Chương17: Cảm giác thật thoải mái

Đang lúc

Trần Diệu Thiên buồn lực nhìn cửa nhà tôi sắp đóng chặt, tôi cố gắng duy trì mặt ngoài nghiêm túc nhưng trong lòng lại cười trộm. Mới nghĩ đến

chuyện mẹ già biết được chuyện này chắc sẽ càng bực, chỉ sợ giống như

hận không thể ăn quân trên bàn mạt trượt, tôi lại sướng không chịu được.

Tôi hua hua móng vuốt cúi chào Trần Diệu Thiên, tiêu sái đi vào nhà sau đó đóng phịch cửa lại.

Quản nhiên,

lúc đêm mẹ già trở về bắt tôi kể lại mọi chuyện buổi chiều, bộ dạng của

mẹ già sau khi nghe xong thật giống bộ dạng của mấy diễn viên kịch đang

diễn vai bi kịch tình yêu. Mẹ già chỉ hận sao không dùng hết móng vuốt

mắng nhiếc tôi thật có tiết tấu “Cái tay này, cái tay này, con

rể tương lai là muốn đến ăn bữa cơm, thế mà tự nhiên lại chạy lên bàn

mạt trượt, cái tay này, cái tay này, đánh thua còn để con rể quý chạy

mất.”

Tôi nghiêm túc chặn lại mẹ già “Con nói mẹ già nghe, không phải trước kia mẹ rõ ràng là hận không thể lấy

chổi đuổi con đi hẹn hò với Lí Minh Ngôn sao, sao giờ này lại lải nhải

con rể Trần Diệu Thiên này nọ a?”

“Ôi, mẹ không phải vì con mà sốt ruột hay sao! Lí Minh Ngôn chẳng thấy động

tĩnh gì, mẹ đoán cậu ta chắc là con vịt chết muốn bay, mắt thấy con

thiên nga Trần Diệu Thiên kia, mẹ sao có thể không nhắc đến! Thiệt tình, con nếu không cố gắng một chút, cá ngon đều bị người ta câu đi rồi.” {hana: tại sao bà mẹ này hết nói vịt lại nói cá thế!!! chậc}

“Vậy nếu Lí Minh Ngôn quay lại hẹn con thì sao?”

“Thì cứ hẹn! Sách lực phổ biến của chúng ta là tát hết, tập trung vào trọng điểm.” Mẹ già cười mặt đầy mưu kế.

Tôi nhìn

cũng hơi hiểu, tôi so với mẹ thì thành thật hơn, cũng chuyên tâm hơn, ít nhất cho tới bây giờ, ngoại trừ Lí Minh Ngôn tôi cũng chưa từng nghĩ

đến một người đàn ông nào khác.

Càng khó đạt được càng muốn có được, càng đoán không được thì lại càng muốn đoán ra.

Tôi không

biết những câu này có phải là những lời để diễn tả về tâm trạng của tôi

hay không, Lí Minh Ngôn thì như gần như xa, Lí Minh Ngôn lúc nóng lúc

lạnh, Lí Minh Ngôn xa cách, những điều này đều tổn thương trái tim tôi,

đối với anh chính là không thể từ bỏ. {hana: quá cố chấp}

Nếu nói lòng dạ phụ nữ là đáy biển thâm sâu, vậy Lí Minh Ngôn kia chính là vũ trụ bao la huyền bí, tôi vĩnh viễn muốn lao vào.

Lần trước

anh cố ý đến sân bay đón tôi, tôi đã nghĩ đến anh muốn hẹn hò với tôi,

anh lại liên tiếp không có động tĩnh gì, khi tôi gần như hết hi vọng vào anh và muốn buông tay, anh lại đột nhiên đến tìm tôi, hơn nữa lại liên

tiếp oanh tạc điện thoại hai ba lần, khi tôi nghĩ anh đối với tôi cũng

có chút để ý thì anh lại nói tôi giống một cô bé, khi tôi nghĩ anh đối

xử với tôi giống một cô bé con thì anh đột nhiên lại nói chúng ta kết

hôn đi, vậy đấy….

Mà hôm ấy ở

đại sảnh nhà hàng nghe lời đối thoại của anh và Lưu Tuệ tôi xem như hoàn toàn biết được vị trí của bản thân trong lòng anh, tôi nghĩ đến anh và

Lưu Tuệ kia giống như tình yêu sét đánh đi, vậy mà tự nhiên anh lại hẹn

hò với tôi!

Đúng vậy, anh, hẹn, tôi!

Mà tôi cũng

thật không có khí phách chấp nhận lời hẹn, còn mừng như điên như khùng

nữa, biết rõ mình với người ta không có ý nghĩa, biết rõ người ta vẫn

còn nhiều cảm xúc với cô bạn giái trước!

Khi Lí Minh

Ngôn vẻ mặt anh tuấn ngồi đối diện với tôi, tôi lại càng thêm xấu hổ,

toàn bộ tế bào trong cơ thể đều ở trạng thái kích động! Khi anh giơ lên

nụ cười thanh tú nói với tôi “Cuối tuần này anh rảnh, chúng ta đi chơi xa một chuyến đi!” Thế giới của tôi chính thức bị pháo hoa oanh tạc, rất nhiều pháo hoa đầy

màu sắc rực rỡ sáng lạn, tôi nghĩ còn không muốn nghĩ đã gật đầu nói “Được được!”

Anh đột nhiên cười nói “Em vào Diệu Thiên quan hệ cũng không tệ đi.”

“Em làm gì mà cùng anh ta quan hệ không tồi, em cùng hắn một chút quan hệ cũng không có!” Trong lúc tôi đang hết mình giải thích thì Lí Minh Ngôn cười, từ chối cho ý kiến, tiếp tục hỏi “Chuyện nhà của em không phải cũng do cậu ta nói ra hay sao?” Tôi nhất thời cảm thấy xấu hổ, chỉ hận cái miệng mình vừa rồi nói quá nhanh mà không được sự cho phép của đại não, tôi vô cùng ngượng ngùng cúi gập đầu, thanh âm cũng thấp như tiếng ruồi bay “Đúng a, anh ta nói anh ta

sẽ giải quyết.” Một bên thì nhờ người ta giải quyết chuyện gia đình, một bên lại nói mình và người ta một chút quan hệ cũng không có, như vậy

kết hợp lại xem ra tôi chính là người đã đạt đến cảnh giới cao nhất của

sự vô sỉ. Quả nhiên, người ăn thịt miệng ngắn, xin người nhẹ tay, xin

người hụt hỏi a!

“Vậy là tốt rồi.” Lí Minh Ngôn hình như cũng không quan tâm lắm về việc tôi không phúc hậu, lộ cho tôi thấy vẻ mặt thật yên tâm.

Anh vẫn là

một thương nhân ăn mặc lịch sự sạch sẽ, tóc ngắn vừa phải, nhẹ nhàng rủ

xuống trán, màu da rám nắng cùng đồng tử sáng ngời sâu thẳm như không

nhìn thấy đáy, mà nụ cười của anh chính là vô cùng hoàn mĩ, tuấn tú suất khí, ôn hoà lễ độ, thâm trầm cơ trí, đây là anh.

Khi Lí Minh

Ngôn hạ tầm mắt xuống, hàng lông mi dài phủ xuống mắt, che đi tầm mắt

của anh giống như anh không dễ dàng để người ta thấy được nội tâm của

anh, tôi nhìn không ra, cũng không nhìn được, càng không thể đi vào.

Lí Minh Ngôn châm một điếu thuốc, nghiêng mặt hít vào một hơi, quay đầu lại tiếp tục cười nói “Anh cảm thấy được bản thân cũng coi là thông minh, em xem có đúng không?”

Tôi dùng sức gật đầu “Là vô cùng thông minh! Lớp trưởng đại nhân dung mạo xuất thần.”

Nụ cười của anh càng thêm sâu sắc, sau đó lập tức có một chút chua xót, anh nói “Nhưng anh không còn tự tin như trước.”

“Vì sao?” Tôi kinh ngạc hỏi.

Anh hút liền hai hơi thuốc sau đó mang nửa điếu còn lại ấn vào gạt tàn, thở dài, ngẩng đầu nhìn tôi, thản nhiên mỉm cười “khi có một vấn đề mà em dùng toàn bộ sức lực để cố gắng giải quyết mà không giải quyết được, thì sẽ biết được cái gì gọi là cảm giác thất bại.” Thần sắc kia phút chốc làm tôi cảm thấy khó chịu, tôi muốn nói gì đó an ủi

anh, nhưng lại sợ mình sẽ nói sai lại khiến lòng anh càng thêm buồn bực.

Tôi phát

hiện Lí Minh Ngôn giống như một hồ nước sâu không có đáy, mà đáy hồ kia

đang vùi lấp thứ gì tôi hoàn toàn không hay biết.

Đây là cảm giác gì, một cảm giác mới lạ, nhưng lại càng lúc càng muốn tiến thêm một bước.

Sau khi ăn

cơm xong, chúng tôi sóng đôi đi ra, tuy rằng trong lòng có rất nhiều

nghi hoặc, đói với anh cái gì cũng chưa hỏi, giống như anh muốn đưa tôi

ra ngoài chơi là có ý gì, giống như chuyện anh và Lưu Tuệ anh tính thế

nào, giống như muốn hỏi anh thấy tôi giống một cô bé vì sao lại muốn hẹn với tôi….. trong đầu tôi tràn ngập đủ mọi nghi vấn, lại không biết vì

cái gì mà đối với anh một điều cũng không dám hỏi.

Trên đường

về anh hỏi ý kiến tôi xem nên đi chơi ở đâu, cuối cùng chúng tôi quyết

định sẽ đi câu. Anh dặn dò tôi chuẩn bị một số thứ cần thiết, tôi liền

gật đầu, mừng rỡ giống như đã lâu mới được ra bắc. Du lịch a, hai người

đi di lịch, tình yêu tuyệt vời này cuối cùng cũng được bắt đầu và thăng

hoa a!

Về đến cửa

nhà tôi, tôi xuống xe đang định cúi chào anh, không nghĩ là anh cũng

xuống xe, đi đến trước mặt tôi, tôi nghi hoặc nhìn Lí Minh Ngôn bộ dạng

muốn nói gì đó nhưng lại thôi, anh đem ánh mắt di chuyển đi, tránh tầm

mắt của tôi nói “Chuyện giữa anh và Lưu Tuệ đã là chuyện quá khứ, hiện tại chỉ là bạn bè bình thường.” Ngữ điệu của anh thản nhiên như là đang trần thuật một sự kiện bình thường nào đấy.

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn với câu nói đầy tính kinh động lòng người, hàm ý sâu xa

của anh, anh đột nhiên bước đến phía trước, tay nhẹ nhàng kéo tôi lại,

hôn nhẹ lên trán tôi. Rất nhẹ rất nhẹ, thật khiến người ta nghĩ đây chỉ

là ảo giác trong nháy mắt.

Lí Minh Ngôn dúi vào tay tôi một món đồ gì đấy “Tặng cho em.” Tay anh xoa xoa khuôn mặt ngây ngô của tôi, ôn nhu nói “Cuối tuần gặp.” {Hana: mọi người còn ghét anh ấy không, ôn nhu quá… sweeet quá}

Sau đó anh

lái xe rời đi, bỏ lại tôi vẫn đang đứng ngốc tại chỗ, sau đó có một suy

nghĩ cứ lặp đi lặp lại trong tôi, rốt cuộc thì cái hôn vừa rồi có ý

nghĩa gì, cho đến khi trời tối đen và mẹ tôi trở về, thấy tôi đứng như

bị điểm huyệt giữa sân. Tôi cố gắng nhẹ nhàng xoay người mỉm cười nói

với mẹ già một câu rất sát phong cảnh, “Hư, con đang suy nghĩ chuyện rất quan trọng.”

“Nghĩ cái đầu con!” Mẹ già vỗ vỗ đầu tôi, mạnh mẽ lôi tôi vào nhà.

Lúc này đây

tôi mới như bước ra khỏi cơn mơ, bắt đầu nghiên cứu món quà Lí Minh Ngôn tặng tôi. Một chiếc hộp được bọc rất cẩn thận và xinh đẹp. Mẹ tôi cũng

theo tôi nhìn chằm chằm vào nó, vô cùng hứng thú đoán.

Mẹ nói “Không lẽ là nhẫn? Không lẽ cậu ta cầu hôn con?” Tôi trợn mắt liếc mẹ tôi một cái “Mẹ đã thấy cái nhẫn nào mà cần bỏ vào cái hộp lớn thế chưa?” mẹ tôi nói “Không lẽ là giấy tờ đất? Cái này dùng làm sính lễ a?” Tôi lần thứ hai trợn mắt nhìn mẹ già, “Mẹ đúng thật là không có tiền đồ, đừng có đứng đấy mà đoán mò được không?”

Mẹ già ném cho tôi cái nhìn xem thường, “Vậy con nói xem nó là cái gì?” Tôi hắc hắc cười ầm lên “Không biết!” Tôi còn không có ý tưởng gì luôn, tôi chính là quá mức hưng phấn a. Tôi ước gì tất cả mọi người đều tò mò xem món quà của tôi là gì.

Tôi liền

buồn bực thế nào, hiện tại cũng không phải là thời đi học a, nhớ đến đôi mắt trông mong của mấy bạn gái khi nhận được quà của các bạn nam, trong lòng không khỏi kêu lên một tiếng ghen tị, mỗi lần như thế tôi đơn giản là làm bộ không nhìn thấy.

Đoán nửa

ngày cũng không ra, tuy rằng cũng có học cổ động, tốt xấu gì mẹ gì cũng

có công sức trình diễn, tôi cuối cùng cũng cẩn thận nâng cái hộp lên,

sau đó chậm rãi mở ra, mẹ già đột nhiên liền chộp lấy món đồ, một bên

xem xét một bên ném cho ta ánh mắt khinh bỉ a.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.