Chương 11: Ngon thật mà vì nó do chú nấu

Anh xắn tay bắt đầu mở bếp. chỉ 10

phút sau cái bếp như trở thành bãi chiến trường trong khi đống đồ mà anh và nó

vừa chuẩn bị thì vẫn chưa món gì ra món gì cả. nó cũng định đứng dậy nấu nhưng

thôi phải quyết trả thù anh cái đã.

này

đổ mỡ vào trước hay cho trứng và mỡ vào cùng lúc- anh chẳng biết rán trứng ra

sao nên quay sang hỏi nó cách nấu

cho

mỡ vào trước đi, thế mà chú cũng hỏi cháu- nó cười tinh ma

xào

rau này phải cho cái gì vào không nhỉ- anh nhìn nồi rau xào đang õng nước như

luộc hỏi nó

cho

hạt nêm và mỡ vào thôi cũng được chứ sợ chú tự chế gia vị thì không thể nào ăn

được đâu- nó cười đùa

đừng

có coi thường tôi nhé- đã bị nó khích đểu anh quyết tâm đổ mắm muối và chứ

không dùng hạt nêm nữa.quyêt không để cho nó có cơ hội coi thường anh.

Xèo.

Á. – tiếng mỡ vừa vang lên thì anh cũng kêu theo. Trong lúc bỏ món thịt vào

chảo anh bị mỡ bắn vào tay

Chú

không sao chứ?- nó tỏ vẻ lo lắng. đã bảo là nấu ăn không dễ như chú ngồi làm

việc hàng ngày đâu mà- nó lại trêu trọc.

Đừng

coi thường nhau thế chứ- anh không quan tâm.

Nhìn thấy cái sự luýnh quýnh của anh

trong bếp nó vừ buồn cười vừ lo lắng. trong lòng nó lại vui bội phần vì có một

người không biết làm nhưng vẫn xông vào nấu cho nó ăn chỉ vì nó bảo đói, sự

quan tâm ấy thật ấm áp.

Sau gần một tiếng chiến đấu vã mồ hôi

cuối cùng anh cũng nấu được cho nó mấy món ăn.

chú

ơi, cái gì đây?- nó chỉ vào cái bát lõng bõng nước có vài thứ trăng xanh vàng

đỏ nổi phập phềnh

xào

thập cẩm đấy- anh thản nhiên

xào

thập cẩm mà nhiều nước vậy ạ? Món này xứng đáng trở thành món xào lạ nhất thế

giới đấy- nó cười tươi

tại

tôi muốn cho cô dễ ăn chứ- anh chống chế

còn

đây là gì ạ- nó chỉ vào đĩa đựng đầy những miếng chữ nhật đen đen hỏi

thịt

rán đấy- anh đáp

hơi

quá tay rồi đó chú.vừa nãy cháu bảo vặn nhỏ lửa thôi thì cứ tốc lửa lên?- nó

lên mặt

thôi,

cô có ăn không thì bảo- anh giục nó ăn để đỡ mất công nó lại chọc ngoáy nói xấu

mình.

ăn

chứ ạ. – nó nói. Dù nhìn mấy món anh nấu thật không tưởng nhưng anh đã cất công

loay hoay nấy cho nó thì tất nhiên nó phải ăn đáp lại sự nhiệt tình ấy chứ.

nó cầm đũa lên gắp thử một miếng

trứng rán- món ăn duy nhất nó nhận ra trên bàn ăn. Phải nói thế nào nhỉ, món ăn

nhìn hơi tệ nhưng mùi vị thì… quá tệ ấy chứ. vừa mãy đã bảo anh chỉ cần cho hạt

nêm vào tất cả các món thế nhưng chẳng hiểu sao món trứng này có cả vị mặn,

cay, ngọt, thật khó mà diễn tả được. nó vội vàng múc một thìa canh mong sao cái

vị lạ kia trôi đi thì nó lại phải nhăn mặt một lần nữa vì món được gọi là xào

thập cẩm này có vị kì quái không khác gì món trứng rán vừa nãy. Thấy những phản

ứng của nó anh tò mò hỏi

sao?

Có ngon không?- mặt anh hào hứng chờ đợi câu trả lời của nó.

Nhìn

vậy nhưng ăn cũng được lắm- nó cười trả lời như thật để không làm anh mất hứng

dù món nào cũng…

Thật

à? Thế còn món này- anh gắp món thịt rán vào cho nó

Mấy món kia nhìn ra được còn không

định được mùi vị huống chi móm này nó nhìn còn không biết là gì thì không biết

mùi vị ra sao nữa. nhưng hôm nay trot làm người tốt thì làm cho trót nó gắp lên

bỏ vào miệng. kì lạ là món này có hơi khét nhưng vị thì không kì lạ giống mấy

món vừa nãy

món

này ngon lắm- nó cười tươi vì không phải nếm vị lạ.

thật

hả?- anh vui vẻ. vậy thì ăn thôi- anh vui vẻ cầm đũa lên cùng ăn

đừng…-

nó chưa kịp ngăn thì anh đã gắp miếng trứng bỏ vào miệng

cái

gì thế này? Thế mà cô bảo là ngon – anh nhăn mặt vì vị của nó

ngon

thật mà- cô nhìn anh cười thật lòng

đừng ăn nữa, bụng dạ cô kén chọn ăn những thứ này vào thì tôi không biết được

hậu quả đâu- anh lo lắng từ nãy đến giờ nó đã ăn mấy thứ có mùi vị lạ này rồi.

không

sao đâu. Nó ngon thật mà- cô gắp miếng thịt lên ăn ngon lành.

Tại

sao cô lại nói dối- anh vừa cảm động nhưng cũng buồn hỏi nó

chú đã rất cố gắng nấu cho cháu nên nó có vị rất ngon- nó nhìn anh nói mà miệng

cười tươi.

Nghe anh nói thế anh cũng vui vui,

không ngờ nó mọi ngày hay cãi nhau với anh nhưng lại vì anh mà ăn những món mà

nó không thể chứng tỏ nó cũng rất thật tâm đấy chứ. anh vui vẻ cùng nó ăn bữa

tối hôm đó. Dù hôm đó món ăn không ngon nhưng hình như hai người lại ăn rất vui

vẻ và hạnh phúc.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.