Chương 38

Trong lòng sự ngang bướng

cường ngạnh của thanh niên, càng thêm bị kích ra. Giống như một hạt giống nho

nhỏ vì quyết tâm đấu tranh cùng với Nam Cung Ngự Cảnh, mà càng ngày càng lớn,

cao đến cành lá xum xuê.

Muốn cứ như vậy mà giam

cầm nàng sao? Hừ, vậy phải xem bản thân nàng có nguyện ý hay không. Trong lòng không

biết là giận ai, tóm lại, đầy ngập u sầu cứ quanh quẩn lấy nàng, nàng nói với

chính mình, đây là vì bất mãn Nam Cung Ngự Cảnh , vì hắn đã tước đoạt đi tự do

của nàng nên nàng mới phẫn nộ, nàng nói với chính mình, chỉ cần mình có thể như

cánh chim, bay được ra ngoài thì sẽ không còn đau lòng như vậy nữa.

Tự nhủ như thế, nhưng vẫn

nhịn không được mà tự hỏi, hắn, vì sao lại đối với nàng như vậy? Hắn nên biết,

một người đã có thói quen sử dụng võ nghệ, đột nhiên mất đi võ nghệ thì có ý

nghĩa gì, đó là loại cảm thụ so với chết còn tuyệt vọng hơn. Chẳng lẽ, chỉ vì

dc vng ích kỷ muốn giữ lấy nàng mà hắn lại làm như vậy?

Có phải nếu nàng thuận

theo hắn, hắn sẽ thả nàng rời đi? Hắn giam cầm nàng như vậy, là vì hắn còn

không có được thứ mà hắn muốn, hoặc là, vì cái tự tôn nam tính buồn cười của

hắn.

Lại một lần nữa mí mắt

vung lên, nàng nở nụ cười toe toét, nhưng hàng lông mày lại khoá chặt, làm cho

gương mặt nhăn càng sâu, nụ cười này, mang theo tất cả cõi lòng tan nát, tất cả

đau khổ...

Khi nàng mở mắt ra lần

nữa, thì trong ánh mắt đã là một mảnh thanh minh, tại sao cảm xúc của nàng đều

phải đặt ở trên người kẻ không biết điều kia. Nghĩ vậy liền hừ nhẹ một tiếng,

muốn giam lỏng nàng sao? Vậy thì phải nhìn xem ai có thể cười đến phút cuối

cùng .

Vì vậy nụ cười lần này

kéo dài đến đáy mắt, khác hẳn với sự tự oán hối tiếc vừa rồi, nó còn mang theo

sự ngoan cố tuyệt đối, giống như lợi kiếm đánh đâu thắng đó không gì cản nổi,

có thể xuyên thấu vạn vật.

Nhưng mà đáy lòng bị

thương, rốt cuộc vẫn còn tồn tại dù rất nhỏ, mà nàng lại không tự biết.

Khó khăn lắm mới trôi qua

mấy ngày. Vết thương trên người nàng cũng đã tốt bảy tám phần. Thủy Dạng Hề mỗi

ngày đều an phận ở lại trong phủ, coi như quay về thời gian lúc nàng mới đến

đây, hàng ngày đều ở phía trước cửa sổ tiểu lâu, nằm nghe mưa gió, nhìn cây

bạch quả rụng lá, cười nhẹ nhàng khi nhìn mùa thu qua. Chẳng qua, khi thời tiết

trở nên rét đậm, thì nó đã xua đi những ngày mùa thu mát rượi, để

thêm vào ngày đông tịch liêu, làm người ta thấy được không khỏi sầu não, thản

nhiên , rồi lại thủy chung không thể né tránh.

Hiện nay, nàng đã không

có võ nghệ phòng thân, nên mọi chuyện đều phải vận dụng tâm tư, nếu không, chết

như thế nào cũng không biết. Hơn nữa, nàng cùng Nam Cung Ngự Cảnh cũng còn chưa

đấu nhau đâu.

Mà đã nhiều ngày không

gặp như vậy, nên nàng cũng quá thanh nhàn, đến lúc phải tỉnh táo lại ý nghĩ, vì

thế suy nghĩ càng lúc càng rõ ràng. Nàng nhàn hạ ngồi ở trên bàn đu dây, theo

bàn đu dây chuyển động, làm tâm tình nàng cũng bay theo. Nàng từ từ nhắm lại

hai mắt, cảm thụ gió thổi qua làn da trên mặt, cái loại sướng ý này, quả thật

không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả hết được sự

ngọt ngào, ôn nhu đó.

Tống nương theo yêu cầu

của nàng, mỗi ngày vào lúc chạng vạng sẽ hướng Thủy Dạng Hề để báo tình thế bên

ngoài. Lúc này, Tống nương đã sớm đứng ở cạnh bàn đu dây, nhìn Thủy Dạng Hề cao

hứng, đáy lòng nàng cũng cảm thấy vui mừng. Xem ra, tiểu thư đã không có vì

chuyện tam điện hạ cấm túc mà uể oải, ngược lại còn biết cách để hưởng thụ cuộc

sống. Đây là tiểu thư của nàng, nhịn được chuyện mà người khác không thể nhịn,

làm chuyện mà người không thể làm, nên vĩnh viễn sẽ không đánh mất đi chính

mình.

"Tống nương, ngươi

đến thật lâu rồi sao?" Thủy Dạng Hề vẫn từ từ nhắm hai mắt như cũ mà hỏi.

Không có nội lực, ngay cả thính giác cũng giảm xuống không ít. Đúng là đã thật

lâu, mới phát giác bên cạnh giống như có một người đang đứng.

"Thật không lâu lắm,

tiểu thư cứ chơi một chút nữa đi!"

"Ân, tốt, ta cũng

đang có ý này đấy. Chẳng qua, bàn đu dây này thật không nghe lời, càng đu càng

thấp, Tống nương đẩy cho ta đi. Không cần quá cao, để chúng ta vừa đẩy vừa nói

chuyện." quả thật không có biện pháp, ngay cả bàn đu dây cũng không nghe

lời của nàng, ai, có võ nghệ một thân đã quen, đột nhiên mất đi, thật đúng là

làm cho người ta buồn rầu a.

"Đúng vậy, tiểu

thư." Tống nương đáp, đồng thời vươn tay, nhẹ nhàng chuyển động dây thừng

của bàn đu dây.

Xa xa nhìn lại, trong ánh

nắng của mặt trời chiều đã ngã về tây, quần áo màu xanh của nàng lay động theo

bàn đu dây , ở trên không trung tạo thành hình vòng cung di động qua lại, khi

bị ánh nắng chạng vạng chiếu vào như có thêm một chút đỏ nhạt...

"Thịnh Hạ quốc thái

tử kia hẳn là đã hoàn hảo không tổn hao gì mà ra tù, hơn nữa, e là hoàng đế bệ

hạ còn phải tự mình hướng hắn bồi tội phải không?" Thủy Dạng Hề thản nhiên

hỏi.

Tống nương vừa nghe thấy,

không khỏi cả kinh, nói: "Tiểu thư! sao người lại biết được, ta còn đang

chuẩn bị cho nói chuyện này cho người biết đấy, dù sao ta vẫn cảm thấy bên

trong chuyện này có chút kỳ quái." Nàng hiện tại đã có thói quen Thủy Dạng

Hề "Biết trước " chuyện. Bất quá, tiểu thư của nàng quả thật lợi hại,

cho dù bị tam hoàng tử giam cầm ở trong phủ, cũng có thể biết được đại sự kiện

ồn ào huyên náo ở trong triều, thật đúng là làm cho người ta không thể không

bội phục.

Tống nương đâu có biết,

là vì Thủy Dạng Hề trước khi hồi phủ đã biết được âm mưu của Thịnh Hạ quốc thái

tử kia, hơn nữa, trùng hợp đến không may là nàng còn bị tính kế bên trong, và

là người mấu chốt trong mưu kế thành công của hắn. Đối với kết quả này, so với

người khác nàng đương nhiên càng hiểu biết hơn.

Hiện tại nghĩ lại, Thịnh

Hạ quốc thái tử sao có thể sảng khoái mà đồng ý mang nàng rời đi nơi này như

vậy, nhất định là hắn biết thân phận của nàng không hề tầm thường. Đúng lúc lợi

dụng nàng để đưa ra một kế dương đông kích tây, thực thi mục đích chân chính mà

bọn họ đến Thiên Mị vương triều —— là ám sát đương kim Thánh Thượng, có lẽ sau

mục đích này còn đang có âm mưu lớn hơn nữa, bất quá, để thành công được chuyện

này hắn cần có một điểm quyết định.

Mà khi đó, chính mình lại

tự động đưa đến cửa, nên bị hắn tương kế tựu kế biến thành một quân cờ. Nếu như

họ thành công thì sẽ thoát đi về nước. Nhưng một khi sự việc bại lộ, bị bắt

được thì hết thảy mọi chuyện sẽ đổ lên đầu của nàng, vì không ai lại nguyện ý

nhận lấy tội hành thích vua để mất đầu, nhưng dù có đến lúc đó, thì vì ích lợi

của bản thân, hắn nhất định sẽ vận dụng quyền thế trong tay chính mình để giữ

cho hắn được bình an. Thủy Dạng Hề hé miệng cười, khá lắm kế trong kế, thật

đúng là bị hắn kéo vào trong kế này, nhưng có chết hay không, khi mà nàng quả

thật có cái gọi là thân phận tôn quý, đương triều tam hoàng tử phi. Mọi chuyện

sau này, sợ là đã được tam hoàng tử cùng tứ hoàng tử dàn xếp rồi.

Lần này Thủy Dạng Hề nàng

té ngã thật đau, ngay cả tự do của chính mình đều phải trả giá vào đó. Bất quá,

cưỡi lừa thì cũng có ngày bị lừa đá, chờ xem. Thịnh Hạ quốc thái tử phải không?

Nam Cung Ngự Cảnh phải không? Một người nàng cũng sẽ không khuất phục. Dám đánh

chủ ý với nàng thì cũng phải trả giá đại giới mới tính là tương xứng và công

bình, không phải sao?

Tống nương nhìn nụ cười

trên mặt Thủy Dạng Hề, thật rất bình tĩnh, bình tĩnh đến không có một tia khác

cảm xúc. Nhưng mà nhìn thế nào đi nữa thì cũng

thấy quái dị, nên nàng nhịn không được mà rùng mình một cái, xem ra, sắp vào

đông nên càng ngày càng lạnh rồi.

"Tống nương có biết

gần đây tình hình bên kia tướng phủ ra sao không?" ở trong lòng Thủy Dạng

Hề chậm rãi nổi lên kế sách của nàng, nếu nàng muốn khôi phục nội lực, thì

không thể không đi nước cờ hiểm, nàng vốn không nghĩ sẽ nhanh như vậy mà cùng

tướng phủ nhấc lên sóng gió.

"Bên kia thật ra

không có đại sự gì. Lần trước chiếu theo tiểu thư phân phó ta đã đem lời nói

chuyển cho Song nhi, sau đó ở trong tướng phủ, hạ nhân bắt đầu truyền ra chuyện

ma quái, nói là... Là..." Tống nương dừng một chút, thấy bộ dạng này của

Thủy Dạng Hề, không biết có nên tiếp tục nói hay không.

"Nói là, bộ dáng của

con quỷ kia rất giống với nương của ta, sợ là nương ta bị chết oan uổng, nên

trở về đòi mạng, có phải thế không." Thủy Dạng Hề nói tiếp lời mà Tống

nương chưa nói xong, rồi bình tĩnh nói "Từ nay về sau những chuyện có

liên quan đến nương ta không cần sợ xem là lời nói bất kính, ngươi cũng không

cần thiết phải kiêng dè khi nói ra, ta sẽ không trách tội ngươi." Dù sao,

đó cũng không phải là nương của nàng, huống chi, trong lòng Tống nương cũng sẽ

không tồn tại ý tưởng bất kính gì.

"Tuân lệnh, tiểu

thư." Tống nương cung kính đáp. Trước kia nàng vẫn nghe Vu Nhi nhắc tới,

nói rằng tiểu thư có thể đoán được lời mà người khác chưa nói ra miệng, nàng

còn tưởng rằng là do Vu Nhi quá mức khoa trương. Hôm nay mới biết được, lời nói

của Vu Nhi, quả thực không giả, xem ra, tiểu nha đầu kia ở trong tay tiểu thư

chắc cũng ăn không ít mệt đây.

Bỗng nghe Thủy Dạng Hề

cười nói: "Cái này thì dễ làm hơn."

Nàng đến kề bên tai của

Tống nương nhỏ giọng thì thầm, chỉ thấy Tống nương liên tục gật đầu, trong chốc

lát nhíu mày, trong chốc lát kinh ngạc, cuối cùng, thì vẻ mặt cười xán lạn rồi

rời đi.

Thủy Dạng Hề nhìn thân

ảnh Tống nương rời đi , khóe miệng nở ra

một ý cười thần bí. Nàng vốn định dựa vào Thủy Giác Hiên, để ra khỏi hoàng tử

phủ. Bất quá, xem ra, cái phương pháp giả thần giả quỷ tựa hồ tốt hơn, nếu

không tận dụng hết mà dùng, dường như không phải là phong cách của nàng. Những

thứ hữu dụng, đương nhiên phải biết lợi dụng triệt để.

Đã nhiều ngày qua, Thủy

Dạng Hề tâm tình tựa hồ khá tốt, chỉ lẳng lặng chờ đợi tin tức từ trong tướng

phủ truyền đến. Phải làm rất nhanh, vì tướng phủ nhất định sẽ tìm lý do, để

nàng về phủ một chuyến. Chắc không vì cái gì khác, chỉ vì chuyện ma quái thôi,

mà phụ thân của nàng cũng không phải là chủ tử dễ lừa gạt như vậy.

Nghĩ đến đây ngay cả oán

khí đối với Nam Cung Ngự Cảnh cũng hơi giảm vài phần. Có lẽ vì nhìn thấy hắn

quả thực có ý muốn bù đắp, nhưng mà sự kiên quyết và không hề hối hận vẫn hiện

lên trong ánh mắt của hắn, cuối cùng làm cho lòng nàng chợt lạnh. Thôi, hiện

nay, cứ tạm thời xem hắn như láng giềng ở chung nhà đi, như thế sẽ thuận mắt

hơn. Hành vi cử chỉ của nàng cũng không còn tùy ý như trước kia, mà mang theo

vài phần lễ phép và cố ý xa cách.

Nam Cung Ngự Cảnh tất

nhiên là phát hiện được, chẳng qua trong lòng hắn phần kiên quyết kia, cũng

không từng buông lỏng ra. Vô luận như thế nào, nàng là người của hắn, cho dù

không đầy đủ, nhưng cũng chỉ có thể thuộc về hắn.

Hắn tin tưởng, chỉ cần

nàng ở bên người hắn, thì hắn sẽ đợi cho đến ngày nàng yêu thương mình. Đến

ngày đó, hắn sẽ nguyện dùng thời gian cả đời để chờ đợi.

Nhưng mà, hắn nào biết

đâu rằng, cái phương thức mạnh mẽ ép buộc này, dùng ở trên người Thủy Dạng Hề,

chỉ có tác dụng hoàn toàn ngược lại, chữa tốt thành xấu. Thủy Dạng Hề không có

trở mặt lúc này với hắn, thì hắn đã được xem như đặc biết rồi. Nếu không phải

sau đó đã phát sinh ra chuyện, sợ là, hắn sẽ làm cho Thủy Dạng Hề cách hắn càng

ngày càng xa, cho dù có đuổi tới chân trời, cũng với không tới lòng của nàng.

Thủy Dạng Hề đối với Nam

Cung Ngự Cảnh cười ngọt ngào, nhưng trong mắt lại hiện lên một tia giảo hoạt.

Nam Cung Ngự Cảnh hoàn

toàn không hay biết gì, chỉ vì nụ cười của nàng, đã làm cho tim hắn đập loạn

nhịp. Rốt cục, nàng đã đối với hắn nở nụ cười sao?

Người ta nói, người đang

yêu đương đều là ngốc tử. Xem ra, thật đúng là không giả. Ngẫm lại, một tiểu tử

thông minh như Nam Cung Ngự Cảnh vậy, lại không phát hiện bên trong bộ dạng

tươi cười của Thủy Dạng Hề đang cất giấu nồng đậm tính kế, cho nên mới nói

người dính vào tình yêu thật đáng buồn hay là đáng thương.

Thủy Dạng Hề đối với

người ta cười càng ngọt, thì đại biểu trong bụng nàng ý nghĩ xấu lại càng

nhiều, trong lòng nàng đang nghĩ phải làm như thế nào để dùng những ý nghĩ xấu

trong bụng, sử dụng hết lên người ở trước mặt đây. Lúc này, nàng cần người để

thử nghiệm, và đối tượng tốt nhất là Nam Cung Ngự Cảnh.

Quả nhiên, không quá ba

ngày, Thủy Giác Hiên tự mình tới cửa, mang theo thư tay Thủy tướng tự viết, nói

là tưởng niệm nàng, nên xin tam hoàng tử cho phép Tam Hoàng phi hồi phủ thăm

thân nhân, để người một nhà có thể vui vẻ chơi đùa.

Tất nhiên Nam Cung Ngự

Cảnh biết, sự tình khẳng định không đơn giản như vậy, nhưng mà, hắn lại tìm

không ra lý do để cự tuyệt. Tuy trăm ngàn lần không muốn, nhưng thật sự cũng

không thể không đồng ý. Vì vậy đành phải tự mình phái một đội người đi theo.

Hắn cũng ở trước mặt Thủy Dạng Hề nói với Hoa Nhiên: "Nếu lại thất trách,

sẽ không cho sống để hồi phủ ."

Thủy Dạng Hề khinh bỉ

nhìn hắn một cái, tên này không phải rõ ràng muốn uy h**p nàng sao, nếu nàng có

lòng muốn trốn đi, thì những người liên quan đến nàng sẽ mất đi tánh mạng.

Thủy Dạng Hề trong lòng

cười lạnh, nếu nàng chân chính quyết định ra đi, thì chết sống của người khác,

có quan hệ gì với nàng đâu. Nàng cũng không dư thừa lòng tốt cùng nhàn rỗi mà

đi lo lắng sinh tử của họ. Thiện lương, đó là cái cớ của kẻ yếu, ích kỷ, mới là

vũ khí của kẻ mạnh.

Thủy Dạng Hề nhìn một đội

người rồi chậm rãi cau mày nói: "Ta không thích nhiều người đi theo như

vậy, có Hoa Nhiên là được rồi. Võ công của Hoa Nhiên ngươi còn không tin tưởng

sao? Chẳng lẽ ta có thể không coi nàng vào đâu mà chạy thoát được à?"

"Cứ xem như vậy đi,

vì nếu ngươi hạ quyết tâm muốn chạy trốn, mặc dù Hoa Nhiên võ nghệ mạnh hơn

nữa, cũng không giữ được ." Nam Cung Ngự Cảnh thở dài nói, trong mắt lại

dâng lên một mảnh sương mù, khi nào thì hắn lại trở thành người lo được lo mất

như vậy.

Thủy Dạng Hề nhìn cảm xúc

đang di động trong mắt Nam Cung Ngự Cảnh, thì cười lạnh nói: "Nếu như thế,

thì ngươi nên biết, có phái thêm nhiều người nữa cũng vô dụng." Ý trong

lời nói là có nhiều người hơn nữa, nếu nàng có chút lòng phải rời khỏi, cũng sẽ

không ngăn cản nàng được, "Thôi bỏ đi, ta cam đoan với ngươi, nhất định sẽ

về đến nơi này, như thế nào?" Đây chính là nhượng bộ lớn nhất của nàng, và

là lần đầu tiên trong cuộc đời nàng phải cam đoan, nhưng lại không ngờ dưới

tình huống như vậy. Xem ra, uy tín của nàng trong mắt người khác, thật không có

trọng lượng.

Nam Cung Ngự Cảnh nhìn

thấy trong mắt nàng sự kiên định cùng quật cường, đây là lần đầu tiên kể từ khi

hắn nói điều kiện với Hề Nhi ở Bích Ba đình mới nhìn thấy lại. Nên tâm tình hắn

cũng tốt theo, vì vậy gật gật đầu nói: "Tốt, ta đáp ứng ngươi, chỉ để cho

Hoa Nhiên đi theo."

"Cám ơn." Thủy

Dạng Hề lễ phép cười, rồi xoay người rời đi.

Cuối cùng, bên người Thủy

Dạng Hề rốt cục chỉ có Hoa Nhiên, Tống nương, cùng Vu Nhi đi theo.

Nam Cung Ngự Cảnh một

đường đưa nàng đến trước cửa phủ, rồi nhìn Thủy Giác Hiên nói: "Bảo vệ tốt

nàng, những ngày này sợ là không an toàn."

"Tất nhiên, nàng là

tỷ tỷ của ta mà, tam hoàng tử yên tâm đi." Thủy Giác Hiên cười nói.

Đoàn người lên xe ngựa,

hướng về Thủy tướng phủ mà đi...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.