Quyển 3 - Chương 43: Phiên Ngoại An Dương Chi Ca - Phần 7: ��� Lại

Edit: Tiêu Dao Tử

� Tôi ở trong xe ch� anh, anh đi một mình đi.� Trữ Triêu Ca nói với An Dương bên ngoà i cửa xe.

� Cậu có thể yên tâm sao? �ể tôi một mình đi gặp cậu ấy? Cậu không sợ……� Hạ thấp ngư�i xuống, An Dương nói với ngư�i đằng sau cửa kính xe.

� Không sao cả, anh muốn là m gì thì cứ là m. Nhưng, sau đó tự mình nghĩ cách mà v�, tôi không định đến đón anh đâu.� Cũng chẳng nhìn ngư�i kia lấy một lần, Trữ Triêu Ca đem áo khoác ngoà i vứt ra đằng sau, nhắm mắt lại quay đi.

� Triêu Ca, vì cái gì tôi cà ng ngà y cà ng cảm thấy cậu đáng yêu?� An Dương bật cư�i một tiếng. � Ch� tôi, tôi rất nhanh sẽ trở v�.�

Nếu nói giữa cậu và An Dương trong th�i gian nà y có biến hóa gì đó, thì chính là b�n h� đã không còn là quan hệ cấp trên cấp dưới nữa, mặc kệ quyết định việc gì, An Dương trước khi là m đ�u nói cho cậu biết, hoà n toà n không giống trước kia, l�i nói của An Dương chính là mệnh lệnh, cậu vốn không thể trái lại mệnh lệnh của anh.

……

� Nhược Triệt.� Nếu nói tâm tình vừa nãy giống như một ngà y tr�i trong nắng đẹp, thì bây gi� lại âm u đầy mây đen. Ân Nhược Triệt vốn đã gầy hiện tại nhìn thấy không kh�i có cảm giác cậu sẽ bị gió thổi bay. Lúc nà y, anh không kh�i cảm thán, tr�i cao vì cái gì nhất định phải tra tấn b�n h� đến vậy? Vì cái gì nhất định muốn b�n h� phải tách ra?

� An Dương, tại sao lại đột nhiên đến vậy?� Nụ cư�i của cậu cũng không còn giống trước đây, lúc nà o cũng như mang theo ánh mặt tr�i, vô cùng sáng lạng.

� Cậu có biết hôm nay là ngà y gì không?� An Dương cẩn thận h�i, hôm nay là ngà y Lạc Dĩ Mạt kết hôn.

� Không biết a, nhưng nhìn anh ăn mặc trang tr�ng như vậy, chắc không phải anh muốn ra nước ngoà i luôn không v� nữa chứ?� Gãi gãi đầu, đây là đi�u duy nhất cậu có thể nghĩ ra.

� �ương nhiên không phải.� An Dương cư�i lắc đầu, xem ra, cậu ấy vẫn không biết gì cả, có lẽ như vậy là tốt nhất.� Nhược Triệt, cậu thật sự không biết hôm nay là ngà y gì sao?�

� �ừng rà o trước đón sau nữa, nói cho tôi biết đi.�

� Hôm nay, ta nghĩ là ngà y của cậu đấy.� Tiếng cư�i sang sảng của An Dương chỉ đổi lại một cái xem thư�ng của cậu.

� �úng là một ngà y may mắn a.� Âm thanh không h� tức giận nói, cậu chẳng còn tâm tình mà cùng ngư�i ta nói giỡn nữa.

� Nhược Triệt.� Thu lại nụ cư�i, An Dương đi đến bên cạnh cậu, nhẹ nhà ng xoa lên hai má gầy yếu của cậu.� Cậu thật sự sống tốt chứ?�

Quay đầu r�i đi đôi tay của An Dương, Ân Nhược Triệt tựa lưng và o tư�ng.� Ngà y xuân rất nhanh sẽ trôi qua thôi, An Dương, tôi thực sự hy v�ng anh có thể tìm được một ngư�i chỉ thuộc v� anh, nghĩ lại mới thấy, kì thật ngư�i đau khổ nhất là anh mới đúng.�

� �ồ ngốc, đừng có mà dạy khôn ngư�i khác.� Dù sao, ngư�i trước mắt cũng từng là ngư�i mà anh đã từng đem lòng ái mộ, nhưng nhìn bộ dáng của cậu bây gi�, ngoại trừ nói thật, anh thật sự không còn biện pháp nà o.

� An Dương, nói cho tôi biết, hôm nay anh vì cái gì mà lại đến đây?�

� Không có gì, đã sớm biết không thể lừa được cậu……�

……

Trên đư�ng trở v�, An Dương một câu cũng chưa nói.

1 gi� sáng, b�n h� rốt cục trở v� nhà An Dương.

Theo thói quen, An Dương vừa và o cửa li�n cởi luôn tây trang đắt ti�n vứt trên mặt đất, cởi hết cúc hai bên cổ tay, nới l�ng cà vạt trên cổ, ngồi phịch xuống sô pha.

� Tại sao ngà y nà o tôi cũng phải giúp anh nhặt quần áo vậy? Tôi cũng không phải bảo mẫu của anh.� Vừa oán thán, vừa đem quần áo xoắn và o nhau cẩu thả của anh giũ ra rồi đặt xuống cẩn thận.

� Cơm tối cũng chưa ăn, cậu có đói không?� V� đến nhà , ngoại trừ cảm giác thoải mái thì chính là đói, An Dương xoa xoa bụng, h�i Trữ Triêu Ca.

Trợn mắt nhìn ngư�i kia, rốt cục vẫn nhận mệnh chạy đến phòng bếp úp một bát mì rồi đặt trước mặt An Dương.� Trong nhà anh lâu rồi chẳng có tí đồ ăn nà o cả, đối phó ăn mấy cái nà y vậy. Bằng không ngà y mai tôi đi mấy thứ cho và o tủ lạnh phòng vậy.�

Tuy mì ăn li�n quả thật rất khó ăn, nhưng vẫn miễn cưỡng có thể hạ bớt cơn đói, đem cái bát kéo đến trước mặt mình, An Dương nhấc lên lông mi h�i: � Cậu với tôi chẳng ai biết nấu ăn cả, cậu có mua đồ ăn thì có tác dụng gì?�

Không muốn nói chuyện nữa, Trữ Triêu Ca im lặng kéo phần của mình đến trước mặt, ăn.

Tuy rằng mì ăn li�n no chẳng được bao lâu, nhưng cũng có thể cầm cự được đến sáng mai.

Nuốt và o miếng mì cuối cùng, Trữ Triêu Ca cầm lấy quần áo trên sô pha nói với An Dương: � Tôi mặc kệ anh, anh tự mình thu d�n rồi đi ngủ đi, tôi phải v�.�

� Từ từ!� Vội và ng nhấc ngư�i lên, An Dương kéo lại cái ngư�i sắp ra kh�i cửa kia.� Triêu Ca, đêm nay đừng đi, ở lại với tôi.�

Thật mạnh mà hít một hơi, b�n h� cũng không còn là trẻ con nữa, cậu Trữ Triêu Ca đương nhiên biết An Dương nói vậy là có ý gì. Trong nhà An Dương cũng có phòng riêng cho cậu, mỗi lần là m việc quá muộn An Dương cũng nói cậu ở lại, nhưng là , lần nà y không giống, cậu biết, nếu cậu ở lại thì sẽ phát sinh cái gì……

�ối diện với đôi mắt thâm thúy kia của An Dương, không h� chân chừ, Trữ Triêu Ca chỉ nói đơn giản một chữ: � �ược.�

===========

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.