Chương 44

Chuyện kể rằng, từ sau

ngày nhận được thánh chỉ, toàn bộ tướng phủ đều đắm chìm trong sự vui sướng. Dù

sao, thì cũng chính do hoàng thượng tự mình tứ hôn, hoàng ân quả thật là mênh

mông cuồn cuộn a.

Nhưng mà, vài người vui

mừng thì cũng có vài người sầu khổ.

Đại hôn càng ngày đến

càng gần thì trên gương mặt của Thủy Dạng Tình, dù thế nào cũng chưa từng tươi

cười một cái. Chỉ khi thấy Nam Cung Ngự Vũ đến, thì mới có thể thấy được lúm

đồng tiền trên gương mặt mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành kia, bất quá, nó cũng

chỉ vì một người mà khuynh thôi. Qủa thật có chút châm chọc.

Mà mấy ngày nay, Nam Cung

Ngự Vũ cũng luôn có việc hay không có việc đều đến tìm cách đến gần nàng, làm

cho nàng thấy thật bất đắc dĩ.

Có lúc Thủy Dạng Hề thật

sự nhịn không nổi nữa, liền hỏi hắn: "Nhị hoàng tử, xem ra gần nhất nhàn

rỗi quá, ở tướng phủ ngẩn ngơ không chỉ có vài ngày, ngươi quả thật là đã đem

mình làm người thân trong nhà rồi."

Ai ngờ hắn vẫn không cảm

thấy thẹn thùng, mà còn nghiêm trang nói: "Dù nói như thế nào, thì Dạng

Tình coi như là biểu muội của ta, biểu muội sắp xuất giá, ta làm biểu ca đương

nhiên có thể giúp đỡ cái gì thì sẽ giúp đỡ, như vậy cũng sẽ giảm đi rất nhiều

việc mệt nhọc cho di nương. Tam đệ muội vẫn không biết sao?"

"Ta thấy không phải

thế. Ngươi chỉ đang suy nghĩ làm thế nào để ngầm tìm thời cơ, mang nàng chạy đi

thôi. Bất quá, thấy người mình yêu thương gả cho người khác, chắc là ngươi đã

chịu khổ sở rồi?" Thủy Dạng Hề vẫn thích vào thẳng chủ đề, không muốn đôi

co lòng vòng với nhau.

"Tam đệ muội nói lời

này là có ý gì? Nếu ta thực có kế hoạch dụ dỗ, thì đối tượng sẽ là ngươi nha,

sao có thể là nàng ấy được? Tam đệ muội nói có phải thế không?" Hắn nói

xong, vẻ mặt còn vô lại, mĩm cười nhìn nàng, trong mắt toàn là ngả ngớn làm cho

Thủy Dạng Hề không khỏi nheo mắt lại.

Nàng còn chưa phát tác,

thì đã thấy Thủy Dạng Tình không biết từ chỗ nào xông ra, nhúng một cái liền nhảy

trước mặt nàng, tay phải cao giơ lên cao mở miệng mắng tiện nhân, sau đó muốn

tát cho nàng một cái.

Ngay tại lúc tát tay rơi

trên mặt Thủy Dạng Hề, thì Nam Cung Ngự Vũ cùng Hoa Nhiên đã đồng thời bắt được

tay nàng ta. Qủa thật là người có võ nghệ, phản ứng rất là nhanh.

Mà Thủy Dạng Hề lúc này

mới phản ứng lại, từ trong cổ họng hừ lạnh một tiếng, khóe miệng xả ra một nụ

cười tàn khốc, nhìn chằm chằm nàng ta, trong mắt tuy không có gợn sóng tàn ác,

nhưng thanh âm lại giống như hàn băng, từ trong miệng chậm rãi phun ra "Ngươi vừa mới nói cái gì?"

Người chung quanh đều vì

khí thế của nàng mà hoảng sợ. Người này là Thủy Dạng Hề vẫn thản nhiên trước

mọi việc sao? Quả thực lạnh đến trong xương. Đúng vậy, là trong xương, mà không

phải là ở da thịt bên ngoài lạnh thôi.

Thủy Dạng Tình cũng cả

kinh, nàng chưa bao giờ thấy qua một nữ nhân mà có khí thế làm cho người ta

phải sởn tóc gáy như vậy, chỉ một ánh mắt, một nụ cười, một cái hừ lạnh, liền

khiến người ta cảm một loại lạnh thấu xương không thể xâm phạm, nàng sợ hãi

thân hình rụt lui một cái, tất nhiên là không dám lặp lại hai chữ vừa mới nói

kia, nhưng vẫn không yếu thế như cũ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ai kêu

ngươi câu dẫn biểu ca ?" Sau đó quay qua nhìn Hoa Nhiên cùng Nam Cung Ngự

Vũ nói: "Các ngươi buông ra, ta muốn giáo huấn nàng."

Thủy Dạng Hề lại là cười

khẽ một cái, rồi nói: "Kỳ thật, ngươi vẫn còn có một bàn tay. Bất quá,

ngươi hãy suy nghĩ cho rõ ràng , nếu như bạt tay kia thực sự rơi xuống trên mặt

ta, thì hãy chuẩn bị nhận lấy trừng phạt, bởi vì, ta ghét nhất bị người khác

nói ta là tiện nhân, cũng ghét nhất bị người khác đụng vào mặt của ta."

Nói xong liền nhìn Hoa Nhiên cùng Nam Cung Ngự Vũ, nói: "Các ngươi buông

ra nàng, ta cũng muốn nhìn xem nàng muốn làm như thế nào."

Rất kỳ quái, bọn họ thế nhưng

lại nghe theo lời của nàng, buông tay ra.

Tuy rằng trong lòng Thủy

Dạng Tình đã kinh sợ tới cực điểm, nhưng tứ trước cho tới bây giờ nàng đã quen

sống an nhàn sung sướng nên đã nuôi dưỡng ra tính tình kiêu ngạo tự mãn, mới

khiến cho nàng dám giơ tay lên, hướng tới mặt Thủy Dạng Hề mà đánh.

Thủy Dạng Hề chỉ bình

tĩnh nhìn nàng, trên mặt nở nụ cười tựa tiếu phi tiếu. Một tiểu thư xảo quyệt

ngạo mạn như vậy, nên nếm chút khổ sở mới tốt.

Ngay khi bàn tay kia đánh

tới trên mặt Thủy Dạng Hề, thì vang lên một tiếng hét lớn "Dừng tay"

làm người ta không khỏi run lên.

Thủy Dạng Hề vừa thấy,

thì ra là Thủy Mộc Vân đã đến. Nàng vẫn mang biểu tình như cũ không thay đổi,

tựa tiếu phi tiếu, làm cho người ta đoán không ra nang suy nghĩ cái gì.

Mà Thủy Dạng Tình thì lập

tức chạy đến bên người Thủy Mộc Vân, bất mãn lên án nói: "Phụ thân nha,

ngươi cũng không biết, nàng..."

"Im miệng."

Thủy Mộc Vân hung hăng nhìn nàng một cái.

Thủy Dạng Tình lập tức ủy

khuất quay đầu nhào vào lòng nhị phu nhân vừa đếp, thút thích nhỏ giọng khóc

kể.

Thủy Mộc Vân đi đến trước

mặt Thủy Dạng Hề, giọng nói có chút hoà hoãn: "Không có việc gì chứ. Tình

nhi nàng không hiểu chuyện, ngươi hãy tha thứ cho nàng một chút."

Thủy Dạng Hề vẫn chú ý

đến nhị phu nhân ở phía sau của hắn, nghe lời nói của Thủy tướng, nàng vẫn nhìn

nhị phu nhân mà nói: "Phụ thân, ngươi hẳn nên thấy may mắn, khi bàn tay nữ

nhi bảo bối của ngươi không có làm

hoen ố mặt ta, nếu không, ta sẽ làm cho nàng phải trả giá thật lớn." thanh

âm vẫn bình tĩnh không giao động, chẳng qua sự ngoan tuyệt trong lời nói làm ai

cũng nghe thấy cả.

Nhị phu nhân ở một bên

nghe Thủy Dạng Tình khóc kể, liền vỗ lưng trấn an nàng. Ánh mắt ai oán xẹt qua

Nam Cung Ngự Vũ, sau đó chuyển qua trên người của Thủy Dạng Hề, trong mâu đó sự

độc ác càng ngày càng hiện rõ, hận đến không thể đem Thủy Dạng Hề toàn bộ xé

nát, mới giải được mối hận trong lòng nàng.

Thủy Dạng Hề thấy vậy,

chính là ôn nhu cười. Mục đích của nàng coi như đã đạt tới. Xem ra, chính là

nàng ta. Nguyên lai, đây mới là động cơ chân chính của nàng.

Sau đó nàng nhìn phía

Thủy tướng nói: "Phụ thân, ta không sao. Ngươi vẫn nên đi xem nhị muội

muội đi, dù sao, là lời nói của ta quá nặng , sợ là dọa đến nàng ."

Thủy Mộc Vân thở dài,

mang theo đám người của nhị phu nhân rời đi.

Thủy Dạng Hề cũng đang chuẩn

bị rời đi, thì nghe thấy Nam Cung Ngự Vũ nói: "Quả nhiên đủ ác, đủ độc. Là

tuyệt phối với Nam Cung Ngự Vũ ta. Xem ra, vô luận như thế nào ta cũng muốn có

được ngươi. Một nữ nhân thông minh, hơn nữa lại có tâm địa lạnh lùng cứng rắn

như thế, ha ha a, dù thế nào ta cũng sẽ không bỏ cuộc." Nói xong, hắn xoay

người liền sải bước mà đi.

"Đây là mục đích

ngươi ở lại tướng phủ sao?" Thủy Dạng Hề cao giọng hỏi.

Nam Cung Ngự Vũ dừng lại

cước bộ, đưa lưng về phía nàng nói: "Có thể nói như vậy."

"Hừ, " Thủy

Dạng Hề lại cười, lặng lẽ đi đến phía sau hắn "Vậy thì phải xem ngươi có

bản lãnh đó hay không. Thủy Dạng Hề ta không phải ai nói muốn thì điều có

được."

Nói xong, không thèm để ý

tới Nam Cung Ngự Vũ đang giật mình ngẩn ra, nàng mở đường nghênh ngang mà đi.

Thủy Dạng Hề trở lại

trong phòng, tâm tình khá tốt, mệnh lệnh Vu Nhi ngâm trà mà Trần Chức Vân lần

trước cho, một bên uống, một bên nghĩ đến chuyện của mình.

Vốn kế hoạch sẽ không

diễn ra chuyện như vậy, chẳng qua vừa nhìn

thấy Thủy Dạng Tình giơ tay lên, nàng mới nghĩ ra một kế trong lòng. Làm cho

nhị phu nhân lộ ra sơ hở.

Quả nhiên không ngoài

nàng sở liệu, nhị phu nhân hận nàng là vì Thủy Dạng Tình, đương nhiên, Nam Cung

Ngự Vũ cũng là đầu sỏ gây nên. Xem ra, Lưu Yên Nhiên quả thật rất yêu thương nữ

nhi của nàng, có thể nói là, vì Thuỷ Dạng Tình nàng ta nguyện ý trả giá hết

thảy.

Nếu như vậy, sao nàng ta

có thể cam tâm đem Thủy Dạng Tình gả cho một nhạc sĩ đây? Trong chuyện này chắc

chắn có cổ quái. Có lẽ, hôn lễ này sẽ rất náo nhiệt.

Đang suy nghĩ đến thích

ý, thì thấy Thủy Giác Hiên vội vàng chạy đến, vẻ mặt ngưng trọng hỏi: "Tỷ

tỷ mới vừa rồi sao lại làm như thế? Chuyện này không giống phong cách xử thế

của tỷ tỷ, ta thật không tin tỷ tỷ là người có lòng dạ hẹp hòi như vậy."

Thủy Dạng Hề cười cười,

thấy bộ dạng hắn vậy cũng biết hắn vì lo cho nàng. Hơn nữa đối với nàng coi như

có hiểu biết: "Ta làm việc, tự có đạo lý của ta. Ngươi rầy rà cái gì a.

Yên tâm đi."

Thủy Giác Hiên vừa nghe

thấy, sắc mặt lập tức mềm xuống, nói: "Tỷ tỷ có thể cho ta biết một chút

không?"

"Việc này cùng ngươi

có quan hệ gì đâu, báo cho biết ngươi làm gì a? Đi đi đi, đem cái nhún vai của

người làm được tao nhã rồi hãy nói chuyện với ta." hiện tại tâm tình của

Thủy Dạng Hề rất tốt, nên vừa nhìn thấy hắn, liền muốn trêu ghẹo hắn.

Lời vừa nói ra, đám người

Hoa Nhiên đang ở bên cạnh hầu hạ không khỏi nghẹn cười, ánh mắt nhìn Thủy Giác

Hiên có chút thương hại.

Thủy Giác Hiên vừa thấy

Thủy Dạng Hề lại lấy cái này nói hắn, bất giác có chút ảo não, nói: "Tỷ tỷ

quả nhiên là người vô lương. Ta Thủy Giác Hiên gặp ngươi, xem như bị xui xẻo

tám đời ... Thôi, vụ này, ta không thể trêu vào, còn không biết mệt sao? Cười

đi, cười đi, các ngươi cứ cười đến vỡ bụng mà chết đi." Nói xong, liền

nhanh như chớp rời đi, đỡ phải bị Thủy Dạng Hề tổn hại thêm một đống lớn nữa.

Thủy Dạng Hề chờ thấy hắn

rời đi, nhất thời, trong phòng cười thành một đoàn. Tiếng cười, xuyên phá nóc

nhà, truyền đi rất xa.

Từ khi biết nhị phu nhân

vì sao phải giết nàng, nàng liền đối với Thủy Dạng Tình cùng Nam Cung Ngự Vũ

vừa thấy bóng đã tránh rất xa. Chỉ cần có thể giảm thấp những tình huống ngộ

hại mình, nàng nguyện ý cửa lớn không ra cửa nhỏ không bước, cho đến ngày Thủy

Dạng Tình xuất giá mới thôi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.