Chương 69

Trong cung kiêng kị nhất,

cũng là địa phương bí ẩn nhất, trừ bỏ lãnh cung nơi mà mỗi người khi nghe thấy

đều biến sắc, thì nơi còn lại không có người sống ra khỏi đó - thiên lao.

Âm u chật hẹp, thâm sâu

mà cổ quái, tầng tầng lớp lớp trọng binh canh gác, làm cho người ta càng cảm

thấy thêm trọng yếu. Thanh âm va chạm của binh khí, ở trong không gian yên

tình, thỉnh thoảng vọng lại, kéo dài trong xa xăm, làm cho người ta vốn đã

hoảng sợ bất an quạnh quẽ, lại càng thêm sợ hãi. Giống như một khúc câu hồn

nhiếp phách, dẫn dắt người ta đi vào con đường tử vong.

Đây là thiên lao trong

cung.

Thục phi mặc một thân áo

trắng tù nhân, trên tay cùng trên chân đều mang cái xích to, đối với một người

sinh ra, lớn lên trong nhung lụa như nàng, đã muốn không chịu nổi sức nặng của

xích. Động một chút, lại phát ra thanh âm xích sắt va chạm, làm cho nàng đau

vào tận trong máu xương, trên tay cùng trên chân đã trải đầy vết máu, đỏ sẫm lồ

lộ.

Đây chính là cái giá phải

trả cho việc thất bại đi. Hôm qua, vàng bạc đầy sảnh đường, y phục quý giá, hôm

nay, thất bại bất ngờ, tóc mai hai màu. Bị bại, thật sự vô cùng thê lương, bốn

vách tường tiêu điều, vô cùng thê thảm.

Một trận tiếng bước chân

trên đường lao hẹp đi tới, mọi người trong lao đều trông mong nhìn lại, nghĩ

đến đây là tia sinh sống cùng hy vọng duy nhất trong lao tù này.

Thục phi như cũ ngồi yên

, hy vọng của nàng, dĩ nhiên đã mất hết. Bất quá thật may mắn, Vũ nhi của nàng,

ít nhất không bị giết, chỉ bị biếm vì thứ dân, có lẽ có thể bình an sống cuộc

sống bình thường. Trong lòng nàng không phải không cam tâm, không phải không có

hận, mà là hận cả bằng tính mệnh, nhưng mà cũng chẳng qua chỉ là không khí hư

vô trong lòng bàn tay, không có chỗ dựa.

Một chén cơm trắng, một

cái chân gà, một ít thịt kho tàu, một đĩa rau xanh, đưa vào phòng giam của Thục

phi. Chỉ nghe cai ngục nói: "Nhanh ăn đi, qua nhiều ngày tới sẽ không được

ăn." Giọng điệu có chút khinh miệt cùng đành chịu.

Cũng vậy, cho dù trước có

là ai, bị giam vào nơi này, chính là tù nhân thôi, trước kia có thân phận tôn

quý như thế nào, bây giờ đều không đáng một đồng.

Thục phi quay đầu nhìn đồ

ăn, sau đó vẫn ngồi tại chỗ cũ, cũng không định vào đồ ắn, chả lẽ kết thúc như

vậy sao? Cảm giác giống như một giấc mộng. Tóc rối bời, càng làm lộ ra vẻ chật

vật của nàng lúc này, so sánh với thân phận trước kia của nàng quả thật là làm

trò cười cho người khác.

Lại là một trận tiếng

bước chân dồn dập vang lên, nghe khí thế này, làm cai ngục cũng phải khẩn

trương, suy nghĩ, có lẽ là một đại nhân vật đến đây.

Quả nhiên, qua một lúc,

một thân quần áo lam cẩm bào đứng ở trước mặt Thục phi, người này nàng nhận ra,

là tổng quản thái giám phục vụ bên người hoàng thượng.

Ngẩng đầu lên, nhìn thấy

nô tài đê tiện ngày thường khúm núm, thế nhưng bây giờ lại có chút hoảng hốt.

Chỉ thấy hắn đưa cho bọn

thị vệ một cái lệnh bài, giọng the thé nói: "Chúng ta phụng mệnh Hoàng

Thượng, thẩm vấn tội phạm Thục phi nương nương."

Bọn thị vệ liếc mắt một

cái, nhìn thấy lệnh bài màu vàng, liên tục không ngừng cúi đầu khom người, tiến

lên mở cửa lao: "Công công thỉnh, " một mặt nói xong, một mặt cởi bỏ

xiềng xích chân tay cho Thục phi.

Thục phi có chút giật

mình sững sờ, trên khuôn mặt hoảng hốt lộ ra một tia ngờ vực lo lắng, Hoàng

Thượng muốn gặp nàng sao? Sau đó đi theo tến thái giám kia hướng tới Thừa Kiền

điện.

Ra khỏi thiên lao, mới

biết, bên ngoài màn đêm buông xuống, đêm đen như mực, đem toàn bộ hoàng cung

bao phủ kín không một kẽ hở, làm cho người ta áp lực đến cực điểm, giống như

tâm tình hiện tại của nàng, đen tối không có một chút ánh sáng.

"Tội phi tham kiến

Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế, vạn vạn tuế." Trong lòng có chút ảo

tưởng, có lẽ, Hoàng Thượng sẽ niệm tình nhiều năm nàng phục vụ, sẽ mở một con

đường sống. Ánh mắt có chút chờ mong nhìn Nam Cung Liệt.

Nam Cung Liệt làm như

không có nghe thấy Thục phi nói, cũng không liếc mắt nhìn nàng một cái, đôi mắt

như cũ rủ xuống, v**t v* chu bút trên tay.

Thật lâu sau, mắt cũng

không nâng lên mà mở miệng nói: "Thục phi, vài năm gần đây trẫm đối đãi

với ngươi cũng không tệ." Lời nói ra đơn giản, dễ hiểu, thản nhiên lộ ra

sự uất giận khi bị làm trái lời.

"Đúng vậy, Hoàng

Thượng đối xử với tội phi tốt lắm." Thanh âm kinh sợ, có lẽ, nàng lại một

lần sai lầm rồi. Hoàng Thượng chỉ vì thiên hạ của hắn, làm sao có thể khoan

hồng đối với nàng.

Tất cả cũng chỉ là hy

vọng xa vời của nàng.

Quả nhiên, liền nghe thấy

một tiếng cười khẽ của Nam Cung Liệt, nhè nhẹ trào phúng lộ ra khóe miệng "Ngươi phản bội trẫm cũng được, nhưng mà ngươi tại sao dám hạ độc đối với

trẫm?" Một câu nói thôi, đã đủ định tội của nàng

Nam Cung Liệt thời trẻ

quả thật không tính là một hoàng đế tốt, hồ đồ nửa đời, bỏ bê triều

trính. Đến lúc tuổi già mới chậm rãi tỉnh ngộ, khí thế đế vương, tăng trưởng

theo tuổi, càng ngày càng làm cho người ta phải khuất phục.

Nhưng mà lại không nghĩ

tới, hắn luôn luôn cẩn thận, thế nhưng lần này lại dễ dàng bị tính kế như thế.

Quả thật là năm tháng không buông tha cong người a, xem ra, hắn thật là đã già

đi.

Thục phi ngửa đầu nhìn

Nam Cung Liệt, trong mắt hắn lộ ra cho dù nàng có biện bạch như thế nào, thì

tội hành thích vua của nàng, đã được định, không thể chối cãi. Nghĩ vậy, không

khỏi một trận cười khổ, muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do.

Thôi, dù sao đều là tử, nhiều thêm một tội cũng chẳng làm sao.

Có chút buồn bã cười,

nói: "Ngươi không chết, Vũ nhi làm sao có thể đi lên ngôi vị hoàng

đế?" Ngữ khí quả nhiên là chanh chua, hoàn toàn hợp với mười phần biểu

hiện ương ngạnh bình thường của nàng.

Nam Cung Liệt hừ lạnh một

cái: "Cho dù ta chết, ngôi vị hoàng đế cũng không tới phiên Nam Cung Ngự

Vũ ngồi." Đặt chu bút xuống, đi tới trước mặt Thục phi, từ trên cao nhìn

xuống Thục phi đang quỳ, với vẻ mặt xem thường.

"Hoàng Thượng chẳng

lẽ đã quên, tam hoàng tử của ngươi cũng trúng độc, độc kia cũng là ta hạ”. Thục

phi nói không quan tâm là thật hay không, nếu đều là chết, trước khi chết, làm

cho hắn tức giận, cũng thật tốt.

Nam Cung Liệt chăm chú

nhìn nàng một lúc, trong mắt hiện lên một tia nghi ngờ, lập tức lại nhoẻn miệng

cười, nói: "Ngươi nếu có thể hạ độc với hắn, cũng sẽ không thảm bại như

bây giời. Thôi, người tới, dẫn đi xuống, ba ngày sau, như trước trảm đầu thị

chúng." Nói câu cuối, nhưng lại lộ ra chút ít bất đắc dĩ.

Thục phi lại một lần nữa

bị áp trở về thiên lao tăm tối mù mịt, nơi nàng từ từ đợi đến cái kết của

cuộc đời nàng.

Những khóm lặng im trong

bóng đêm ở hoa viên, lẳng lặng nở rộ, nở ra những bông hoa đẹp nhất trước mặt

mọi người, mà lại không có được ánh sáng trong đêm tối như thế này, làm cho sự

rực rỡ bị giảm đi.

Đột nhiên một trận gió

mạnh thổi qua, một bóng người đạp hoa mà đi, những đóa hoa vừa mới nở rộ, ở

dưới chân người vừa qua, héo rũ rơi xuống, còn chưa tới kịp nhìn thấy ánh mặt

trời ngày mai, liền đã trở thành một mảnh lạc hồng.

Lạc hồng vô tình, người

lại càng vô tình.

Một trận gió thổi tới,

che khuất ánh mắt của bọn thị vệ canh giữ ở thiên lao, một bóng người chợt lóe

mà qua, dễ dàng nhanh như thiêm điện đi vào trong thiên lao chật hẹp, âm u.

Lúc này mới nhìn rõ,

người nọ không phải chỉ là một người, mà trên lưng còn cõng một người, đi vào

cửa, mới thả người trên lưng xuống dưới. Hai người toàn thân đều mặc y phục dạ

hành màu đen.

Chỉ thấy hắc y nhân đứng

phía trước hai tay giương lên, mười ngón thuận thế bn r bên ngoài, trong tay

cầm thứ gì đó tựa như lợi kiếm bình thường bay tới người mấy tên thị vệ, sau

đó, không một tiếng động tất cả đều ngã xuống. Những thị vệ đã ngủ say lại càng

mê man hơn, một thứ lướt nhẹ giống như lông chim, từ trên người bọn thị vệ rơi

xuống.

Nhìn rõ, nguyên lai là

những đóa hoa vừa nở ở trong hoa viên, hoặc hồng, hoặc phấn, hoặc tím, muôn

nghìn sắc màu, rắc đầy dưới ánh lửa trong đường hầm sâu kín, làm nên vẻ diêm

dúa.

Hai hắc y nhân thế này

mới tiếp tục bước về phía trước. Bước chân không lớn không nhỏ, không nhanh

không chậm, cảm giác từng bước như tạo ra gió, cho thấy thân phận không

giống người bình thường.

Đợi đi đến trước cửa lao

của Thục phi, mới ngừng lại. Hắc y nhân phía sau lúc này mới lộ ra ánh mắt

khinh miệt, tiêu sái tiến lên, nhìn Thục phi ở trong lao đang dựa vào tường mà

ngủ, một tiếng hừ nhẹ tràn ra khỏi khóe miệng.

Thục phi đang ngủ tựa hồ

nhận thấy được một đạo ánh mắt cay độc đang chăm chú trên người mình, giật mình

một cái, liền tỉnh lại.

"Các ngươi... Các

ngươi là ai, muốn làm gì?" Liếc mắt một cái thấy hai cái hắc y nhân trước

mặt, sợ hãi nhảy dựng lên. Nhìn xung quanh thấy thị vệ nằm gục hết trên đất,

Thục phi đã hiểu được hai người này đến đây là vì bản thân nàng.

Hắc y nhân lúc này đi lên

liền dùng tay cởi ra mảnh vãi che trước mặt, lộ ra dung nhan mỹ lệ. Trên mặt

vẫn cười khanh khách như trước, hết sức châm chọc.

"Là ngươi? Ngươi

muốn làm gì?" Thục phi nhất thời trong cơn giận dữ, đem sợ hãi lúc trước

quên không còn một mảnh.

"Giết ngươi."

Hắc y nhân ngắn gọn phun ra hai chữ, nói một cách rất tự nhiên.

"Giết ta? Ha ha,

ngươi chẳng lẽ ngươi không biết, ba ngày sau ta sẽ bị xử trảm sao? Còn như vậy

tốn công tới giết ta?" Thục phi ánh mắt ác độc nhìn chằm chằm vào hắc y

nhân trước mặt, hận đến nghiến răng.

"Nguyên nhân là vì

còn có ba ngày mới hành hình, cho nên chờ không kịp ." Hắc y nhân một

tiếng cười quyến rũ, hai tay chắp ở sau lưng, lại từng bước tiến về phía trước.

"Cái gì?" Thục

phi có chút không thể tin được hỏi, thế nhưng có người ngay cả ba ngày cũng

không làm cho nàng sống sót. Nàng quả thật là đi đến đường cùng ư?.

"Nếu như vậy, cũng

cho ngươi trước khi chết hiểu được." Hắc y nhân nhíu mày một cái,

cười đến yêu mị, "Ngươi nếu đã muốn gánh trên lưng tội hạ độc, liền mang

theo đến đến địa phủ đi, cũng không sao cả. Ngươi nếu hôm nay sợ tội tự sát,

như vậy nếu có người tới tìm người không phải là chết vô đối chứng sao? Dù sao

ngươi đã có một tội mưu phản, thêm một tội này thành hai cái tử tội cũng không

sao mà."

Thục phi híp lại mắt,

đứng dậy cầm lấy song sắt nhà tù, nói: "Nguyên lai ngươi là làm cho ta

thành kẻ gánh tội thay. Tất cả những việc này đều là ngươi làm đúng không?âm

mưu thật thâm hiểm, nguyên lai mọi việc đều có sự tham gia của ngươi, sớm đã

biết ngươi dã tâm không nhỏ, lại không biết nguyên lai lớn như vậy, đúng là

ngay cả Hoàng Thượng cũng dám hại."

"Ha ha ha, nếu không

cho Hoàng Thượng trúng độc, thì làm sao có thể đem suy nghĩ của mọi người đều

chuyển tới trên người ngươi được? Ngươi quả thật là một quân cờ tốt ah."

Hắc y nhân nhìn khuôn mặt phẫn nộ vặn vẹo của Thục phi, trong lòng càng

thêm cao hứng.

"Ha ha, ngươi cũng

đừng cao hứng quá sớm, " Thục phi thấy nàng ta vẻ mặt đắc ý, cố đè xuống lửa giận trong lòng, lạnh lung, trào phúng nói: "Ngươi hiện tại cũng

gặp phải việc khó giải quyết đi. Nếu không như thế nào cấp bách đem mọi tội lỗi

đổ lên trên đầu của ta. Những người còn lại, cũng không phải là người dễ dàng

sống chung. Ta chết , ngươi cũng sẽ bị như vậy trong tương lai không xa."

Nhìn sắc mặt hắc y nhân

càng ngày càng khó coi, Thục phi biết đã nói trúng chỗ đau của nàng ta, trên

mặt càng cười đến vui vẻ: "Chỉ không biết làm như thế nào để thành sợ tội

tự sát. Ngươi nên suy nghĩ cho tốt, đừng để đến lúc đó, bởi vì ta tự sát mà

thành ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo."

Hắc y nhân kéo lên

miếng vải đen một lần nữa che mặt, lạnh lùng nói: "Cái này không cần ngươi

quan tâm . Ngươi nghĩ rằng ta sẽ cho ngươi cơ hội lưu lại manh mối sao?"

Thục phi nghe thế, sắc

mặt cứng đờ, hoảng loạn trong mắt cho thấy tất cả đều là tâm tư bị nhìn thấu.

Đúng vậy, nàng vốn định,

vô luận muốn dùng loại phương thức như thế nào bức nàng tự sát, nàng trước khi

chết đều có thời gian nhất định lưu lại một chút dấu vết. Nay nghe hắc y nhân

nói như vậy, hiển nhiên, đã sớm nghĩ đến việc này.

Lúc này, mới cảm thấy

từng đợt lạnh lẽo chân chính trong lòng, thối lui về phía sau. Lại bỗng

nhiên cảm thấy hô hấp cứng lại, trong đầu không bao giờ có thể suy nghĩ gì nữa,

tê liệt ngã xuống.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.