Chương 13

Thải Phượng rốt cục cũng chịu không được loại này áp

lực vô hình này, liền nhanh như chớp chạy đi.

Mà trong lúc đó, mọi người đều hai mặt nhìn nhau,

không khí có chút khẩn trương, Thủy tướng vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt dài nhỏ

khẽ nheo lại, ánh sáng lóe lên, Thủy Dạng Hề vẫn bộ dáng như cũ làm như mọi

việc không liên quan đến mình, nhìn thức ăn trên bàn, nàng thật sự là đói bụng

đến luống cuống.

Chỉ nghe một trận tiếng cười như chuông bạc, lời nói

ẩn trong tiếng cười: “Hề Nhi khó có khi được trở lại, thật đúng là nên đông đủ

vui vẻ mà ăn một bữa cơm. Tình nhi là Phù Dung hướng kiểm lưỡng biên khai (*),

gương mặt xinh đẹp tướng mạo trang nhã đúng là quốc sắc thiên hương, Hề Nhi là

tố nhược xuân mai trán tuyết, khiết nhược thu cúc phi sương, tĩnh nhược

tùng sinh không cốc (**),tuyệt đại giai nhân. Thủy gia chúng ta có hai nữ nhi

như vậy, đây chính là trên trời hiếm thấy, trên mặt đất lại có một không hai”

Nói xong, lại là cười một tiếng, “Lão gia, ngươi nói Vân nhi nói có đúng

không?”

Thì ra người nói chuyện chính là Tứ phu nhân Trần Chức

Vân, quả thật là được sủng nhất đây mà, ngay tại lúc này cũng có thể dễ dàng

bật cười, thật có chút phong cách của Vương Hi Phượng.

Cũng vừa vặn, Thải Phương đã đem bát đũa lấy ra, Thủy

tướng nhìn Thủy Dạng Hề, hướng về phía Tứ phu nhân gật gật đầu nói: “Phải, Vân

nhi nói đúng, khó được lúc người một nhà ở chung một chỗ, coi như là ăn bữa cơm

đoàn viên đi.”

Nhất thời, mọi người lần thứ ba nhặt lên bát đũa, thầm

nghĩ, lần này có thể an tâm ăn cơm rồi.

Thủy Dạng Hề đối với những thứ đồ xinh đẹp cũng

không có sức miễn dịch, huống chi là thức ăn ngon mê người như thế. Chỉ thấy

nàng tập kích các món ăn đủ loại trên bàn như gió cuốn mây tan, tốc độ kinh

người, hoàn toàn không giống như vừa rồi cung kính hữu lễ, ôn nhu thành thạo,

hình tượng một trời một vực, tất cả mọi người đều cảm giác kinh hãi không dứt.

Chẳng qua là, Thủy Dạng Hề cũng mặc kệ nhiều như vậy,

nàng chỉ để ý đến việc lấp đầy bụng của mình, đối với sự kinh ngạc của mọi

người không thèm để ý. Đột nhiên, một tiếng tiếng cười khó chịu, xen lẫn

trong tiếng thở dài, thức ăn trong miệng phun ra, phảng phất như nín nhịn thật

lâu, rốt cục cũng được giải thoát, giống như cười nhạo, nhưng lại càng nhiều là

lộ ra vẻ kiêu căng hứng thú.

Thủy Dạng Hề chỉ nghiêng đầu nhìn hắn một cái, dựa vào

vị trí mà phán đoán hẳn là do Tam phu nhân sở sinh Thủy Giác Hiên, thủy

phủ Nhị công tử, lớn lên cũng rất là tuấn tú, trong mắt tràn đầy tinh

quái, Thủy Dạng Hề đối với vẻ cười cười của hắn, thật muốn đưa tay đánh khuôn

mặt tươi cười người khác kia, nhưng làm như đang vùi đầu ăn cơm của bản thân.

Sau khi cơm nước no nê, đương nhiên là không có cái

phúc khí ở lại uống rượu rồi, Thủy Dạng Hề nâng cái bụng tròn trịa, trở lại

gian phòng của mình. Trải qua một phen tắm rửa, gỡ cái búi tóc khó chịu, xõa

tóc đen thật dài để ở phía sau, cả người mềm nhũn nằm lệch qua bên giường, khép

hờ lấy con mắt, tinh tế suy nghĩ lại những gì hôm nay đã trông thấy, nghe thấy,

nhận thấy. Tay nàng v**t v* chiếc nhẫn bạc cách một lớp quần áo, hôm nay đoạt

được cái nhẫn, nàng cũng không đem nó đeo trên tay, chỉ vì chiếc nhẫn ở trong

quan niệm của nàng là vật thần thánh không thể khinh thường, đeo lên chiếc nhẫn

cũng giống như mang theo ý nghĩa trách nhiệm, còn có lời hứa hẹn của tình yêu,

mặc dù trong lòng nàng chẳng thèm ngó tới nó, mặc dù những quy tắc này cũng chỉ

là ở hiện đại mới có, nhưng nó đã sớm thành thâm căn cố đế, không dễ đổi được

rồi, vì vậy, nàng đem chiếc nhẫn dùng chỉ bạc xỏ qua, đeo ở trên cổ. Có lẽ,

trong lòng có chỗ nào đó mà mình cũng không biết là mong đợi ai,

Cái này coi như là di vật của mẹ Thủy Dạng Hề để lại

cho của nàng đi, nhưng vì cái gì nó lại không giống những thứ di vật khác, đều

là cho nàng tại sao lại phải lấy phương thức bí mật như vậy để trao cho nàng?

Lần trước từ chổ Hoàng hậu nương nương nàng mới biết được mẹ Thủy Dạng Hề

hẳn là để lại cho nàng rất nhiều di vật mới phải. Hoàng hậu mặc dù đối

với nàng ôn hòa có thêm, nhưng trong ý thức lại cảm giác, như thiếu hụt

cái gì, là cái gì thì nàng cũng nghĩ không ra được. Mà việc mẹ Thủy Dạng Hề

bị chết một chút cũng không rõ ràng. . . . . . Chẳng lẻ, chiếc nhẫn này thật sự

có chứa thiên đại bí mật, hoặc là, mẹThủy Dạng Hề thật ra thì chưa lưu cho nàng

cái di vật gì, vật lưu lại chỉ có một cái này? Nàng nhăn mặt cau mày, không

muốn theo cái phương hướng này tiếp tục suy nghĩ nữa.

Nàng đứng dậy, phủ thêm áo ngoài hơi dày, đi ra khỏi

gian phòng, đi tới sân trong. Đêm thu sân lộ ra vẻ có bi thảm và lạnh

lùng, hợp với ánh trăng và một tầng mưa lất phất sầu não, hỗn độn không

rõ, tâm tư hiện tại như nhau. Hiện tại, nếu lấy đồng hồ hiện đại mà xem, chắc

phải là tám giờ đến chín giờ không chừng, khó trách nàng ngủ không được. Thủy

Dạng Hề ở trên mặt ghế đá đình viện trãi lên cái đệm, điểm ba bốn ngọn đèn sáng

dưới lớp áo khoác trong suốt, nàng cầm lấy bí tịch võ công hôm nay nàng vừa có

được cái này cũng dễ hiểu. Thật ra thì, đối với những thứ văn tự khó hiểu, Thủy

Dạng Hề thật không có nhiều kiên nhẫn để đi hiểu thấu đáo lĩnh ngộ, chẳng qua

là thong thả mà nhìn, qua loa đại khái, nhìn nhìn, cũng không biết sao thình lình

lại tiến vào một loại cảnh giới quên mình, tựa giống như Trang Chu Mộng Điệp vô

tri vô thức, xen lẫn trong lúc xem Trang Chu Mộng Điệp, bất tri bất giác tự đi

đến bàn đá, tiến vào mộng đẹp, chỉ cảm thấy, ở trong mộng tựa hồ cũng còn đang

nhớ tới cái quyển sách kia.

Cũng không biết trải qua bao lâu, Thủy Dạng Hề cảm

thấy có người ở bên cạnh nhẹ nhàng vỗ lưng của nàng, gọi từng tiếng”Hề

Nhi”, thanh âm trầm ổn có lực, lòng không khỏi ấm áp. Thủy Dạng Hề mở ra hai

mắt còn buồn ngủ, có chút mê mang nhìn trung niên nam nhân trước mặt, nàng có

một chút hoảng hốt, cũng không biết bản thân đang ở chỗ nào, híp lại hai mắt

nhìn nam tử miệng hơi mở một chút, sau đó nghe được thanh âm phảng phất

như từ chân trời truyền đến , “Hề Nhi, tỉnh, sao lại ở trong viện ngủ thiếp đi,

cảm lạnh phải làm như thế nào đây” Trong thanh âm lộ ra vẻ quan tâm làm cho

người ta ấm áp, trong mắt tha thiết ân cần, khiến nàng nghĩ tới người

thân nhất của nàng, Lâm mụ mụ, người một tay đem nàng nuôi lớn, cho nàng ấm áp

dạy nàng nên người, đã thật lâu cũng không nhớ đến Lâm mụ mụ. Thủy Dạng Hề ngây

ngốc, một hồi lâu mới lấy lại tinh thần, đợi thấy rõ người trước mắt, nguyên

lai là Thủy tướng. Thấy nàng đã tỉnh táo lại, Thủy tướng đã khôi phục một thân

nghiêm túc lạnh nhạt, đứng chắp tay mắt nhìn xuống nàng, từ trên cao nhìn

xuống, nói: “Dầu gì cũng đường đường là một tiểu thư, hơn nữa đã là phi của

đương kim Tam hoàng tử, sao thế lại không tuân thủ quy tắc thế này, tùy ý ở

trong viện ngủ, truyền đi ra ngoài, chẳng phải ném mặt mũi tướng quốc của ta

sao. Hừ!” Nói xong, cũng không quay đầu lại liền rời đi.

Thủy Dạng Hề có chút mờ mịt rồi, tại sao có người có

thể thay đổi sắc mặt nhanh như vậy, chẳng lẽ lúc nãy nhìn thấy cái gương mặt

hòa ái là ở trong mộng của mình, Thủy Dạng Hề lắc đầu, giòn thanh kêu: “Phụ

thân. . . . . . Ngươi nhưng thật ra rất quan tâm Hề Nhi , phải không?”Trong

tiếng nói ôn nhu mang theo một tia thăm dò, một tia mong ngóng, một tia sợ hãi

còn có một tia khẳng định. Nàng cũng không biết đây rốt cuộc là chân chính tình

cảm trong tiềm thức của Thủy Dạng Hề hay là giờ phút này chân tình trong lòng

nàng lộ ra.

Thủy Mộ Vân thân hình dừng một chút, không nói gì,

chuẩn bị tiếp tục đi về phía trước.

Lại nghe phía sau Thủy Dạng Hề tương đối vội vàng nói “Phụ thân như vậy đối với Hề Nhi, là vì muốn Hề Nhi tốt, phải không, thật

ra thì trong lòng phụ thân, vẫn luôn là có Hề Nhi , phải không?” Người nào lại

đối với nữ nhi ruột thịt của mình quyết liệt như thế đâu, huống chi cái nữ nhi

này là do hắn và người hắn yêu lưu lại, sau khi người yêu mình vừa ra đi, liền

đối với nữ nhi như thế, nghe thấy không hỏi, tựa hồ không nên biểu hiện ra là

một người trọng tình. Thủy Dạng Hề duy nhất có thể khẳng định chính là

Mộc Tư Khê chết đi quả thật không chỉ … không minh bạch, mà Thủy Mộ Vân

đối với nàng như thế, cũng phải có ẩn tình khác mới đúng.

Thủy Mộ Vân nghe ra liễu Thủy Dạng Hề tha thiết

mong ngóng, trong lòng hơi chậm lại, tay không tự chủ để lên b* ng*c, phải a,

hắn mỗi khi hướng về nàng nói ra những lời tuyệt tình…, tim của mình lại đau hơn

gấp trăm ngàn lần, đó chính là nữ nhi của hắn, hắn không thể cho nàng tình

thương, lại còn muốn ở trên vết thương của nàng xát muối, thật quá thống khổ

rồi, nhưng là. . . . . . Thủy Mộ Vân điều chỉnh tốt tâm thái, xoay người hướng

về phía Thủy Dạng Hề, vẻ mặt xơ xác tiêu điều, đang há mồm muốn nói, thì

Thủy Dạng Hề không muốn lại bị trách móc: “Phụ thân, nữ nhi đã trưởng thành,

phụ thân có nỗi khổ gì, có thể cùng nữ nhi chia sẻ, nữ nhi cũng muốn cùng phụ

thân làm phụ tử bình thường. Nữ nhi cũng muốn hiếu kính phụ thân. Nữ nhi đã

không có mẹ rồi, cũng chỉ còn lại phụ thân thôi.” Cứ làm cho nàng phóng túng

một lần đi, nàng thật rất cần rất cần sự ấm áp nha, ấm áp như Lâm mụ mụ. Nàng

tham niệm ôn nhu cùng tình ý trong mắt của hắn, một ít thôi rồi nó sẽ nhanh

chóng biến mất, nàng muốn phần ấm áp đó thuộc về nàng, loại ấm áp

như Lâm mụ mụ đã từng cho nàng vậy.

———–

(*) Đây là trích trong bài Thái Liên Kỳ Khúc 2

採蓮曲其二

王昌齡

荷葉羅裙一色裁

芙蓉向臉兩邊開

亂入池中看不見

聞歌始覺有人來

Thái liên khúc kỳ nhị

Vương Xương Linh

Hà diệp la quần nhất sắc tài,

Phù dung hướng kiểm lưỡng biên khai.

Loạn nhập trì trung khan bất kiến,

Văn ca thỉ giác hữu nhân lai.

–Dịch nghĩa–

Khúc hát hái sen kỳ 2

Lá sen và quần lụa cùng một màu,

Hoa sen nghiêng về gương mặt, hai bên cùng nở.

Trong ao lẫn lộn nhìn không thấy,

Nghe tiếng hát mới nhận ra là có người.

Ai muốn xem các bài thơ dịch thì vào đây

(**) Trích mấy câu trong bài Cảnh ảo tiên cô của Tào

Tuyết Cần

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.