Chương 16

Trần

Khải? Đúng rồi, đã nghe Vu nhi nói qua, là tổng quản của Tam hoàng tử phủ, ở

trong phủ uy tín là mười đủ mười : "Trần tổng quản không cần đa lễ như

vậy, đứng dậy lên." Lời vừa nói xong, liền nghe một thanh âm hành lễ vang

lên, nhìn kỹ, thì ra là Thủy tướng, ai, Thủy Dạng Hề cảm giác cực kỳ bất đắc

dĩ, muốn ngăn cản thì đã không kịp, chỉ phải nhận lễ này. Xem ra, một hạ nhân

của Tam hoàng tử phủ cũng so sánh với hoàng tử phi như nàng còn có uy quyền,

hôm qua là để ý cũng không thấy ai hành lễ, mà ngày hôm nay ngay cả Thủy tướng

cũng tranh nhau hành lễ, bất giác trong lòng có chút chán nản.

Thủy

Dạng Hề từ chối việc Thủy tướng cùng Trần khải muốn nàng ngồi vào vị trí chủ

tọa, nên ngồi vào phía bên cạnh, đạo đức luân lý của thế kỷ hai mươi mốt khiến

nàng vô luận như thế nào cũng không có cách nào ở trước mặt hai vị trưởng bối

mà ngồi vào "Thượng vị" , như vậy, cũng làm cho cái ghế trên thượng

không có người rồi, mà Trần tổng quản cũng vì vậy mà không dám ngồi ở trên ghế

khách. Chỉ nghe Thủy Dạng Hề nói: "Trần tổng quản qua đây, muốn nói chuyện

gì?" Nàng uống một ngụm trà, khí thế quả nhiên là nghiêm nghị, không hỗ là

Tam hoàng tử phi.

Trần

Khải trả lời: "Nô tài phụng mệnh Tam điện hạ chi, tới đón hoàng tử phi trở

về phủ ." Trần Khải sớm đã nghe nói hoàng tử phi sau khi tỉnh lại, tính

cách đại biến, so sánh với trước kia còn lợi hại hơn ba phần, hôm nay nhìn

thấy, trong lòng thở dài nghĩ quả nhiên không chỉ lợi hại ba phần mà còn có thể

cao hơn, lúc này đối với Thủy Dạng Hề chợt

sinh ra chút ít kính sợ "Xe ngựa đã chuẩn bị xong, đang ở bên ngoài phủ chờ.

Hoàng tử phi xem, phải . . . . ."

"Nếu

như thế , chờ Vu nhi tới rồi đi." Nàng cắt đứt lời của Trần Khải. Dù sao

cũng phải đi, chi bằng ngồi một lát đợi, cũng không có gì khác nhau, huống chi,

nơi này cũng không tự do tự tại như Tam hoàng tử phủ.

Nhất

thời, trong đại sảnh ba người cũng không ai nói lời nào. Chỉ khoản thời gian

một chung trà, Vu nhi liền dẫn ma ma kia đến.

Chỉ

thấy ma ma kia quét nhìn cả sảnh một cái, liền quỳ xuống giống như lễ phép hành

đại lễ với Thủy Dạng Hề. Thủy Dạng Hề mặt tràn đầy mỉm cười đưa tay

ngăn chặn nàng lại, quả nhiên là nhân

vật lợi hại: "Ma ma vì sao lại hành lễ lớn như vậy, làm tổn thọ Hề nhi.

Ngài cực khổ trông nom linh đường mẫu thân, nên Hề nhi hướng ngài hành lễ mới

phải, sao có thể để ma ma làm như thế. Hề nhi muốn cho ma ma theo bên người, ma

ma có đồng ý hay không?"

"Nô

tỳ tự nhiên đồng ý, nô tỳ thề đi theo hoàng tử phi nương nương." Vừa nói

xong lại thi lễ.

Thủy

Dạng Hề vỗ về nàng, đối với nàng gật

đầu, đối với Thủy tướng nói: "Phụ thân, vậy xin ngài cho Hề nhi dẫn nàng

theo, phụ thân có chịu không?"

"Tất

nhiên ta đồng ý. Phàm là ở trong phủ này, cần thứ gì cứ việc nói, không có gì

là đòi không đòi được." Vẫn cung kính trả lời như cũ. Những lời này, hắn

cũng là nói thật lòng.

"Như

vậy, Trần tổng quản, chúng ta đi."

Đoàn

người liền trở ra phủ, đang lúc định lên xe ngựa, các chủ tử trong phủ toàn bộ

theo ông ra tiễn, vô luận là phu nhân, thiếu gia, các tiểu thư đều ở đó đưa

tiễn nàng.

Thủy

Dạng Hề ngẩn người, đây là cái tình huống gì, tình cảnh này là bởi vì Trần tổng

quản đến sao, chứng tỏ địa vị của nàng ở Tam hoàng tử phủ được đề cao, khiến

cho chủ tử, nha đầu, vú già tranh nhau tới cửa lấy lòng? Thủy Dạng Hề lắc đầu,

đang chuẩn bị đi không rãnh mà để ý tới bọn họ, thì thấy Thủy Giác

Hiên vẻ mặt yêu nghiệt dường như có chút hả hê, tức giận không thể đánh cho hắn

một cái, chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn hắn, lại nghe hắn nói: "Tỷ tỷ

đi tốt."

Nghe kỷ

một chút, hắn dường như có cái gì ẩn ý, hóa ra là tới rủa nàng đây mà: "Đệ

đệ khi nào thì ngay cả sinh tử của người khác cũng muốn qua tâm rồi, câu này

hẳn nên để dành cho những tù nhân ở trong nhà ngục dơ bẩn sắp bị tử hình hay

sao? Hay là đệ đệ lúc trước đã đi đến những chỗ như vậy một lần rồi?"

Trong mắt lóe lên nụ cười hứng thú, trò đùa dai này có chút vui vẻ.

Thủy Giác

Hiên nụ cười cứng lại trên mặt, nhất thời không nói được lời nào. Chỉ có một

đôi mắt xinh đẹp ngó chừng nàng, tỷ tỷ, sao bây giờ lại nhanh mồm nhanh miệng

như vậy, dường như thế nào cũng không phải nàng bất quá. Ha hả. . . . . .

Đang

cùng Thủy Giác Hiên đối chiến ở bên

trong, Thủy Dạng Hề cảm thấy tay áo đang mở bị lôi nhẹ, cúi đầu nhìn xuống,

nguyên lai là kẻ nhỏ nhất trong phủ Thủy Dạng Linh, do Tứ phu nhân sở sinh,

hiện nay chỉ có mười hai tuổi.

Thủy

Dạng Linh thấy Thủy Dạng Hề ngó chừng nàng, liền nói: "Đại tỷ vì sao chỉ

cùng nhị ca nói chuyện, mà không để ý Linh Nhi."

Thủy

Dạng Hề lôi kéo tay nàng, nói: "Vậy đại tỷ bây giờ cùng ngươi nói chuyện,

Linh Nhi muốn nói gì đây?"

"Dạ.

. . . . ." Thủy Dạng Linh suy nghĩ một chút, nói: "Mẹ nói đại tỷ hiện

tại thật thông minh, để cho ta cùng thân cận với đại tỷ nhiều hơn, hảo hảo học

tập."

Thủy

Dạng Hề trong lòng cả kinh, đây là ý gì a, bất quá trên mặt cũng không biểu lộ

nửa phần, nói: "Tốt, đại tỷ rất thích Linh Nhi." Ánh mắt liếc về phía

Tứ phu nhân Trần Chức Vân đứng khá xa trong đám người, chỉ thấy nàng ta đối với

nàng cười một tiếng, khẽ gật đầu. Thủy Dạng Hề thu hồi ánh mắt, "Linh Nhi

cũng thông minh đây. Sau này gọi ta Hề tỷ tỷ đi. Qua một thời gian ngắn lại ta

sẽ về cùng ngươi chơi, được không?" Thủy Dạng Hề nói

lời này như xác nhận với Trần Chức Vân, mà không cần phải chính diện trả lời.

Thủy

Dạng Linh cười ngọt ngào: "Tốt, Hề tỷ tỷ nhớ nhé." Liền vừa nhảy vừa

chạy đi.

Cùng

với những người khác ở hàn huyên một trận, bất quá chỉ nói chút ít lời bảo

trọng cho hợp với tình cảnh, sau đó lên xe ngựa đi về Tam hoàng tử phủ.

Quả

thật là xe, thì vô luận là cổ đại hay hiện đại, so với người đi vẫn mau hơn.

Chẳng mất bao lâu thời gian đã đến hoàng tử phủ.

Thủy

Dạng Hề vừa vào phủ, liền mang theo Vu nhi cùng mới Tống ma ma mình

vừa biết họ, trực tiếp hướng Lê

Hương viện của mình đi tới. Trải qua một phen hành hạ sáng nay, nàng đã sớm đói

bụng, hôm nay đói hơn bình thường. Hiện tại chuyện cực kỳ khẩn cấp là cúng tế

cho ngũ tạng của nàng. Về phần những thứ cái gì là quy củ nữ nhân khi trở về

nhà việc đầu tiên phải làm là bái kiến phu quân cho đúng lễ, những thứ quy tắc

mục nát đó nàng mặc kệ.

Trong

Tử Thần lâu, Nam Cung Ngự Cảnh đang nghe

Hoa Nhiên từng chút từng chút một báo cáo hành động của nàng ở Thủy tướng phủ,

vừa nhìn thấy ở hành lang gấp khúc có thân ảnh màu bạc vội vã đi qua, trên mặt

cũng không biết khi nào lay động lên nụ cười, người này, thật sự là càng ngày

càng có ý nghĩa, trong trò chơi này bởi vì có nàng, mà ngày càng thú vị rồi.

Mà Hoa

Nhiên thì nhìn Nam Cung Ngự Cảnhvới ánh mắt bất mãn,

sao Tam Hoàng Tử không suy nghĩ, nàng là một trong Tam đại hộ vệ, lại bị phái

đi làm chuyện nhàm chán như vậy, thật sự là phí của trời mà. Mà kẻ có dính dáng

đến chuyện này là Thủy Dạng Hề nàng càng thêm không có hảo

cảm, khi nàng nói đến Thủy Giác Hiên cùng Thủy Dạng

Hề ở trong một phòng , nàng rõ ràng cảm giác được trong

mắt của Nam Cung Ngự Cảnh lóe lên

tàn bào, nhưng trong nháy mắt lại biến mất không thấy tăm hơi, nàng âm thầm cao

hứng, lúc này, người đàn bà kia sẽ có nếm mùi đau khổ. Nhưng mà trên dưới trái

phải nàng đều không thấy được dấu hiệu Nam Cung Ngự Cảnh muốn bước ra khỏi Tử

Thần lâu, không khỏi thắc mắc mở miệng muốn nói: "Gia, ngài. . . . .

."

Nam

Cung Ngự Cảnh nghe thấy nàng lên

tiếng, từ trong đống văn kiện ngẩng đầu lên

nhìn nàng, ánh mắt lạnh như băng, làm cho Hoa Nhiên im miệng luôn.

Đột

nhiên, một bóng đen chợt lóe lên, nhìn thân pháp cũng biết người này võ công

cao cường, chẳng qua là Nam Cung Ngự Cảnh

cùng Hoa Nhiên cũng là cao thủ, dường như đã định liệu trước nên vẫn tiếp tục

xem văn kiện của hắn.

Bóng

đen đáp xuống giữa sảnh cung kính đứng dậy, hướng về phía Nam Cung Ngự Cảnh

nói: "Gia, thuộc hạ đã trở lại." trường kiếm nằm bên tay trái tỏ

rõ thân phận của hắn là một trong ba thị vệ bên cạnh Tam hoàng tử, Tuyết Nhất.

Nam

Cung Ngự Cảnh chỉ ngẩng đầu nhìn

hắn một cái rồi nói: "Thế nào?"

"Quả

nhiên không ngoài dự đoán của gia, hắn đúng là đã bắt đầu hành động. Bất quá,

động tác cũng không lớn, cũng là một vài hành động cực kỳ nhỏ, nhìn giống như

vô hai không cần người ta để ý, nhưng một khi hoàn thành, quyền lợi đúng là

không thể hạn chế ." Tuyết Nhất sắc mặt nghiêm túc đáp, trên gương mặt

lạnh lùng, có thể sánh bằng kiếm ở trong tay của hắn.

"Hắn

bây giờ đang tích cực trù bị mượn hơi của Thủy Mục Vân?" Thanh âm phảng

phất như từ xa xôi truyền đến.

"Dạ.

Bất quá, tựa hồ cũng không thuận lợi, Thủy Mục Vân vẫn là bộ dạng không đếm

xỉa đến như cũ, không muốn tham dự vào, cho nên, Thục phi cũng chỉ phải bắt tay

từ phu nhân của hắn mà làm. Hai ngày trước, Liễu Yên Nhiên đã mang theo Thủy

Dạng Tình vào cung, hẳn là đã định đem Thủy Dạng Tình gả cho hắn làm chánh phi.

Chỉ chờ yến hội trục cầu của cung đình vào tháng sau."

"Dạ.

. . . . ." Chẳng qua là một tiếng đáp rất nhỏ, nhưng cũng không có bất kỳ

âm thanh nào đáp lại. Chỉ cho thấy là đã biết.

Tuyết Nhất chờ một hồi lâu, không thấy Nam Cung Ngự Cảnh có

chỉ thị gì, liền mở miệng nói: "Gia, định làm như thế nào?" "Các

loại..., " khóe miệng cười chứa đựng một tia ý vị thâm trường, như ban

phát ân huệ u tối, phảng phất đang mong đợi tiết mục trình diễn thú vị nào đó.

. . . . .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.