Chương 54: Đáng sợ trảo gian sôi nổi

Gần đây, đại thần Ai

Cập ngay cả đi đường cũng phải co đầu rút cổ. Không hiểu tại sao, gần

10 phu nhân đại thần đã bị nhóm dân trảo gian ngay tại hiện trường. Vừa

mới bắt đầu, nhóm dân Ai Cập còn có chút sợ hãi rụt rè. Dù sao người đầu tiên gặp chuyện không may chính là phu nhân tể tướng Imhotep. Nghe nói, sau khi phu nhân Hastuts té xỉu tại chỗ, người hầu nhà Imhotep vội vàng xông tới nâng trở về. Vài ngày sau, phu nhân Hastuts còn chưa đi khỏi

phủ tể tướng. Theo tin đồn, sau khi phu nhân Hastuts bị khiêng về nhà,

ngày nào cũng lấy lệ rửa mặt. Tể tướng Imhotep nổi cơn giận rất lớn, chỉ trích Hastuts đã làm hắn mất mặt. Cụ thể thế nào những người hầu cũng

không biết. Chỉ là ngẫu nhiên nghe được trong phòng tể tướng Imhotep

truyền ra vài tiếng kêu thảm thiết.

Sau lại phát hiện càng nhiều

phu nhân đại thần cũng đang yêu đương vụng trộm, gần nơi họ vụng trộm

luôn có một tờ giấy, mặt trên viết rất ngắn gọn “Thời gian XX, địa điểm

XX, phu nhân XX cùng người XX đang yêu đương vụng trộm”. Ban đầu chỉ có

vài người đến chỗ người ta ước hẹn nhìn lén, vốn chỉ định thỏa mãn lòng

hiếu kỳ. Nào biết, những kẻ yêu đương vụng trộm luôn bị các loại lý do

ngoài ý muốn, đuổi ra đi. Quần áo không chỉnh, tóc xoã tung, vừa thấy là biết đã cái làm gì. Sau đó, sự hứng thú của mọi người đều bị điểm bạo.

Sau đó, chỉ cần một người nhặt được tờ giấy đó, thì lập tức cả thành Tebe

sẽ biết cả. Mấy trăm hội dân toàn quốc tiến đến Tebe tham quan, so với

xem kịch còn nghiền hơn. Mấy sự kiện trảo gian phát sinh rất khéo, đều

xảy ra sau khi phu nhân Hastuts gặp chuyện không may. Thành Tebe ngày

hôm sau HAPPY kinh người, gặp người liền hỏi, “hôm nay ngươi thấy được

phu nhân XX không có?”, “Ngươi có thấy vài cái phu nhân đại thần?” hay

“Ai nha, vừa rồi, lại có một phu nhân bị trảo gian phải không?”, “Cái

gì, lại trảo gian được một người? Đi! Chúng ta chạy nhanh đi xem!”

Chỉ một lúc, cao trào trảo gian ở Ai Cập trở nên sôi nổi. Từ ngày thứ ba

bắt đầu, tuy trên đường người ta nói những là thứ chỉ điểm phu nhân XX

đại thần yêu đương vụng trộm chỉ đều là lời đồn. Nhưng, nhóm dân Ai Cập

lại không lo lắng, mọi người đều vui vẻ. Trên đường cái, một đám người

trong chốc lát chạy đằng này, trong chốc lát lại chạy hướng kia. Thường

thường còn có người hô lớn: “Nhanh chút! Bên kia lại có một đôi!.” Cuối cùng, thành Tebe phải dùng quân đội, mới bình ổn trận náo động này.

Có cơ hội nhìn thấy những chuyện xấu của các đại thần cao cao tại thượng,

đây là chuyện bao nhiêu năm mới phát sinh một hồi a! Dân thường toàn bộ

mừng rỡ. Hai ngày này chuyện yêu đương vụng trộm mọc lên như nấm, một

lúc toát ra nhiều vụ. Liền tính bản thân cũng không có gì tốt, nhưng xem náo nhiệt ai cũng thích. Cừu phú, cừu quan là tâm tính bình thường của

con người. Mọi người đều nghĩ thầm trong lòng, lần này không biết là

loại người nào “nổi danh”, chỉnh các đại thần mặt xám mày tro, thật sự

khiến nhân tâm đại khoái a.

Menfuisu mấy ngày nay không thể vào

triều. Mỗi ngày, luôn có một loạt đại thần quỳ gối khóc kể với hắn,

thỉnh cầu bắt thủ phạm đứng sau màn. Đối với mấy chuyện của đám phu nhân đại thần, Menfuisu sớm đã nghe thấy. Ngay cả Imhotep đều ủ rũ, một bộ

có khổ mà nói không nên lời. Đều nói quan giỏi khó quản việc nhà, mấy

chuyện kiểu đó, hắn làm sao có thể giải quyết được. Huống chi, chính

Menfuisu hắn đây đều phiền đến muốn giật tóc. Vừa mới cùng Kafura béo

kia thân cận một chút, còn chưa đạt kết quả gì, chỉ mới cùng nàng ở

trong thần điện một buổi tối, Carol liền nhảy sông. Sớm biết thế, hắn

đã gạo nấu thành cơm, đem chuyện thành sự thật, nếu không cũng sẽ không

oan uổng như vậy.

Nhìn Kafura không e lệ chút nào cả ngày dán lấy hắn, Menfuisu càng nhìn càng phiền. Đi Babylon, tỷ tỷ lại chạy đến

Hitaito, vợ thì chạy về nhà mẹ đẻ. Còn thừa lại cái nữ nhân xấu như

vậy, muốn bao nhiêu ngán liền có bấy nhiêu ngán. Tiểu quốc Li-bi kia,

luận thực lực và phồn hoa so với Ai Cập căn bản không bằng một góc.

Nhưng làm gì có quốc vương nào không hy vọng nữ nhân hậu cung càng ngày

càng nhiều? Nhìn nàng cứ áp cả người vào hắn, hắn vốn miễn cưỡng nhận.

Lại sợ Carol không chấp nhận được, liền nương chuyện thần điện thử một

chút. Giờ thì tốt lắm, kết quả là Carol trực tiếp bỏ chạy.

Menfuisu hung hăng đổ cơn giận vào Nafutera. Nữ nhân này, bình thường hắn ban

thưởng vàng bạc bảo vật cho nàng, nhưng nàng lại không chăm sóc trấn an

Carol, dám để Carol nhảy sông Nile. Liền ngay cả đại thần quan Tahak

cũng bị Menfuisu giận chó đánh mèo một phen. Đều là hắn nói ra chuyện

bản thân muốn nạp nhị vương phi. Tuy rằng Tahak chỉ theo ý chỉ của bản

thân mà làm việc, nhưng không phải là đã làm không tốt? Nên phạt!

Vẻ lo lắng trong mắt Menfuisu càng ngày càng nhiều, Babylon, quả nhiên là mầm tai họa của Ai Cập. Vô luận là trong quân sự hay là tai nạn mà

Ragashu mấy ngày nay mang đến. Khởi binh chinh chiến Babylon là việc

phải làm.

——— —————— Phân cách tuyến “Hưng tai nhạc họa” ——— ——————

Nghe nói Ai Cập gần đây rất sôi nổi với phong trào “trảo gian”, ta cũng thật kinh ngạc. Ngươi nói xem, mọi người thế nào lại thích xem náo nhiệt

như vậy? Nguyên tưởng rằng, tụ tập xem diễn việc người Trung Quốc thích

làm nhất, không nghĩ tới những người da đen cũng thích vây quanh một

vòng tròn, xem gièm pha trong nhà người khác. Bất quá, hiệu quả lại rất

tốt. Ta có thể tưởng tượng bộ mặt đen lại của Imhotep cùng với mấy đại

thần trong triều, trong lòng khoái ý vô cùng. Nghe nói, thành Tebe gần

đây trị an vô cùng hỗn loạn. Mọi người giống như điên cuồng lên, gần như lúc nào cũng thấy tụ tập một chỗ gần một ngôi nhà nào đó, rồi lại giải

tán khi chuyện trảo gian kết thúc.

Binh lính thành Tebe gần đây

cũng vội đến điên rồi. Ban đầu là khuyên giải, sau lại biến thành vũ lực xua đuổi. Các binh lính đều không thể giải quyết được nhiều dân chúng

như vậy, giải quyết không xong hành vi đồng loạt đi giúp vui. Không rõ

chính là, đôi khi số lượng binh lính thiếu, lại hay bị người dân dùng

đầu, mông, chân cuồng tấu. Cho nên mỗi lần đều phải mang theo mấy trăm

người đi bình loạn.

Nghe tình báo Hacan và Saturan mang về, 11

danh đội đặc chủng dùng các loại biện pháp đuổi người từ trong phòng

ra. Sau lại gặp phải vài người khôn khéo, chết sống ở trong phòng không

chịu đi ra. Nhóm dân nóng tính trực tiếp đá văng cửa, ngay cả cửa sổ

cũng phá. Mỗ phu nhân cùng với tình nhân bị những người đi xem náo nhiệt đập ngã một mảng tường lớn. Bên trong, nam nữ bị những đôi mắt lóe ra

sự tò mò làm cho sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm, muốn khóc cũng khóc

không được.

Nghe nói trong triều còn có vài gian phu. Cái này

thật náo nhiệt a. Đội đặc chủng chỉ cần làm chút nhiễu loạn, khiến

những tôi tớ trở tay không kịp để cho nhóm dân thoải mái “bát quái”.

Một người đối phó với mấy chục người, dù lợi hại đến đâu cũng đánh không thắng. Nghe nói còn có vài tôi tớ bị nhóm dân dẫm đạp đến mức trọng

thương. Lúc này, y quán cũng vô cùng vội vã. Tất cả đều là những người

bát quái cùng tôi tớ chiếm chỗ. Người mừng chỉ có mấy bác sĩ, tạ thần

bái phật, cảm tạ năm nay là năm bội thu.

Sau lại, những người

dân điên cuồng đó khiến cho cả những nam nữ bình thường thân thiết cũng

phải yêu đương vụng trộm. Mọi người đối với quan hệ giữa nam và nữ cũng

trở nên mẫn cảm vô cùng. Lại sau, từ khi bắt đầu xem náo nhiệt, liền

xuất hiện những hình phạt do thần điện đề ra đối với những nam nữ yêu

đương vụng trộm đó. Tin tức từ mọi người truyền đến, 80% đôi là bị oan

uổng. Cố tình không khí Ai Cập lại càng ngày càng sôi nổi, tuy trên

đường cái mấy chuyện bắt kẻ thông dâm sôi nổi không giảm, nhưng vẫn có

người nhịn không được bị tuyến thượng thận kch thch thúc dục, luôn cho rằng bản thân sẽ không gặp phải chuyện không hay ho như vậy. Kết quả,

chẳng những bị kẻ nào đó cố ý hãm hại, còn bị đưa vào thần điện, nam thì thường thường bị đánh mấy đấm, mông bị trúng mấy đá, nữ thì cơ hồ bị

mọi người ném muối. Mọi người đều khóc không ra nước mắt. Hai ba ngày

sau, rốt cuộc không ai dám tùy tiện hẹn hò. Mọi người không dám lại ôm

tâm lý muốn may mắn. Sau lưng luôn tai vách mạch rừng, cứ cảm thấy đều

có một đôi ánh mắt cứ nhìn chằm chằm không biết từ đâu tới.

Bất

quá các đại thần cũng thật thông minh. Một lúc đắc tội nhiều người như

vậy, hơn nữa đều có thế lực,là ngốc tử cũng nhận ra không thích hợp,

huống chi là tên gian trá lão sơn dương Imhotep. Vì thế, thành Tebe liền bị giới nghiêm. Rất nhiều dân thường xem náo nhiệt vô tội bị lọt vào

ấu đả, thậm chí là bị giết hại. Tại hoàn cảnh huyết tinh này, thành Tebe trảo gian sôi nổi mới hạ nhiệt. Đội đặc chủng may mắn thông minh, chỉ

hai ngày sau khi các đại thần ra lệnh, đã lặng lẽ xóa dấu vết và lui

quân. Các đại thần tuy lửa giận tận trời, muốn bắt kẻ chủ mưu, nhưng

thất bại, chúng ta bên này đầu tiên lập mưu rõ ràng sau đó mới hành

động, lưu lại cái đuôi cực nhỏ.

Menfuisu tức giận vì bị mấy phu

nhân làm loạn, các đại thần kêu phiền, liền đem đổ lửa giận lên Babylon, lập tức liền chỉnh binh xuất phát. Nghe nói lần này, Ai Cập tập kết 50 vạn binh mã. Ta hiểu, Menfuisu muốn đánh lén Babylon. Sau khi Babylon

trải qua đại loạn lần trước, đã rất suy nhược. Chẳng những trong thành,

các phòng ở bị thiêu hơn một nửa, còn đánh một trận đánh với Atsiria.

Thừa dịp khi bọn họ yếu nhất mà tiến hành công kích, đương nhiên có thể

chiếm được lợi thế. Menfuisu dẫn đầu chỉ mới tập kích bất ngờ, liền đã

khiến tâm nhân Babylon trên dưới khủng hoảng. Xem ra, Menfuisu không

nghĩ muốn hoàn toàn công chiếm Babylon, chỉ cần làm bọn họ vô lực đến

quấy rầy Ai Cập là được. Chiếu tình huống trước mắt mà xem, một đoạn

thời gian sau, quân đội Ai Cập sẽ khải hoàn trở về triều.

Cầm tờ

giấy nhỏ, ta chậm rãi đưa vào ngọn đèn để thiêu hủy. Việc này, ta tạm

thời không muốn nói chp Izumin. Dù hận Ai Cập, nhưng ta vẫn là nữ hoàng

Ai Cập. Izumin là người thừa kế của Hitaito. Khi hôn sự của chúng ta

còn chưa định, ta không thể nói với hắn nhiều. Không, ta buông xuống hai tròng mắt, lắc đầu, cho dù về sau ta gả cho hắn, cũng không thể nói với hắn những chuyện này. Việc xấu trong nhà không nên để nhiều người biết, nếu hắn cứ ôm cảnh giác cũng tốt, ta không nghĩ khi ta sinh thời, phải

nhìn thấy Izumin khởi binh tấn công Ai Cập.

Rèm cửa lều trại xốc lên, Izumin đi đến. Hắn kéo xuống mũ che, bưng một đĩa mứt táo đi tới.

“Đây là đặc sản nơi này của chúng ta, cũng là món nàng thích ăn nhất” Izumin cầm vài quả táo đưa vào miệng ta.”Gần đây, nàng luôn ăn không no ngủ

không, khuôn mặt đều gầy đi không ít.”

Ta liếc một cái mứt táo,

mắt liền sáng ngời, xông lên ăn bất diệc nhạc hồ.”Đúng vậy! Phải gặp phụ vương và mẫu hậu của ngươi, ta khẩn trương a!” Cố ý nhấn mạnh hai chữ

“Phụ vương”, ta xấu xa nhìn hắn. Nếu có thể, ta thực không nghĩ muốn gặp cha hắn. Chỉ nghĩ đến cha hắn từng lộ ra bộ dáng tham nhỏ nước miếng

nhìn ta, ta liền nghĩ đến một từ rất đáng khinh: “Cha chồng bái bụi”!

Cha chồng cùng nàng dâu bị bốn chữ nàyhình dung quả thực là không ra làm sao. Nếu hắn giống Izumin, là một nam nhân có khí chất phong độ trung

niên, có lẽ ta còn có chút hứng thú. Chỉ nhàn thấy bộ dáng của hắn, ta

thật có chút ghê tởm. Không biết râu hắn mỗi ngày có rửa hay không, cảm

thấy nó rất bẩn.

Izumin mỗi lần nghe ta nói như vậy, trên mặt

luôn lộ ra một tia xấu hổ. Ta ngầm hiểu, cũng không nhiều lời. Nam nhân

a! Vẫn nên cấp chút mặt mũi, chỉ vui đùa chút thôi, nhất định không thể

để hắn mất mặt. Hơn nữa là vui đùa kiểu này, cũng không thể vui đùa

nhiều. Vạn nhất làm Izumin nổi giận, chắc chắn ta sẽ mất nhiều hơn được.

“Khi nào thì sẽ tới Hitaito?” Ta chuyển đề tài.

“Chiều ngày mai. Buổi tối chúng ta sẽ tham gia một yến hội, nàng nên chuẩn bị

một chút.” Izumin bàn tay to kéo ôm ta vào trong lòng. Ta liếc trừng

mắt nhìn hắn, gần đây, hắn rất thích ôm ta như ôm trẻ con. Mặc dù càng

gần Hitaito, nhiệt độ không khí càng thấp. Ta vốn sợ lạnh cũng thích ở

trong lòng hắn. Nhưng không có nghĩa là ta không cảm giác được sự khát

vọng của hắn.

Gần đây, luôn cảm giác được thân thể hắn phát ra

nhiệt độ, ngẫu nhiên xuyên thấu qua quần áo, còn có thể trực tiếp cảm

nhận được dc vng của hắn. Trong ánh mắt hắn, không chút nào giấu diếm

khát vọng đối ta. Mỗi lần, mặt ta đều đỏ như mông khỉ. Kiếp trước hay

kiếp này, ta luôn luôn là thân băng thanh ngọc khiết. Trước kia không có cơ hội, phải làm trạch nữ luôn có chút u oán, nhưng khoái hoạt. Kiếp

này từ nhỏ bị bồi dưỡng làm nữ vương, nhận giáo dục cung đình, ta chỉ có thể tiếp xúc với nam nhân duy nhất là Menfuisu.

Ta biết Menfuisu từ nhỏ đã xoá bỏ lệnh cấm, dù sao hắn là Pha-ra-ông tương lai, làm sao

có thể luôn giống ta, duy trì thân trong sạch. Về phần Izumin, ta nhàn

nhạt liếc hắn một cái. Phỏng chừng hắn cũng vậy. Làm gì có vị hoàng tử

nào luôn giữ được thân xử nam trước khi thành hôn.

Cẩn thận kéo

ra khoảng cách nhất định, vẫn là không nên khiêu khích dc vng của hắn. Ta thuận tay cũng đưa hai cái mứt táo cho Izumin.”Ngươi có nên nói với

ta chuyện Mira?” Hừ, ta không nhắc đến, ngươi cũng đừng nghĩ giả bộ hồ

đồ.

Izumin quả nhiên bị ta làm cho ứng phó không nổi. Trầm mặc

trong chốc lát, Izumin chậm rãi cười, khóe miệng gương mặt đều ngập ngọt ngào.”Asisu, nàng đang ghen?”

Vô nghĩa! Ta miễn cưỡng nhắc nhở: “Phiền toái ngươi không nên nói sang chuyện khác.”

“Mira sao, ta luôn luôn coi nàng là muội muội. Mẫu hậu tuy rằng rất thích

nàng, nhưng ta cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới muốn kết hôn với

nàng.” Izumin ít ỏi vài câu liền nói xong.

Ta khó chịu, lập tức đứng dậy: “Ngươi không nghĩ cưới nàng, không có nghĩa là mẫu hậu ngươi

sẽ không bức ngươi cưới nàng.” Nhăn lại cái mũi, ta bất mãn viết lên

mặt.”Izumin, ngươi chỉ có thể có một thê tử là ta. Chuyện trước kia, ta

không xen vào, nhưng tương lai, chỉ có thể một mình ta bồi bên cạnh

ngươi.” Ta kiên định nhìn hắn, “Nếu không, ta thà rằng không ở bên

ngươi”

Izumin cười, trong ánh mắt đều là ôn nhu: “Asisu xinh đẹp, ngươi đã quyết định muốn cùng ta cả đời tướng tùy sao?”

Cùng hắn khơi thông, ta tựa hồ có chút khó khăn. Mặt đỏ liếc trắng mắt, “Izumin, ngươi nghe không hiểu hay vẫn giả bộ a?”

“Cô gái ngốc!” Izumin ý cười càng ngày càng sâu, hắn kéo ta hôn môi. Tình ý nhàn nhạt tràn ngập xung quanh “Ta Izumin thề, cả đời yêu chỉ dành cho

Asisu. Nếu như phạm vào lời thệ này, hãy để cho thần tình yêu trừng phạt ta, làm Ai Cập Asisu vĩnh viễn rời ta đi. Làm ta vĩnh viễn không tìm

được nàng, không có được lòng của nàng lần nữa.”

Ta chớp chớp

mắt, nhịn xuống cảm động trong ánh mắt. Izumin, kỳ thực ta cho tới bây

giờ đều không tin mấy lời thề thốt. Chỉ cần lòng của ngươi là chân thành, ta liền nguyện ý bồi bên cạnh ngươi.

Nhất thời, hai chúng

ta không ai nói gì. Lúc này, không một tiếng động. Ta làm nũng ở trong lòng hắn tìm góc độ thoải mái lại an toàn. Nghỉ ngơi qua đi, lập tức

sẽ lên đường. Kỳ thực, ta thật cảm tạ Izumin vì đã không hỏi ta náo

động ở Ai Cập. Trong ánh mắt hắn, ta hiểu hắn đã biết đến náo động đó có liên quan đến ta. Nhưng hắn không hỏi, làm ta không cần xấu hổ nghĩ nên trả lời hắn như thế nào, thậm chí là nói dối hắn. Ta không muôn phải

nói dối hắn. Nếu có thể, ta tình nguyện trầm mặc. Người yêu, nếu nói

dối, thì sự chân thành sẽ dần không còn nữa.

Ở hiện đại, ta đã

thấy rất nhiều sự dối trá giữa vợ chồng, thậm chí ngay cả chơi mạt chược cũng trở thành tập quán tính lừa trượng phu. Kết quả, chồng luôn không

tin vợ. Vô luận giải thích kiểu gì, đều phải gọi điện thoại tìm bạn bè

để hỏi rõ ràng. Vợ miệng đầy nói dối đã phá hủy sự tín nhiệm giữa hai

người. Ta không muốn giống người vợ bi ai kia. Đối mặt với người yêucủa ta, ta hi vọng có thể càng thêm chân thành.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.