Chương 16

Đợi tới lúc ổn định

lại tinh thần sau chấn động mà tiếng khóc của Diệp lão gây ra, Diêu

Tuyết liền thở dài…sợ cái gì là cái đó tới. Quả nhiên, theo sau Diệp lão là cả gia đình Diệp gia, Diệp Chấn Phàm nghiêm mặt còn Diệp phu nhân

lại dùng ánh mắt dịu dàng đầy trách móc luôn có sức công phá lớn của

mình làm cho da đầu của Diêu Tuyết run lên. Diệp Chỉ Linh càng trực tiếp hơn, vừa nhìn thấy Diêu Tuyết ở trên giường liền bổ nhào lên người cô

khóc bù lu bù loa. Diêu Tuyết bình sinh sợ nhất là nhìn thấy nước mắt

con gái, vừa nhìn thấy Diệp Chỉ Linh khóc lập tức nộp vũ khí đầu hàng

sau đó bị khiêng về Diệp gia dưỡng thương. Kế hoạch trước đó của Diêu

Tuyết lại hoàn toàn bị ngâm nước nóng, xem ra kì này trước khi hoàn toàn khỏi hẳn cô sẽ không thể bước nửa bước khỏi Diệp gia, haiz…

Mấy người Lâm Nguyệt Dao sau đó biết được Diêu Tuyết là người Diệp gia

thì vô cùng kinh ngạc, nhất là Lâm Nguyệt Dao ngày hôm đó chứng kiến

toàn bộ quá trình Diêu Tuyết nộp khí giới đầu hàng sau đó bị khiêng về

Diệp gia thì càng khỏi phải nói, mắt chữ a mồm chữ o suốt toàn quá trình luôn. Nhưng mà biết được Diêu Tuyết có quan hệ với người Diệp Gia thì

việc cô bị tìm ra cũng là điều dễ hiểu thôi, bởi vì nhóm người bọn họ

tuy đồng ý với Diêu Tuyết là không tiết lộ chuyện Diêu Tuyết bị thương

nhưng cũng là đối với người ngoài mà thôi, còn đối với người trong nhà

bọn họ lại là không hề giấu diếm. Dĩ nhiên nếu Diêu Tuyết là người bình

thường thì chuyện này đã không có gì để nói, cố tình cô lại là người

Diệp gia mà quan hệ của nhà bọn họ đối với Diệp gia cũng không phải là

xa lạ, vì thế chuyện này trong lúc đánh cờ bị ông nội của Hàn Băng Nhạn

vô tình nói ra mới bị Diệp lão biết được.

Cuộc sống của Diêu

Tuyết trong suốt thời gian dưỡng thương thật đúng là vô cùng buồn tẻ,

nhưng cô cũng không dám mở miệng than vãn một chút nào. Bởi vì hôm đó

sau khi bị tóm được tại bệnh viện Diêu Tuyết liền bị một trận giáo huấn

nhớ đời, ngay cả Diệp Chấn Phàm bình thường hiền lành ít nói cũng không

nhịn được giáo huấn cô mấy câu. Sau đó Diêu Tuyết liền bị bắt phải cam

đoan từ nay tuyệt đối không được phép tái phạm lại còn phải nghiêm chỉnh chấp hành một loạt chú ý, cấm đoán của bác sĩ mới được tạm thời buông

tha.

Suốt hơn nửa thời gian dưỡng thương của Diêu Tuyết đều

trôi qua trên giường, bị mọi người trong nhà chăm sóc, canh giữ vô cùng

nghiêm ngặt, đối với Diêu Tuyết đây quả thực là một loại tra tấn ngọt

ngào. Bởi thế cho nên phần đa thời gian cô đành lấy sách ra học, làm cho thành tích của Diêu Tuyết sau khi được phép trở lại trường học không

những không giảm xuống mà còn tăng vọt bất ngờ, bài kiểm tra tháng ngay

sau đó điểm của Diêu Tuyết thậm chí vượt qua Phương Viễn và Hàn Băng

Nhạn vươn lên đứng thứ 3 toàn khối khiến cho Lăng Chính Phong đứng một

bên đập bàn đòi bị thương để nâng cao điểm, bị Lâm Nguyệt Dao không

khách khí cầm ghế đuổi chạy mấy vòng.

Cũng trong thời gian

dưỡng thương này, Diêu Tuyết lần đầu tiên gặp được vị đại thiếu gia

thiên tài trong miệng mọi người của Diệp gia – Diệp Vũ Thiên trở về qua

năm mới với cả nhà. Không thể không nói cảm xúc đầu tiên của Diêu Tuyết

sau khi gặp Diệp Vũ Thiên đó là… chàng thiếu niên tuấn mĩ, dịu dàng

và….. phúc hắc.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.