Chương43: Đây là tập đoàn

Nhìn thấy Modena Nạp đối gian phòng thoả mãn, Lâm Miểu cười nói: “Tôn kính Modena Nạp tiên sinh, phụ thân nói nhất định phải làm cho ngài ở

Bắc Trữ có cảm giác xem như ở nhà.

Đây là tôi tuyển quản lý Trang Nhan tiểu thư cho ngài, cô ấy sẽ phụ

trách cuộc sống của ngài; vị này chính là thư ký Kiều Lập tiên sinh, hắn phụ trách hành trình của ngài.”

Modena Nạp nhìn thấy Trang Nhan, một nửa thân thể mềm mại, hắn cảm

kích nhìn thoáng qua Lâm Miểu. Lâm Miểu mỉm cười gật đầu, cũng nghịch

ngợm rất đúng nháy mắt với hắn mấy cái. Hắn biết rõ, Lâm Miểu đem hắn

cho là bằng hữu. Hắn rất hài lòng sự an bài của tập đoàn Trường Giang và Hoàng Hà.

Giống như cô vợ nhỏ chính là hình ảnh Lê Mỹ Nhàn một mực đi theo đằng sau Lâm Miểu kinh sợ, lúc này, không có người nghĩ đến nàng là phó tổng tài tập đoàn Trường Giang và Hoàng Hà. Nàng xám xịt theo sát tại đằng

sau Lâm Miểu rời khỏi gian phòng Modena Nạp.

Vừa ra khỏi cửa phòng, Lâm Miểu lập tức giận tái mặt: “Lê phó tổng,

cô đi theo tôi.” Tức thì xoay người hỏi người đi theo nàng: “Giản Đan,

từ nơi này có thể đi qua sao?”

Giản Đan gật gật đầu: ” Ngài dùng sợi tổng hợp mới được, Giang thái thái.” Lâm Miểu gật gật đầu.

Lâm Miểu đi vào văn phòng của Giang Tu Nhân ( tuy nhiên không có

người nói qua đây là văn phòng của Giang Tu Nhân, cửa ra vào cũng không

có bất kỳ đánh dấu cái gì ),chính là Giang Tu Văn cách vách, tầng cao

nhất cũng chỉ có hai huynh đệ hắn. Giang Tu Văn đến Thượng Hải đi công

tác.

Lâm Miểu không cách nào khắc chế cơn giận của mình, nàng đối Giản Đan nói: “Đem bí thư Lê Mỹ Nhàn còn có nhân viên cùng chuyện này có quan hệ đều giao cho tôi.” Thời điểm bọn người bí thư của Lê Mỹ Nhàn đi lên,

chính là nhìn thấy Lâm Miểu răn dạy Lê Mỹ Nhàn: “Lê phó tổng tài, Lê

tiểu thư, tập đoàn Trường Giang và Hoàng Hà không phải là nơi thỏa mãn

h*m m**n cá nhân của cô! Cũng không phải là công cụ để cô trả thù người

nào đó! Cô muốn làm cho rõ ràng, vị trí của cô phải gánh nhận trách

nhiệm!”

Trước sau như một Lê Mỹ Nhàn ngang ngược kiêu ngạo lần đầu tiên đang

lúc trước mặt mọi người bị người khác răn dạy như vậy, hơn nữa là tình

địch của mình, một tiểu cô nương. Điều này làm cho nàng không cách nào

tiếp nhận. Nàng cắn răng, ngẩng đầu, đối mặt Lâm Miểu nói ra: “Lâm Miểu, cô chẳng qua là mang theo việc tư mà trả thù.”

Lâm Miểu tức giận vỗ cái bàn một cái: “Lê phó tổng tài, tôi lập lại

lần nữa, nơi này là tập đoàn Trường Giang và Hoàng Hà, không phải nơi

nhi nữ tình trường. Trả thù? ! Lê Mỹ Nhàn cô có cái chỗ nào đáng giá mà

tôi trả thù? ! Lâm Miểu tôi là Giang Tu Nhân hao hết tâm tư, là nữ nhân

dùng hết thủ đoạn cầm tay cưới được, mà lại là Giang gia cưới hỏi đàng

hoàng còn là con dâu nhỏ được công công yêu mến, mẹ chồng yêu thương. Lê Mỹ Nhàn, vẫn là câu nói kia của chồng tôi, chớ cho mình trên mặt thiếp

vàng, cô còn chưa đủ tư cách!” Lâm Miểu đột nhiên đề cao thanh âm đem

tất cả mọi người trấn trụ, không nghĩ tới Lâm Miểu một tiểu cô nương tựa hồ không chưa có trưởng thành giờ phút này tựa như thay đổi một người.

Giang Tu Nhân tiến đến, nhìn cũng không nhìn bất luận kẻ nào, trực

tiếp đi đến phòng trong phòng nghỉ. Lê Mỹ Nhàn đáng thương kêu lên: “A

Nhân. . . . . .” Có thể Giang Tu Nhân tiên sinh xinh đẹp này là chết

cũng không nghe, đem hết thảy thanh âm đều nhốt tại ngoài cửa. Ngoại Trừ Lâm Miểu, những người khác mím môi cười, cũng len lén nhìn Lê Mỹ Nhàn.

Lê Mỹ Nhàn tựa hồ còn một mực nhìn phiến cửa chính phòng nghỉ đóng chặt.

Lâm Miểu tiếp tục nói: “Uy , uy , uy ! Tôi nói, Lê phó tổng tài,

phiền toái cô muốn háo sắc nên chọn lúc khác. Lê Mỹ Nhàn, cô là hay

không quá đem mình làm bàn thức ăn? !” Mặt mọi người run rẩy một hồi.

Lâm Miểu uy nghiêm quét mọi người một lượt: “Modena Nạp tiên sinh là

khách nhân tôn quý của tập đoàn Trường Giang và Hoàng Hà cùng với tỉnh

Nghiễm Nam. Cô làm phó tổng tập đoàn là thất trách như thế, làm cho

Modena Nạp tiên sinh cùng CEO của hắn còn có hắn lại tự chính mình từ

sân bay đến nơi đây. Cô có nghĩ qua hậu quả của chuyện này sao? Tôi minh xác nói cho cô biết, cái hậu quả này Lê phó tổng cô không cách nào gánh chịu! Sự tình hôm nay, mỗi người các ngươi đều phải một phần báo cáo

nói rõ, Lê phó tổng, cô nghe rõ chứ, tôi nói chính là mỗi người. Không

cần phải nói với tôi ‘ cô là liên hệ thế nào với cái tập đoàn này một

loại trong lời nói ’, tôi cam đoan, nếu ai dám nghi vấn, tôi hiện tại

lập tức muốn hắn ( nàng ) cuốn gói cút đi! Nghe rõ chưa? ! Nếu có ai còn cho alg nhà họ Lâm ta là người có thể qua loa, trừ phi cô không nghĩ

muốn phần này công tác. Nhưng tôi biết rõ, từng cái chức vị của tập đoàn Trường Giang và Hoàng Hà tỉ lệ triệu tập mướn người đều vượt qua dự thi nhân viên công vụ.”

Nhìn thấy mọi người đã tại nghiêm túc nghe chính mình nói chuyện, Lâm Miểu nói tiếp đi: “Sự kiện này chờ kết quả xử lý của Giang tổng tài sau khi trở về, tôi không thể bao biện làm thay. Còn có, tôi muốn cảnh cáo

các vị, nếu có ai lúc này muốn phá hư tập đoàn Trường Giang và Hoàng Hà

này, các người nên đến hỏi mấy vạn người công nhân viên bọn họ của tập

đoàn Trường Giang và Hoàng Hà có đáp ứng hay không? Đến lúc đó, nước

miếng đều có thể đem các người chết đuối.” Nói xong, Lâm Miểu nhìn nhìn

Như Bình, quản lí bộ phận PR.

Cuối cùng, Lâm Miểu ý vị thâm trường nói: “Các vị, trong này không

phải là nơi các người ôm thù riêng. Sự nhạy cảm của tôi, vượt qua tưởng

tượng của các người. Đều trở về suy nghĩ cẩn thận a, sáng mai báo cáo

nói rõ đều đem giao cho Giản Đan. Nếu có ai thật sự cho là mình đặc thù, không quan hệ, các người có thể thử xem, nhìn xem điểm mấu chốt của tôi ở nơi nào?” Thời điểm Lê Mỹ Nhàn ra đi, Lâm Miểu thật thâm sâu nhìn

nàng một cái. Tất cả mọi người kinh sợ rời đi.

Như Bình trở lại văn phòng, nàng hiểu được, Lâm Miểu đã hoàn toàn suy nghĩ cẩn thận chuyện sai lầm này rốt cuộc ở đâu ra? Nàng sợ hãi ở văn

phòng đi tới đi lui, nàng không biết chờ đợi kết quả xử lý của nàng

chính là như thế nào, nàng không cho rằng chuyện này cứ như vậy tính.

Lâm Miểu đi vào phòng nghỉ, nhìn thấy Giang Tu Nhân đứng ở phía trước cửa sổ hút thuốc, nàng chủ động tới gần trong ngực Giang Tu Nhân: “Sao

anh lại tới đây?” Giang Tu Nhân dập tắt thuốc lá!” Là bí thư ba ba Liên

Thành nói cho anh biết, em cho anh chuyển điện thoại cho ca ca.” Lâm

Miểu nghĩ nghĩ, nhìn xem Giang Tu Nhân, Giang Tu Nhân thích thú cười

nói: “Như thế nào? Em nghĩ nói cái gì? Nói đi, trẫm xá ngươi vô tội.”

Lâm Miểu tức giận dùng sức nắm mặt Giang Tu Nhân: “Quỷ phong lưu.” Giang Tu Nhân bắt được tay Lâm Miểu: “Buông tay, buông tay, chúng ta đã nói,

không được hủy dung .” Lâm Miểu nhịn cười không được: “Kỳ thật em cảm

thấy được sự tình lần này có lẽ không có đơn giản như vậy, Lê Mỹ Nhàn

hiện tại bị ghen ghét làm cho đầu óc hôn mê, cho nên có lẽ cô ấy đã từng đắc tội với người nào đó nên mới bị lợi dụng đây. Cho nên em cảm thấy

được hẳn là cho cô ấy một cơ hội, em sẽ nói với cô ấy.”

Giang Tu Nhân gật gật đầu, kỳ thật hắn một mực rất tán thưởng năng

lực xử lý của Lê Mỹ Nhàn, không nghĩ tới cô ấy lần này lại đáng cân nhắc một cái lớn như vậy.

Giang Tu Nhân cõi lòng đầy ý nghĩ – yêu thương nhìn Lâm Miểu, anh

chăm chú ôm hôn cùng Lâm Miểu, trong miệng thì thào nói ra: “Miểu Miểu,

Miểu Miểu của anh. . . . . . Anh yêu em. . . . . .Anh cũng không biết

anh là cái gì mà muốn yêu em như vậy. . . . . .”

Lâm Miểu ‘ xì ’ cười: “Thực mệt mỏi . . . . . Bất quá em. . . . . .

Phi thường, phi thường yêu mến. . . . . .” Lâm Miểu nhiệt tình hôn đáp

lại Giang Tu Nhân, nàng nghịch ngợm nhìn xem Giang Tu Nhân, tay lại v**t v* bộ vị trọng điểm của anh. . . . . . Tuy nhiên cách quần, lại như cũ

cảm thụ biến hóa của bộ vị trọng điểm. . . . . . Giang Tu Nhân nhắm mắt

lại hưởng thụ lấy, hô hấp dần dần trở nên ồm ồm. . . . . . Đúng lúc này, Lâm Miểu thả tay xuống, nói ra: “Ông xã, em có chút đói, theo giúp em

đi ăn cái gì a.”

Đang hưởng thụ Giang Tu Nhân giờ mới hiểu được chính mình bị chơi xỏ, anh ôm lấy Lâm Miểu, bước nhanh đi đến trước giường, sau đó đem Lâm

Miểu để qua trên giường, chính mình lập tức đè lên: “Tiểu yêu tinh, nắm

lửa đốt đã nghĩ chạy. Anh xem em hướng chỗ chạy? Anh tiêu diệt em. . . . . .”

Giang Tu Nhân sau khi lưỡng lự liền giải khai y phục của nàng, chăm

chú đặt ở trên thân thể mềm mại xích lõa trơn bóng. Lâm Miểu cảm thấy

một cái lửa nóng cứng rắn chống đỡ tại phía dưới, tựa hồ còn đang nhảy

lên, loại này Lâm Miểu cảm thấy rất kch thch. Giang Tu Nhân thương

tiếc v**t v* vú ngọc của nàng, Lâm Miểu ôm cổ Giang Tu Nhân, trong cái

miệng nhỏ nhắn vô ý thức nỉ non, cùng nhau đi lên muốn hôn hắn. Lâm Miểu như vậy cũng làm cho Giang Tu Nhân cảm thấy rất kch thch, anh gắt gao ôm thân thể Lâm Miểu, dùng sức một cái, thật sâu tiến nhập. . . . . .

Giang Tu Nhân thỏa mãn nhắm mắt lại, ‘ a ’ một tiếng: “Miểu Miểu, Miểu

Miểu của anh. . . . . .”

Lâm Miểu hai tay hai chân thoáng cái gắt gao bóp chặt anh, phát ra

một tiếng thét lên, mười ngón khi trên lưng anh cào ra vết máu, khuôn

mặt nhỏ nhắn trắng bệch, lông mày chau lại với nhau, hiển nhiên cự đại

của anh làm cho nàng đột nhiên thoáng cái không thích ứng được

với.”Ngoan. . . . . .” Anh vội vàng ngừng động tác, ôn nhu v**t v* Lâm

Miểu run rẩy dưới thân, hơn nửa ngày mới khiến cho nàng trầm tĩnh lại,

theo đó anh thử di động, Lâm Miểu lại nhẹ nhàng rn r nghênh đón, điều

này làm cho anh rất là cao hứng, lập tức tăng lớn độ mạnh yếu đánh thẳng vào. . . . . .

Giang Tu Nhân ôm Lâm Miểu đầy mặt xuân sắc đi ra Cao ốc Trường Giang

và Hoàng Hà, trên đường đi, tất cả công nhân viên đi qua đều hé miệng

cười khẽ, nhìn xem nhị công tử cùng tiểu thê tử của hắn. Lâm Miểu còn

không biết xảy ra chuyện gì, nàng mờ mịt hỏi Giang Tu Nhân: “Bọn họ như

thế nào đều biểu lộ này, có phải là trên mặt của em hay không có cái gì

bẩn gì đó nha?”

Giang Tu Nhân nghẹn cười trả lời: ” Nguyên nhân bởi vì khả năng rất

ít gặp lại em.” Giang Tu Nhân nghiêm trang làm cho Lâm Miểu bán tín bán

nghi, rồi lại không biết vấn đề ở đâu ra?

Buổi tối, Giang Nam tại ‘ Khúc Kính Thông U ’ mở tiệc chiêu đãi

Modena Nạp, người một nhà Giang gia còn có Lâm Trí cùng Hoàng Dĩnh đều ở bên nhau ăn cơm, bây giờ là đầu mùa xuân, chính lúc này ăn nấm rơm là

tuyệt nhất, thứ này hiện tại rất khó tìm rồi, cho nên giá cả rất cao.

Giang Tu Nhân bởi vậy cũng gọi mời nhạc phụ nhạc mẫu.

Lâm Miểu đối Quý Nhiên nói: “Mẹ, hôm nay lúc con từ tổng bộ đi ra,

bọn họ mỗi người đều đối với con cười. Có phải là con có nơi nào không

có làm thỏa đáng nha?”

Giang Tu Nhân ‘ phốc ’ , đem trà trong miệng đều phun tới. Nhìn thấy

biểu lộ của Giang Tu Nhân, ngoại trừ Lâm Miểu cùng tiểu Hổ, những người

khác đều rõ ràng. Hạng Nghê chỉ vào Giang Tu Nhân cười ha ha; Lâm Trí

cùng Hoàng Dĩnh dùng mười hai vạn phần đồng tình ánh mắt nhìn khuê nữ

ngốc của mình; Quý Nhiên trừng mắt liếc nhi tử đầu sỏ gây nên, nghẹn

cười nói: “Miểu Miểu ngốc, không có việc gì. Bọn họ là gặp lại con cùng A Nhân có cảm tình tốt như vậy, cao hứng.”

Ngoại trừ Lâm Miểu cùng tiểu Hổ, tất cả mọi người: “. . . . . . . . . . . . .” ( lời thuyết minh: thiên tài giải thích gia )

Modena Nạp biết rõ nơi này là tiểu nhi tử của Giang Nam vì chính mình xếp đặt, không chê trách được. Khi thời điểm hắn nhìn thấy Lâm Miểu,

cao hứng nói: “Tiểu thiên sứ, chúng ta lại gặp mặt.” Lâm Miểu cũng rất

cao hứng, nàng vươn tay cho Modena Nạp làm lễ hôn tay, không đếm xỉa

Giang Tu Nhân hơi nhíu lông mi, đối Modena Nạp nói: “Đây là chồng tôi

Giang Tu Nhân.” Cũng giới thiệu từng người nhà cho Modena Nạp.

Modena Nạp không nghĩ tới tất cả người nhà Giang Nam đều sẽ nói Anh

ngữ, Anh ngữ của Quý Nhiên làm cho Lâm Miểu lau mắt mà nhìn. Không nghĩ

tới Anh ngữ của Quý Nhiên rất thuần khiết, chỉ là bình thường ít dùng,

cho nên nói đứng dậy tương đối đông cứng. Nhưng đồng dạng là một giọng

âm Oxford tiêu chuẩn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.