Thủy Giác Hiên hỏi, sau khi nhị hoàng tử bị biếm làm thứ

dân, liền chưa từng lộ mặt, nghĩ vậy, hành động lần này chắc chắn hắn ta đã

chuẩn bị tương đương đầy đủ.

"Hắn hẹn ta buổi

trưa hôm nay, gặp mặt ở biệt viện ngoài mười dặm phía thành tây. Hừ, ta cũng

muốn nhìn một chút hắn có khả năng làm ra đại sự gì kinh thiên động địa."

Nam Cung Ngự Cảnh có chút trào phúng nói.

"Tam ca đã có kế

hoạch chu đáo ?" Nam Cung Ngự Linh rốt cục mở miệng nói sau câu đầu tiên

hắn nó lúc mới vào.

Nam Cung Ngự Cảnh cười,

lắc lắc đầu: "Không có, bất quá là đánh bừa một hồi thôi. Linh, theo tổ

chức điều hai mươi người đến, làm cho Thanh hộ pháp dẫn dắt, ẩn vào chỗ tối,

chờ ta phân phó."

Quy củ của Thiên Mị hoàng

triều, hoàng tử sau khi thành niên, có thể xuất cung xây phủ để ở, cũng có thể

tự xây biệt viện của riêng mình. Mà biệt viện ở ngoài mười dặm phía thành tây,

đó là nhị hoàng tử xây sau khi ra cung hai năm.

Biệt viện không lớn lắm,

nhưng kiến trúc đều rất tinh xảo.

Sau biệt viện có một rừng

trúc tự nhiên, hàng năm xanh tươi, đem đến cảm giác mát mẻ luôn vây quanh biệt

viện, bốn mùa đều như thế. Làm cho người ta có cảm giác sâu thẳm thần bí. Trong

một chỗ sâu ở rừng rậm, vài bóng người chợt lóe, bởi vì có sương mù nhiều năm

làm cho người khác không thấy bóng dáng.

Mặt trước biệt viện là

một dãy chuối tây, như một gốc cây đại thụ che trời, vây quanh cả biệt viện,

những lá cây to buông xuống, đùa nghịch ở trong những trận gió, làm cho người

ta có ý nghĩ mạnh mẽ muốn kéo dài mùa thu. Trên đỉnh cây chuối, có vài cái Hắc

y nhân, nhờ vào sự cao lớn của cây chuối tây, vẫn không nhúc nhích nhìn nhất cử

nhất động trong viện.

Trong viện, các sương

phòng đóng chặt, một trụ cột to dát vàng rực rỡ giữa sân, quang mang lóe sáng

bức nhân, làm người khác loá mắt, làm cho biệt viện càng trở nên tĩnh mịch quỷ

dị. Chỉ có một đôi tử sĩ thủ vệ, còn lại ít nhất cũng có năm mươi người, điều này

tỏ rõ , trong viện không phải là không có người ở.

Nam Cung Ngự Cảnh lập tức

đẩy cửa mà vào, Nam Cung Ngự Linh cùng Thủy Giác Hiên xem xét bốn phía một

phen, cũng đi theo mà vào.

Nhìn trong viện trống

trải, Nam Cung Ngự Cảnh quét mắt một vòng tử sĩ trong viện, nói: "Ta đã

đến đây, gọi chủ tử của các ngươi đi ra."

Những tên tử sĩ này lại

làm như không có nghe thấy, vẫn như cũ không nhúc nhích đứng yên. Sau đó lại

nghe thấy cửa một cái sương phòng được mở ra, một người mặc một thân hoa phục

cẩm y mặt mỉm cười bước ra cửa.

Người vừa đi ra, không

phải Nam Cung Ngự Vũ thì là người phương nào, chỉ nghe hắn nheo mắt, cười nói "Tam Hoàng đệ quả thật ra đúng giờ ah, xem ra, Thủy Dạng Hề ở trong lòng

ngươi quả thật không giống bình thường a."

Nam Cung Ngự Cảnh cũng

không đáp lời, chỉ có vẻ mặt bí hiểm nhìn hắn. Địch bất động, ta bất động, từ

xưa đến này câu này luôn có lý.

Nam Cung Ngự Vũ nhìn vẻ

mặt Nam Cung Ngự Cảnh vẫn lạnh lùng không chút thay đổi, xen lẫn sự khinh

thường, trong khi hắn ồn ào náo động thì Nam Cung Ngự Cảnh lại trầm mặc, chờ

đợi. Nhất thời, Nam Cung Ngự Vũ bất giác giận dữ, ánh sáng âm ngoan chợt lóe

trong hai tròng mắt, thân mình hướng một bên đi tới, vừa lúc làm cho cửa sương

phòng mở ra.

Chỉ nghe hắn vỗ tay hai

cái, liền thấy vài tên Hắc y nhân nâng một cái ghế có buộc một người ở trên đặt

ở bên cạnh Nam Cung Ngự Vũ.

Người ở trên ghế mặc một

thân áo trắng nhẹ nhàng, vạt áo phủ kín cả ghế, đầu cúi xuống, khuôn mặt nhìn

không rõ lắm, nhưng có thể thấy được người này mặt mày thanh tú. Mái tóc được

búi lên giờ đã xõa xuống dưới, có chút hỗn độn rơi xuống trước ngực. Những cơn

gió nhẹ như v**t v* thân hình được trói rưới dây thừng rắn chắc. Lúc này, cả

người không thấy có chút sức lực nào.

Nam Cung Ngự Cảnh vừa

thấy, nhất thời lo lắng vạn phần, sự hờ hững trên mặt nháy mắt thay bằng sự lo

lắng nồng đậm, hắn không khỏi tiến lên từng bước hô: "Hề Nhi..."

Nhưng mà người trên ghế

lại không có phản ứng, vẫn lặng im như cũ, hiển nhiên lúc này đã không có ý

thức .

Nam Cung Ngự Cảnh chuyển

hướng Nam Cung Ngự Vũ, trên mặt đã là một mảnh xơ xác tiêu điều, tay hơi hơi

nâng lên, chỉ thẳng vào Nam Cung Ngự Vũ, nghiến răng nghiến lợi nói "Ngươi làm cái gì với nàng?" Trong giọng nói lộ sự ra uy h**p, tựa hồ

muốn đem Nam Cung Ngự Vũ bầm thây vạn đoạn.

Nam Cung Ngự Vũ chỉ cười

không đáp, chính là hứng thú kiêu ngạo nhìn chằm chằm Nam Cung Ngự Cảnh, tựa hồ

thực vừa lòng biểu hiện hiện tại của Nam Cung Ngự Cảnh. Có thể nhìn đến vẻ mặt

vạn năm hàn băng không thay đổi mặt biến thành biểu tình muôn màu muôn vẻ như

thế này của Nam Cung Ngự Cảnh, thật đúng là một phen hưởng thụ khó được.

"Tam hoàng tử không

cần kinh hoảng, Tam Hoàng phi bất quá chính là ăn điểm điểm tâm có tý rượu,

trên mặt đã trúng mấy bàn tay của ta mà thôi. Bất quá, nhìn thế, Tam Hoàng phi

hẳn là ngủ rất ngon, cho dù bị hung hăng tát trên mặt, cũng vẫn không

tỉnh." Nguyệt Mộng từ trong phòng chậm rãi tiêu sái đi ra, một tay đem đầu

Thủy Dạng Hề đang cúi xuống nâng lên, trên mặt rõ

ràng có thể thấy được mấy vết hồng ngân, làm cho đáy lòng đám người Nam Cung

Ngự Cảnh lại phát điên.

"Nguyệt Mộng?"

Nam Cung Ngự Cảnh từ trong mũi hừ ra một âm tiết, khoảnh khắc nhìn thấy Nguyệt

Mộng, sát ý trong mắt như cuồng phong tràn ngập biệt viện, thật to gan,

"Bổn hoàng tử đang lo không tìm được ngươi, nhưng mà ngươi lại chính mình

tìm tới cửa, tốt lắm, tốt lắm."

Liên tục vài câu tốt lắm

nói ra làm Nguyệt Mộng có chút kinh hồn bạt vía, nàng không phải không biết Nam

Cung Ngự Cảnh đáng sợ, không phải không biết thủ đoạn của Nam Cung Ngự Cảnh,

tay, không tự chủ được run run lên.

Nhưng hai mắt vẫn quật

cường nhìn hắn, khuôn mặt kia làm nàng luôn luôn nhung nhớ, cặp con ngươi kia

nàng cực yêu cực sợ, vì cái gì lại không thể tỏ ra một chút ít ôn nhu với nàng

đâu? Nghĩ vậy, ghen ghét trong lòng lại một lần nữa điên cuồng phát sinh, hai

mắt âm ngoan, nói: "Tam hoàng tử mặc kệ sự sống chết của Tam Hoàng phi

sao?" Sao đó móng tay sắc nhọn chế trụ cổ của Thủy Dạng Hề, làm cho máu

tươi giàn giụa chảy trên móng.

"Ngươi dừng

tay!" Nam Cung Ngự Cảnh quát to, hai tay nắm chặt thành quyền, nhìn màu đỏ

tươi chảy ra từ cổ Thủy Dạng Hề, tâm, đau đến tột đỉnh. Bọn họ dám thương tổn

nàng.

Ánh mắt giống như tên bắn

thẳng đến hướng Nam Cung Ngự Vũ, nói: "Nói ra mục đích của ngươi."

Nam Cung Ngự Vũ liếc nhìn

Nguyệt Mộng một cái, đi đến bên cạnh Thủy Dạng Hề, nhẹ nhàng vén lên những lọn

tóc của nàng, lại quét qua những giợt máu vừa chảy ra, trên mặt lộ ra ý cười tà

ác.

Lập tức, hai mắt mở to,

nhấc tay một cái , liền thấy một Hắc y nhân bưng một chậu nước lạnh hắt

thẳng vào Thủy Dạng Hề. Nhất thời, thủy theo tóc Thủy Dạng Hề, róc rách chảy

xuống, trộn cùng với máu, làm ướt sạch quần áo không tỳ vết. Bọt nước trên

gương mặt, dính vào da thịt, một giọt một giọt lăn xuống, làm nổi lên dung nhan

của nàng.

Lông mi của nàng, hơi hơi

run rẩy, lông mày chậm rãi chau lại, hẳn là sắp tỉnh. Nam Cung Ngự Vũ thấy vậy,

vừa lòng nhìn về phía Nam Cung Ngự Cảnh, tiếp nhận trường kiếm bên cạnh, thẳng

hướng vào Nam Cung Ngự Cảnh, nói: "Mục đích của ta, chính là, cho Hề Nhi

của người nhìn ngươi chết. Hoặc là, ngươi nhìn nàng chết."

Thủy Giác Hiên cùng Nam

Cung Ngự Linh cũng đồng thời rút kiếm chỉ thẳng vào Nam Cung Ngự Vũ "Ngươi nếu dám động một sợi lông của Tam ca, ta nhất định đem ngươi thiên

đao vạn quả, bầm thây vạn đoạn." Chưa từng có sự tàn nhẫn như vậy, thông

qua chuôi kiếm thẳng rơi vào trên mũi kiếm.

Nam Cung Ngự Vũ hoàn toàn

không để ý tới hai thanh kiếm trước mặt tùy ý có thể lấy đi mạng của hắn, không

tiến không lui, đem mũi kiếm để ở cổ họng Nam Cung Ngự Cảnh, chỉ nhẹ giọng kêu

lên: "Nguyệt Mộng..."

Nguyệt Mộng khóe miệng

xẹt qua một tia tàn nhẫn, mắt khiêu khích nhìn Nam Cung Ngự Cảnh, tay chế trụ

cổ Thủy Dạng Hề, hung hăng chặt thêm vài phần, máu tươi, lại tranh nhau trào

ra, đem quần áo trắng đã có chút hồng giờ lại bị máu nhuộm đỏ tươi. Theo móng

tay Nguyệt Mộng, nhiễm toàn bộ bàn tay của nàng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.