Chương 64

Cuộc sống thanh bình được lập lại và diễn ra đối với nhóm

Kelvin. Ròng rã suốt gần hai tháng Ken c*̃ng dần bình phục và

bắt đầu đi lại được, được như vậy không thể không kể đến công

c*̉a Mary chăm sóc Ken tận tình và chu đáo, hết giờ làm

việc(Henry, Kelvin, Mary và Ken thường phụ giúp chuyện c*̉a tập

đoàn trong những mùa hè) Mary lại đến bệnh viện với Ken, đưa

Ken đi tập bước, lo cho Ken từng miếng ăn, từng giấc ngủ để mẹ

Ken có thể yên tâm trở về phụ ba Ken. Mẹ c̉a Ken c̃ng rất vui

khi Mary có thể tha thứ cho Ken, hơn nữa còn chăm sóc Ken trong

những ngày tháng khó khăn này. Ba c*̃ng rất yên tâm giao lại con

trai c*̉a mình cho đứa con dâu bé bỏng mà trước đây bà đã tự

tay chọn....

Tại nhà c*̉a Jenny

Mary, Emily và Jenny ngồi uống nước cam ở trong phòng khách. Sở dĩ chỉ

có Mary và Emily vì những người còn lại bận hết rồi. Với cả

Emily và Mary đến đây c*̃ng là có việc mà.

  • Jenny này, lên thay đồ đi rồi đi c*̀ng bọn mình._Vội uống xong ly nước, Emliy nói.

  • Đi đâu?_Jenny

  • Thì cứ thay đồ rồi đi sẽ biết._Mary

Jenny tạm dẹp hết thắc mắc trong lòng rồi ngậm ngùi bước về phòng thay đồ. Ui dào, Jenny có bao giờ từ chối được lời đề nghị

c*̉a hai tiểu thư đó đâu, nên nghe lời hai vị tiểu thư đó trong

lúc này là thượng sách. Một lúc sau Jenny bước ra với một

style rất chi là quen thuộc như thường ngày: áo thun, quần jean,

tóc buộc cao. Nhìn Jenny như vậy Mary và Emily lại lắc đầu ngán ngẩn vì Jenny chẳng chịu chăm sóc bản thân gì cả, cứ vùi

đầu vào công việc thôi à, mà nhìn Jenny như vậy c*̃ng xinh rồi,

son phấn chút nữa có mà giết người như chơi à.hỳhỳ. Tưởng

Emily và Mary đưa Jenny đi đến phương trời nào chứ hoá ra là đưa

Jenny đi tân trang. Mà c*̃ng lạ ghê ha, cho Jenny tân trang từ đầu

đến chân, cả Emily và Mary c*̃ng vậy nữa, nhưng Jenny hỏi để làm gì thì chẳng ai nói hết. Xong lại đưa Jenny đến một nơi trang

trí khá đẹp theo kiểu một bữa tiệc. Mới đến thôi cảm giác

quen thuộc đã ùa về trong cảm xúc c̉a Jenny rồi. Nơi này chẳng phải là công ty c̉a ba Jenny trước kia sao? Phải rồi, sao Jenny

có thể đoán sai được. Nhưng mọi người đang làm gì ở đây? Sao

Jenny lại ăn mặc như một vị khách được mời tới vậy? Bao nhiêu

là câu hỏi hiện lên trong tâm trí c*̉a Jenny mà không có một lời giải thích. Thắc mắc chỉ được phá bỏ khi Emily, Mary và Jenny

bước vào tới bên trong gặp bà Trang Hạ.

  • Ủa mẹ

c*̃ng ở đây hả? Thế mình tới đây làm gì hả mẹ?_Jenny bước lại hỏi bà Trang Hạ với vẻ mặt ngu ngơ vì phải nhận hết ngạc

nhiên này tới ngạc nhiên khác.

  • Gái ngốc! Con không

nhớ đây là đâu sao? Là công ty c̃ c̉a ba con đó._Bà Trang Hạ

cốc đầu yêu cô con gái c*̉a mình.

  • Con nhớ chứ.

Nhưng chúng ta ờ đây làm gì ạ?_Jenny vẫn không hiểu mọi chuyện

đang diễn ra là thế nào. Trong khi Jenny đang bị cả ngàn điều

khó hiểu bủa vây thì ai đó lại cười thầm vì vẻ mặt hết sức

không bình thường mà lại cực đáng yêu(ai ta? không nói chắc ai

c*̃ng biết)

  • Con hỏi bạn trai Kelvin c*̉a con đi._Bà Trang Hạ nói, mắt đánh sang Kelvin khiến Kelvin thoáng giật mình.

-..._Jenny không nói chỉ trưng bộ mặt có dấu hỏi chấm to đùng, quay sang nhìn Kelvin.

  • Trời, là thế này, Kelvin minh oan cho công ty c*̉a ba em rồi công

ty c*̉a ba em được bồi thường và trả lại gây dựng. Có thế thôi

mà loằng ngoằng nãy giờ._Ken tự dưng nhảy vào nói tuột ra

hết. Và thế là...tèn tén ten...bao nhiêu con mắt hình viên đạn

chĩa thẳng vào Ken. Chỉ mỗi Jenny nhìn Ken bằng ánh mắt cảm

kích khi giúp Jenny giải phóng hết đống thắc mắc đó. Còn mấy

cặp mắt khác nhìn Ken như muốn ăn tươi nuốt sống luôn, vì mọi

người muốn vòng vo để chút nữa mới cho Jenny biết mà Ken nói

hết rồi.

  • Thằng chồng ngu này!!!_Mary véo vào cánh tay c*̉a Ken một cái rõ đau rồi hét thẳng vào mặt Ken.

Và...đúng là vợ chồng có khác, nhìn Ken bị mọi người nhìn

như vậy Mary thấy thương lắm hay sao ý, nên mới hét lên như thế,

để giờ không chỉ mấy cặp mắt nữa mà cả hội trường quay sang

nhìn Mary luôn.

  • Yu....xấu hổ chết...aaaa....thằng

chồng ngu.....hừm...làm bà không kiềm chê được mới hét lên như

thế...hừm...về bà cho chết..._Mary xấu hổ quá ći ći mặt

xuống lầm bẩm.

Trong khi Mary đang không biết phải

đào đâu ra cái hố để chui xuống thì mọi người lại cười hả hê. c*̃ng may có Jenny thương tình nên ra tay cứu giúp.

Thôi không có gì đâu mà. Vậy giờ mình vào trong đi._Đó phải

thông minh suất chúng như Jenny mới được ha. Núi lửa Mary sắp

phun trào mà còn tát nước vào là dung nhan bắn tung toé ai

c*̃ng trọng thương luôn đấy. Thế nên thay vì tạt nước mà đánh

trống lảng sang chuyện khác đi Mary hạ hoả đã.hìhì

Thế rồi cả nhóm đi vào trong khu vực ghế dành cho khách mời. Nhân

tiện đi c*̀ng Kelvin, Jenny cảm ơn Kelvin luôn. Thật lòng là Jenny

chẳng biết phải dùng câu từ gì để cảm ơn sự giúp đỡ suốt

thời gian qua c*̉a Kelvin nữa. Jenny thấy Kelvin giúp Jenny quá

nhiều mà Jenny lại chẳng làm gì giúp Kelvin được. Còn Kelvin,

chỉ cần nhìn thấy nụ cười trên khoé môi c*̉a Jenny và không bao

giờ Jenny phải buồn phải khóc đã là một sự trả ơn rất lớn

c*̉a Jenny rồi. Với cả Kelvin chấp nhận cho Jenny tất cả đâu cần nhận lại gì chỉ cần Jenny hạnh phúc thôi.

  • Ơ mà ai làm giám đốc vậy?_Jenny sự nhớ ra liền quay sang hòi mọi người.

  • Mẹ em chứ còn ai nữa._Jun đi từ đâu về nhảy vào ngồi ngay chỗ trống còn lại bên cạnh Kelvin.

  • Mẹ em???_Jenny lại không hiểu nữa rồi. Mẹ Jenny chỉ là giảng

viên đại học thôi mà, cộng thêm bà còn đang bị bệnh nữa sao

làm giám đốc được?

  • Mẹ em là giảng viên trường

đại học kinh tế và là một thạc sỹ_Kelvin lúc nào c*̃ng hiểu

biết nhiều hơn người khác nhưng lại ít nói, câu từ lúc nào

c̃ng ngắn nhất có thể, nhưng c̃ng đủ để người nghe hiểu, chỉ

là hơi khô khan thôi.

Jenny c*̃ng không hỏi thêm gì

nữa, mọi người bắt đầu chuyển chủ đề nói, rồi đợi buổi lễ

bắt đầu. Jun ngồi bên cạnh Kelvin c̃ng bắt chuyện c̀ng mọi

người như bình thường, nhưng Mary lại theo dõi từng cử chỉ,

hành động, lời nói c*̉a Jun, từ sau lần nghe chị Sandy nói Mary

bắt đầu đề phòng Jun hơn. c*̃ng phải nói tới đến bây giờ Jun

nới biết thân phận trong quá khư c*̉a Jenny. "Hèn chi Jenny không

bỡ ngỡ mấy khi đi chơi c*̀ng nhóm ở mấy nơi sang trọng. Nhưng

không sao, trước chưa biết thôi, chứ giờ biết rồi thì đổi trò

khác. Chơi mạnh tay dễ bị lộ thì giờ chơi những tròn nhẹ tay

mà thâm. Cứ mỗi lần một chút một chút cho đau đớn ngấm dần

vào thể xác xem cô chịu đựng được bao lâu.hahah....Kelvin là c*̉a tôi Jenny à"-Jun nghĩ thầm, rồi với tính cách khó đổi Jun lại nghĩ mấy tròn hèn hạ, đê tiện để làm hại Jenny....

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.