Chương 77: Sự hồi sinh của đảng quốc xã

  • TRÒ NGỌC MINH! THÔI NGAY CÁI TRÒ LỐ BỊCH NÀY LẠI – Mụ Umbridge tức giận đến đỏ phừng cả mặt, hét lớn

  • Được rồi cô cái Ô, không cần phải hét to như thế đâu, tôi có

bị điếc đâu – Ngọc Minh lười biếng trả lời trong tiếng cười

khúc khích c*̉a cả lớp

  • Được lắm! TÔI KHÔNG DẠY NỮA. TRÒ … - Mụ Umbridge dùng ngón tay múp míp c*̉a mụ chỉ vào Ngọc Minh, rồi di sang nhóm học trò

bên cạnh – VÀ CẢ CÁC TRÒ NỮA, ĐỪNG HÒNG CÓ ĐƯỢC CHỨNG CHỈ

O.W.L (CHỨNG CHỈ PHÙ THỦY THƯỜNG ĐẲNG) MÔN c*̉A TÔI.

Nói rồi mụ hung hăng xô cửa cái ầm chạy ra ngoài. Smose và vài đứa khác lo lắng và oán hận nhìn Minh một cái rồi vội chạy theo. Minh mỉm cười nói

  • Ok, mụ già xấu tính đã biến rồi. Chúng ta bắt đầu với bài

học c*̉a mình nào. Hôm nay sẽ học về thần chú nguyền rủa Nỗi

đau vĩnh hằng và phản nguyền. Mọi người kê bàn lại thành hình tròn nào…

Vậy là dưới sự hướng dẫn c*̉a Minh, đám học sinh nhà Slytherin

bắt đầu vung vẩy đũa phép, bắn ra những lời nguyền và phản

nguyền đủ loại màu sắc. Minh thì ở ngoài quan sát, sửa lại

những sai lầm mà tụi nhóc mắc phải, đồng thời bảo đảm sẽ

không ai bị thương trong khi tập luyện.

  • Malfoy, cao tay lên, ma pháp c̉a cậu thường đánh vào phía dưới hông c̉a kẻ thù, rất dễ né tránh.

  • Will, ánh mắt c*̉a cậu luôn dõi vào điểm mà cậu muốn tấn

công, đối phương rất dễ đoán được và ngăn chặn. Tập cách đánh

lạc hướng ánh mắt c*̉a mình đi

  • Pansy, bước chân c*̉a em rộng quá, rất dễ mất thăng bằng. Chú ý nhé.

Trong lúc lớp học đang láo nháo thì cánh cửa c*̉a phòng học

bị mở ra, thầy Snape với cái đầu bóng mượt xuất hiện. Lập

tức một quả cầu màu đỏ phóng ra từ đũa phép c*̉a Tim bay

thẳng về phía mặt thầy. Lập tức, hai câu thần chú vang lên

  • Chặn lại!

  • Chặn lại!

Hai luồng sáng phóng ra từ đũa phép c*̉a thầy Snape và đũa

phép c̉a Ngọc Minh c̀ng lúc chạm vào và đánh tan vào quả cầu màu đỏ ấy khi nó chỉ cách mái tóc đen c*̉a thầy không đến 30

milimet.

  • Ai có thể giải thích cho ta về sự lộn xộn này không – Thầy

Snape hỏi bằng một giọng lạnh băng khi nhìn phòng học tan hoang.

  • Có vẻ giáo sư Umbrella… à, Umbridge có chút mệt mỏi, nên cô

ấy không lên lớp, và bọn em đành phải tự học, thưa giáo sư –

Ngọc Minh mỉm cười trả lời

  • Ồ, thật sao – mép thầy Snape cong lên một cách khó hiểu, rồi

thầy tiếp tục – nhưng như tôi được biết, có một học sinh nào

đó trong lớp c*̉a chúng ta, một học sinh “trơ trẽn và vô giáo

dục”, như nguyên văn lời cô Umbridge nói với tôi, đã “phá hoại

buổi học đầy tính tích cực và cực kỳ khoa học đã được chuẩn bị kỹ càng” c*̉a cô ấy… - ánh mắt thầy Snape đá đá về phía

cửa lớp

  • Thầy biết đấy, đôi khi phụ nữ khiến người ta không thể tin

được, nhất là những bà già ở độ tuổi tiền mãn kinh dư thừa

nội tiết tố… - Ngọc Minh mỉm cười đáp lời, và nó khẳng định

nó đã nghe thấy tiếng một bàn tay to bự đấm vào tường ở bên

ngoài cửa.

Cố nén cười, thầy Snape lấy gương mặt nghiêm túc nhất nói với Minh

  • Cho dù là lý do gì, trò vừa làm mất c*̉a nhà Slytherin 70

điểm. Và trò nhận được một lệnh cấm túc vào… ờ để ta xem

nào – thầy thò tay lấy ra một tờ giấy – vào lúc 7h tối các

ngày trong tuần, tại văn phòng c*̉a cô Umbridge.

  • Xin lỗi, nhưng vào các buổi đó em bận rồi, đúng không Pansy. – Ngọc Minh trả lời

  • Đúng vậy thưa giáo sư. Em và Minh có hẹn ăn tối vào các

ngày thứ Hai, Tư, Sáu, và Hermione hẹn với cậu ấy vào Thứ Ba,

Năm, Bảy, riêng Chủ Nhật cậu ấy bận làm gì đó từ sáng đến

tận tối mịt ấy ạ – Pansy trả lời, không quên dùng tay bấm vào

hông Minh một cái rõ đau

  • Ta chỉ giúp cô Umbridge nhắn cho trò thôi. Còn nếu trò bận, trò có thể thương lượng với cô ấy.

  • Và tôi tin là cô ấy sẽ không cho phép đâu – Mụ Umbridge thò đầu vào.

Ngọc Minh mỉm cười, nhún vai, vẫy tay một cái. Cánh cửa lớp

đột nhiên đóng sập vào, rầm một tiếng rõ to, và ngay trước

mũi c*̉a mụ Umbridge. Bị bất ngờ, mụ Umbridge hét lên một

tiếng, ngã ngồi trên mặt đất. Khi cánh cửa mở ra, lũ nhóc nhà Slytherin bị hình tượng c*̉a mụ chọc cười, những tiếng cười

phá lên vang vọng như những mũi dùi đâm xuyên lỗ tai c*̉a mụ

béo, khiến mụ vừa thẹn vừa tức, mặt hết đỏ lại xanh, hết

xanh lại đỏ.

Tối hôm đó, trong văn phòng c̉a mình, mụ Umbridge soạn thảo một bản thư dài mấy trang giấy, nội dung như sau “Kính gửi ngài bộ trưởng vô c̀ng kính mến,

Tôi cảm thấy mình có trách nhiệm báo cáo với ngài về tình

hình đang xảy ra ở ngôi trường này. Nếu cho tôi dùng 1 từ để

nói về hiện trạng hiện nay thì tất cả những gì tôi muốn nói

là: “Loạn”

Sự rối loạn này bắt nguồn từ ông hiệu trưởng lẩn thẩn đờ

đẫn ngớ ngẩn ở đây, ông Dumbledore. Trong thời gian làm việc, tôi phát hiện ra rất nhiều bí mật đã bị dấu kín nhiều năm, đã

bị che phủ. Ông ấy đã nhận nuôi một tên bán-khổng-lồ dã man

và cho phép hắn làm giáo sư c*̉a bộ môn chăm sóc sinh vật huyền bí. Và một vài học sinh đã bị tấn công bởi những sinh vật

hắc ám mà tên bán-khổng-lồ tỏ ra rất yêu thích. Tôi lo sợ về

tình trạng này.

Thứ nữa là học sinh Harry Potter, quân bài c*̉a ông ta, đang loan

truyền tin tức về sự trở về c̉a Kẻ-mà-ai-c̃ng-biết-là-ai-đó với các học sinh khác, tuy rằng tôi đã cố gắng hết sức để

ngăn chặn sự hoảng loạn mà tin đồn này gây ra, nhưng với sức

lực có hạn c*̉a mình, tôi không thể làm gì được.

Cuối c*̀ng, một học sinh có tên Ngọc Minh, người được đồn đại

là kẻ thừa kế c*̉a Slytherin, đang làm đảo loạn tất cả những

cố gắng c*̉a tôi. Chống đối, phản loạn, vô kỷ luật, vô giáo

dục. Đó là những gì tôi có thể nói về học sinh này. Như thông tin c̉a ngài, muốn khẳng định lòng tin c̉a học sinh Hogwart,

những đứa trẻ đang dần trở nên kiêu ngạo và khó kiểm soát,

vào Bộ, thì cần bắt đầu với học sinh nhà Slytherin. VÀ Ngọc

Minh đang là cái gai mà tôi không nhổ nó đi thì không thể nào

tiến hành được.

Như vậy, tôi gửi c*́ này mong ngài bổ nhiệm cho tôi thêm những

quyền lực mạnh hơn, và tiến cử cho tôi một số giúp đỡ, để tôi có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Kính thư Umbridge”


Lúc này, ở một căn cứ quân sự nằm sâu trong lòng rừng rậm

Amazon ở Nam Mỹ, một viên sỹ quan mặc quân phục Đức quốc xã

màu đen, sau lưng c*̉a ông ta là một hình đại bàng tung cánh

chạm nổi lên, c*̀ng một dấu thập ngoặc màu đen đầy hắc ám.

Nếu ai đó nhìn kỹ gương mặt c*̉a ông ta, sẽ thấy một sự pha

trộn khủng bố, một nửa gương mặt là màu xám xịt c*̉a làn da

xác chết, nửa kia thì bị thay thế bằng máy móc, với một con

ngươi màu đỏ liên tục chớp động.

Bên dưới đài phát biểu là vô số quân sỹ Đức Quốc Xã nghiêm

chỉnh xếp hàng, làn da ai nấy đều xám xịt, và nếu để ý kỹ

có thể thấy đây đó lúc nhúc một vài con dòi, thậm chí có con còn rơi ra từ trong hốc mắt c*̉a một người lính.

Không sai vào đâu được, đây là một đội quân thây ma, một tàn lưu còn sót lại c*̉a đảng Quốc xã năm nào.

Viên sỹ quan chỉ huy nhìn binh sỹ c*̉a mình một lát, rồi cất

tiếng nói, với âm thanh như tiếng cọ xát c*̉a kim loại

  • Các anh em, chúng ta sinh ra để làm chiến sỹ, và đã chết đi

như những người chiến sỹ. Chúng ta là những tinh anh c*̉a Đảng

quốc xã, là nỗi kinh hoàng c̉a kẻ địch, là sự sợ hãi c̉a

nhân loại. Nhưng dường như chúng ta đã bị lãng quên rồi, mọi

người đã quên đi cảm giác run rẩy, sợ hãi khi chúng ta đến, và đi. Quên tiếng súng, bom, tiếng lưỡi lê đâm vào thịt, tiếng máu rỉ trên dây kẽm. Nhưng, với sự kêu gọi c*̉a KẺ ĐÓ, chúng ta

chuẩn bị trở lại, một lần nữa gieo rắc chết chóc, một lần

nữa đem đất nước c*̉a kẻ thù kéo vào bóng đen vô tận. Đừng

quên vì sao tử thần để cho chúng ta sống, đó là để chúng ta

tiếp tục cống hiến vô số linh hồn cho ông ấy. Vậy các người

đã sẵn sàng chưa, đội quân c*̉a tử thần.

Bên dưới vang lên tiếng cười khọt khẹt, và những lời bình

  • Đã đến lúc rồi, ta nhớ tiếng bom nổ rụng rời từng thành

phố, tiếng pháo nổ vang xé xác kẻ thù – một sỹ quan không quân nói

  • Ta thèm cảm giác xích xe tăng nghiến qua xác quân địch, máu

tươi chảy ra dưới bánh xích vô địch c*̉a chúng ta – một lính

Panzer khàn khàn lẩm bẩm

  • Chúng ta muốn thấy máu tươi nhuộm đỏ lưỡi lê, muốn gắn đầu

kẻ địch vào thắt lưng như tổ tiên người Barbarian từng làm –

một lính biệt kích dù thè cái lưỡi trắng ởn liếm liếm môi

thèm khát nói

  • Vậy thì, bay lên đi, nổ máy đi, cầm súng đi, tiến về phía

trước, tiến lên, các chiến binh c*̉a tử thần. Đội 1, tiến đánh

Brazil. Đội 2, tiến về phía New-York, đội 3, đội 4, thẳng tiến

về phía nước Anh. Luân Đôn, chúng ta tới đây. – Viên tướng khàn

khàn lên tiếng

ẦM! Cánh cửa căn cứ mở ra, những chiếc khí cầu khổng lồ bay

lên, những chiếc xe tăng Panzer c*̀ng xe chở lính ào ào chạy ra,

thẳng tiến về phía trước. Châu Mỹ, và sau nó là Châu Âu c*̀ng

nước ANh, lại chuẩn bị bị nhận chìm trong khói lửa chiến tranh rồi!!!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.