Chương50: Điên cuồng một đêm

Trong đêm tối ở nơi này điên cuồng, dùng mỗi một tấc tứ chi bọn họ

cảm thụ thân thể của đối phương cùng tâm linh, phù hợp. Lâm Miểu nghe

được Giang Tu Nhân vui thích tại cực hạn cuối cùng bên tai nàng thì

thào, anh nói, anh yêu em. Lúc này Lâm Miểu cảm thấy rất rung động, chỗ

sâu nhất trong đáy lòng, nhộn nhạo mềm mại, ngọt ngào ôn nhu, cuối cùng

thành nữ nhân xinh đẹp quyến rũ.

Bộ dạng hai người giống như vừa bị cướp kín đáo trở về gian phòng của mình, vừa mới vào đến phòng tắm, Lâm Miểu nhịn không được cười ha ha,

loại cảm giác này thật sự là quá kch thch.

Hai người vui vẻ tắm rửa một chút. Giang Tu Nhân nhìn mặc cái áo ngủ

bó người Lâm Miểu lại kiều mỵ như thế, anh lặng yên nhìn vợ ở trước mắt

mình có sức hấp dẫn chết người đối với nam nhân, giữa ngây thơ thuần túy có chứa gợi cảm nồng đậm. Lâm Miểu nhìn thấy bộ dạng Giang Tu Nhân,

nàng ngừng tiếng cười.

Giang Tu Nhân từ từ cúi người tới, như pha quay chậm trong điện ảnh,

Lâm Miểu không hề né tránh, lẳng lặng chờ môi của anh, rốt cục, mặt cũng kề nhau, môi cùng môi đụng vào, mềm mại, lạnh buốt, một tia ngọt ngào.

Đây là một nụ hôn dài đúng tiêu chuẩn, đầu lưỡi của anh tham tiến trong

miệng Lâm Miểu, m*t thỏa thích, tim của nàng đập gia tốc, nó không kiên

nhẫn đụng đến lồng ngực của Lâm Miểu, nàng thậm chí cho rằng Giang Tu

Nhân cũng đã nghe được rồi, vì buồn ngủ Giang Tu Nhân thoáng rời khỏi

nàng, nhìn nhìn môi màu đỏ, sau lại ngậm lấy nó, lần này càng dùng sức.

Lâm Miểu xao động lần nữa bị Giang Tu Nhân kch thch tỉnh lại, kêu

gào. Lúc bàn tay của Giang Tu Nhân có chút mát lạnh với vào trong áo tắm mở rộng cổ áo của nàng thì Lâm Miểu vẫn là kinh hãi thiếu chút nữa nhảy dựng lên, anh nhanh chóng nắm giữ một bên vú xinh đẹp của Lâm Miểu, tay của anh ở tại trong ngực nàng đã thành công nhóm lên một mồi lửa, Lâm

Miểu vặn vẹo thân thể hôn trả lại anh, anh có chút không khống chế được

khi Lâm Miểu đáp lại, anh hôn vành tai của nàng, cổ, cuối cùng kéo vạt

áo ra, lộ ra vú trắng muốt, một bên ma sát một bên ngẩng đầu nhìn vợ của mình, hô hấp dồn dập, trong ánh mắt lóe dc vng của giống đực, soi mói nhìn Lâm Miểu, cúi đầu, há miệng ngậm lấy.

Lâm Miểu thỏa mãn nhắm mắt lại. Một loại kh*** c*m chưa bao giờ thể

nghiệm nhanh chóng trôi qua chôn vùi mình, rn r, cong người lên, trong đầu trống rỗng, cảm nhận duy nhất là sức nóng của anh cùng đầu lưỡi

mang đến xúc giác kỳ dị, đây là ma pháp, hấp dẫn nàng rơi vào. . . . . .

Giang Tu Nhân đột nhiên rời đi, nhìn thấy Lâm Miểu mở to mắt nhìn

mình, anh nhìn thấy Lâm Miểu bất mãn, cười một chút rồi khom người bế vợ của mình, đi vào phòng ngủ, giật dây lưng áo tắm ra, cắt. Anh đứng ở

bên giường thoát đồ ngủ của mình, nhìn Lâm Miểu con mắt tỏa sáng, nóng

rực. Lâm Miểu nhớ tới mỗi một lần nhìn thấy bộ dạng bây giờ của Giang Tu Nhân, khi đó hai mắt của mình liền bị mị lực nam tính của Giang Tu Nhân hấp dẫn thật sâu.

Lâm Miểu uốn éo thân thể qua, ghé vào trên gối, mặt đỏ. Anh rốt cục

cúi người dính sát tại trên lưng của vợ, Lâm Miểu rõ ràng cảm giác được

bộ phận cứng ngắc của anh tiến vào mình. Anh đem Lâm Miểu cuốn tới,

giống như mèo cọ vào nàng, tách hai chân của nàng ra, dùng ánh mắt chào

hỏi.

Theo bản năng Lâm Miểu cũng muốn nâng chân, anh xông lên hôn, có chút điên cuồng. Tay của anh theo đường cong thân thể chậm rãi đi vào giữa

hai chân, mang theo sức lực tại g*** h** ch*n nàng quyến luyến, Lâm Miểu thoáng cái lại mềm rụng, mặc anh muốn làm gì thì làm. Giang Tu Nhân tà

tà cười, anh bắt lấy tay của nàng đặt tại trên bộ phận lửa nóng của anh, Lâm Miểu giật mình phát hiện trong tay mình anh bật lên.

Hầu kết của anh cũng nhấp nhô, mỗi lần tiến đỉnh đều giống như dùng

hết khí lực, con mắt chằm chằm vào vú rung động của nàng, bàn tay trên

đầu v* vươn thẳng nhéo một cái, đổi lấy thân thể Lâm Miểu run lên, lối

giữa chân trong nháy mắt kẹp chặt, “A!” Hai tay của Giang Tu Nhân nâng

mặt của nàng lên, hôn đến * l**n tnh m, dùng thanh âm run rẩy nói “Trời ạ, Miểu Miểu của anh, anh sẽ vì em mà nổi điên.”

Trên thế giới này còn có nữ nhân nào có thể chống đỡ lời nói tình

triền miên như thế? Cánh tay Giang Tu Nhân theo bên trong chân của nàng

xuyên qua, đỡ tại trên bàn rửa mặt, khiến nàng càng mở ra thêm, tiến vào càng sâu thêm, tư thế của cơ thể như vậy, anh cúi đầu xem chỗ kết hợp

của bọn họ, nhìn thấy trong cơ thể vợ của mình rút ra, đính vào sâu hơn, kch thch thị giác, đụng mạnh mẽ, càng lúc càng nhanh, hung ác đâm

nhanh rồi kéo ra đưa vào, đời người khoái hoạt đều tập trung vào một chỗ nho nhỏ, phảng phất không có ngày mai.

Thời điểm tiến đến cao trào, trong đầu như tràn đầy hạt cát, nặng nề

ngửa ra sau, chống đỡ ở gương phía sau, không thể khống chế mà thét lên. Cuối cùng Giang Tu Nhân đột nhiên không hề nhẫn nại, hung mãnh mà xông

tới, bộ phận cự đại cứng rắn xuyên qua thân thể của nàng, tại chỗ sâu

nhất mà bn r.

Không có ngoài ý muốn , Lâm Miểu ngày hôm sau không thể đến đơn vị đi làm đúng giờ. Hai người ngủ đến quên trời đất, lúc buổi trưa hai người

đi xuống thì làm cho Quý Nhiên giật mình: “Con. . . . . . Hai đứa con. . . . . . Như thế nào. . . . . .”

Quý Nhiên rốt cục khôi phục cung cấp điện: “A Nhân, con trở về hồi

nào? Còn có, Miểu Miểu, con hôm nay không đi làm sao?” Nhìn thấy bộ dạng Lâm Miểu cả khuôn mặt đỏ bừng, Quý Nhiên đã hiểu hơn phân nửa. Giang Tu Nhân trả lời mẹ: “Trở về đêm qua .”

Bảo mẫu tranh thủ thời gian nấu cơm cho hai người.

Giang Tu Nhân vẫn nắm tay Lâm Miểu, hai người ngồi ở trước bàn ăn mà

nhìn nhau cười, tối hôm qua thật sự là quá điên cuồng. Lâm Miểu cảm giác mình rất muốn Giang Tu Nhân, đây là từ sau khi bọn họ kết hôn thì thời

gian này là lần tách ra dài nhất, nàng phát hiện mình cũng rất nhớ Giang Tu Nhân, so với chính mình biết không nghĩ là nhớ. Nàng bất an không

yên, lại cảm thấy có chút sợ hãi, nàng sợ hãi chính mình không quản được lòng của mình, sợ hãi trầm luân của mình. . . . . .

Tối hôm qua tại hội sở bộ dạng của Triệu Cương cũng làm cho Lâm Miểu

rất đau lòng, Triệu Cương luôn lặng yên đứng ở phía sau của mình, không

so đo báo đáp, không so đo tương lai, xoay người là có thể tìm được, như tắm gió xuân. (dzụ gì nữa đây trời, cô nàng này thấy chán quá)

Địch Hà lấy lòng cũng không có đổi lấy tình hữu nghị của Lâm Miểu,

Lâm Miểu chán ghét nữ nhân này đồng dạng bái cao giẫm thấp. Có đôi khi

địch nhân là địch nhân cũng không nhất định phải là bằng hữu, Lâm Miểu

nghĩ, Triệu Cương có lẽ chưa bao giờ qua một giây đồng hồ có khả năng tự hỏi Địch Hà làm vợ hắn.

Lâm Miểu nghĩ tình duyên thế gian là đại để như thế, người người đều

theo đuổi giấc mộng của mình, có người vì danh, có người vì lợi, có

người vì tình. Danh lợi cùng tình duyên có lẽ cấu thành toàn bộ đời sống tình cảm của rất nhiều người chúng ta, người người ở trong đầu luôn

luôn một bản kế hoạch mộng tưởng. Triệu Cương đưa mắt nhìn mình rời đi,

có đôi khi biến mất cũng không đại biểu cho cái gì. . . . . . Cuối cùng

có đèn, có giấc mộng ấm áp.

Tựa như mối tình đầu.

Mối tình đầu là cảm tình đơn thuần nhất cũng cường liệt nhất, nhưng

đồng thời ở trong cũng thiếu thốn nhất, cơ hồ tất cả các mối tình đầu

đều là thập phần giống nhau. Bởi vậy, mặc dù mọi người khó có thể quên

mối tình đầu đã trải qua của mình, rồi lại thường phát hiện có thể nhớ

lại chút gì đó mà rất ít. Mà Giang Tu Nhân là tình yêu thành thục. Bởi

vì tình yêu của anh là có giá trị . Bởi vì nó là kêu gọi toàn bộ kinh

nghiệm đời người phát ra.

Lâm Miểu cũng không biết trên đời có nhân duyên định mệnh không,

nhưng là, loại vừa gặp đã thương, cả đời quyến luyến tình yêu xác thực

là có một loại sức mạnh của vận mệnh. Làm cho Lâm Miểu cảm thấy vô lực

mà yếu ớt, liền giống bị dây thừng gắt gao khống chế được diều.

Tình yêu bất luận ngắn ngủi hoặc lâu dài, đều chính là tốt đẹp. Thậm

chí lạ lẫm với khác phái trong lúc đó cũng không có cảm giác gì cả, bình tĩnh lướt qua chuyện tình, mông lung mà kích động, không hiểu mà phiền

muộn, cũng là điều tốt đẹp. Bởi vì, dù sao cũng là tuổi trẻ mà có thể

cảm thụ hết thảy cái trái tim kia . Trong sinh hoạt nếu không có gặp gở

cùng với đối chờ mong gặp gở , không khỏi quá nhàm chán. Triệu Cương một mực truy đuổi có lẽ chính là một loại tình yêu như vậy, hắn đối Lâm

Miểu mà yêu có lẽ chính là hắn muốn truy cầu hạnh phúc linh hồn nào đó.

Tình yêu không phải là người mà cuộc sống của một người đọng lại một

chút, mà là một con sông chảy. Giữa con sông này có lẽ có nhiều dòng

nước xiết. Nhưng là tất nhiên quá trình cũng có nhẹ nhàng, có lẽ đường

chính rõ ràng là đường an toàn, nhưng có thể sẽ có nhánh sông cùng với

mạch nước ngầm. Trừ đó ra, những đám mây trên trời cùng cảnh vật hai bờ

sông ở trên mặt sông chiếu ra ảnh ngược, mưa gió sẽ ở trên mặt sông từ

từ thổi rung động, đả khởi bọt nước. Để cho chúng ta thừa nhận, tất cả

con sông đây đều là những bộ phận tạo thành, cộng đồng tạo cho chúng ta

sinh mệnh tình yêu phong cảnh xinh đẹp. (hu hu, làm phần này đuối thiệt)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.