Chương 54

Chỉ vì câu nói từ nay về

sau là ích lợi dan xen hỗ trợ lẫn nhau, mà Thủy Dạng Hề và nhạc sĩ đã ngồi

chung một chiếc thuyền, cũng nhanh chóng đạt được một hiệp ước chung. Đơn giản

một cái bắt tay, lại đưa ra đến bao nhiêu dây dưa ràng buộc. Nhưng điều này là

những chuyện về sau.

Những ngày gần đây, thời

tiết thật ra càng ngày càng ấm áp. Sau khi rời giường, cũng không nóng lòng rửa

mặt chải đầu để ra cửa. Chỉ miễn cưỡng lệch qua trên nhuyễn tháp ở phía trước

cửa sổ, một tay ôm lấy chăn mỏng, một tay cầm sách vở, điềm tĩnh yên ắng, chậm

rãi xem.

Tóc như tơ, có một chút

hỗn độn, một chút mượt mà, xõa trên nữa nhuyễn tháp, một màu thuần đen như

nhung tơ, hoa lệ phát sáng. Không biết bao nhiêu ánh mặt trời xuyên thấu qua

cửa sổ, chiếu lên trên người nàng, ở phía trên của bình hoa có khắc những đám

mây trắng vòng quanh thành một đường viền, tùy tâm tùy tính.

Trong tay, là một ly trà

xanh, mùi thơm, lẳng lặng tiến vào trong mũi, dùng sức hít vào, hương trà làm

người ta thư thái, sáng sớm như thế, thật khiến tinh thần sảng khoái. Trà của

tứ phu nhân, quả nhiên đặc biệt.

Ngoài cửa sổ, hoa đào mỹ

lệ, sắc hoa sáng rỡ, tốp năm tốp ba ở trong rừng như ẩn như hiện, tiếu ngạo

xuân phong( cười trong gió). Nước ôm góc lầu mà róc rách chảy xuôi, vỡ tan ở

trên tảng đá, thanh âm leng keng như ngọc bội, mang theo làng lạnh lo lắng,

thẳng tiến trong tai.

Thủy Dạng Hề đuôi lông

mày mỉm cười, dương dương tự đắc xem sách trong tay, thời gian tốt như vậy, tự

nhiên nên cố gắng thưởng thức một phen. Trước đó vài ngày lại đánh cược mất một

phen tâm tư, khó được mấy ngày thanh nhàn, tất nhiên là không thể không công mà

lãnh phí.

Nhớ không được ai đã nói

qua, phá hỏng ngày tốt, cũng sẽ nhanh chóng mất đi khả năng nhận thức, ngày

lành, nên lưu lại chậm rãi thưởng thức. Quả nhiên là không sai.

Đưa tay bưng lên chén

trà, chậm rãi thưởng thúc một ngụm, ánh mắt, lại chưa rời khỏi trang sách. Chất

lỏng lướt qua yết hầu, làm cổ họng nhẹ nhàng cao thấp di động, giống như qua

nội dung vừa xem, cùng với trà, tất cả đều đưa vào trong bụng.

"Tiểu thư, "

Tống nương không biết khi nào, đã đứng ở bên cạnh nhuyễn tháp, nhìn Thủy Dạng

Hề như thế liền không tự giác mà hạ thấp giọng.

"ừ " Thủy Dạng

Hề chỉ hừ nhẹ một cái, " có tin tức gì?" Mắt, vẫn như cũ, không nâng

khỏi trang sách, nếu không phải trong không khí xác thực có thanh âm truyền

đến, thực sẽ làm người ta hoài nghi, nàng có mở miệng nói chuyện hay không.

Nàng đã có hơn phân nửa

tháng thanh nhàn như thế. Lần này tĩnh, thật ra lại tĩnh hoàn toàn. Đối phương,

thế nhưng chậm chạp không thấy có động tĩnh.

Nghĩ đến, cũng là lúc nên

hoạt động. Nếu như, lại có tin tức bất lợi, nàng nên hoài nghi kế hoạch của

chính mình có phải đã bại lộ ra cái gì hay không.

Tống nương lại hơi chần

chờ nói: "Theo Song nhi báo lại, từ khi nhị tiểu thư hồi phủ, nhị phu nhân

vẫn chưa có dị động gì. Thật ra cả ngày đều có chút mệt mỏi , không thấy có

chút vui mừng. Buổi tối mấy ngày gần đây, luôn cùng nhị tiểu thư một mình ở trong

phòng ngây ngốc một thời gian dài, không cho bất luận kẻ nào quấy rầy, bởi vậy,

không biết nói cái gì trong đó."

Thủy Dạng Hề giơ tay lật

qua trang sách, tay hơi hơi dừng một chút, ánh mắt rốt cục dời khỏi trang sách,

nhìn về phía Tống nương, nói: "Thật không?" Ánh mắt mê ly, làm như

lầm bầm lầu bầu.

Ngưng thần suy nghĩ một

hồi, cuối cùng buông sách, từ trên nhuyễn tháp ngồi dậy, cũng không quản cái

chăn mỏng kia, rơi xuống bên chân. Chân trần, nàng đi đến trước gương ngồi

xuống, chậm rãi đùa nghịch tóc đen.

"Nói như thế, quả

thật có chút quái dị. Nữ nhi bình an trở về, theo lý thuyết, phải vui vô

cùng mừng rỡ mới phải. Mà nhị phu nhân ngược lại khuôn mặt đầy u sầu, quả thật

có vẻ không bình thường ." Thủy Dạng Hề không nhanh không chậm nói.

"Ta cũng thấy kỳ

quái, chỉ là không biết, các nàng đến tột cùng lại đang âm thầm làm cái

gì?" Tống nương có chút giận dữ nói.

"Từ trong Hồng lâu

tuyển vài người cao thủ hỗ trợ Song nhi, để cho nàng có bạn, cần phải thám

thính nội dung nói chuyện của các nàng." Thủy Dạng Hề đem cây trâm toàn

thân xanh biếc c*m v** búi tóc, dễ dàng liền cố định được, lục trâm kia bao phủ

ở trong búi tóc, chỉ lộ ra một chút đầu trâm, màu xanh cơ hồ trong suốt.

Người trong Hồng lâu,

cũng không chỉ đơn giản tinh thông cầm kỳ thư họa. người trong Hồng lâu, đã đem

toàn bộ sinh mệnh giao phó cho nó, sinh tử vì nó mà sống. Nàng sáng lập Hồng

lâu, mục đích nguyên thủy, đó là một tòa nhà thu thập tin tức tình báo, bởi vậy

khi tiến vào Hồng lâu, mỗi ngày phải kiên trì luyện tập công phu. Nay, người

trong Hồng lâu, cũng coi như người người đều có võ nghệ phòng thân.

Nếu thái tử Thịnh Hạ quốc

kia cùng Thục phi là một đảng, quan hệ không phải là ít, Thủy Dạng Tình còn

trong sạch, hoàn hảo như lúc ban đầu. Điểm ấy, nhị phu nhân nên cảm thấy cao

hứng. Nay, nàng lại lo lắng, thật ra là vì sao? Chứ không phải là, thực sự cho

rằng Thủy Dạng Tình sẽ cùng nhạc sĩ đám cưới? Thủy Dạng Hề cười khẽ một cái,

điều này, ngược lại có chút ý tứ.

Chỉ không biết, trong

cung có chút tin tức nào hay không. Hơi trầm ngâm một chút, đối với Tống nương

phân phó nói: "Phái người đi mời Trương thái y."

Tống nương ngẩn ra,

Trương thái y? Này, đây rốt cuộc là cái gì a? "Tiểu thư mời Trương thái y

đến để làm gì?" Nàng đúng là ngây ngốc hỏi ra suy nghĩ trong lòng.

Thủy Dạng Hề lắc đầu cười

khẽ, nói: "Ngươi nói, mời Thái y còn có thể để làmgì? Tự nhiên là có bệnh

xem bệnh, không bệnh thì phòng bệnh. Mau đi đi."

"A? vâng..."

Tống nương lúc này mới vội vàng đi ra ngoài.

Qua một hồi lâu, mới nghe

Tống nương báo lại, Trương thái y đã đến, đang ở phòng chờ.

Thủy Dạng Hề lúc này mới

chọn y phục dài màu xanh nước biển, hướng phòng chờ mà đi.

Ngoài phòng, cảnh xuân

tươi đẹp, oanh đề liễu lục, gió thổi nhẹ nhẹ, càng thổi càng mát. Chân trời,

bay tới một con diều, ở không trung như tinh linh nhảy lên, ở sợi đay diều túm

lôi kéo xuống, càng bay càng cao.

Con diều khiêu vũ, Thủy

Dạng Hề nhìn xem cũng thật là vui vẻ. Tựa như có thể nhìn xuyên qua thiên sơn

vạn thủy, thấy được người đang thả diều kia, đang một đường vừa chạy vừa hoan

hô.

Tâm tình, không khỏi có

chút khoan khoái.

Đi vào trong sảnh, liền

gặp một thân áo trắng, thân thể đứng thẳng như ngọc. Vẫn nho nhã trước gió,

phản phất như tiên nhân.

Thủy Dạng Hề trong lòng

thầm nghĩ, người này, quả nhiên là lợi hại, cùng một người, hai thân phận, hai

loại tính tình, diễn vô cùng tinh tế sâu sắc, không thể không bội phục.

Trương thái y thấy Thủy

Dạng Hề, đang muốn hành lễ, lại nghe Thủy Dạng Hề nói: "Thôi, gặp ta không

cần nhiều lễ như vậy."

Lập tức, hướng về Tống

nương phân phó, cho mọi người lui ra, chỉ để Đông Ly Hạo đi theo bên cạnh.

Trương thái y thấy nàng

chỉ để lại tiểu thiếu niên lần trước đi cùng, trong lòng liền biết, nhất định

là có việc trọng yếu muốn nói. Nguyên lai, thân phận Thái y của hắn vốn che dấu

tai mắt người khác. Cũng không nghĩ nàng có thể nghỉ ra. Trong mắt hiện lên ý

cười bất đắc dĩ.

Lúc này, Tống nương tự

mình dâng trà lên, nhìn không khí có chút khẽ biến, liền lui xuống.

Thủy Dạng Hề bưng trà,

thẳng tắp hỏi: "Trong cung, có tin tức gì khả nghi?"

"Tam Hoàng phi chỉ

cái tin tức gì?" Thái y kia dù có hứng thú hỏi. Đây là tin tức vẫn chưa

đâu vào đâu cả, chẳng lẽ nàng đã nghe thấy? điều này, thật khiến cho người ta

có khó có thể tin được.

Thủy Dạng Hề nghe ra

giọng điệu có chút trêu tức, híp lại mắt nói: "Ta chỉ là đoán. Cho nên,

hiện tại mới hỏi ngươi chứng thực." Lại là một ngụm trà xanh vào miệng,

hương trà lượn lờ, gắn bó lưu hương.

Thái y kia cũng bị lời

nói đột ngột của Thủy Dạng Hề làm cho cả kinh có chút giật mình sững sờ tại

chỗ. Chả trách Tam Hoàng phi tâm tư tinh tế, nay cũng đã kiến thức, quả thực

không giống bình thường, xác thực là có tiếng gió.

Hắn có chút thở dài nói "Đã nhiều ngày, bên Thục phi xác thực có truyền ra nên vì Thủy Dạng Tình

tìm một cái giai tế, bất quá, vẫn là lời đồn đãi, cũng chưa phải đã định ra. Chẳng

qua, mấy ngày trước đây, tướng quốc phu nhân lại tiến cung một chuyến. Có lẽ,

là cùng Thục phi thương lượng cũng chưa biết chừng."

"Nhị phu nhân có

tiến cung sao?" Thủy Dạng Hề làm như xác nhận lặp lại hỏi.

Trương thái y gật đầu "Không sai."

Thủy Dạng Hề bất giác

cười, có thế chứ. Xem ra, Thục phi là thật tính hy sinh quân cờ Thủy Dạng Tình

này. Bất quá, nhị phu nhân cùng Thủy Dạng Tình không vô tư ngồi chờ chết như

vậy? Hành động này, tựa hồ không phải phong cách xử sự của các nàng, như vậy,

mấu chốt chính là nội dung các nàng nói chuyện, chỉ mong Song nhi đừng làm cho

nàng thất vọng mới tốt.

Thói quen tính giơ lên

chén trà, còn chưa đụng tới môi, lại thấy một trận đau đầu đánh úp lại. Giống

như kim châm, chậm rãi tiến nhập, đau buốt. Chỉ phải bỏ chén trà, lấy tay tay

xoa nhẹ lên trán, hy vọng có thể giảm bớt.

Gần đây, tựa hồ đau đầu

thường xuyên, chẳng lẽ thật sự là dùng não nhiều quá, duyên cớ gây thân thể suy

nhược? Tựa hồ có chút nói không thông, nghĩ vậy, Thủy Dạng Hề trong lòng không

khỏi cả kinh.

Trương thái y bên cạnh,

lúc nàng buông chén trà , đã là phát giác nàng khác thường, nhìn trên mặt hiện

ra tia thống khổ, môi bị răng cắn trở nên trắng, không khỏi cảm thấy có chút lo

lắng: "Tam Hoàng phi có cái gì không thoải mái?"

Đông Ly Hạo vốn đứng ở

bên ngoài cửa ra vào, nghe Trương thái y hỏi như thế, tưởng là Thủy Dạng Hề có

chuyện gì, một cái lắc thân, nháy mắt chuyển qua giữ lấy thân thể của nàng,

thấy tình hình của nàng, mới nói: "Tỷ tỷ lại đau đầu ?"

Thủy Dạng Hề ngẩng đầu,

miễn cưỡng xả ra một cái khuôn mặt tươi cười, nói: "Không sao, bất quá lập

tức khá hơn. Không có gì. Hạo nhi thay ta tiễn Trương thái y."

" Từ từ, "

Trương thái y bên cạnh nghe thấy, ngăn cản nói, "Ta lúc này đang ở đây,

gặp chứng bệnh, há lại không nhìn xem. Tam Hoàng phi, đắc tội ." Nói xong,

lập tức kéo tay phải Thủy Dạng Hề, nghiêm túc đặt tay lên mạch.

Nhất thời, trong phòng im

ắng, chỉ có tiếng thở của ba người ở trong không khí tuần hoàn lưu chuyển.

Chỉ thấy, Thái y mày dần

dần nhăn lại, rối rắm thành đoàn. Thần sắc, như sương mù mùa đông lâu không

tiêu tan, càng ngày càng ngưng trọng.

Thủy Dạng Hề thấy vậy,

cảm giác không ổn trong lòng càng dày đặc. Hay là, đúng như nàng suy nghĩ,

không phải đơn thuần là thân thể không khoẻ?

Hồi lâu, Trương thái y

cuối cùng thu tay, sắc mặt mặc dù hơi có hòa hoãn, nhưng thần sắc phức tạp hiện

ra trên mặt, dù là ai cũng biết, tình huống nhất định không lạc quan lắm.

Thủy Dạng Hề cười khẽ,

trong mắt đã khôi phục sự thanh minh cùng cao ngạo vốn có, mang theo nhè nhẹ

trào phúng cùng khinh thường, nói: "Trương thái y, cứ nói đừng ngại."

âm thanh bình tĩnh như nước, nhạt như khói, nghe không ra chút cảm xúc dao

động.

Nàng đã chuẩn bị tâm lý,

lớn nhất đại giới, không ai muốn là trả giá bằng sinh mệnh. Nhưng mà, nàng phải

biết đến tột là cùng như thế nào, chết, đối với nàng, cũng không đáng sợ. Mọi

sự, nàng chỉ cầu một cái hiểu là được.

Thái y há miệng th* d*c, đúng là vẫn đem những chữ tàn

nhẫn nói ra: "Ngươi, trúng độc, thiên hạ không thuốc có thể giải bách hoa

hồng."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.