Chương 40: Ta thành đại tỷ tỷ tri tâm tri kỷ

Vài ngày nay, Menfuisu đều đến tẩm cung cảu ta, hắn thậm chí trốn tránh Carol. Ta hiểu hành

động của hắn, một người nam nhân, ở trước mặt nữ nhân yêu mến, lại vô

năng tiến tới, thật sự là đả kích vô cùng

Carol lấy ra biện pháp

triền nhân, muốn bám dính lấy Menfuisu, muốn tạo ra thế giới của riêng

hai người, cũng muốn chữa khỏi bóng ma trong tâm lý mỗi người. Mà ta

nghe Menfuisu nói, hắn cũng đã nỗ lực nhiều lần. Nhưng mỗi lần hắn đều

suy sụp muốn buông tay, vì Carol đều lộ ra biểu tình bị cường X. Nhìn

Carol cố gắng tỏ ra hạnh phúc, nhưng thân thể lại cứng ngắc như tảng đá, Menfuisu sao có thể có tâm tình tiếp tục

Cuối cùng, hắn thường xuyên đến tẩm cung của ta, ngủ trên chiếc ghế trường kỷ mà trước kia hắn thường ngủ

Có đôi khi, trong lòng phiền muộn, hắn hay đưa ta vụng trộm cưỡi ngựa ban

đêm ra ngòai giải sầu. Dưới ánh trăng, sông Nile ánh lên tinh quang, một loại yên bình. Chúng ta lẳng lặng tựa lưng, hắn càng ngày càng ít nói,

thường hay ôm ta, đầu chôn ở gáy ta, hoặc ôm thắt lưng ta, hít thở mùi

thơm của ta. Chuyện này, ta cũng không dám tùy tiện khuyên giải, chỉ có

thể lẳng lặng ở gần hắn khi hắn cần ta

Mặc kệ Menfuisu quyết đóan như thế nào chuyện quốc sự, nhưng ở trước mặt ta, hắn vĩnh viễn là đứa

nhỏ không lúc nào muốn rời xa ta. Từ nhỏ, chúng ta đã mất đi mẫu hậu,

Ari và Nefutera tuy là dưỡng mẫu của chúng ta, nhưng các nàng dù sao

cũng là phận người dưới, chỉ có chúng ta mới có thể hiểu được chúng ta

chân chính cần là cái gì. Carol xuất hiện khiến Menfuisu càng ngày càng

rời xa ta, ta mặc dù có chút mất mát, nhưng cũng biết điều này là cần

phải có

Menfuisu gần đây luôn nhớ tới chuyện trước kia. Trong

chốc lát chỉ vào cái tượng thần kia, nói chungd ta hồi nhỏ từng đã ở đây chịu rét. Asisu còn hôn hắn, nói yêu hắn nhất, lớn lên nhất định phải

gả cho hắn. Trong chốc lát lại kéo ta đến một gốc cây đại thụ, lười

biếng ghé vào trên chân ta, trước kia, chúng ta thường nghỉ ngơi ở đây

tránh né mấy tên hộ vệ đáng ghét. Có đôi khi, Menfuisu còn báo nho, một

viên lại một viên thả vào miệng ta. Hắn nói, trước kia đều là ta chăm

sóc hắn, hiện tại, đến lượt hắn chăm sóc ta. Liền ngay cả thị sát công

trường, hắn cũng hay kéo ta lên ngựa đi cùng

Ta hiểu rõ Menfuisu

đã kết hôn rồi mà vẫn ỷ vào ta như vậy là không nên, nhưng ta thật sự

không đành lòng bỏ mặc hắn. Để cho chúng ta tạm thời giống như hồi còn

bé như vậy, sáng lạn đối mặt với tương lai. Tuy không thể vô ưu vô lự

nhưng ít nhất cũng thể giúp hắn tạm thời quên đi những chuyện phiền não

Carol gần đây hay nhìn ta với ánh mắt càng ngày càng u oán. Nàng muốn tìm ta

nói chuyện, nhưng Menfuisu vừa nhìn thấy nàng, chưa nói được hai ba câu

đã kéo ta rời đi. Nàng muốn tìm Menfuisu nói chuyện, Menfuisu cũng không có nghe đến hai ba câu, liền lấy cớ xử lý quốc sự, trực tiếp biến mất.

Sau khi bị ta phê bình lần trước, nàng cũng không dám tùy tiện nói với

ai hết, nhìn ra được nàng đã nghẹn một bụng oán khí

Ta vỗ vỗ cánh tay mà Menfuisu đang cầm lấy tay ta, để Carol hảo hảo phát tiết một

phen đi. Menfuisu cũng khổ sở vô cùng, không phải hắn không nghĩ ở bên

cạnh Carol. Nữ hài tóc vàng ấy đã vì hắn mà bị bắt bị đánh, chịu đã quá

nhiều thương tổn, hắn nên hảo hảo mà đau nàng, yêu nàng, vĩnh viễn bảo

hộ nàng. Nhưng, khi thấy nàng, lòng lại suy sụp, giống như đột nhiên

dâng lên một đám mây đen khiến cho tâm tình vừa mới sáng sủa lên lại âm u một mảnh, nhìn đến nàng, nhịn không được muốn thân cận nàng, nhưng lại

một lần phát hiện bản thân mình vô dụng

Hắn vì sao lại vô dụng

như vậy? Ngay cả mang đến hạnh phúc cho người yêu mến cũng không làm

được. Menfuisu càng ủ rũ, thấy Asisu mấy ngày nay luôn mỉm cười ngọt

ngào, phiền chán trong lòng Menfuisu cũng dần dần tiêu thất. Tỷ tỷ chưa

bao giờ hỏi hắn vì sao thế này vì sao thế kia, cũng chưa bao giờ bức

hắn, luôn yên lặng bên người hắn. Khi hắn vất vả, vừa quay đầu lại, luôn có thể thấy bóng dáng nàng nhã nhặn lịch sự. Khi hắn buồn khổ thương

tâm, nàng luôn ôm lấy hắn vào lòng, để cho ta cái gì cũng không muốn

nghĩ nữa. Từ khi nào đã bắt đầu, tồn tại của nàng, ôn nhu của nàng được

hắn coi như lý thường sẵn có? Menfuisu quay đầu nhìn về phía Carol,

người yêu đến từ sông Nile. Nghĩ tới, hẳn là từ lúc sau khi Carol đến

đi. Asisu cũng không hề tranh cãi ầm ỹ với hắn, cũng không ghen tuông,

luôn trầm mặc đứng một bên, dùng nụ cười ấm áp nhìn chúng ta cãi nhau ầm ỹ

Nghĩ đến đây, Menfuisu tràn ngập nhu tình đối tỷ tỷ cười

Đón lấy ánh mắt đột nhiên thâm thúy của hắn, ta giật mình. Menfuisu chưa

bao giờ ôn nhu cười như vậy với ta cả. Hắn luôn sảng khóai vô tâm cơ

cười to, đối ta bày ra gương mặt trong sáng. Nhìn ánh mắt hắn, tâm tư

của ta đột nhiên bay tới bên người Izumin. Lần nào hắn cũng dùng đôi mắt thâm thúy ấy mà nhìn chăm chú thật sâu vào ta, nhìn đến mức gương mặt

ta ửng đỏ, cuối cùng quẫn quá mà dùng tay che lại mắt hắn. ta cúi đầu

cười cười, chưa từng nghĩ tới khi trở thành người yêu của Izumin, ta lại bị ảnh hưởng lớn đến vậy

Menfuisu nhìn Asisu, tim đập mạnh và

loạn nhịp, đột nhiên ánh mắt nàng lại như nhìn xuyên qua hắn, nhìn về

phương xa, cuối cùng nở nụ cười. Hắn mẫn cảm phát hiện ra, Asisu chẳng

phải là đáp lại nụ cười của hắn. Tỷ tỷ, hình như có chút lạ. Menfuisu

trong mắt hiện lên một tia phức tạp quang mang. Trở lại, hắn nhìn về

phía Carol, cười cười có lệ “Nàng hảo hảo bồi tỷ tỷ”

Khi ta sắp

ngủ, Carol rốt cục đem bực tức phát ra “Asisu tỷ tỷ, lần trước không

phải ta cố ý nói cho mọi người chuyện ta với Menfuisu. Mấy ngày nay,

chàng không hề quan tâm đến ta. Chàng có phải đang tức giận không?”

Trong đôi mắt lam của Carol chứa ngập nước

Nói đến chuyện này, ta có chút đau đầu. Tốc độ truyền tin trong cung vĩnh viễn không chậm. tuy Ari đã kịp ngăn trở mấy người kia tiếp tục bát quái, nhưng mọi người

vẫn loáng thóang biết được. Hơn nữa, nhìn bộ dáng xa lạ của hoàng hậu

trước mặt, mọi người không có việc gì cũng có thể bát quái, huống chi

còn nghe được chuyện ẩn mật thế này.

Menfuisu cũng biết chuyện

này. Hắn thật sự cáu kỉnh khó chịu, đem tẩm cung của ta phá hư đến mức

gần như không còn gì lành lặn. Ta liên tục trấn an hắn, Menfuisu mới

chán nản ngừng tay. Hắn lui đến góc tường, thu bản thân lại, mái tóc đen dài giống như cái áo choàng bao lại tòan thân. Nhìn Menfuisu vốn luôn

sáng sủa giờ lại bị đả kích thành như vậy, lòng ta đau quá. Ôm lấy hắn

khóc nhỏ. Nghe được tiếng khóc của ta, Menfuisu mờ mịt ngẩng đầu lên.

Hắn nhẹ nhàng lau đi nước mắt của ta, đem ta ôm vào ngực, ngốc ngếch an

ủi ta “Tỷ tỷ, sao ngươi lại khóc? Ngươi đừng khóc, ta mang ngươi ra

ngoài giải sầu. Ngươi đừng khóc”

Ta ngẩng đầu miễn cưỡng

cười ”Được! Chúng ta đi bờ sông Nile. Năm nay sông Nile đặc biệt dễ

chịu, ti tưởng Ai Cập sẽ có một mùa bội thu. Chúng ta đi nhìn xem mọi

người gieo như thế nào đi” Menfuisu ôm lấy ta, đi ra ngoài. Ta có chút

không được tự nhiên liền từ chối, hắn mới buông tay để ta tự đi. Ra đến

nơi, còn chưa đi được mấy bước, ta nhìn thấy Carol đang ở sau một gốc

cây bàng, vụng trộm nhìn theo chúng ta

Ta cười cười, giữa vợ

chồng xảy ra vấn đề, ta vẫn là không nên xen vào. Ta gọi Menfuisu lại,

cũng gọi Carol ra “Các ngươi cùng nhau đi xem đi. Ta có chút mệt mỏi,

muốn nghỉ ngơi” Nhìn ánh mắt Menfuisu có chút oán giận xen lẫn xấu hổ,

cùng với mắt Carol có chút lóe sáng. Ta mỉm cười lui ra

Năm nay

hoa sen nở cũng nở thật rộ. Ta nhịn không được đi đến bờ sông, hái mấy

đóa hao sen vui vẻ ôm trong lòng. Lại gặp tể tướng Imhotep, nhìn thấy

ta, Imhotep cúi đầu thật sâu “Nữ hoàng là sự kiêu ngạo của Ai Cập, có

ngài là hạnh phúc của Ai Cập chúng ta”

…%&(*&#…

Ta không nói gì. Nói chuyện với ngươi, ngươi sẽ không thể bình thường chút được sao, luôn là bộ dáng than thở, không chê mệt a. Tâm tình tốt vừa

rồi hoàn toàn tan thành mây khói. Ta mỉm cười gật gật đầu, tỏ vẻ cảm tạ

rồi ôm hoa sen rời đi. Đối với lão râu sơn dương này ta thực không có gì để nói. Nhất là gần đây hắn luôn nhìn ta với ánh mắt rất cổ quái, khiến ta thấy phát sợ, vẫn là nên cách hắn xa thì hơn

Tiểu Kail luôn

vụng trộm theo sau ta giờ chạy chậm đi lên. Gần đây, hắn và Emi bọn họ

bị Menfuisu đuổi xa. Chỉ có Ari là luôn ở bên hầu hạ ta, liền ngay cả

Hasan ta cũng chưa gặp hắn. Menfuisu gần đây niêm ta thật chặt, vừa mới

hồi cung, là hắn đã bắt ta không tha. Thất vất vả mới được yên tĩnh, là

mọi người đều xông tới. Nhìn mọi người ai cũng vẻ mặt ai oán, ta dở khóc dở cười. Họ giống như một đám oán phụ vậy, người không biết còn tưởng

ta khi dễ họ a!

Nghĩ đến đây, ta thay đổi tư thế thoải mái

“Carol, giữa vợ chồng không thể tránh khỏi mâu thuẫn. Cái ngươi cần làm

là như thế nào vượt qua, không tạo cho Menfuisu áp lực, không nên gắt

gao bám lấy hắn, càng không nên thấy áp lực vì hắn”

“Nhưng mà, ta thấy chàng hình như thích Asisu tỷ tỷ hơn, cả ngày đều đến đây, đâu có

quan tâm đến ta a” Liếc ta một cái, Carol nhỏ giọng nói thầm “Trước kia

Asisu tỷ tỷ là vị hôn thê của chàng, ta thấy hiện giờ chàng căn bản là

đang hối hận cùng ta kết hôn”

Ta nhíu mày.Carol nói những lời này là có ý gì?

“Asisu, ngươi có thể khuyên nhủ Menfuisu không, để hắn đừng đến đây nhiều, ở

bên ta nhiều hơn a” Carol nghẹn mặt, phảng phất đã phải lấy rất nhiều

dũng khí

Ta một trận lạnh lẽo, từng đợt từng đợt rét lạnh trong

lòng phát ra khiến ta không tự chủ được phản kích lại “Carol, ngươi nên

hiểu rõ, Menfuisu thích làm cái gì, ta không có biện pháp ngăn cản. Ta

chỉ là tỷ tỷ của hắn. Mà ngươi làm thê tử của hắn, thì hẳn việc ngươi

cần làm không phải là đến chất vấn ta, mà là đi tìm cách giải quyết vấn

đề của các ngươi. Cho tới bây giờ ta cũng không hề có ý nghĩ muốn xen

vào chuyện của các ngươi”

Carol thấy ta lạnh mặt, vội vàng giải

thích “Ta không có ý đó, Asisu tỷ tỷ,ta chỉ là thấy hắn thích ngươi như

vậy nên trong lòng có chút sốt ruột. Ta thật sự không có ý này”

Ta phất phất tay, ý bảo Ari tiễn khách, thật sự là không thể nói chuyện

tiếp với nàng, một mảnh hảo tâm bị coi thành lòng lang dạ thú. Tại cái

nơi Ai Cập tỷ đệ có thể thông hôn này, lập trường của ta thật xấu hổ. Ta giờ hẳn là nên chú ý một chút, phải bảo trì khoảng cách nhất định với

Menfuisu

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.