Chương 57: Lời dạo đầu của cuộc thi tam pháp thuật

Cụ Dumbledore tằng hắng, cả

đại sảnh đường lại trở nên yên lặng. Thầy Moody đi vào chỗ c*̉a thầy và ngồi xuống. Cụ Dumbledore vừa nói vừa cười trước biển học

trò ngồi trước mặt “Như tôi muốn nói… chúng ta vinh dự được đón một sự kiện rất kỳ thú

trong vài tháng tới đây, một sự kiện đã không diễn ra trong suốt cả thế

kỷ qua. Tôi rất vui mừng được cho các trò hay rằng lễ Thi đấu Tam Pháp

thuật sẽ được diễn ra tại Hogwarts trong năm nay.”

“THầy GIỠN, thầy!”

Fred Weasley nói to. Sự căng thẳng tràn ngập Sảnh đường kể từ khi Moody

tới thốt nhiên vỡ toang. Hầu như ai cũng phá lên cười, và cụ Dumbledore

cũng khục khặc tán thưởng.

“Tôi không giỡn, thưa ông Weasley , tuy vậy, tại trò nhắc, tôi nhớ hồi

hè có nghe một chuyện vui rất xuất sắc về một con quỷ, một mụ phù thủy,

một con yêu tinh, cả ba đi vào quán rượu…”

Giáo sư McGonagall tằng hắng giọng rõ to. Cụ Dumbledore liền nói “Ờ… có lẽ giờ không phải lúc… không… tôi đang nói tới đâu rồi kìa? À,

tới Thi đấu Tam Pháp thuật … vâng, một vài trò chưa biết cuộc đấu này có những gì, cho nên tôi hy vọng những trò nào đã biết thì cảm phiền cho

tôi được giải thích chút xíu, và tôi cho phép sự chú ý của mấy trò tha

hồ mà lang thang.”

“Thi đấu Tam Pháp thuật được lập ra từ khoảng bảy trăm năm trước như một cuộc so tài giao hữu giữa ba trường Pháp thuật ở châu Âu: Hogwarts ,

Beauxbaton , và Durmstrang . Mỗi trường chọn ra một nhà quán quân, và ba nhà quán quân sẽ so tài trong ba bài thi pháp thuật. Các trường thay

phiên nhau đăng cai tổ chức mỗi năm năm, và khi đó, nói chung ai cũng

nhất trí rằng đây là cách tuyệt nhất để thiết lập mối quan hệ giữa các

nam nữ phù thủy của các quốc gia – cho đến khi danh sách người bị giết

lên quá cao đến nỗi phải chấm dứt cuộc so tài.” Thầy Flitwick thì

thào nói với Minh.

Đàm học trò trong đại sảnh đường bắt đầu bàn tán: nhiều đứa

đang xì xầm đầy kích động với nhau, và ai cũng khoái chí khi nghe về

cuộc đấu hơn là lo lắng về những kẻ đã bỏ mạng cách đây mấy trăm năm.

Giáo sư Dumbledore nói tiếp “Đã có nhiều nỗ lực trong suốt nhiều thế kỷ qua nhằm phục hồi cuộc thi

đấu, nhưng cho tới nay không có nỗ lực nào thành công. Tuy nhiên, Bộ Hợp tác Pháp thuật Quốc tế cùng Bộ Điền kinh và Thể thao Pháp thuật đã

quyết định rằng thời cơ đã chín muồi để thử một lần nữa. Chúng tôi đã

làm việc cật lực suốt mùa hè để đảm bảo rằng lần này, không nữ hay nam

quán quân nào bị rơi vào nguy hiểm chết người cả. Hiệu trưởng trường

Beauxbaton và trường Durmstrang sẽ đến đây vào tháng Mười, với những đấu thủ vào tới vòng chung kết, và cuộc chọn quán quân sẽ diễn ra vào lễ

Hội Ma. Một trọng tài công minh sẽ chọn ra những sinh viên nào xứng đáng nhất để dự Tam đấu phù thủy giành vinh quang cho trường, lại được bỏ

túi một ngàn Galleons tiền thưởng.”

“Con đi cho!”

Fred rít lên khuất dưới bàn. Mặt nó rạng rỡ vì náo nức viễn cảnh vinh

quang và phú quý đến nhường ấy. Nó không phải là đứa duy nhất tự mường

tượng mình là một nhà quán quân Hogwarts . Ở mỗi bàn các Nhà, Minh có

thể thấy trò nào trò nấy, hoặc chăm chú nhìn cụ Dumbledore , hoặc không

thì cũng hăng hái xì xào với mấy đứa bên cạnh. Nhưng khi cụ Dumbledore

nói tiếp, cả Sảnh đường một lần nữa lại im re “Tôi và bộ phép thuật đã làm việc với hai trường Beauxton và

Dumstrang, và chúng tôi đã đưa ra kết luận như sau: Năm nay, mỗi

trường sẽ có ba thí sinh dự thi, sau vòng thi thứ nhất sẽ loại ba người, để lại sáu, sau vòng thi thứ hai lại loại tiếp ba

người nữa, chỉ để lại ba người tham dự vòng thi cuối c*̀ng.

Nhưng ba người này c*̃ng có thể chọn một người trong số các

tuyển thủ bị loại làm trợ thủ cho mình” – Thầy Dumbledore nói, đây c̃ng là việc nằm trong dự đoán c̉a Minh, trong kế hoạch

mà nó đã đưa cho thầy năm ngoái. Việc này nhằm để Minh và

Harry có thể đường đường chính chính tham gia, chứ nếu để như

nguyên tác thì không ổn.

“Phái đoàn trường Beauxbaton và trường Durmstrang sẽ đến vào tháng Mười

và sẽ ở lại với chúng ta một phần lớn thời gian trong năm. Thầy biết các con sẽ dành sự ưu đãi cho các vị khách trong thời gian họ ở với chúng

ta, và một khi đã chọn ra được nam hay nữ quán quân của trường Hogwarts , các con sẽ hỗ trợ hết mình cho vị quán quân ấy. Còn bây giờ, trễ rồi,

thầy muốn biết quan trọng nhất là ngày mai các con phải tỉnh táo và

thanh thản khi bắt tay vào bài học sáng mai. Ngủ thôi! Lẹ lẹ!” c*̣

Dumbledore kết thúc bài nói chuyện c*̉a mình như thế.

Bọn trẻ đứng dậy trở về các nhà, còn Minh thì đi tìm thầy giám thị Filch để nhận chìa khóa c*̉a nó.

Bước vào căn phòng treo đầy roi da, dây xích c*̉a Filch, Minh khẽ

mỉm cười, năm trước nó c*̃ng ít gặp Filch, chỉ có đôi khi đi

thay pin cho cái đũa phép c*̉a thầy ấy mà thôi, nhưng việc này

c̃ng khiến thầy Filch cảm kích vô c̀ng. Minh hoàn toàn có thể

đi dạo khắp nơi trong lâu đài vào bất cứ lúc nào, thầy Filch

cho dù thấy được thì c*̃ng làm ngơ.

Vừa thấy Minh, thầy giám thị đã mỉm cười lấy lòng nói

  • À, cậu Minh, đây là chìa khóa c*̉a cậu – Filch rút cây đũa

phép vẫy vẫy một cái, một cái chìa khóa bay về phía Minh –

Đồ đạc tôi sẽ lập tức biến về phòng cho cậu.

  • Cảm ơn thầy giám thị. Cái đũa còn bao nhiêu năng lượng? – Minh mỉm cười tiếp lấy chìa khóa, hỏi.

  • Chắc là phải được hơn hai tháng nữa – Filch cười đáp, nụ

cười đầy hạnh phúc, lúc nào nói đến pháp thuật ông ta c*̃ng

như thế – lúc nào rảnh mời cậu xuống uống trà nhé.

Hic, uống trà trong căn phòng âm u, đầy các dụng c*̣ tra tấn này sao... Minh trong nội tâm xin kiếu, nhưng ngoài miệng thì vẫn

mỉm cười gật đầu lễ phép.

Chiếc chìa khóa phòng c*̉a Minh có một tấm bản đồ nhỏ ở bên

dưới, chỉ hướng cho nó về đúng phòng c*̉a mình. Căn phòng nhỏ

với một giá sách bày đủ loại sách vở, một cái bàn làm

việc, một cái giường nhỏ trong góc và một cái rương đồ dưới

chân giường. Đầu giường có một cái tủ nhỏ. Minh thả người

xuống giường, vắt tay lên trán, bắt đầu quy hoạch tương lai gần

sắp tới...

Thời khóa biểu bay đến trên giường c*̉a Minh. Tiết đầu nó lên

lớp Muggle học tại... vãi luyện ạ, phòng theo yêu cầu... Số

lượng học sinh: 320... c*̉ lạc giòn tan... Số lượng học sinh lớp Muggle học nhiều như vậy có lẽ là tại những bài giảng vào

năm ngoái c̉a Minh, khiến số học sinh đăng ký môn Muggle học này tăng vọt. c̃ng may là thầy Dumble chỉ bố trí cho Minh ba buổi

một tuần, ghép hai năm làm một lớp dạy, nhưng như vậy c*̃ng có

hai buổi Minh phải dùng Con Xoay Thời Gian để lên lớp... Minh bắt đầu cảm thấy sai lầm khi nhận lời dạy học rồi. Sau đó nó

lại phải đi học Sinh vật huyền bí với nhà Gryffindor, hôm sau

là lớp dược thảo học và cổ ngữ Rune...

Sáng hôm sau, Minh mang theo máy chiếu, laptop... các thiết bị

cần thiết đi về phía phòng theo yêu cầu, thầy Filch đã đợi ở

đó và đang giữ cánh cửa mở. Vào đến bên trong, mấy trăm học

sinh đã đến đầy đủ, thậm chí còn có cả một số học sinh dự

thính nữa. Minh đằng hắng giọng, thêm cho mình một pháp thuật

tiếng vang rồi bắt đầu dựng máy chiếu.

Suốt buổi học hôm đó, Minh nói về chế độ chiếm hữu nô lệ, sự tồn tại c̉a nó trong lịch sử, quá trình phát triển c̉a nó

từ Âu sang Á, từ cổ đại đến hiện đại. Tiếp đó, Minh bắt đầu

nói về các cuộc chiến nô lệ, trên màn hình c*̃ng bắt đầu

chiếu hình các anh hùng cổ đại, những trận chiến cổ, các bức tượng về Spartacus, bức tranh về nội chiến Mỹ. Tiếp đó, Minh

bắt đầu nói về gia tinh và yêu tinh, về khởi nghĩa yêu tinh.

  • Gia tinh có sức mạnh pháp thuật hơn phù thủy – Minh nói –

bằng chứng là gia tinh hoàn toàn không cần đũa phép mà có thể tùy ý thi triển ma pháp. Nhưng mà yêu tinh thì có sức mạnh

yếu hơn, chủ yếu là các trò đùa giai, các trò đã thấy con yêu Peeves c*̉a trường Hogwart rồi đấy. Nhưng vì sao Yêu tinh dám

khởi nghĩa, chống lại phù thủy, còn gia tinh thì không dám?

Tất cả là ở đây – Minh chỉ vào đầu – Gia Tinh tự cho, chú ý,

là tự cho, mình là nô lệ c*̉a phù thủy, vĩnh viễn. Điều này

ăn sâu vào tiềm thức c*̉a chúng, một ngày hai ngày, một năm hai

năm, một đời hai đời... cứ thế, đến nay, gia tinh đã tự cho là

nô lệ, cho rằng tự do là đáng xấu hổ, là nhục nhã. Nhiều

người sẽ nghĩ đó là không tốt, gia tinh cần tự do. Nhưng, các

trò có nghĩ, khi gia tinh tự do nó sẽ làm gì hay không? Các

trò nuôi một con chim non từ nhỏ, sau này khi nó lớn, các trò

thả nó ra, nó sẽ chết vì không thể tự kiếm mồi được. Gia tinh c*̃ng vậy. Chỉ cần các trò đối xử tốt với gia tinh, thế là

đủ, đừng đưa cho chúng tự do, đôi khi thế là tốt, nhưng đại đa

số là không tốt.

Minh kết thúc bài giảng c*̉a mình, để lũ nhóc trầm tư với tư

tưởng c*̉a nó, về gia tinh, yêu tinh và chế độ Nô lệ. Minh cười, kéo tay Harry, Vương Minh Thy và Pansy đi về phía phòng ăn. Nói

nhiều khiến Minh thật sự rất đói.

Tiếp đó là những buổi lên lớp, học chính khóa, giảng dạy, đi

dạo thư viện, đi chơi c*̀ng mấy cô bạn gái. Buổi học phòng

chống nghệ thuật, Crouch con giả dạng Moody đem những lời nguyền bất khả tha thứ ra dọa bọn trẻ con, nhưng đối với Minh, Pansy

và Malfoy, những điều đó lại như là trò hề vậy, bởi vì Tom

đã dậy chúng nó tất cả những phép thuật này rồi. Minh c*̃ng

đang phát triển lực lượng bí mật c*̉a mình ở Hogwart, và Harry, Malfoy, Pansy, Hermione, Vương Minh Thy, Ginny... là những người

chủ chốt c*̉a lực lượng này.

Cuối c̀ng c̃ng đến tháng Mười, thời gian mà bọn nó chờ đợi bấy lâu nay đã đến...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.