Chương 29

Thủy Dạng Hề bị Nam Cung

Ngự Cảnh đưa đến Lâm Thủy các, thì biết dù có nói tiếp cũng là uổng công. Nhưng

mà... Nàng hơi hơi nhíu nhíu mày: "Đây là phòng của ngươi mà? Chẳng lẽ,

chẳng lẻ một toà lâu lớn như vậy, chỉ có một gian phòng sao?" Thủy Dạng Hề

vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi.

Bọn nha đầu gặp các chủ

tử đã trở về, liền đem hết thảy mọi thứ chuẩn bị thỏa đáng, rồi lui đi ra

ngoài. Lúc này, trong phòng chỉ còn lại có hắn cùng nàng.

"Hề Nhi ngươi nghĩ

cũng đừng nghĩ. Nếu đã đến Lâm Thủy các, tự nhiên là phải cùng ta ở một gian

phòng . Hề Nhi hẳn là rất rõ ràng mới phải, " Nam Cung Ngự Cảnh nhích lại

gần nàng, có chút tựa tiếu phi tiếu, nhẹ tay xoa mi tâm của nàng, khi thấy nó

không giản ra liền nói "Hề Nhi mặt mày vẫn không cần nhăn lại mới đẹp,

thanh linh như thủy, sẽ làm cho người ta nhìn thấy rất thoải mái. Có lẽ, ban

đầu chính là vẻ mặt này của nàng đã hấp dẫn ta cũng nói không chừng."

Thủy Dạng Hề đối động tác

thình lình của hắn có chút hoảng sợ, mày mặt càng nhăn lợi hại, còn đôi mắt thì

bình tĩnh nhìn hắn, giống như con mèo đang chờ thời cơ, đề phòng bước hành động

tiếp theo của hắn.

Lúc này Nam Cung Ngự Cảnh

càng ra sức v**t v*, lại phát hiện Thủy Dạng Hề mi tâm càng nhăn lợi hại, trong

mắt không khỏi nhiễm một tia phiền muộn, không chút nghĩ ngợi liền cúi người

xuống, ở giữa mi tâm trên mặt của nàng hôn lên như muốn vuốt phẳng, như muốn

tiêu trừ đi cái nhăn mài chướng mắt kia.

Thủy Dạng Hề cũng không

ngờ Nam Cung Ngự Cảnh sẽ có động tác này, vốn đang có chút khẩn trương thân

mình đột nhiên cứng ngắc. Nàng quả thật còn chưa nghĩ ra cách ứng đối như thế

nào.

Nam Cung Ngự Cảnh vốn chỉ

định nhẹ nhàng hôn một chút cái trán của nàng, mi tâm của nàng, nhưng mà khi

môi hắn tiếp xúc với da thịt mềm mại trắng mịn của nàng, liền một khắc cũng

không muốn rời đi, hôn dọc theo đôi mắt đang mở thật to, một đường đi xuống

mũi, cuối cùng, dừng lại trên đôi môi

anh đào khẽ nhếch, trằn trọc hôn.

Thủy Dạng Hề bỗng nhiên

cảm thấy trên môi truyền đến một trận đau đớn, chính là Nam Cung Ngự Cảnh đang

cắn nàng. Chỉ nghe hắn nói: "Hề Nhi sao có thể không chuyên tâm như thế ,

ngoan, đem mắt nhắm lại..." Thanh âm mị hoặc và có ma lực, Thủy Dạng Hề

ngoan ngoãn thuận theo nhắm mắt lại.

Thấy nàng như thế nghe

lời, Nam Cung Ngự Cảnh trong lòng vui vẻ, tiếp tục động tác vừa rồi của hắn là

hôn Thủy Dạng Hề, nhưng mà lại có chút không giống vừa rồi. Nụ hôn này mãnh

liệt, như từng hạt mưa to lớn đánh ở trên người, nhẹ đau. Thủy Dạng Hề bất giác

muốn đẩy hắn ra, nụ hôn như vậy, làm cho nàng có chút hít thở không thông, hoàn

toàn chỉ có thể mặc người bài bố, không còn ý thức.

Nhưng Nam Cung Ngự Cảnh

đã đem nàng ôm càng chặt, tiếp theo, nụ hôn cũng mềm nhẹ đi rất nhiều, như xuân

phong ấm áp, phất quá khuôn mặt, hơi hơi ngọt ngào. Hắn thật sự muốn nàng, nhẹ

nhàng di chuyển, hai người đã ngã xuống trên giường cách đấy không xa .

Nháy mắt thay đổi vị trí

này, làm cho Thủy Dạng Hề cả người bừng tỉnh, nàng đem hết khí lực đẩy Nam Cung

Ngự Cảnh ra, trong mắt phiền muộn vô cùng, hắn nếu dám nữa tiếp tục nữa, nàng

sẽ không ngại cho hắn một ít giáo huấn, nghĩ là làm nên nàng nâng chân lên.

Nam Cung Ngự Cảnh tất

nhiên là cảm giác được sự cự tuyệt của nàng, liền giương mắt nhìn nàng, thì

thấy trong mắt nàng tràn đầy nồng đậm uy h**p bất mãn và cảnh cáo, dc vng

trong ánh mắt hắn nhất thời tiêu tán không ít, hắn có thể nào l* m*ng như thế,

sao lại có biểu hiện giống như một tên lưu manh vậy. Lòng không khỏi ảo não

nhíu mày, hắn muốn để nàng ở lại đây, nhưng vẫn chưa tính vội vã muốn nàng, hắn

chỉ muốn gia tăng cơ hội và thời gian cùng nàng ở chung thôi, làm cho nàng có

thể nhanh chóng chấp nhận chính mình, nhìn khuôn mặt nàng có chút tức giận , sợ

là đã không ổn...

Nhưng hắn vẫn là cười

nói: "Hề Nhi đây là cái biểu tình gì? Phu quân hôn thê tử có điều gì không

đúng sao? Đem chân của nàng thu lại đi, yên tâm, trước khi nàng đem tâm giao

cho ta, ta sẽ không động vào nàng, ta muốn thân thể nàng, nhưng càng muốn lòng

của nàng hơn. Bất quá, cứ việc thế này, hay là muốn ở trên giường, đây là

nhượng bộ lớn nhất của ta rồi ." Lời này nói này thật đúng là tình thâm ý

thiết, hơn nữa ngữ khí ôn nhu nhẹ nhàng như ngọn cỏ lay động trong nước, nhưng

thật sự lại biến thành chiêu đón đầu nhất kích khiến Thủy Dạng Hề không biết

làm sao.

Nam Cung Ngự Cảnh nhìn

Thủy Dạng Hề, thật cao hứng khi nàng có phản ứng như vậy. Hắn mĩm cười một phen

ôm lấy nàng.

"Ngươi không phải

nói..."

"Hư... Đừng ồn. Ta

mang nàng đi tắm, nàng không phải mỗi ngày đều phải tắm rửa sao?" Nam Cung

Ngự Cảnh đánh gãy lời của nàng, lập tức hướng phía sau bình phong đi đến.

Thủy Dạng Hề vừa thấy,

dục dũng, nước ấm, quần áo cái gì đều chuẩn bị tốt , Thủy Dạng Hề hồ nghi nhìn

hắn một cái, thật là vừa hắn dọa nàng sao? Lại nghe hắn nói tiếp: "Biết

nàng không thích có người hầu hạ, cho nên, chính mình tắm đi, nếu nàng muốn phu

hỗ trợ, ta cũng không ngại ."

Thủy Dạng Hề liếc trắng

mắt: "Ngươi có thể đi ra ngoài."

Ước chừng một nén nhang

thời gian, Thủy Dạng Hề mang tâm tình sung sướng theo sau bình phong đi ra, một

thân thơm ngát. Có thể tắm rửa, thật sự là là chuyện vui vẻ nhất trong cuộc đời

nha. Đã thấy Nam Cung Ngự Cảnh cũng mang vẻ mặt thích ý ngồi ở bên giường, xem

tình hình, cũng là vừa tắm rửa xong. Thủy Dạng Hề cũng không để ý hắn, nếu hắn

nói qua không đụng nàng, vậy thì được. Nàng lập tức đi đến bên giường, bản thân

tìm một chỗ, yên tâm đi ngủ. Chỉ để lại Nam Cung Ngự Cảnh giương mắt nhìn nàng.

Mà từ nay về sau, mỗi

ngày buổi sáng khi tỉnh lại, nàng lúc nào cũng ở trong lòng Nam Cung Ngự Cảnh.

Đối với điểm ấy, Thủy Dạng Hề cũng chỉ nhìn mà không nói gì, bởi vì nàng kháng

nghị cũng không có hiệu quả.

Bất quá nàng hiện tại

cũng coi như quá rảnh rỗi, nhưng chỉ một chút, thì Nam Cung Ngự Cảnh lại đem

Hoa Nhiên phái làm thị vệ bên người người, nói là lo lắng an toàn của nàng, có

Hoa Nhiên hắn có thể yên tâm một ít. Từ đó, Thủy Dạng Hề vô luận đi chỗ nào,

phía sau liền hơn thêm một vẻ mặt bất mãn và không tình nguyện mà lại không thể

không làm người hầu. Làm cho hành động của nàng có chút hạn chế. Nàng chỉ ở

trong lòng thở dài, như thế, cũng may có nhiều việc nàng đã giao cho Tống nương

đi làm, chỉ không biết hiện nay thế nào , dù sao cũng phải tìm thời gian đem

thoát khỏi nàng ta, tự mình đi xem mới được.

Mà lúc này tẩm cung hoàng

hậu đang bao phủ một tầng áp suất thấp mỏng manh không thoát ra được ...

Hoàng hậu trúng độc, phía

trước phía sau ép buộc hơn nửa tháng, cuối cùng là đem thân thể mình điều dưỡng

tốt. Lúc này nàng nhíu mài lại , trong mắt hiện lên ánh sáng khó hiểu, làm cho

người nhìn có chút hoảng sợ. Từ buổi tối ngày thứ hai sau khi tỉnh lại , hoàng

hậu đã phái người bắt tay vào điều tra việc trúng độc này, mới đầu tưởng là

Thục phi gây nên, dù sao, bên trong hậu cung cũng chỉ có các nàng đấu tranh với

nhau. Nhưng trãi qua một khoản thời gian tra, tựa hồ sự kiện lần này không quan

hệ đến Thục phi.

Nàng nằm nghiêng ở trên

ghế quý phi, khép hờ mắc, lấy tay chống đỡ đầu, trong lòng suy nghĩ qua lại

không ngừng, rốt cuộc là ai cùng nàng có thì oán đến nỗi chỉ một lần là muốn

mệnh của nàng? Mà thủ pháp hạ độc lai6 tra không được? Thật kì quái, khi nào có

một địch nhân ở chỗ tối lợi hại như vậy mà mình không tự biết? Xem ra, gần đây

bởi vì nha đầu Thủy Dạng Hề kia có chuyện xảy ra mà mình đã lơi lỏng đề phòng.

Mà nha đầu Bình Nhi bên

người hoàng hậu tất nhiên là cẩn thận hầu hạ , nhìn mi tâm của nàng nhíu lại

liền lên tiếng khuyên: "Nương nương thân mình vừa khoẻ lại, không cần quá

mức hao tâm tốn sức, việc này cứ giao cho người phía dưới làm đi, chắc không

lâu sẽ có kết quả ." Nói xong, liền tiến lên, chuẩn bị ấn ấn huyệt Thái

Dương cho hoàng hậu , để hóa giải mệt mỏi của nàng .

"Không cần, ngươi đi

thay ai gia đổi chén trà cúc lài đến." Hoàng hậu khẽ nâng tay, ngăn lại

động tác của Bình Nhi, rồi từ từ nhắm hai mắt lại như trước, bởi vậy có thể

thấy được, sự ăn ý của hai chủ tớ không phải bình thường.

Bình Nhi đang muốn đi ra

ngoài, thì thấy một tiểu cung nữ bưng trà cúc

lài đi đến, nàng vừa thấy, đã biết là nha đầu hầu hạ bên ngoài gọi là Hồng Hạnh

.

Chỉ thấy nàng ta hướng

hoàng hậu thi lễ, rồi nói: "Nương nương là muốn uống trà cúc lài phải

không. Ta đoán là như vậy, nên đã truyền cho người pha, vừa xong ta liền mang

đến đây cho nương nương, cũng đỡ cho Bình Nhi tỷ tỷ phải đi thêm một chuyến."

Quả thật là một người thông minh.

"Thật làm phiền muội

muội , ta đang định ra ngoài chuẩn bị, không nghĩ tới muội muội lại đưa đến

rồi" Bình Nhi cười tiếp nhận trà trong tay Hồng Hạnh, rồi đưa cho hoàng

hậu.

Hoàng hậu cũng không để ý

đến Hồng Hạnh, chỉ uống một ngụm trong chén, sau đó liền cau mày, hỏi "Trà cúc lài này không phải là Tần ma ma pha" ánh mắt bắn về phía

Hồng Hạnh bên dưới, so với lưỡi đao còn sắc bén hơn, nhìn vào làm người ta phát

run "Đây rốt cuộc là người phương nào pha?"

Hồng hạnh nghe hoàng hậu

nói như thế, chạy nhanh phịch một tiếng quỳ gối, dập đầu thình thịch trên mặt

đất nói: "Nương nương tha mạng, nương nương tha mạng. Là nô tỳ pha. Nô tỳ

thấy Tần ma ma nhất thời không ở đây, liền chiếu theo cách làm của Tần ma ma

trên đêm yến hội đó, tự mình pha cho nương nương một ly, nhưng không nghĩ tới,

làm cho nương nương không thể nuốt xuống, là nô tỳ sai lầm, nô tỳ nguyện ý bị

phạt..." Thân mình run run như đóa hoa dập dờn trong gió trong mưa, lúc

nào cũng có thể bị nguy hiểm rơi đầu.

Nghe nói như thế, hoàng

hậu nhanh chóng ngồi thẳng lên, ánh mắt nguy hiểm nhíu lại: "Ngươi nói,

yến hội đêm đó Tần ma ma là pha như thế này?"

"Dạ..." nha đầu

kia cúi đầu thấp đáo, thật sự là sợ tới mức không nhẹ.

Hoàng hậu cùng Bình Nhi

nhìn nhau liếc mắt một cái, lúc ấy bởi vì uống xong ly trà, liền lập tức ngất

đi. Hơn nữa Thái y cũng không rõ nguyên nhân trúng độc , nên nàng đã xem nhẹ

chi tiết này. Nay nghĩ lại thì chén trà cúc lài kia cũng có điểm đáng nghi ngờ

mới phải... Chính là, tiểu nha đầu này, đến tột cùng là vô tình hay là cố ý làm

thế? Nếu thật sự là vô tình, thì thôi, chó ngáp phải ruồi, nếu là cố ý, sợ tiểu

nha đầu nàyp hải có khác mục đích khác. Vẫn nên trước thử một phen...

Hoàng hậu hướng Bình Nhi

ý bảo một chút, Bình Nhi gật gật đầu, nói: "Nương nương bớt giận, Hồng

Hạnh muội muội luôn luôn an phận, cũng rất tuân thủ quy tắc, chắc là quá lo cho

nương nương, cố làm nương nương vui, mới dám một mình vì nương nương pha chế

trà cúc lài , nàng làm sao lại biết nương nương chỉ uống trà cúc lài do Tần ma

ma tự tay pha." Nói xong, hướng hoàng hậu khom người nói "Nương

nương, cái gọi là người không biết không có tội, ngài vẫn nên cho Hồng Hạnh

đứng lên trả lời đi. Run rẩy hoảng sợ như vậy thì cũng nói không rõ ràng."

"Ừ..." Hoàng

hậu hừ ra một tiếng, "Bình Nhi lời nói rất có lý, cứ làm y lời nói của

Bình Nhi, ngươi trước đứng lên đi, bất quá nếu có một câu nói dối, ta trước sẽ

lột da của ngươi." Không phải uy h**p, mà là có thể nói được thì làm được,

đây chính là hoàng hậu.

Bình Nhi thế này mới

buông lỏng xuống, đến bên người Hồng Hạnh , nâng dậy nàng, nói: "Muội muội

chỉ cần theo thì sẽ tốt, không cần kinh hoảng. Nương nương sẽ không làm khó dễ

ngươi ."

Hồng hạnh đối với Bình

Nhi cười yếu ớt, trong mắt tràn đầy cảm kích: "Nương nương có cái gì cứ

việc hỏi, nô tỳ nhất định nói rõ sự thật không hề giấu diếm."

"Ai gia hỏi ngươi,

ngươi có xác định đêm yến hội đó tần ma ma thật sự pha trà như vậy?" Hoàng

hậu hỏi.

"Đúng vậy, lúc ấy,

bởi vì nô tỳ có việc muốn thỉnh giáo tần ma ma, nên ở ngay tại bên người tần ma

ma, cũng là một lần duy nhất nhìn thấy tần ma ma pha trà cho nương nương ...

Nương nương nếu như không tin, có thể kêu tần ma ma ra giáp mặt đối chất với nô

tỳ." Hồng hạnh nói lại ý nghĩ của mình, đúng là chỉ một lần duy nhất được

chứng kiến tận mắt, nên bẩm lên chủ tử, trong cung hoàng hậu bất luận kẻ nào

cũng không quả qua nghi ngờ, tự nhiên, ngay cả tần ma ma cũng trong phạm vi

giám thị.

"Vì cái gì mà mấy

ngày trước đây không pha cho ta, ngược lại hôm nay lại pha cho ta?" Trải

qua một phen suy tư, rốt cục đã tìm ra chỗ mấu chốt của vấn đề.

"Chỉ vì hôm nay nô

tỳ thấy tần ma ma không ở đây, lại sợ nương nương chờ sốt ruột, mới cả gan pha

trà cho nương nương, xin nương nương bớt giận, nô tỳ không dám nữa ." Một

vấn đề rất là phức tạp lại bị một phen nhìn thấy rõ ràng, nên nàng ta dù ủy

khuất cũng phải thành thật nói ra.

Hoàng hậu khoát tay áo,

nói: "Ngươi đi xuống trước đi."

Hồng Hạnh vừa nghe, lúc

này trên nét mặt lộ rõ vui mừng "Dạ, Nô tỳ tạ nương nương không

giết." rồi đi như chạy ra khỏi nội điện. Bất quá, bên miệng lại nở lên ý

cười giảo hoạt, nhưng hoàng hậu đã không có duyên thấy được. Bất quá, chuyện

này cũng quá tiện nghi cho hoàng hậu , chỉ vì một câu của chủ thượng, vừa không

để cho mình bị mất mạng, vừa phải giúp đỡ ba ta tìm ra dấu vết đem tai họa diệt

trừ, ai, thật đúng là không phải ý muốn của mình mà.

Nơi này hoàng hậu nói với

Bình Nhi: "Ngươi xem nha đầu này thế nào?"

"Nô tỳ cùng nàng

từng có vài lần tiếp xúc, cũng là kẻ thành thật làm tròn bổn phận, vừa rồi nô

tỳ có quan sát, những lời nói của nàng cũng phải không có giả." Bình Nhi

nghĩ tiếp, lại nói, "Vừa rồi nàng cũng quả thật là sợ hãi , theo như sự

quan sát toàn diện của nô tỳ, không giống như giả vờ. Nhất là khi nô tỳ vì nàng

biện hộ, nàng còn cảm kích nhìn nô tỳ liếc mắt một cái. Nếu như giả bộ, thì đều

này sẽ không nằm trong kế hoạch được, nhất định sẽ một lòng một dạ suy nghĩ

cách như thế nào biểu hiện để không bị phát hiện." Chỉ là, nàng biết đâu

rằng, tâm tư của Hồng Hạnh, cũng không phải người bình thường có thể sánh bằng

.

Hoàng hậu nghe Bình Nhi

phân tích, gật gật đầu, nói: "Mặc kệ như thế nào, đều là đối với ai gia có

lợi . Cẩn thận quan sát một đoạn thời gian nữa, nếu là phát hiện nàng ta có chỗ

khả nghi, đến lúc đó xử lý cũng không muộn. Hiện nay, chuyện quan trọng nhất là

đi đem tần ma ma truyền đến, ai gia cũng muốn

nhìn xem nàng ta phản bội như thế nào."

Không mất bao lâu, tần ma

ma đã đến .

Hoàng hậu nhìn tần ma ma

đang quỳ , cũng không kêu nàng miễn lễ, trên tay chỉ nhàn nhàn cầm lấy cái

chén, làm nó phát ra tiếng vang thanh thúy, quanh quẩn ở trong điện rộng lớn,

quả thật có chút âm trầm khng b. Khiến cho tần ma ma trong lòng cũng đánh một

tiếng vang. Có lẽ, hôm nay, là dữ nhiều lành ít .

Hoàng hậu nhìn tần ma ma

đang đổ đầy mồ hôi trán, âm ngoan cười, nói: "Tần ma ma, ngươi theo ai gia

thời gian đã bao nhiêu lâu ?"

"Hồi nương nương, nô

tỳ theo ngài có hơn hai mươi hai năm ." Tần ma ma trong lòng càng thêm khó

hiểu, không biết hoàng hậu vì sao hỏi đến việc này, mà mồ hôi lạnh lại không

chịu khống chế từng giọt từng giọt chảy ra bên ngoài.

"Nga, nguyên lai,

lâu như vậy . Lâu đến làm cho người ta đã quên luôn ngăn cách." Hoàng hậu

coi như đang tự quyết định chuyện gì đó, nhưng ánh mắt lại thủy chung chưa rời

đi tần ma ma dù chỉ một cái chớp mắt.

Hoàng hậu cầm trong tay

trà cúc lài đưa cho nàng, nói: "Tần ma ma, nếm thử trà này đi, xem có phải

có chút quen thuộc hay không ."

Tần ma ma tiếp nhận trà,

nghe hương vị kia, trong lòng liền lạnh lại, lần này, thật là chạy trời không

khỏi nắng . Nàng cũng biết, hoàng hậu tâm ngoan thủ lạt, cho dù bà ta không đủ

căn cứ chính xác để chứng minh chuyện trúng độc có liên quan đến mình, nhưng

dựa theo bản tính của hoàng hậu, tuyệt đối sẽ không lưu nhân vật có tính uy

h**p bên người mình. Hôm nay, vô luận như thế nào, cũng trốn không thoát . Xem

ra, nàng đã xem nhẹ bà ta.

"Không cần, "

nàng ngẩng đầu, trong lòng đã dễ chịu, khiến cho cả người đều thoải mái đứng

lên, "Nếu nương nương đã muốn tra được , hiện tại bất quá là muốn ta cho

một đáp án. Vô luận đáp án của ta như thế nào, hôm nay ta cũng đừng nghĩ đi ra

khỏi cửa điện này."

Nàng cười cười, hằn lên

nếp nhăn thống khổ, trãi ra toàn bộ hai má: "Ta chỉ hận đêm đó không thể

lấy mạng của ngươi, chỉ hận ông trời không có mắt, lại để cho người xấu như thế

nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, mà người tốt lại ra đi không minh bạch."

"Nga?" Hoàng

hậu giả bộ kinh ngạc nói: "Ai gia tự hỏi, chưa bao giờ bạc đãi qua ngươi,

tần ma ma, ngươi có thể nói cho ai gia biết nguyên nhân vì sao ngươi lựa chọn

phản bội ai gia không?" Thanh âm lời nói cuối cùng, đã có chút hiện sắc

bén.

"Hừ hừ..." ánh

mắt của Tần ma ma trở nên điên cuồng, giống như ước gì hoàng hậu bị bầm thây

vạn đoạn, "Hai mươi hai năm trước vào cái đêm mưa kia ngươi còn nhớ rõ

không? Ngươi đã cho người ta mang đi cung nữ Cẩm Liên bị Hoàng Thượng lâm hạnh

qua, từ nay về sau nàng ấy liền ở trong cung biến mất.

Qủa là lòng dạ độc ác a,

vì tranh thủ tình cảm, vậy mà ngay cả một cái cung nữ cũng không buông tha.

Trong hiên hạ cũng có nữ nhân độc ác như ngươi

vậy sao. Chẳng lẽ ngươi không sợ thiên lôi đánh xuống sao?" Tần ma ma càng

nói càng kích động, đúng là chỉ vào mũi hoàng hậu mà mắng.

Hoàng hậu thấy nàng nhắc

tới việc này, sắc mặt lúc này liền trắng, trong mắt hiện lên sát ý: "Ngươi

sao lại biết chuyện này. Ai gia còn tưởng rằng lúc trước mọi người biết chuyện

này đã bị diệt khẩu hết, nguyên lai ở chỗ ai gia không coi vào đâu còn cất giấu

một cái. Nếu như thế, quả thật giữ ngươi không được. Niệm tình ngươi cũng theo

ai gia rất nhiều năm, liền ban thưởng cho ngươi một ly rượu đi. Bình

Nhi..."

Một khắc sau, tần ma ma

rõ ràng là người sống lại biến thành thi thể lạnh như băng .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.