Chương 104: Ngoại truyện 5

  • Chị tới đây làm gì?_Mary không hề hoan nghênh sự hiện diện

c*̉a cô ta, Mary còn trách thầm sao Jenny lại cho con rắn độc này vào nhà nữa. Ừm...người đó là Jun.

  • Tôi tới để

xin lỗi mọi người. Thực ra tôi muốn tới xin lỗi mọi người lâu

lắm rồi nhưng không dám, hôm nay tôi lấy hết cam đảm để tới đây. Tôi không dám hy vọng mọi người sẽ tha thứ, nhưng xin lỗi rồi

tôi sẽ nhẹ lòng hơn._Jun c*́i gằm mặt, không dám ngẩng cao đầu

nhìn mọi người.

  • Hừ...sau những gì chị đã gây ra

chỉ một câu xin lỗi là xong sao? Xin lỗi, xin lỗi rồi có thể

bù đắp được những đau thương chúng tôi đã phải trải qua

không._Emily

  • Tôi biết mọi người sẽ chẳng tha lỗi cho tôi đâu. Nhưng tôi vẫn muốn xin lỗi. Đó là lời thật lòng._Jun

  • Cô ćt ngay đi. Xin lỗi gì chứ? ćt._Henry đứng dậy quát thẳng vào mặt Jun, tay chỉ ra ngoài cổng ý muốn đuổi Jun đi.

Jun quay đi, giọt nước mắt lăn xuống. Đó không phải là nước mắt

cá sấu, đó là nước mặt c*̉a sự ăn năn hối lỗi. Là thật, Jun

đã thay đổi. Nhưng còn ai tin Jun chứ? Sau khi bị lừa một lần,

mấy ai còn tin đâu.

  • Khoa đã._Jenny chợt lên tiếng ngăn bước chân Jun lại.

  • Em định làm gì?_Ken hỏi Jenny

  • Mọi người chờ em một chút, cả chị Jun nữa._Jenny nói xong

đứng dậy đi vào nhà bếp. Một lúc sau, Jenny quay ra, trên tay

cầm một hộp giấy ăn và một lọ màu thực phẩm màu đen. Mọi

người nhìn Jenny chẳng hiểu Jenny định làm gì nữa. Jenny dùng

dao cắt miếng đậu phụ ra làm 3 miếng rồi đặt tách ra.

  • Em sẽ lấy ra 3 sấp giấy ăn, chúng ta sẽ coi 3 sấp giấy ăn này

lần lượt là quá khứ, hiện tại và tương lai c̉a một con người. Và lọ màu thực phẩm đen này sẽ tượng trưng cho tội lỗi c̉a

một người._Jenny nói, tay lấy giấy trong hộp ra chia thành 3 sấp giấy khá dầy.

  • Em sẽ đổ màu thực phẩm đen này

lên một sấp giấy, chúng ta sẽ coi sấp giấy này là quá khứ.

Sấp giấy nhanh chóng bị nhuốm đen c̃ng như quá khứ c̉a một

người nhuốm đầy tội lỗi. Tiếp theo em sẽ đặt lên sấp giấy

nhuốm đen một sấp giấy, chúng ta coi sấp giấy trên là tương lai

nhé. Mọi người nhìn này, phần dưới c*̉a sấp giấy tương lai có

bị nhuốm một chút màu đen c*̉a sấp giấy quá khứ, nhưng phần

trên lại không hề, vẫn trắng tinh, màu trắng này sẽ tượng trưng cho một người trong sạch, không tội lỗi. Cuối c*̀ng em đặt sấp

giấy còn lại, đây là sấp giấy tương lai. Sấp giấy tương lai này không bị nhuốm đen. c*̃ng như một con người có quá khứ tội

lỗi, sai lầm, nhưng nếu họ biết nhận lỗi và sửa sai thì chắc

chắn trong hiện tại và tương lai họ trong sạch, đồng nghĩa với

việc họ là người tốt. Khi đánh giá một con người, chúng ta

không nên đánh giá họ bằng cách nhìn vào quá khứ, mà hãy

nhìn vào hiện tại và tương lai để phán xét về họ. Quá khứ

có một ai chưa từng sai? Quan trọng là hiện tại và tương lai họ là người tốt. Chúng ta c̀ng là con người, c̀ng sống trong một cộng đồng nên chúng ta cần tạo cho nhau những cơ hội để tiếp

tục sinh tồn một cách toàn vẹn. Sống mà không được vui vẻ, cứ day dứt, ăn không ngon, ngủ không yên, đó là hình phạt nặng nề

với chị Jun rồi. Vậy còn lí do gì để chúng ta không tha thứ

cho chị Jun? Bây giờ thì mọi người đã hiểu chưa?_Jenny. Nhóm

Kelvin sẽ phải rất tự hào với lòng bao dung c*̉a Jenny. Quả

thật rất khó để tha thứ cho Jun sau những gì đã qua, nhưng Jenny làm được điều đó, điều mà trong cuộc sống chúng ta nên có.

  • Em thật là...Được rồi, chúng ta sẽ tha thứ cho Jun._Kelvin cười

  • Cảm ơn mọi người._Jun

  • Cô phải cảm ơn em gái cao thượng c*̉a tôi kia kìa._Henry

  • Cảm ơn Jenny nhiều lắm._Jun

Jenny chưa kịp nói "không có gì thì ở ngoài có một bé trai khoảng 4-5 tuổi chạy tới bên Jun nói

  • Chúng ta về được chưa mẹ?

  • Đợi mẹ một xíu nha con ngoan._Jun c*́i xuống đáp lại cậu bé đó.

  • Đây là con c*̉a cô hả?_Mary

  • Ừm._Jun. Con trai Jun tên là Trương Khánh Hoàng, 4 tuổi. Vì nuôi con ngoài dã thú nên Jun cho con theo họ mẹ.

  • Ba nó là ai?_Kelvin hỏi mà tim đập thình thịch. Trước Kelvin

có ngủ với Jun, lỡ đây là con c*̉a Kelvin thì...Jenny sẽ ra sao

đây? Jenny đã chịu quá nhiều đau khổ và thiệt thòi rồi.

  • Ba nó là...._Jun nói đoạn rồi dừng lại. Jun phải nói thế nào với mọi người đây?

  • Là tôi._Giọng nói đó c*̉a một người từ ngoài cổng bước vào.

Đó là Thiên Bằng. Phải, là con Thiên Bằng. Sau khi bỏ đi, Jun

gặp Thiên Bằng và đã vài lần qua lại với Thiên Bằng rồi lỡ

có Khánh Hoàng. Biết mình có bầu Jun đến nói với Thiên Bằng

nhưng cậu ta không nhận, Jun có năn nỉ ỉ ôi bao nhiêu thì Thiên

Bằng c*̃ng chỉ coi Jun như một con đĩ. Jun quay về nhà tìm ba

mẹ, nhưng đến cả ba mẹ c*̃ng đuổi ra khỏi nhà vì không thể

chấp nhận Jun được. Trong lúc chưa tìm thấy Jun, ba mẹ Jun đã

biết hết tội ác c*̉a con mình, Jun về không còn bị đuổi huống

chi giờ con mang một đứa con hoang về nữa. Jun dùng tiền trong

thẻ c*̉a mình mua được một nhà cấp 4 nhỏ và vài đồ dùng gia

đình sau đó đi xin việc làm. Lúc đó Jun đã định bỏ đứa bé

trong bụng đi, nhưng nghĩ lại đứa trẻ chẳng có tội tình gì nên lại thôi. Jun đi làm, tháng lương chỉ đủ hai mẹ con sống, c*̃ng

không dành dụm gì được nhiều. Đến năm bé Khánh Hoàng được 2

tuổi, Jun cho bé đi trẻ, không may bé bị trượt ngã xuống đống

đồ chơi, làm cái cần câu đồ chơi cắm vào và làm hỏng mắt

trái c*̉a bé. Jun lấy hết tiền tiết kiệm để chữa trị cho bé

nhưng không đủ. Jun đành phải bán cả căn nhà cấp 4 để đủ viện

phí thay mắt cho bé. Sau đó hai mẹ con thuê một căn nhà nhỏ ở,

là căn nhà hôm qua Kelvin đã thấy. Cuộc sống c*̉a hai mẹ con vất vả, thiếu thốn cứ thế ngày qua ngày. Có lẽ đây là sự trả

giá dành cho Jun. Nếu Jun chết là hết, Jun được sống mà phải

đau khổ thế này còn không bằng chết. Quả thực ông trời công

bằng quá mà.

  • Thiên Bằng???_Ken, Mary, Henry, Emily, Kelvin và Jenny c*̀ng đồng thanh.

  • Phải, đó là con c*̉a tôi. Tôi đã ruồng bỏ nó từ khi nó chưa

chào đời, giờ tôi muốn nhận lại con. Và tôi đến đây c*̃ng muốn

xin lỗi mọi người vì những chuyện trong quá khứ._Thiên Bằng.

Sau khi Jenny thành người thực vật, Thiên Bằng ra nước ngoài

sống được 2 năm thì lấy vợ bên đó. Khi cô vợ c*̉a Thiên Bằng

chửa được 6 tháng, Thiên Bằng có xích mích với vợ. Trong lúc

không kìm chế nổi, Thiên Bằng đã đẩy vợ ngã xuống cầu thang.

Cô ta chết và cả đứa con chưa chào đời c̉a Thiên Bằng c̃ng đi

theo cô ta luôn. Lúc đó Thiên Bằng mới chợt nhận ra mình tội lỗ đã quá nhiều rồi. Thiên Bằng nói dối ba mẹ cô ta là cô ta bị

trượt chân ngã vì sợ bị đi tù. Rồi Thiên Bằng đi làm từ thiện khắp nơi với hy vọng được sống bình yên, không bị ám ảnh.

Thiên Bằng c*̃ng có đi tới nhà thờ làm lễ rửa tội. Nhưng Thiên

Bằng vẫn còn day dứt một điều, đó là chuyện con c*̉a Thiên

Bằng và Jun. Thiên Bằng trở về Việt Nam tìm Jun và con, thì

biết tình cảnh éo le c*̉a hai mẹ con. Thiên Bằng đã rất đau

lòng, xót xa khi nhìn tình cảnh ấy. Thế nên Thiên Bằng tìm

cách nhận lại con thật nhanh, để bù đắp tình cảm cho con, c*̃ng như chăm sóc Jun. Rồi còn về xin lỗi nhóm Kelvin nữa. Đó, ai

làm ác c*̃ng phải trả giá thôi.

  • Người như cậu không đáng được chúng tôi tha thứ._Henry

  • Hồi nãy em nói rồi mà. Chúng tôi sẽ tha thứ cho anh._Jenny

  • Tôi cảm ơn._Thiên Bằng cảm thấy nhẹ lòng rất nhiều.

  • Ba ơi, ba ơi, con bảo cái này._Cún anh từ trong nhà chạy ra, theo sau là lũ nhóc.

  • Chuyện gì thế con?_Kelvin quay sang hỏi c*́n anh.

  • Ngày trước ba tỏ tỉnh với mẹ thế nào? Ba nói ngắn gọn trong

một câu để nói lên hết được cả buổi tỏ tình hôm đấy._Cún anh

mắt long lanh nhìn ba.

  • Sao con lại hỏi thế._Jenny trố mắt ngạc nhiên trước câu hỏi rất chi là...và bộ mặt ngây thơ c*̉a con.

  • Dạ, trên ti vi vừa có._Cún em nhảy vào nói giúp c*́n anh.

  • Nói đi ba._Hai c*́n đồng thanh.

  • Ừm....thế này....là.....Đừng làm ôsin nữa, làm người yêu anh

đi!_Kelvin cười cười, xoa xoa đầu hai c*́n rồi trả lời.

  • Á sao ba lại bắt mẹ làm ôsin._Cún anh nghe xong hét lên.

  • Ba hư lắm._Cún em

Rồi Kelvin c̀ng hai ćn rượt đuổi nhau trong sân nhà c*̀ng với tiếng cười vui vẻ.

Hạnh phúc đơn giản chỉ là những tiếng cười bên người thân. Và ta

sẽ có hạnh phúc trọn vẹn nếu ta biết cho đi, biết nhận lỗ và biết tha thứ. Không chỉ ta hạnh phúc mà khi đó cuộc sống này

sẽ đẹp hơn. Đừng bao giờ nói khoan dung chỉ là lý thuyết trong

sách vở chứ mấy ai làm được. Đừng nói vậy vì tôi tin bạn làm được điều đó. Hận thù sẽ làm con người ta mãi mãi không phát triển được.

-----------------Hết----------------


Kết thúc truyện rồi cho Nhím gửi lời cảm ơn chân thành đến tất

cả độc giả. Cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ Nhím, luôn cho Nhím động lực để viết tiếp. Là tác phẩm đầu tay, Nhím còn nhiều

sai sót, mọi người cứ góp ý để Nhím có kinh nghiệm nhiều hơn. À, Nhím có truyện "Nhật Heo family" nữa, các bạn đọc ủng hộ

Nhím nha. Iu nhiều lém.hihi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.