Chương 50: Bất bình (1)

“Không biết Đường phu nhân tới chơi hay có chuyện gì?”. Lý

phu nhân thản nhiên nhìn lướt qua Đường phu nhân, còn người phụ nữ trẻ

tuổi vẻ mặt kênh kiệu không biết thứ bậc ẩn dưới thái độ hiền lành đến

hèn mọn bên cạnh bà ta thì ngay cả một ánh mắt bà cũng lười liếc.

“Cũng không có chuyện gì quan trọng, sắp tới lễ mừng năm mới, cố tình tặng chút quà cho quý phủ đó mà”. Dù trong lòng có bao điều muốn nói, bao nghi vấn muốn hỏi, cũng mặc kệ

đôi mắt Lý phu nhân có hơi bực tức, Đường phu nhân vẫn duy trì lễ phép

trên mặt, bà ta mỉm cười chỉ vào người phụ nữ trẻ tuổi đứng bên. “Đây là cô con dâu vừa cưới vào nhà tôi, Phùng Ngũ nương Phùng Uyển Nhược.

Lần đó Vụ Quan thành thân, chị không rảnh qua uống chén rượu mừng, cũng

chưa gặp qua Ngũ nương, vừa lúc tôi mang nó đến bái kiến chị, để chị

trông thấy”.

Hai người vừa vào cửa, Lý phu nhân đã đoán được thân phận của Phùng Uyển Nhược, chẳng qua bà không có tâm tư cũng

không cần phải chủ động hỏi, tự nhiên bỏ qua sự tồn tại của cô ta, bây

giờ Đường phu nhân nhắc tới, bà không thể giả bộ như không nhìn thấy

Phùng Uyển Nhược, tùy tiện liếc mắt một cái, nhàn nhạt nói. “Thì ra

là vợ Vụ Quan, thoạt nhìn không sai. Hôm nay gặp mặt thất lễ, không

chuẩn bị quà gì, cái này coi như tôi cấp cháu dâu làm quà gặp mặt đi”.

Thấy Lý phu nhân rút xuống một cây trâm tinh xảo đưa qua, Phùng Uyển

Nhược cũng là người sống trong nhung lụa hiểu được đồ tốt, lướt qua đã

biết là quý giá, chạm trổ tinh mỹ, chế tác tinh tế, còn mới tới chín

phần, có lẽ không phải quà tỉ mỉ chuẩn bị, nhưng cũng là vật tốt khó

được. Quà gặp mặt của người chẳng quan hệ thân mật lắm, nếu cứ nhận có

vẻ không ổn. Cô nàng hơi chần chờ nhìn về phía Đường phu nhân.

“Con bé này, Triệu bá mẫu đã nói là quà gặp mặt cho con, con nhận là được, nhìn mẹ làm gì?”. Thái độ của Phùng Uyển Nhược khiến Đường phu nhân thật thoải mái, bà ta thích kiểu con dâu có thể sai đâu đánh đó như vậy, bà ta cười ha hả nói với Lý phu nhân. “Con bé là đứa thành thật, chuyện gì cũng phải hỏi tôi, để chị chê cười”.

Lý phu nhân đưa cây trâm cho Điền ma ma đứng cạnh, để Điền ma ma đưa cho Phùng Uyển Nhược, sau đó cười. “Chứng tỏ con bé là đứa có tri thức hiểu lễ nghĩa lại nghe lời, tôi hâm mộ còn không kịp, sao chê cười bà được”.

Lời này Đường phu nhân thích nghe, Phùng Uyển Nhược gả vào hơn một

tháng, bà ta thật đúng là cảm thấy cưới trúng con dâu ngoan, mọi chuyện

đều lấy bà làm trọng, không quấn quít con trai bà, quấy nhiễu con trai

bà học tập, tính tình không hiền lành lắm, nhưng các nha hoàn ma ma của

hồi môn của cô nàng đều rất cung kính bà ta. Nếu sớm có tin vui, sinh

cho bà ta một đứa cháu trai mập mạp lại càng hoàn mỹ.

Có điều, Đường phu nhân không quên mục đích chính của bà ta hôm nay, bà ta cười nói. “Có gì hâm mộ đâu chị, Tử Quy gia thế tốt, nhân tài cũng xuất chúng,

nhất định có thể cưới một cô con dâu càng có tri thức hiểu lễ nghĩa, còn dịu ngoan thiện lương về hiếu kính chị nha”.

Nghe Đường phu nhân nói, trong mắt Lý phu nhân lóe lên một tia thấu

hiểu, bà đã đề phòng chuyến “viếng thăm” bất ngờ của Đường phu nhân, xem ra bên ngoài đã đồn ầm chuyện hai nhà Triệu Đường đính hôn đến cửa nhà

bà ta rồi, Lý phu nhân khẽ cười một tiếng, nói. “Nhờ câu nói của bà, tôi đúng là sắp cưới được một cô con dâu tri thư đạt lễ, dịu dàng động lòng người”.

“Cái đó a…”. Đường phu nhân hơi ngập ngừng, nói vài chữ liền dừng lại, sau đó giống như làm ra quyết định trọng đại gì lắm, ngại

ngùng nói. “Dạo này tôi nghe được mấy tin đồn kì quái, nói Tử Quy

đính hôn với Đường Uyển nhà họ Đường… A ha ha, tôi biết mấy tin đồn đó

có vẻ vớ vẩn, chẳng rõ kẻ nào bụng dạ khó lường đồn thổi, mượn lời đạt

được mục đích. Tôi biết chị thích yên tĩnh, rất ít quan tâm tới mấy lời

đàm tiếu bên ngoài, thậm chí không biết, cho nên hôm nay tôi đến để báo

cho chị nghe, miễn cho thời gian kéo dài, đồn thành thật, không tốt cho

thanh danh Tử Quy”.

Quả nhiên là thế. Lý phu nhân âm thầm cười lạnh, ngoài miệng nói là

quan tâm thanh danh Tử Quy, trên thực tế là muốn chứng thực lời đồn đây.

Ngày đó Triệu Sĩ Trình và Đường Uyển gặp nhau xong, chẳng biết hai

đứa đã nói gì, bà gặng hỏi hai ba lần, Triệu Sĩ Trình vẫn im thin thít

không chịu hé răng, nhưng tới chùa Quảng Hiếu, Hồ phu nhân liền uyển

chuyển biểu đạt ý muốn chờ nhà họ Triệu mời bà mối đến nhà.

Lý phu nhân không biết lúc ấy bà vui sướng, thở phào nhẹ nhõm hay

thất vọng nữa, nhưng mặc kệ cảm giác trong lòng là gì, bà cũng chỉ có

thể mỉm cười gật đầu, hứa hẹn mời bà mối. Triệu Sĩ Trình đứng cạnh bà

đương nhiên cười toe toét, vui mừng không biết làm thế nào cho phải, Lý

phu nhân giận trừng mắt nhìn chàng không thôi. Sinh đứa con trai như thế ra thật làm người ta buồn bã đó mà, vợ nó còn chưa cưới về, tâm can nó

đã dành hết cho người ta rồi, cưới vào không biết nó có còn nhớ tới mẹ

không nữa?

Nhưng mà, trừng mắt xong Lý phu nhân lại nhịn không được bật cười,

thôi, dù sao chân chính chung sống với thằng bé cả đời là thê tử của nó

chứ chẳng phải mình, có thể cưới cô gái nó yêu thật lòng, nguyện ý bên

con bé cả đời, ít ra nó cũng hạnh phúc. Nghĩ như thế, Lý phu nhân sảng

khoái trong lòng, buồn bực tan thành mây khói.

Lý phu nhân không biết biểu hiện của bà và Triệu Sĩ Trình đều bị Hồ

phu nhân nhìn thấy hết, Hồ phu nhân xem ra Triệu Sĩ Trình là toàn tâm

toàn ý với con gái bà, nhưng có vẻ Lý phu nhân vẫn còn chút khúc mắc

trong lòng. Giống như Đường phu nhân, Lý phu nhân cũng là một bà mẹ hết

lòng yêu thương con trai, nhưng bà không giống Đường phu nhân, Lý phu

nhân sẽ không vì yêu con mà trói buộc nó bên người, càng không vì yêu

con mà ép nó cũng phải yêu mình, bà yêu con theo kiểu bao dung cả sở

thích của con, Đường Uyển gả vào nhà họ Triệu sẽ không bị mẹ chồng ghét

bỏ vì tình cảm ân ái với Triệu Sĩ Trình. Cũng phải nói thật là bà mẹ như Đường phu nhân, vì chướng mắt con trai con dâu thắm thiết nên buộc con

bỏ vợ đúng là hiếm thấy.

Nhà họ Triệu hành động rất nhanh. Ngày thứ ba sau khi trở về từ chùa

Quảng Hiếu, nhà họ Triệu mời bà mối đến nhà, Hồ phu nhân đã chuẩn bị sẵn sàng hết, đương nhiên chào đón nồng nhiệt, bà mối hoan hỉ đi hoan hỉ

về, hai nhà đã trao đổi thiếp canh ghi ngày sinh tháng đẻ, tuy còn có

nhiều chuyện cần chậm rãi xử lý, nhưng hôn sự này xem như đã thành, nhà

họ Đường và nhà họ Triệu có thể thanh thản yên ổn mừng năm mới, chờ qua

năm sau, tiếp tục tiến hành hôn sự của hai người.

Hôn sự vừa định, tin tức liền truyền ra, không đến ba ngày cả Sơn Âm

ai ai cũng biết. Không phải hai nhà Triệu Đường truyền ra, mà là bà mối

miệng rộng để lộ. Hai nhà Triệu Đường đều có thói quen sống kín tiếng,

tuy rằng là việc vui nhưng không định tung hô cho mọi người đều hay, và

cũng không cảm thấy đó là bí mật gì cần giấu giếm nên chẳng dặn dò bà

mối phải kín miệng. Cho nên, khi Lý phu nhân biết tin mọi người ai cũng

biết hôn sự, bà chỉ cười cười mà không nói nhiều. Có điều, bà cũng không ngờ Đường phu nhân vì chuyện đó mà đến nhà.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.