Chương 74

-Em chào thầy, thầy cho em biết thông tin về bạn Tuệ Lâm lớp 11A1 trường SU được không?_Kelvin nói

chuyện riêng với thầy hiệu trưởng. Kelvin rất muốn biết thân

thế cái người cứ cười cười nói nói với người yêu mình suốt

ngày.

-Đợi thầy chút._Thầy hiệu trưởng lấy Ipad ra xem xem

-Trần Tuệ Lâm, con cháu nhà họ Trần._Thầy hiệu trưởng

-Em cảm ơn._Kelvin bình thản trả lời nhưng trong lòng lại đang khá bất ngờ…có lẽ lại là anh em đây.

Để chắc chắn hơn, Keivn gọi điện cho ba để xác minh. Ồ, thì ra Tuệ Lâm là em họ c*̉a Kelvin.


Đến tối

Đang giao lưu văn nghệ và đốt lửa trại tự dưng Jenny muốn đi WC.

-Đi đâu thế?_Emily thấy vậy quay sang hỏi

-Mình đi WC._Jenny

-Để mình giúp, đi nào._Emily nhìn cái chân tập tễnh c̉a Jenny, không yên tâm nên ngỏ ý đi c̀ng.

-Phiền bạn quá._Jenny ngại. Jenny thấy mình toàn làm phiền người

khác thôi, cái mông mới lành chưa bao lâu lại đến cái chân. Trời ơi, xui quá.

Mary ngồi chơi nhưng mãi mà chẳng thấy Jenny và Emily về. Tự dưng Mary thấy lo lo.

-Anh, Jenny với Emily đi WC mà lâu quá vẫn chưa thấy về. Em sợ…._Mary

quay sang lay lay tay Ken, nói chưa xong Mary đã bị Ken chặn họng

-Em đừng lo quá, sẽ không sao đâu._Ken

-Nhưng em…_Mary lại bị Ken chặn họng lần nữa

-Đã bảo không sao rồi mà. Chắc 1, 2 phút nữa hai đứa kia sẽ về thôi._Ken an ủi Mary

Tuy Mary không nói gì thêm nhưng trong lòng vẫn bất an lắm. 5 phút

rồi….10 phút nữa lại trôi qua, Mary vẫn không thấy hai đứa bạn

quay về.

  • Anh, hai đứa kia vẫn chưa về....hức..._Mary ngả

vào lòng Ken khóc nấc lên nói. Mary ngày thường rất mạnh mẽ,

không dễ khóc thế này đâu, nhưng không hiểu sao bây giờ lại thấy lo sợ đến phát khóc luôn.

  • Mary, em bị sao thế?_Henry thấy Mary khóc liền đi đến hỏi

  • Mary nói Jenny và Emily đi WC từ nãy mà mãi chưa thấy về, khá

lâu rồi. Mình bảo không sao mà Mary cứ lo rồi khóc luôn nè._Ken

từ từ giải thích với Ken

  • Nào, nín đi, chúng ta đi tìm Jenny và Emily nhá._Ken quay lại dỗ dành Mary

Sau câu nói c̉a Ken, không gọi Kelvin c̃ng tự có mặt, Jun đang bận

chơi nên không biết. Thế là Kelvin, Henry, Ken và Mary bắt đầu

tiến tới WC. Mary chạy vào WC nữ vừa tìm vừa gọi Jenny và

Emily nhưng không thấy đâu.

-Thấy không?_Henry hỏi khi thấy Mary ra

-…._Mary không nói gì, mặt mếu đi, lắc đầu.

Ken chạy đến ôm Mary vào lòng và an ủi rằng chắc Jenny và Emily

chỉ ở quanh đây thôi. Nói vậy thôi chứ Ken, Henry và Kelvin c*̃ng

đang lo lắm đây nè. Henry rút điện thoại ra gọi cho Emily, rồi

gọi cho Jenny…có chuông mà không ai nghe máy. Kelvin chạy đi báo

với thầy hiệu trưởng cho tất cả học sinh đi tìm. Tuệ Lâm c*̃ng

theo đoàn đi tìm với khuôn mặt đầy lo lắng.

Tìm, tìm,

tìm…cả đoàn tìm hết xung quanh khu rừng nhưng chẳng thấy viết

tích gì c*̉a Jenny và Emily cả. Kelvin cảm thấy không ổn liền

gọi điện về bang, cử một lượng đàn em khá lớn đến tìm, rồi

bảo thầy hiệu trưởng cho học sinh về nhà. Henry bảo Jun về

trước nhưng Jun không chịu về với cớ là muốn đi tìm Jenny.

Kelvin cho Mary tìm thử bằng con chip nhưng hình Mary lại không

thể tìm thấy, hình như con chip bị phá rồi. “Jenny à, em đang ở đâu vậy? Nè, anh không muốn chơi trốn tìm đâu nhá. Ra đây đi.

Jenny, Jenny,....Em đừng có chuyện gì nha, em mà có chuyện gì

anh sẽ không sống nổi đấy.....”-Ẩn sâu trong khuôn mặt lạnh

lùng, bình tĩnh c*̉a Kelvin lại hoang mang lo sợ đến mức vậy.

Trong mắt Kelvin, Jenny thật sự rất đáng thương. Biết rằng bao

mảnh đời ngoài xã hội kia còn khó khăn hơn Jenny rất nhiều.

Nhưng nhìn xem, nhìn cuộc đời c*̉a Jenny nhiều trắc trở quá.

Cuộc sống c*̉a Jenny cứ gặp hết chuyện này đến chuyện khác,

quả thật là không đơn giản. Kelvin rất muốn bảo vệ cho Jenny,

nhưng nhiều khi lại nghĩ có khi nào chính vì mình mà Jenny mới bị như vậy không. Còn Jenny thì khác, Jenny chưa bao giờ nghĩ

như Kelvin. Jenny nghĩ đơn giản rằng có thêm một người quan tâm,

yêu thương mình thì lại có thêm một động lực để sống. Với

Jenny, sống không phải chỉ dành cho những ước mơ, mà sống còn

vì người khác nữa. Dẫu có thế nào, Jenny luôn cố gắng hết

sức để giữ lại hơi thở c*̉a mình, chỉ cần ngoài đó vẫn còn

ít nhất một người muốn Jenny sống.


Tất đều đi tìm Jenny và Emily suốt đêm mà không ngủ. Đếng sáng,

Kelvin bảo Jun về ngủ vì nhìn mặt Jun phờ phạc quá rồi. Jun

nghĩ nghĩ một lát rồi c*̃ng gật đầu đi về. Xong Kelvin không

nói gì thêm mà quay đi tìm tiếp. Đi đến lối đi WC c*̃, Kelvin

dẫm phải cái gì đó…Nhìn xuống dưới chân….Đó là….Chiếc lắc

tay cỏ bốn lá mà Kelvin đã mua tặng Jenny. Giờ Kelvin mới sực

nhớ ra chưa có đi tìm ở con đường này. Rồi lại nhìn phía

trước, trên mặt cỏ có vết chân nhìn khá mới nhưng lại lâu rồi

không ai đi đường này. Một tia hy vọng cuối c̀ng, không chần chừ lâu nữa, Kelvin c̀ng mọi người đi theo lối đi đó.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.