Chương 48

Thủy Dạng Hề trở lại phủ

đã là có vài ngày . Nàng mở ra cửa sổ, để cảm thụ được làn gió mát phất qua

trên mặt, cái loại cảm giác mát ấm này đã muốn có chút xuân hơi thở.

Nhớ đến ngày ấy, trong

lúc Thủy tướng phủ bận rộn và lúng túc nhất, nàng cùng Nam Cung Ngự Cảnh đã

tiêu sái tự nhiê rời đi. Buồn cười nhất là biểu tình trên mặt của đám người đó,

nói có bao nhiêu khó coi, thì có bấy nhiêu. Họ trơ mắt nhìn Nam Cung Ngự Cảnh

tay không mà đi, rồi lại tay không mà về, nhưng chỉ biết hai mặt nhìn nhau. Mà

hắn thì ngay cả một câu cũng không có giải thích, thật là làm cho người ta có

chút bất mãn, còn ở thời điểm mấu chốt nhất lôi kéo nàng trở về.

Nói không có người phẫn

hận, thì quả thật không có khả năng. Chẳng qua, lần này người khổ là nàng,

nhưng cũng đành đi theo sau lưng hắn để bị người ta xem thường. Bất quá, đây

chính là tác phong của tam hoàng tử. Vô lễ đến tức chết người không đền mạng.

Thủy Dạng Hề chỉ có chút

tiếc hận, là thật vất vả mới tìm được cơ hội cùng nhạc sĩ kia trò chuyện với

nhau, lại một lần nữa từ trong tay mà rơi xuống. Bất quá cũng tốt, vừa biết một

chút chi tiết về hắn, không bằng có gắng suy xét một phen.

Thủy Dạng Hề mỉm cười,

cầm lấy chén trà trên bàn, chậm rãi uống, nghĩ đến ngày ấy Nam Cung Ngự Cảnh

không e dè trích gì mà lấy chén trà của

nàng uống, bất giác trong lòng có tia khác thường lướt qua. Chính là, nghĩ đến

ngày ấy hắn lộng quyền hoành hành, mi, vẫn là lơ đãng hội thoáng nhăn lại. Thật

là bất mãn .

Mà đã nhiều ngày nay, vì

phát tiết bất mãn của nàng, lại mang theo chút tính tình của tiểu hài tử nổi

loạn, chỉ vì giận Nam Cung Ngự Cảnh hết lần này tới lần khác uy h**p mình. Đầu

tiên là đem tam đại thị vệ của Nam Cung Ngự Cảnh thu nhận một chỗ, mang ân uy

ra giáo huấn một lần, cho khi đến xác định bọn họ sẽ không đơn phương đem hết

thảy chuyện của nàng tùy ý bẩm báo cho Nam Cung Ngự Cảnh mới thôi.

Vậy mà Nam Cung Ngự Cảnh

chỉ ôn hòa nói một câu: "Hề Nhi cao hứng là tốt rồi, chuyện này vốn là ta

đáp ứng, nên tự nhiên phải vâng theo." Cái này cũng chưa tính, hắn còn tự

mình ân cần dạy bảo cho nàng cách giáo huấn bọn họ.

Thủy Dạng Hề thấy hắn

thật sự khẳng khái đưa quyền sai khiến thị vệ cho nàng dùng, hơn nữa còn như

miễn phí tặng ra bên ngoài, thì không khỏi có chút sinh khí.

Nàng cũng không tin không

chọc tức được Nam Cung Ngự Cảnh đáng giận kia. Vì thế, nàng đem tiên sinh mời

về dạy cho Đông Ly Hạo đuổi đi, sau đó để cho Đông Ly Hạo quấn quít lấy Nam

Cung Ngự Cảnh, không chỉ dạy văn cho hắn, còn phải dạy võ cho hắn. Nhưng Nam

Cung Ngự Cảnh cũng đồng ý rất sảng khoái. Từ đó về sau, mỗi ngày sáng sớm, đều

bắt gặp ở trong hoa viên hoàng tử phủ, có hai cái thân ảnh một lớn một nhỏ đang

múa kiếm giống như đúc. Chuyện này quả thực đã đem Thủy Dạng Hề tức đến điên

lên.

Nam Cung Ngự Cảnh tất

nhiên là biết Thủy Dạng Hề còn đang vì việc ngày đó mà tức giận với hắn. Cho

nên, đối với những tiểu xiếc rất thú vị của nàng toàn bộ thu nhận lấy, chỉ hy

vọng có thể chậm rãi làm nàng hết tức giận. Hơn nữa trong lòng hắn lại cảm thấy

Thủy Dạng Hề như vậy thì đáng yêu chi cực, dùng phương thức trực tiếp nhất để

biểu đạt bất mãn của nàng, đương nhiên, trong lòng hắn càng rõ ràng, đây cũng

là phương thức an toàn nhất.

Mà hắn thì nổi lên một

trận cao hứng. Có lẽ, trong lòng Hề Nhi cũng có vị trí của hắn. Bằng không, sẽ

không dùng phương thức như vậy để biểu đạt bất mãn của nàng. Nhìn lại nàng cho

Thịnh Hạ quốc thái tử một kích thì biết. Nghĩ đến đây hắn không thể không nói,

nàng thật quả thật biết lợi dụng thời cơ. Xem ra, người nào làm địch nhân của

nàng, quả thật có chút bất hạnh.

Nam Cung Ngự Cảnh ngồi ở

Tử Thần lâu, tay cầm công văn, nhưng trong lòng trong mắt tất cả đều là bóng

dáng của Thủy Dạng Hề. Đã nhiều ngày rồi, hắn thật sự rất cao hứng. Có lẽ, hiện

tại nàng đang cân nhắc dùng phương pháp khác để làm cho hắn tức giận, nghĩ đến

đây thôi thì tâm tình của hắn thật tốt. Cõi lòng đầy chờ mong. Nhưng hắn lại

không biết, nếu phương pháp này thành công, quả thật sẽ làm hắn phát điên.

Thủy Dạng Hề vẫn đứng ở

phía trước cửa sổ như cũ, vẻ mặt cười âm hiểm , tốt, cứ như vậy, việc nhỏ không

chọc tức hắn được, vậy nàng liền làm một chuyện kinh thiên động địa, xem có tức

chết hắn không.

Thủy Dạng Hề đối với Tống

nương thì thầm một trận, làm Tống nương cả kinh ngơ

ngẩn nhìn nàng, như thực sự hoài nghi lỗ tai mình có phải nghe nhầm rồi hay

không?

Thủy Dạng Hề nháy mắt mấy

cái, rồi nói: "Tống nương, ngươi không có nghe sai, đi nhanh về

nhanh."

Tống nương lúc chần chờ

một chút rồi mới rời đi.

Thủy Dạng Hề nhìn theo

thân ảnh Tống nương, khóe miệng tươi cười vô tình mở rộng, làm không khí có

chút lành lạnh...

Đang say mê trong suy

nghĩ của mình, thì thấy Vu Nhi nghiêng ngả lảo đảo chạy vào: "Tiểu thư,

tiểu thư, không xong. Cái kia... Cái kia Nguyệt Mộng lại tới nữa, còn cùng tam

hoàng tử đi Bích Ba đình."

Thủy Dạng Hề nhìn thấy Vu

Nhi gấp gáp như vậy, thì vô vị nói: "Đến thì đến thôi, có cái gì mà ầm ĩ.

Nàng ta cũng không phải lần đầu tiên đến." Nhưng trong đầu lại hiện ra một

hình ảnh tuyệt đẹp như hoạ, cùng khung cảnh giống nhau, cũng là hai người đó,

một người đánh đàn, một người vẽ tranh, nhìn như thế nào thì cũng là tài tử

giai nhân; như thế nào xem đều cầm sắt hoa minh, xinh đẹp khó rời.

Trong lòng nàng toát ra

từng đợt khó chịu, cũng có chút buồn phiền, dù có há mồm to hấp khí để hít thở

cũng không thể giảm bớt. Nàng cắn cắn môi, quyết định lựa chọn thỏa mãn tò mò

trong lòng. Vì thế, mặc kệ Vu Nhi đang ở một bên hầu hạ, lập tức hướng phía cửa

mà đi, còn quên luôn việc đã phân phó Tống nương làm. Hoàn toàn bất giác, động

tác như vậy, ở trong mắt người khác, thì hoàng tử phi bọn họ đang nổi giận. Nên

một đám hạ nhân đều hướng bên cạnh tránh đi.

Vu Nhi thấy thế, cũng sợ

hãi , chỉ đánh nhắm mắt theo đuôi ở phía sau, không bao lâu, liền bị Thủy Dạng

Hề quăng rất xa. Chê cười, người ta nói "Không giận thì thôi, giận dữ thì

kinh người" . Ở trong mắt nàng, tiểu thư của nàng chính là hạng người này

a, nên nàng nào dám theo ở phía sau nữa, chỉ cố kiếm thời cơ để chuồn đi thôi.

Thủy Dạng Hề tìm thấy

đường đến Bích Ba đình, một đường quanh co khúc khuỷu, đi ba bước phải quay đầu

một lần, cuối cùng cũng tới Bích Ba đình. Nàng chỉ liếc mắt nhìn hai thị vệ bên

ngoài một cái, xác định là tam đại thị vệ, nên cũng không quay đầu mà bước lên

cầu thang xoắn ốc. Cước bộ vội vàng đến ngay cả chính nàng cũng không phát

giác.

Khi còn có khoản hai bước

nữa, Thủy Dạng Hề ngẩng đầu nhìn lên, bỗng nhiên sửng sờ tại chỗ. Hai mắt chỉ

bình tĩnh nhìn hai người trước mặt...

Nam Cung Ngự Cảnh đưa

lưng về phía nàng, hai tay đang vây quanh Nguyệt Mộng, đầu khẽ cúi thấp. Mà hai

tay của Nguyệt Mộng, giống như rắn, đang quàn ở trên cổ Nam Cung Ngự Cảnh. Mà

thân mình hai người còn không ngừng vặn vẹo. Tư thế này thực rõ ràng, không

phải hôn môi thì là cái gì. Thủy Dạng Hề kinh ngạc , trong lòng có chút run

rẩy. Đây là người nam nhân luôn mồm muốn đem nàng giam cầm bên người sao, vô

luận như thế nào cũng không cho nàng tự do sao, còn không có thành hoàng đế,

liền đã có nữ tử cùng hắn thân mật như vậy, hừ hừ, nguyên lai hắn cũng không

hơn gì cái này. Thôi, nàng cũng không nghĩ ở lại, hiện nay không phải chính là

cái cớ tốt nhất sao? Nhưng mà, tim, lúc này lại không chịu khống chế mà đau

buồn khó chịu hẳn lên.

Đang chuẩn bị xoay người

rời đi, thì thấy Nam Cung Ngự Cảnh nâng người lên một cái, Nguyệt Mộng liền

ngửa đem môi hôn bên gáy của hắn. Thủy Dạng Hề nhíu chặt mày, híp mắt, rồi lộ

ra một khuôn mặt tươi cười sáng lạn đến cổ quái.

Nam Cung Ngự Cảnh đã sớm

cảm giác có hơi thở tới gần, nhưng mà chưa kịp quay đầu để xem xét. Thì lúc này

bỗng nghe thấy tiếng cười, hắn một phen đẩy Nguyệt Mộng ra, vốn định đối với

nàng nói vài câu, thì lại thấy Thủy Dạng Hề đang mỉm cười nhìn bọn họ. Nên hắn

hoàn toàn ngơ ngẩn, nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải. Chân cứ như

chôn tại chỗ, bàn tay đưa về phía Thủy Dạng Hề, nhưng lại không bước ra được

bước nào, trong lòng thì lo lắng vạn phần, còn ngoài miệng thì một chữ cũng nói

không nên lời.

Mặt hồ bên dưới đình, vẫn

lóng lánh ánh sáng như trước, dưới ánh mặt trời chiếu rọi càng nổi lên nhiều

điểm ánh sáng ngọc óng ánh như bạc, gió nhẹ lướt qua, khơi lên từng gợn sóng

lăn tăn, không ngừng ở trong hồ lay động, nho nhỏ nhưng lan toả rất xa, tâm

tình, của Nam Cung Ngự Cảnh lúc này cũng như vậy, cứ dây dưa đan xen quấn quýt

mãi không dứt.

Thủy Dạng Hề vẫn cười như

cũ, ánh mắt đã chuyển hướng sang Nguyệt Mộng, chỉ thản nhiên thoáng nhìn, đã

thấy trong mắt nàng ta hiện lên ánh sáng thắng lợi. Thủy Dạng Hề chỉ nhẹ nhàng

lắc lắc đầu, lộ ra nụ cười nhạt đến cực điểm, cuối cùng liền xoay người rời đi.

Nguyệt Mộng, nguyên lai ngươi là người như vậy sao, thì ra cuối cùng ta đã nhìn

lầm ngươi rồi.

Nam Cung Ngự Cảnh thấy

Thủy Dạng Hề rời đi như vậy, trên mặt còn lộ ra ý cười nhợt nhạt, giống như một

chút không cần, còn giống như một loại giải thoát. Trong lòng đau đớn không

khỏi lại bắt đầu lan tràn. Bàn tay vươn ra ở không trung, rồi bất đắc dĩ nắm

chặt lại, nhưng chỉ bắt được không khí mà nàng lưu lại, thật lâu sau cũng không

có tiêu tan.

Bỗng nhiên hắn quay sang

bên cạnh, nhìn chằm chằm vào Nguyệt Mộng, trong mắt tàn nhẫn đến cực điểm, như

quỷ mỵ thấm nhập lòng người, làm người ta không khỏi sợ hãi. Tay thực tự nhiên

, nhẹ nhàng bóp lất cổ họng của nàng, nhẹ nhàng đến người ta phát sợ. Nhưng

khóe miệng của hắn lại cười, còn trong ánh mắt thì chỉ còn tàn khốc trào phúng.

Tay tăng thêm lực đạo, ánh mắt loé lên một cái sát ý hiện ra.

Nguyệt Mộng hoảng sợ nhìn

hắn, nàng biết hắn tàn nhẫn, nàng biết hắn vô tình. Hôm nay chắc là khó thoát

khỏi. Nàng sợ hãi đón nhận ánh mắt của hắn, nhưng lại tìm không ra chút không

đành lòng cùng quyến luyến nào trong đó. Người này chính người mà tim nàng lưu

luyến, chính là người nàng thề nguyện trung thành , cũng là người

nàng kính sợ đến cực điểm. Chỉ một cái nhấc tay, một cái ngẩn đầu, đều trong

sáng như thiên thần, cũng một cái nhăn mài, một cái nhếch môi cười, nhưng lại

tàn nhẫn như ác ma. Biết rõ hắn nguy hiểm, nhưng nàng cứ liều lĩnh phóng về

phía trước.

Từ trong tay hắn lực đạo

càng thêm tăng, trong lòng nàng khiếp sợ càng thêm ngưng trọng, mà hận, cũng

vào lúc này liền điên cuồng phát sinh. Nàng sợ hãi mở miệng: "Gia, nô

tỳ... Nô tỳ biết sai rồi. Nô tỳ cũng không dám nữa . Cầu gia nể tình lòng trung

thành của nô tỳ đối với ngài, tha nô tỳ lần này đi." Nguyệt Mộng chậm rãi

nói, giờ phút này, sinh mệnh của nàng lúc này quả thật quá nhỏ nhặt không đáng

kể.

Trong mắt của Nam Cung

Ngự Cảnh sự ngoan lệ chợt lóe lên rồi biến mất, chỉ thấy bàn tay nắm lấy cổ của

Nguyệt Mộng vung lên, Nguyệt Mộng liền bay về hướng cây cột bên cạnh. Cú va

chạm này, không chết cũng bị thương. Âm thanh lạnh lùng nói: "Lần này, tạm

cho tha ngươi. Nhớ kỹ, Hề Nhi, không phải là người các ngươi có thể mạo phạm.

Về sau, đừng làm cho bổn hoàng tử thấy ngươi ở trong phủ."

Nói xong, liền không quay

đầu lại mà đuổi theo thân ảnh của Thủy Dạng Hề. Chỉ lưu lại một bóng dáng quyết

tuyệt, trong tầm mắt ảm đạm thân ảnh kia như ẩn như hiện.

Có lẽ, đây hết thảy là

nguyên nhân bắt đầu mầm tai vạ, cũng có lẽ, là sự bắt đầu của chuyện tốt đẹp

hơn.

Nam Cung Ngự Cảnh một

đường mau chóng đuổi theo, sự dụng khinh công, đuổi thẳng tới Lâm Thủy các,

nhưng ngay cả thân ảnh của Thủy Dạng Hề cũng không gặp. Trong lòng hắn không

khỏi có chút gấp gáp. Liền lệnh cho người ta đi tìm tam hoàng tử phi. Nhất

thời, trong phủ cao thấp liền bận rộn không ngừng, chỉ vì tìm cái kẻ hiện tại

không biết đã lạc đường ở đâu - Thủy Dạng Hề.

Mà ngay lúc khi mọi người

cao thấp ở trong phủ bận rộn tìm Thủy Dạng Hề thì Tống nương đã trở lại. Phía

sau nàng còn dẫn theo vài nam tử, mà bộ dạng của đám người này có thể nói là

mặt mày đầy sức sống, má hồng răng trắng, đôi mắt trong trẻo... Muốn bao nhiêu

yêu mị có bấy nhiêu yêu mị, muốn bao nhiêu tuấn tú có bấy nhiêu tuấn tú.

Nam Cung Ngự Cảnh vừa

nhìn thấy, tâm tình đang bực bội, thì càng thêm táo bạo bất an. Hắn chỉ nhìn

chằm chằm Tống nương, mà không nói một câu àno.

Trong lòng Tống nương vốn

đang bối rối, nay gặp Nam Cung Ngự Cảnh, càng thêm chột dạ. Nàng cúi đầu, thân

mình có hơi run sợ, tam hoàng tử trầm mặc như vậy, áp bách nàng suýt nữa không

thở nổi. Rồi không tự chủ được mà quỳ đất. Nhưng vẫn không thoát được sự nặng

nề bao phủ quanh thân.

Nam Cung Ngự Cảnh vẫn

nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt đảo qua mấy người bất nam bất nữ phía sau nàng.

Sau một lúc lâu, mới sâu kín mở miệng: "Ngươi lại diễn trò gì đấy?"

Nếu nàng làm chuyện này, nhất định là có liên quan đến Hề Nhi. Xem trận thế

này, nhất định là lai giả bất thiện liệt.

Tống nương nghe Nam Cung

Ngự Cảnh hỏi, trong lòng liên tục kêu khổ. Nàng tất nhiên là nghe ra được, bọn

họ đã làm tam hoàng tử nổi giận. Tam hoàng tử mà tức giận, trong phủ trừ bỏ

tiểu thư của nàng, ai cũng không thể trêu chọc. Lúc này, tiểu thư của nàng đã

đem nàng hại thảm .

"Này... Này..."

Nàng có chút thì thào, không biết nói làm đây. Nếu nói ra lúc này, thì chắc

chắn sẽ lửa cháy còn đổ thêm dầu, nay tiểu thư không ở đây, nàng càng tự cầu

nhiều phúc, vì khó khăn càng khó khăn thêm.

Nam Cung Ngự Cảnh cũng

không thúc giục nàng, chẳng qua mang vẻ khó hiểu mà nhìn nàng, phảng phất như

một con báo đi săn, không nóng không vội chờ con mồi của hắn.

Thời gia lặng im dài đến

khác thường, làm cho Tống nương có chút không chịu nổi. Nếu như so khí thế,

Tống nương hiển nhiên sẽ không thắng được. Lúc này chỉ nghe nàng ấp a ấp úng

nói: "Là... Là tiểu thư bảo ta đi Túy ảnh lâu tìm đến..." Vừa nói vừa

chú ý đến biến hóa của Nam Cung Ngự Cảnh. Nói được một nửa, thì nhìn thấy ánh

mắt ăn thịt người của Nam Cung Ngự Cảnh, cuối cùng cũng không tiếp tục nói nữa.

Mà phía sau nàng chúng nam tử bị ánh mắt của hắn đảo qua, người người đều hãi

như chuột gặp mèo vậy, cúi thấp đầu, thân thể khẽ run, ở trong gió không nơi

nương tựa...

Lúc này, không gió, không

mưa, càng không tiếng động. Có chăng chỉ còn tiếng th* d*c thật sâu của mọi

người ngưng trọng trong không khí, dù là người phương nào cũng có thể cảm thấy

được tam hoàng tử bọn họ đang đứng ở tức giận đến hỏng bét.

Ai cũng không dám tiến

lên khuyên can nửa phần. Chỉ có thể cúi thấp đầu, trong lòng âm thầm cầu

nguyện.

"Tìm ra nàng

sao?" Thanh âm giống như hàn băng sâu ba thước, đột ngột vang lên, mọi

người đều không rét mà run.

"Hồi điện hạ, nô tài

vô năng, còn chưa tìm ra tam hoàng tử phi." Trần Khải rất bất đắc dĩ, hắn

là tổng quản hoàng tử phủ, chỉ phải nhìn chằm chằm tam hoàng tử đang phát ra

tức giận dày đặc, hắn đành kiên trì tiến lên trả lời.

Nam Cung Ngự Cảnh híp

mắt, đang muốn phát tác, thì lại nghe một đạo thanh âm trong trẻo vang lên "Mới sáng sớm , sao mọi người tập trung ở một chỗ vậy?" Thủy Dạng Hề

hồ nghi nhìn mọi người, trong mắt hiện lên vẻ không hiểu.

Liếc mắt một cái liền

nhìn thấy Nam Cung Ngự Cảnh ở phía trước, đang mang một bộ dáng băng sơn giận

dữ, không khỏi hơi nhíu mày. Nàng đều còn không có cùng hắn so đo, sao lúc này,

lại cùng nàng sinh khí chứ? Nghĩ vậy, liền hỏi: "Tam hoàng tử sao thế,

chẳng lẽ đang trách thiếp thân phá hủy chuyện tốt của ngài ?" Chính nàng

cũng chưa phát hiện, trong giọng nói lại mang theo một vị chua nồng đậm.

Nam Cung Ngự Cảnh vừa

nghe lời của nàng, thật vất vả mới nhớ tới mục đích chân chính mà hắn tìm Thủy

Dạng Hề. Vì vậy một lòng muốn hướng nàng khởi binh vấn tội đã buông xuống. Mà

sự sợ hãi lúc đầu cũng bắt đầu rục rịt. Chính là, nhìn thấy một đám người bất

nam bất nữ đang quỳ dưới đất, vẫn lạnh giọng như cũ hỏi: "Họ đều là ngươi

tìm?"

Thủy Dạng Hề nhìn Tống

nương, rồi quét mắt đến đám người đang quỳ phía sau nàng, trong lòng không khỏi

lộp bộp một chút. Vội vã đi đến Bích Ba đình, nàng nhất thời đã quên phân phó

Tống nương việc này. Bây giờ thì, đúng lúc bị Nam Cung Ngự Cảnh đụng phải.

Bất quá nàng cũng chỉ có

đôi mắt là hơi thay đổi, sau khi nghĩ ra kế sách tốt để ứng đối, thì khóe miệng

gợi lên ý cười, kèm theo mị hoặc mọc lan tràn: "Thì ta cũng học theo tam

hoàng tử thôi?" Thanh âm kiều mỵ uyển chuyển, bỗng nhiên giữ lấy tim của

người ta không cho nó đập nữa.

Nam Cung Ngự Cảnh chỉ

nhìn chằm chằm vào nàng, tựa như nếu nàng không giải thích rõ ràng, thì hắn thề

không bỏ qua.

Thủy Dạng Hề làm bộ cười,

nói: "Như thế nào, trí nhớ của tam hoàng tử không được tốt sao. Chuyện đó

mới xảy ra một lát thôi đã muốn quăng lên chín từng mây rồi sao. Thiếp thân

không ngại nhắc nhở lại, vừa rồi ở Bích Ba đình, tam hoàng tử vẫn còn nhớ rõ

không?"

Nam Cung Ngự Cảnh lúc này

mới nhớ tới một màn ở Bích Ba đình, nhìn lại Thủy Dạng Hề thấy mặt mày cũng

khóe môi của nàng đều mang ý đùa cợt sắc, nghe từ thiếp thân trong miệng của

nàng, tất nhiên hắn biết là nàng đang tức giận , sự sợ hãi trong lòng không

khỏi tăng thêm vài phần. Hắn vội vàng muốn giải thích, nhưng thấy mọi người đều

ở chỗ này, nên đánh kéo nàng đi về Lâm Thủy các.

Vừa vào phòng, Nam Cung

Ngự Cảnh liền ôm lấy nàng nói: "Hề Nhi, ngươi hãy nghe ta nói..."

Không nghờ, Thủy Dạng Hề

không đợi hắn nói xong, liền linh hoạt lắc mình một cái, thoát đi hắn ôm ấp,

nói: "Không cần dùng đôi tay đã ôm chầm người khác mà ôm ta, bẩn."

Trên mặt có chút chán ghét, hai tay nàng càng không ngừng v**t v* chỗ vừa mới

bị đụng. Cái bệnh thích sạch sẽ nho nhỏ của nàng lại tác quái .

Nam Cung Ngự Cảnh thấy

nàng như thế, tất nhiên là biết bản tính của nàng. Ngay cả hắn cũng không thể

chịu đựng được trên người nàng có hơi thở của người trừ hắn ra. Lúc này hắn

chợt vọt vào sau bình phong, đem quần áo thay ra. Làm xong mới xuất hiện ở

trước mặt của Thủy Dạng Hề , ánh mắt sáng quắc nhìn nàng.

Thủy Dạng Hề nhìn Nam

Cung Ngự Cảnh rực rỡ hẳn lên, khóe môi câu ra ý cười, thật thông minh. Nhưng mà

nàng vẫn nhíu mi nhìn môi và cổ của hắn. Trên đó còn lưu lại ấn ký của nữ tử

khác, nghĩ vậy, trong lòng không khỏi cứng lại, giống như một bộ tranh thuỷ mặc

yên bình, lại bị một hoạ sĩ dùng bút nhỏ vẽ một đường, thì nó sẽ không bao giờ

còn đầy đủ cùng tốt đẹp như lúc ban đầu nữa, để lại một điều làm cho người ta

chán ghét như vậy, cứ đọng lại đó mà mất không đi...

Nam Cung Ngự Cảnh thấy

Thủy Dạng Hề chỉ nhìn chằm chằm bờ môi của hắn, liền biết kiêng kị trong lòng

của nàng, hắn cũng cảm thấy không đúng. Nhất thời, muốn đến gần đển giải thích

việc lúc ấy. Hai người cứ nhìn nhau như vậy, phảng phất như ngưu lang chức nữ

cách một sông ngân hà, vô tận tương tư cùng khổ sở, vì thiên hà vĩnh cách, nên

chỉ dùng ánh mắt đưa tình mà không nói gì.

Nam Cung Ngự Cảnh có chút

thì thào: "Hề Nhi... Ta, vừa mới..."

Lời hắn nói còn chưa dứt,

đã bị Thủy Dạng Hề đánh gãy: "Dù sao nếu ngươi không thể đem nó làm sạch

sẽ , về sau đừng nghĩ đụng ta một chút." Thủy Dạng Hề chỉ vào môi của hắn

mà nói. Nói là làm, ai kêu nàng lại có cái bệnh sạch sẽ. Chỉ cần đồ vì đụng vào

nàng thì sẽ không để cho người khác đụng chạm.

Nói xong, liền xoay người ra khỏi cửa phòng. Còn đưa

tay dùng hết sức để đóng cửa phòng, trong mắt hiện lên một chút khoái ý trả thù

thực hiện được. Nghĩ đến bộ dáng có chút không biết làm sao của Nam Cung Ngự

Cảnh, trong lòng thật đúng là vui vẻ. Nàng là người có cừu tất báo, tuy rằng,

giữa bọn họ cũng không cần thiết có bao nhiêu đại cừu, nhưng mà nho nhỏ thì

không tránh được . Hơn nữa, phải làm cho hắn nhớ kỹ, không thể để cho nữ nhân

khác tùy tiện đụng chạm hắn. Chỉ vì, hiện tại, hắn là phu quân của nàng...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.