Chương 47

Nhóm Kelvin và gia đình David đến một nhà hàng ăn tối. Sau đó

nhóm Kelvin chia tay gia đình David rồi cả nhóm c*̀ng đến tháp

Eiffel chơi. Chiều theo ý c*̉a Jenny mọi người đi bộ đến tháp

còn xe thì gọi bác tài tới lấy. Không hổ danh là kinh đô ánh

sáng, Pari hiện lên trong màn đêm một cách lung linh, tráng lệ.

Dòng người vẫn tấp nập như ban ngày thậm chí còn hơn nữa. Đi

bộ vào lúc này quả là một điều tuyệt vời, vì chỉ có đi bộ

mới có thể thấy được hết vẻ đẹp c*̉a kinh đô ánh sáng này. Đi vào trong tháp Eiffel xem này xem nọ đế 23 giờ 30 phút nhóm

Kelvin về nhà vì sắp đến giờ tháp đóng cửa ùi mà. Vẫn là đi bộ nhưng lần này cả nhóm không đi c*̀ng nhau nữa, Kelvin và

Jenny muốn đi dạo một lát rùi mới về, những người còn lại về thẳng biệt thự luôn. Kelvin và Jenny tay trong tay đi dưới ánh

đèn đa màu và hoà vào dòng người tấp nập trên đường. Dù không nói gì nhiều nhưng cả hai đều đang cảm nhận được niềm hạnh

phúc bất tận, một niềm hạnh phúc c*̉a tình yêu đang thấm dần

vào trái tim c*̉a cả hai. Đang đi thì Kelvin quay sang hỏi Jenny:- Em có yêu anh thật lòng lòng không?

  • What? Có phải anh say rượu rồi không mà hỏi em câu đấy. Tất nhiên là em yêu anh thật lòng rồi._Jenny

  • Vậy dù có gặp sóng gió gì c*̃ng không được buông tay anh nhé._Kelvin

  • Chỉ sợ anh không nắm tay em nữa thôi._Jenny

  • Không có chuyện đấy đâu._Kelvin nhìn Jenny bằng ánh mắt trìu mến và nói

  • Hỳ, mong là mãi mãi vậy._Jenny hạnh phúc lắm khi nghe những câu từ mà Kelvin thốt ra lúc này

  • Ngốc, anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em đâu._Kelvin cốc nhẹ vào đầu Jenny

Rồi cả hai lại tiếp tục tay trong tay đi dạo trên khu phố đông người.

Tại biệt thự nhóm Kelvin đang ở

  • Anh Kelvin với Jenny chưa về à?_Emily

  • Ừm, hai người đó nói di dạo về sau._Mary

  • Anh Henry, đưa Lily lên phòng giúp em với, hồi nãy Lily uống hơi

quá(Lily say thật hay giả? Có Jun biết, Lily biết, trời biết,

đất biết và những ai đọc tiếp truyện sẽ biết.híhí)._Jun nói

với Henry

  • Ừm._Henry đồng ý không một chút nghi

ngờ, Emily c*̃ng không để ý mà về phòng ngủ luôn, còn Mary và

Ken c*̃ng ai về phòng nấy ùi(Mary và Ken chưa bao giờ ngủ chung

nhá mọi người, Mary nói khi nào Mary tròn 18 tuổi sẽ qua ngủ

c*̀ng Ken, còn giờ thì never.hiha)

Henry đưa Lily lên phòng, Jun cầm theo 2 tách trà gừng lên theo sau luôn. Henry đặt Lily xuống giường xong Jun nói

  • Anh uống trà gừng đi, em pha cho hai người đó._Jun đưa cho Henry một tách rôi cầm một tách đến bên Lily

Henry nhận lấy và uống. Nhìn Henry uống tách trà gừng đó Jun nở một nụ cười đắc ý.

  • Cảm ơn em, anh về phòng đây._Henry nói rồi định về phòng

nhưng...tự dưng Henry thấy chóng mặt rồi chẳng biết gì nữa.

  • Còn lại em tự lo nhé._Jun

  • Thanks chị iu nhiều. Chúc chị iu ngủ ngon nhoa._Lily ngồi dậy mặt tỉnh bơ còn cười tươi như hoa nữa


Sáng sớm

Emily vừa làm vệ sinh cá nhân xong thì bước xuống bếp thấy Jun đang pha một ly trà gừng, tò mò Emily hỏi

  • Chị Jun pha trà gừng cho ai thế?

  • À, chị pha cho Lily ý mà._Jun

  • Vậy hả?_Emily

  • Ừm,mà em có thể đem lên phòng cho Lily được không? Chị đi WC._Jun

  • c*̃ng được, để em đêm lên cho._Emily nể Jun lắm lắm nên mới đồng ý thôi

Lên đến trên phòng c*̉a Lily, Emily định gõ cửa thì thấy cửa chỉ

khép lại còn hở một chút xíu nên Emily đẩy cửa vào luôn.

"Choang" Tách trà gừng trên tay Emily rơi xuống nền. Trước mặt

Emily bây giờ trên giường c̉a Lily không chỉ có mình Lily mà còn có thêm cả Henry. Hơn nữa quần áo c̉a hai người đó còn vút

lung tung ở trong phòng. Emily như chết đứng với cảnh tượng

trước mặt. Lúc này Lily và Henry mới thức. Nhìn thấy Emily rồi nhìn lại bản thân Henry và Lily hốt hoảng(nhưng có một thật

một giả nha mọi người).

Henry c*̃ng chẳng hiểu

chuyện gì đang sảy ra và c*̃ng chưa biết phải giải thích thế

nào với Emily trong lúc này. Còn Emily thì hết kiên nhẫn để

đứng ở đó đợi lời giải thích c*̉a Henry rồi, chuyện này là

quá sốck đối với Emily nên Emily không tài nào bình tĩnh được

mà bỏ chạy ra ngoài luôn. Phải, Emily đã chạy đi, mà nói đúng

hơn là chạy chốn khỏi cái điều kinh khủng đang diễn ra này vì

có lẽ chuyện này là quá sức tưởng tượng c*̉a Emily. Lily cười

thầm khi thấy Emily như vậy, còn bên ngoài đang giả khóc thút

thít trông tội nghiệp lắm. Nghe tiếng động lạ ở phòng Lily nên

mọi người chạy qua xem. Khi mọi người đến thì thấy bóng Emily

đang khuất dần, trong phòng Henry đang mặc quần áo còn Lily ngồi co người lại gục mặt xuống đầu gối khóc. Jun tiến đến ngồi

cạnh Lily ôm Lily vào lòng, Lily vẫn khóc nức nở.(huhu, hai chị

em này diễm cảm động quá mọi người nhở? Hừm...⚡⚡⚡). Ken và

Kelvin chẳng biết phải nói gì vì cả hai nghĩ Henry không phải

người như vậy, nhưng chẳng ai có thể phủ nhận được sự thật

trước mắt. Jenny và Mary chạy theo Emily nhưng đến cổng thì không thấy đâu nữa. Còn Henry không nói thêm gì mà xuống nhà lấy con BMW đi tìm Emily.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.