Quyển 3 - Chương 43: Phiên Ngoại An Dương Chi Ca - Phần 7: ��� Lại
Edit: Tiêu Dao Tá»
â€� Tôi ở trong xe chá»� anh, anh Ä‘i má»™t mình Ä‘i.â€� Trữ Triêu Ca nói vá»›i An Dương bên ngoà i cá»a xe.
â€� Cáºu có thể yên tâm sao? Ä�ể tôi má»™t mình Ä‘i gặp cáºu ấy? Cáºu không sợ……â€� Hạ thấp ngưá»�i xuống, An Dương nói vá»›i ngưá»�i đằng sau cá»a kÃnh xe.
� Không sao cả, anh muốn là m gì thì cứ là m. Nhưng, sau đó tự mình nghĩ cách mà v�, tôi không định đến đón anh đâu.� Cũng chẳng nhìn ngư�i kia lấy một lần, Trữ Triêu Ca đem áo khoác ngoà i vứt ra đằng sau, nhắm mắt lại quay đi.
â€� Triêu Ca, vì cái gì tôi cà ng ngà y cà ng cảm thấy cáºu đáng yêu?â€� An Dương báºt cưá»�i má»™t tiếng. â€� Chá»� tôi, tôi rất nhanh sẽ trở vá»�.â€�
Nếu nói giữa cáºu và An Dương trong thá»�i gian nà y có biến hóa gì đó, thì chÃnh là bá»�n há»� đã không còn là quan hệ cấp trên cấp dưới nữa, mặc kệ quyết định việc gì, An Dương trước khi là m Ä‘á»�u nói cho cáºu biết, hoà n toà n không giống trước kia, lá»�i nói cá»§a An Dương chÃnh là mệnh lệnh, cáºu vốn không thể trái lại mệnh lệnh cá»§a anh.
……
â€� Nhược Triệt.â€� Nếu nói tâm tình vừa nãy giống như má»™t ngà y trá»�i trong nắng đẹp, thì bây giá»� lại âm u đầy mây Ä‘en. Ân Nhược Triệt vốn đã gầy hiện tại nhìn thấy không khá»�i có cảm giác cáºu sẽ bị gió thổi bay. Lúc nà y, anh không khá»�i cảm thán, trá»�i cao vì cái gì nhất định phải tra tấn bá»�n há»� đến váºy? Vì cái gì nhất định muốn bá»�n há»� phải tách ra?
â€� An Dương, tại sao lại đột nhiên đến váºy?â€� Nụ cưá»�i cá»§a cáºu cÅ©ng không còn giống trước đây, lúc nà o cÅ©ng như mang theo ánh mặt trá»�i, vô cùng sáng lạng.
â€� Cáºu có biết hôm nay là ngà y gì không?â€� An Dương cẩn tháºn há»�i, hôm nay là ngà y Lạc DÄ© Mạt kết hôn.
â€� Không biết a, nhưng nhìn anh ăn mặc trang trá»�ng như váºy, chắc không phải anh muốn ra nước ngoà i luôn không vá»� nữa chứ?â€� Gãi gãi đầu, đây là điá»�u duy nhất cáºu có thể nghÄ© ra.
â€� Ä�ương nhiên không phải.â€� An Dương cưá»�i lắc đầu, xem ra, cáºu ấy vẫn không biết gì cả, có lẽ như váºy là tốt nhất.â€� Nhược Triệt, cáºu tháºt sá»± không biết hôm nay là ngà y gì sao?â€�
� �ừng rà o trước đón sau nữa, nói cho tôi biết đi.�
â€� Hôm nay, ta nghÄ© là ngà y cá»§a cáºu đấy.â€� Tiếng cưá»�i sang sảng cá»§a An Dương chỉ đổi lại má»™t cái xem thưá»�ng cá»§a cáºu.
â€� Ä�úng là má»™t ngà y may mắn a.â€� Âm thanh không há»� tức giáºn nói, cáºu chẳng còn tâm tình mà cùng ngưá»�i ta nói giỡn nữa.
â€� Nhược Triệt.â€� Thu lại nụ cưá»�i, An Dương Ä‘i đến bên cạnh cáºu, nhẹ nhà ng xoa lên hai má gầy yếu cá»§a cáºu.â€� Cáºu tháºt sá»± sống tốt chứ?â€�
Quay đầu rá»�i Ä‘i đôi tay cá»§a An Dương, Ân Nhược Triệt tá»±a lưng và o tưá»�ng.â€� Ngà y xuân rất nhanh sẽ trôi qua thôi, An Dương, tôi thá»±c sá»± hy vá»�ng anh có thể tìm được má»™t ngưá»�i chỉ thuá»™c vá»� anh, nghÄ© lại má»›i thấy, kì tháºt ngưá»�i Ä‘au khổ nhất là anh má»›i đúng.â€�
â€� Ä�ồ ngốc, đừng có mà dạy khôn ngưá»�i khác.â€� Dù sao, ngưá»�i trước mắt cÅ©ng từng là ngưá»�i mà anh đã từng Ä‘em lòng ái má»™, nhưng nhìn bá»™ dáng cá»§a cáºu bây giá»�, ngoại trừ nói tháºt, anh tháºt sá»± không còn biện pháp nà o.
� An Dương, nói cho tôi biết, hôm nay anh vì cái gì mà lại đến đây?�
â€� Không có gì, đã sá»›m biết không thể lừa được cáºu……â€�
……
Trên đư�ng trở v�, An Dương một câu cũng chưa nói.
1 gi� sáng, b�n h� rốt cục trở v� nhà An Dương.
Theo thói quen, An Dương vừa và o cá»a liá»�n cởi luôn tây trang đắt tiá»�n vứt trên mặt đất, cởi hết cúc hai bên cổ tay, ná»›i lá»�ng cà vạt trên cổ, ngồi phịch xuống sô pha.
â€� Tại sao ngà y nà o tôi cÅ©ng phải giúp anh nhặt quần áo váºy? Tôi cÅ©ng không phải bảo mẫu cá»§a anh.â€� Vừa oán thán, vừa Ä‘em quần áo xoắn và o nhau cẩu thả cá»§a anh giÅ© ra rồi đặt xuống cẩn tháºn.
â€� CÆ¡m tối cÅ©ng chưa ăn, cáºu có đói không?â€� Vá»� đến nhà , ngoại trừ cảm giác thoải mái thì chÃnh là đói, An Dương xoa xoa bụng, há»�i Trữ Triêu Ca.
Trợn mắt nhìn ngưá»�i kia, rốt cục vẫn nháºn mệnh chạy đến phòng bếp úp má»™t bát mì rồi đặt trước mặt An Dương.â€� Trong nhà anh lâu rồi chẳng có tà đồ ăn nà o cả, đối phó ăn mấy cái nà y váºy. Bằng không ngà y mai tôi Ä‘i mấy thứ cho và o tá»§ lạnh phòng váºy.â€�
Tuy mì ăn liá»�n quả tháºt rất khó ăn, nhưng vẫn miá»…n cưỡng có thể hạ bá»›t cÆ¡n đói, Ä‘em cái bát kéo đến trước mặt mình, An Dương nhấc lên lông mi há»�i: â€� Cáºu vá»›i tôi chẳng ai biết nấu ăn cả, cáºu có mua đồ ăn thì có tác dụng gì?â€�
Không muốn nói chuyện nữa, Trữ Triêu Ca im lặng kéo phần của mình đến trước mặt, ăn.
Tuy rằng mì ăn li�n no chẳng được bao lâu, nhưng cũng có thể cầm cự được đến sáng mai.
Nuốt và o miếng mì cuối cùng, Trữ Triêu Ca cầm lấy quần áo trên sô pha nói với An Dương: � Tôi mặc kệ anh, anh tự mình thu d�n rồi đi ngủ đi, tôi phải v�.�
â€� Từ từ!â€� Vá»™i và ng nhấc ngưá»�i lên, An Dương kéo lại cái ngưá»�i sắp ra khá»�i cá»a kia.â€� Triêu Ca, đêm nay đừng Ä‘i, ở lại vá»›i tôi.â€�
Tháºt mạnh mà hÃt má»™t hÆ¡i, bá»�n há»� cÅ©ng không còn là trẻ con nữa, cáºu Trữ Triêu Ca đương nhiên biết An Dương nói váºy là có ý gì. Trong nhà An Dương cÅ©ng có phòng riêng cho cáºu, má»—i lần là m việc quá muá»™n An Dương cÅ©ng nói cáºu ở lại, nhưng là , lần nà y không giống, cáºu biết, nếu cáºu ở lại thì sẽ phát sinh cái gì……
�ối diện với đôi mắt thâm thúy kia của An Dương, không h� chân chừ, Trữ Triêu Ca chỉ nói đơn giản một chữ: � �ược.�
===========
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
