Chương 65

Cảm giác được vạt áo trên

lưng buông lỏng, một bàn tay chậm rãi cởi bỏ áo ngoài của nàng, từng bước từng

bước đi lên trên, thẳng đến cổ, v**t v* da thịt lõa lồ của nàng, dường như là

cố ý khiêu khích, chậm rãi bắt đầu hướng bên trong quần áo của nàng.

Chỉ nghe một tiếng cười

khẽ, lại là một mảnh nóng ẩm theo cái trán, giữa lông mày, khóe mắt trượt

xuống, nhưng lại lưu luyến ở khóe môi của nàng.

Thủy Dạng Hề dùng toàn bộ

khí lực còn sót lại, tận lực cắn môi, coi như là phương thức không ngừng phản

kháng, giãy dụa. Nàng không dám mở mắt nhìn hắn, nàng sợ y như lời Nguyệt Mộng

nói, mở mắt ra sẽ nhìn đến khuôn mặt của Nam Cung Ngự Cảnh, như vậy tất cả sẽ

thất bại trong gang tấc .

Bỗng nhiên cảm thấy trên

vai chợt lạnh, quần áo đã là bị cởi tới cánh tay, Thủy Dạng Hề bất giác thở hốc

vì kinh ngạc. Hai tay gắt gao muốn đẩy thân thể nam tử ra, nhưng hiện tại tay

nàng mềm yếu không có tý khí lực nào, hắn vẫn đè ép xuống . Nàng thật là khó

chịu, thân thể càng ngày càng nóng, nóng làm nàng cơ hồ chịu không nổi, chỉ có

thể nắm chặt hai tay, dựa vào sự đau đớn mang lại để chống đỡ ý chí gầy còm của

nàng.

Nam Cung Ngự Cảnh, ngươi

nếu còn không xuất hiện, ta sẽ hận ngươi cả đời... Trong lòng nàng âm thầm phát

ra lời thề.

Trên vai vẫn là một mảnh

lạnh lẽo, thân thể nặng nề của nam tử vẫn nằm trên thân thể của nàng, nhưng sự

nóng bỏng lại không thấy xuất hiện nữa. Làm cho gánh nặng trong lòng Thủy Dạng

Hề liền được giải khai, dựa vào một tia ý chí còn thanh tỉnh, đã đoán được

trong phòng lúc này không chỉ có hai người.

Nàng th* d*c thật mạnh

một hồi, vẫn là từ từ nhắm hai mắt lại. Lông mày đã nhăn hàng ngàn, hàng vạn

lần, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng chảy róc rách. Nàng vặn vẹo thân mình

không ngừng, muốn thoát khỏi thân thể đang đè trên người làm nàng ghê tởm đến

cực điểm. Nhưng mà càng vận động, cái phần không an phận trong cơ thể nàng lại

càng tăng vọt.

Nàng khống chế không được

trong miệng vẫn không ngừng tràn tiếng rn r. Rốt cục, tụ khí, gằn từng tiếng,

chậm rãi hỏi: "Ngươi là ai?"

Người tiến vào trầm mặc

không lên tiếng, chỉ dùng một động tác nhỏ, liền đem thân thể Nam Cung Ngự Vũ

đang mê man đẩy sang một bên. Hắn cầm toàn bộ quần áo Thủy Dạng Hề, nhanh chóng

đem nàng ôm lên.

Thủy Dạng Hề chỉ cảm thấy

thân thể nhất thời nhẹ nhàng, sau đó lập tức đã bị ôm vào trong lòng. Một trận

hơi thở nồng đậm của nam tử nhất thời tràn đầy trong mũi nàng. Trong đầu của

nàng trống rỗng, theo bản năng, tay chậm rãi ôm lấy cổ nam tử, nàng đã muốn mất

đi năng lực tự khống chế.

Đột nhiên trên đỉnh đầu

truyền đến một tiếng trêu tức: "Tam Hoàng phi nếu mà không ngại, ta rất

sẵn lòng phụng bồi."

Thủy Dạng Hề giật mình

một cái, lý trí đã sớm tan thành mây khói, lại mạnh mẽ được kéo lại. Nàng lại

một lần nữa hung hăng nắm chặt hai tay, móng tay đâm vào da thịt, sáp nhập vào

cánh tay, máu trong lòng bàn tay cùng cánh tay trộn lẫn với nhau, ròng ròng

chảy xuống, như là sự băn khoăn, khổ sở trong trái tim, dần dần khắc sâu, tiến

vào huyết mạch.

Thanh âm này, hình như là

thái tử của Thịnh Hạ quốc. Nàng muốn lên tiếng hỏi, nhưng mà dược tính kia

trong cơ thể ép buộc nàng làm nàng khi thì thanh tỉnh, khi thì mơ hồ, muốn mở

miệng, so với lên trời còn khó hơn. Chỉ có thể không ngừng th* d*c, để hóa giải

khó chịu trong người.

Cắn chặt môi dưới, rốt

cục nói ra một câu: "Mang ta đi tìm Nam Cung Ngự Cảnh, làm ơn." Tuy

rằng, nàng cùng Thịnh Hạ quốc thái tử có chút va chạm, nhưng ở trong ấn tượng

của nàng, hắn coi như là quân tử, nếu muốn cứu nàng, hẳn là sẽ không lợi dụng

cơ hội giậu đổ bìm leo. Nếu hắn dám, cho dù khắp chân trời góc biển, nàng cũng

giết hắn.

Chỉ cảm thấy hắn dừng

bước, trong lồng ngực phát ra mấy phần ý cười: "Không cần phải tìm, hắn đã

muốn đến."

Vừa nghe xong hắn nói,

liền lại thấy thân thể bay bổng lên, nhưng mà lần này hình như là hắn thi triển

khinh công, hướng tới không trung bay đi.

Trong đầu Thủy Dạng Hề

lúc này một mảnh hỗn độn, ít có thể suy xét.

Chỉ nghe thấy có người

quát: "Buông tỷ tỷ / tẩu tẩu của ta ra." Sau đó là một trận giao thủ.

Lòng của nàng cuối cùng cũng thả xuống dưới.

Lúc này, xác thực là đám

người Nam Cung Ngự Cảnh chạy tới.

Tống nương thấy Thủy Dạng

Hề hướng ẩn ý bảo nàng, liền vội vàng nói vài câu với Tử nhi, đợi Đông Ly Hạo

trở về, làm cho hắn nhanh chóng đuổi tới Phong Ngâm các, sau mới chạy về phủ

tam hoàng tử.

Vấn đề là khoảng cách từ

Hồng lâu tới phủ tam hoàng tử so với khoảng cách từ Hồng lâu tới phong ngâm

các, thật sự xa hơn rất nhiều. Hơn nữa, về tới phủ hoàng tử, lại được Trần Khải

báo cho biết tam hoàng tử ra phủ còn chưa về. Tam đại thị vệ cũng tùy thân tam

hoàng tử mà đi, ngay cả ngày thường thường áo xanh nam tử cũng không biết

tung tích.

Tống nương nhất thời nóng

nảy, sao lúc nào có sự tình trọng yếu, một người cũng đều tìm không thấy. Nghĩ

vừa rồi nhớ đến Thủy Dạng Hề trước khi đi đề lại ánh mắt ngưng trọng, nên chắn

chắn sẽ phát sinh tình huống nguy

hiểm gì đó, nếu mà tới chậm... Có lẽ, hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng được.

Một mặt cho người ra phủ

tìm kiếm tam hoàng tử, một mặt làm cho người bên hồng lâu nhanh chóng đi nghe

ngóng tin tức, nhân thủ để nàng hiện tại có khả năng điều động, cũng chỉ có

hồng lâu .

Trái chờ, phải chờ, thời

điểm nàng cảm thấy không thể đợi thêm nữa, thì rốt cục thấy tam hoàng tử cùng

tứ hoàng tử, Thủy nhị công tử, còn có Trương thái y cùng nhau vào trong phủ.

Trong lòng nàng thế này

mới thả xuống dưới, nghĩ trong lòng, coi như là Bồ Tát phù hộ .

Vì thế, đoàn người liền

như vậy vội vàng chạy tới Phong Ngâm các. Vừa tới trước cửa Phong Ngâm các,

liền thấy một nam tử đầu đội nón ôm Thủy Dạng Hề, máu trên tay nàng vẫn không

ngừng chảy làm nhiễm đỏ cả vạt áo trước ngực nàng. Làm ra một cảnh xuân , xinh

đẹp làm kinh hãi lòng người.

Làm cho máu vẫn không

ngừng chảy, đến lúc ướt cả quần áo, không biết là bàn tay bị móng tay c*m v**

bao nhiêu lần, tình trạng như thế không biết nàng đã trải qua sự giày vò như

thế nào, chỉ phải dùng sự đau đớn khi móng tay đâm vào da thịt, một lần lại một

lần nhắc nhở, mới có thể có tình trạng như thế này.

Những mảng áo bị nhiễm đỏ

lại không ngừng mở rộng, làm chói mắt Nam Cung Ngự Cảnh, màu đỏ càng thêm đỏ.

Phẫn nộ dưới đáy lòng như cuồng phong nhanh chóng dâng lên. Tim hắn đau, trong

lòng hắn đau, Hề nhi của hắn, hắn ngay cả một cọng tóc cũng không làm bị thương

nàng, nhưng mà hôm nay, kẻ nào làm bị thương nàng nặng như thế? Hắn tuyệt đối

sẽ không bỏ qua.

Hai tay nắm chặt thành

quyền, khớp xương răng rắc vang lên. Chân khí trong cơ thể dĩ nhiên theo tức

giận, không ngừng bay lên. Trương thái y bên cạnh vội vàng kéo tay hắn nói "Tam hoàng tử xin bớt giận. Nếu là Tam Hoàng phi thấy ngươi như vậy, nhất

định sẽ không đáp ứng. Thật vất vả mới áp chế được độc, trăm ngàn không thể lỗ

mãng."

Nam Cung Ngự Cảnh ngoái

đầu hung hăng trừng mắt hắn một cái, cũng không thèm quan tâm.

Giữ không trung Nam Cung

Ngự Linh cùng Thủy Giác Hiên, ở thời khắc này đã phi thân đi lên đoạt người.

Nam Cung Ngự Linh cùng

Thủy Giác Hiên chiêu chiêu ngoan chuẩn, từng bước tấn công, mà Thịnh Hạ

quốc thái tử tay còn ôm Thủy Dạng Hề, chỉ có thể dựa vào khinh công không

ngừng né tránh .

Nhưng Nam Cung Ngự Linh

cùng Thủy Giác Hiên đâu phải là kẻ đầu đường xó chợ, không qua một khắc, Thịnh

Hạ quốc thái tử liền bại trận.

Hắn ném Thủy Dạng Hề vào

trong lòng Nam Cung Ngự Cảnh, nói: "Nếu là không thể cam đoan an nguy của

nàng, còn không bằng tha nàng đi." Chỉ lạnh lùng trong ném ra những lời

này, liền phi thân ly khai.

Nam Cung Ngự Cảnh tiếp

nhận Thủy Dạng Hề, như lấy được trân bảo liền đem nàng chặt chẽ ôm vào trong

ngực, chỉ thấy khuôn mặt nàng ửng hồng, cắn chặt đôi môi, tay như cũ gắt gao

nắm chặt, một chút cũng không buông lỏng, cảm giác như một khi buông lỏng, sẽ

lâm vào vạn kiếp bất phục.

Nam Cung Ngự Cảnh nhẹ

giọng nói: "Hề Nhi, là ta, buông lỏng tay ra, nắm như vậy sẽ làm bị thương

chính mình." Giọng điệu vạn phần ôn nhu, thành khẩn đầy tính ý, chứa đựng

chua xót trong lòng, nhiều điểm phiền muộn, hết sức lo lắng cùng đau lòng, nhè

nhẹ tự trách.

Thủy Dạng Hề phảng phất

nghe thấy thanh âm từ bên trên truyền xuống, có một chút chần chờ, một phen

choáng váng vừa rồi đã khiến nàng mất đi ít khí lực còn sót lại. Mị dược này

rất lợi hại, nàng thế nhưng nghe thấy được thanh âm Nam Cung Ngự Cảnh, hơi thở

của hắn cũng vờn quanh nàng.

Tay nàng giống như xà

quấn lên cổ hắn, vươn người lên, đôi môi nhanh chóng hôn lên môi hắn. Lúc này,

dược tính trong cơ thể nàng là chúa tể, nàng hoàn toàn bị nó khống chế, hết

thảy, là theo bản năng không ngừng đòi hỏi, dường như vĩnh viễn cũng không thể

thỏa mãn.

Máu tươi lúc này sáng

chói như ánh mặt trời, vây quanh hai người, tầng tầng lớp lớp, gắn bó không

rời.

Nam Cung Ngự Cảnh kéo

nàng xuống, nhìn nhìn mọi người xung quanh, có chút cảnh cáo kêu một tiếng

"Hề Nhi."

Thủy Dạng Hề lúc này làm

sao có thể nghe thấy, chỉ không ngừng cọ xát lên người Nam Cung Ngự Cảnh .

Trương thái y thấy có

chút không đúng, trên mặt một phen suy nghĩ cẩn thận, ánh mắt thâm trầm, tiến

lên nói với Nam Cung Ngự Cảnh: "Ta thấy có chút kỳ quái, để ta bắt mạch

cho nàng."

Nam Cung Ngự Cảnh gật gật

đầu, cố gắng giữ chặt Thủy Dạng Hề.

Sau một lúc, Trương thái

y mới buông lỏng tay ra, lông mày nhăn lại, những nếp nhăn có thể kẹp chết mấy

con muỗi: "Nàng trúng mị dược. Hơn nữa, là mê huyễn mị dược. Trách không

được, cánh tay bị chính móng tay của nàng cắm tới chảy máu. Loại mị dược này

cực kỳ lợi hại, có thể kiên trì đến bây giờ, đã là kỳ tích."

Nam Cung Ngự Cảnh nghe

thấy thế, ngoan ý trong đáy mắt cơ hồ có thể cắn nuốt tất cả mọi người. Mê

huyễn mị dược, là cực phẩm mị dược, người trúng mị dược này thần chí không rõ,

vô luận trước mặt là người hay động vật, thì ở trong đầu, đều là người nàng suy

nghĩ trong lòng. Đây là biện pháp phổ biến mà các tần phi dùng để trừng phạt

cung nữ không nghe lời ở trong cung.

Đáng sợ nhất là, loại mị

dược này mặc dù không phải độc, nhưng rất khó giải. Nếu như trong vòng mười hai

canh giờ không cùng người khác ** *n, thì thất khiếusẽ chảy

máu đến tử. (thất khiếu: gồm hai tai, mũi,

hai mắt và miệng)

Nam Cung Ngự Cảnh không

nói hai lời, ôm Thủy Dạng Hề liền đi về phía phủ tam hoàng tử.

Đến Lâm Thủy các, Nam

Cung Ngự Cảnh đem Thủy Dạng Hề nhẹ nhàng đặt ở trên giường. Nhìn bàn tay nàng

tràn đầy máu tươi, trong lòng không khỏi lại có một trận co rút đau đớn, chậm

rãi cúi xuống đến gần nàng, ôn nhu nói: "Hề Nhi, ta vốn định chờ ngươi khi

nào cam tâm tình nguyện, chuẩn bị tốt đón nhận ta, thì ta sẽ muốn ngươi. Nhưng

mà thế sự khó lường, không thể tưởng tượng được lại gặp phải tình huống như bây

giờ. Hề Nhi, ngươi sẽ trách ta sao?"

Nói xong, đôi môi ôn nhu

hôn lên môi của nàng, nhè nhẹ chà xát, giống như gió thổi trên mặt hồ, vô cùng

ôn nhu.

Thủy Dạng Hề mở mắt ra,

nhìn thấy khuôn mặt Nam Cung Ngự Cảnh, đưa tay sờ lên mặt hắn, chần chừ nói "Nam Cung Ngự Cảnh?"

"Đúng vậy, là

ta." Nam Cung Ngự Cảnh gật đầu nói.

"Ngươi rốt cục đến

đây, ta chờ thật là lâu..." Nói xong, ngửa đầu ra sau, hai đôi môi lại

dính sát vào nhau, dây dưa cùng một chỗ.

Màn mỏng dường như có

linh tính chậm rãi buông xuống, trong màn từng đợt sóng tình trào lên làm người

ta đỏ mặt.

Ngoài cửa sổ, ánh tà

dương chiếu xuống, chỉ thấy quần sơn phỉ thúy, gợn sóng trên mặt nước ánh lên

màu bạc, cuồn cuộn không ngừng. Sâu thẳm trong suốt, chậm rãi khắc sau, đón

từng trận song trào, thẹn thùng những vẫn quyến rũ tiến về phía trước.

Hoa đào trong rừng, trong

ánh tịch dương, từng cánh từng cánh hoa rơi rơi, vui vẻ hòa cùng cảnh xuân sắc

trong phòng, so với dung nhan thẹn thùng, thẹn thùng đi qua, chỉ còn lại có một

cái cúi đầu ngượng ngùng...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.