Chương 38: Quyết chiến chó hai đầu

Khoảng một tiếng sau, Minh

mở mắt ra, hét dài một tiếng. Nội công c*̉a cậu lúc này đã

đạt đến tầng thứ năm, chân khí thông suốt chạy khắp cơ thể,

quả là nhân họa đắc phúc mà. Minh đứng dậy, nhìn Tom đầy xúc

động nói

  • Cảm ơn, Tom, ngươi vừa mới giúp ta một đại ân.

  • Không có gì – Tom thản nhiên nói

  • Chúng ta đi tiếp thôi – Minh khẽ gật đầu, không nói nữa, mà âm thầm ghi tạc trong lòng

Cả hai tiếp tục tiến lên tầng năm. Nơi này không hề biến đổi

thành một không gian khác, mà chỉ đơn giản là một căn phòng

rất lớn, rất, rất chi là lớn. Một con vật khổng lồ, cao đến

cả trăm mét ấy chứ, đang nằm ở giữa phòng. Đó là một con chó hai đầu, với đôi mắt to, cái mõm dài và đôi tai vểnh dựng

đứng lên. Thấy Minh và Tom bước đến, con chó cất tiếng nói

  • Xin chào, những người khách lạ. Thật không ngờ các ngươi lại

có thể đến được nơi này, chứng tỏ sức mạnh và trí tuệ c*̉a

các người, c*̃ng chứng tỏ các người có trái tim dũng cảm. Chỉ cần đánh bại ta, các người có thể giải thoát cho linh hồn

c̉a đám người Atlantis, và c̃ng giải thoát cho ta

Nghe thấy thế Minh lập tức giơ giáo lên, Voldemort c*̃ng nắm chặt đũa phép, sẵn sàng chiến đấu

  • Khoan đã, khoan đã – con chó hai đầu thấy hai người sẵn sàng

chiến đấu, liền cất tiếng nói – làm gì mà vội vã thế. Từ

từ nghe ta nói nè

  • ?

  • Ta ở đây đã mấy ngàn năm, c*̃ng gần vạn năm rồi, chả có ai

đến đây cả, kể từ khi các vị thần đem thành phố này dìm

xuống lòng biển. Ta ở đây buồn lắm lắm lắm ấy. Buồn như con

chuồn chuồn ấy

  • Rồi sao? – Minh hỏi

  • Có thể nói cho ta biết bên ngoài thế nào không? Có thể không? Có thể không? – con chó trợn to đôi mắt, dễ thương vật ạ, nhìn Minh đầy cầu xin

  • Được rồi, được rồi – Minh bị ánh mắt ấy đả động, cuối c*̀ng ngồi xuống, bắt đầu kể truyện.

Câu chuyện Minh kể kéo dài từ khi Hy Lạp bị người Makedonia

chinh phục, sau đó lại kéo sang thời La Mã, thời cộng hòa rồi

đế chế, kéo sang đến Jesus và Thiên chúa giáo, Hy Lạp thuộc về đế chế Đông La Mã sang đến thời kỳ đen tối, lại là nơi tranh

giành c*̉a người Byzantine và thiên chúa giáo, rồi lại đến cách mạng công nghiệp, thời thế chiến I, Hy Lạp bị đế chế Ottoman

thôn tính và Thế Chiến II, Hy Lạp bị quân Phát xít dày xéo,

rồi đến thời hiện đại.

Câu chuyện kể hết mấy tiếng đồng hồ, không chỉ thu hút sự quan tâm c̉a con chó hai đầu mà còn thu hút cả sự quan tâm c̉a

chúa tể hắc ám Voldemort nữa. Qua câu chuyện c*̉a Minh, thế giới Muggle từng bước tiến bộ, từng cuộc cách mạng, cải cách lần

lượt được bộc lộ ra trước mắt hắn. Voldemort cảm thấy mình đã quá coi thường Muggle, họ không có sức mạnh ma pháp, nhưng bọn

họ có sức học tập và hấp thụ, có ý chí kiên cường và lòng

vươn tới mạnh mẽ, không sợ bị áp bức, tinh thần đấu tranh bất

khuất... khiến Voldemort, kẻ nổi danh ghét Muggle c*̃ng không

khỏi cảm thấy kính nể.

Con chó thở dài một, à không, hai tiếng, như người, rồi cất tiếng nói

  • Thật không ngờ đất nước thần thánh c̉a chúng ta lại tàn lụi như vậy. Bây giờ liệu có bao nhiêu người Hy Lạp là cư dân Athen, là con cháu c̉a các thần Olymphia đây?

Minh không nói gì, câu hỏi c*̉a con chó thật khó trả lời. Lúc

này Hy Lạp có người Hy Lạp, có người Thổ Nhĩ Kỳ, có người

Hồi giáo, người Slav, người Do Thái...

  • Thôi, chúng ta bắt đầu, cảm ơn các ngươi đã mang đến cho ta câu chuyện c̉a thế giới bên ngoài, cho dù các ngươi thua ta c̃ng

sẽ không giết các ngươi nữa – con chó nói

Minh rút thương thủ sau lưng, Tom c*̃ng cưỡi chổi bay lên không trung, đũa phép bắt đầu tụ tập năng lượng.

Con chó liếc nhìn Tom, nhe răng trắng ởn cười nói

  • Năng lượng kỳ lạ đấy, nhưng đối phó với ta vẫn còn chưa đủ.

Nói rồi, nó lẩm nhẩm gì đó. Tom hét lên

  • Minh, cản nó lại, nó đang làm phép đấy. – Nói rồi, đũa

phép c̉a hắn c̃ng vung lên, bắn ra một lời nguyền nổ tung.

Nhưng lúc này, từ cái đầu còn lại, một quả cầu lửa bắn ra,

ngăn lại ma pháp c*̉a Tom. Hai luồng năng lượng va chạm với nhau

và nổ tung trên không trung. Minh c̃ng lao lên, vung giáo đâm thẳng về phía cổ họng c̉a con chó

Nhưng lúc này, ma pháp c*̉a nó đã niệm xong, vô số những gai

đất trồi lên khắp nơi trên mặt đất, đâm về phía Minh. Minh lập

tức dồn chân khí xuống chân, nhảy lên không, mũi chân điểm nhẹ

vào gai đất mà tiến lên. Con chó có chút kinh ngạc, nhưng nó

không hề sợ hãi, miệng tiếp tục đọc thần chú. Đột nhiên Minh

cảm thấy cả người nặng nề, cơ thể nó như trầm xuống.

  • Đó là trọng lực, một biến thể c*̉a ma thuật khí. – con chó

giải thích – ma pháp này thay đổi mật độ không khí xung quanh cơ thể người chịu phép, khiến trọng lực mà hắn phải chịu đựng

lên tới hàng ngàn cân.

Sau đó, con chó hướng về phía Tom, hai đầu liên tục bắn ra

những quả cầu lửa và những mũi băng sắc nhọn về phía hắn.

Tom lái chổi tránh né, nhưng có vẻ rất chật vật.

Minh nhắm mắt lại, trong đầu tưởng tượng đến Garuda, lúc này

chỉ có biến hình mới là cơ hội c*̉a nó. Mỏ nó bắt đầu mọc

ra, cơ thể bành trướng, hai cánh mọc dài ra, người c*̃ng phình

to ra.

  • Ồ, thật là kỳ lạ, ta không cảm thấy ma pháp nguyên tố dao

động – con chó trợn mắt hiếu kỳ nhìn Minh – sinh vật này ta

c*̃ng chưa thấy bao giờ, nhưng có vẻ rất mạnh

Minh lúc này bật mạnh hai chân, hai cánh dang rộng, lao đến,

cánh tay chắc khỏe tung ra một quyền như trời giáng vào mõm

c*̉a con chó

  • Đau... thú vị đấy... – con chó tru lên, cười to nói

Tiếp đến, nó há to mồm cắn về phía cổ c*̉a Minh. Minh đập

cánh, tạo thành gió mạnh đập vào mặt c*̉a con quái vật, khiến nó phải nhắm mắt lại. Thừa lúc này, Minh đá mạnh cái chân

khẳng khiu đầy móng vuốt vào mặt con chó. Xoẹt!!! Một lớp da

mặt bị kéo xuống, máu bắn ra tung tóe. Con chó tru lên, mặc kệ những cơn gió mạnh mà cố há mồm cắn vào cái cẳng c*̉a Minh,

rồi hất nó bay ra, đập vào vách tường.

Cái chân c̉a Minh bị trật xương trông thật dễ sợ, c̃ng may là

Minh không cần phải dùng chân để đứng, nó đập cánh, bay lên

không trung rồi lao xuống như một mũi tên. Từ xa, Tom phóng phép

thuật yểm trợ cho nó

  • Thú vị, thú vị, thú vị quá đi... – con chó gầm gừ, lè lưỡi liếm dòng máu chảy xuống từ da mặt, rồi bật lên đón đánh

Minh.

Hai thân thể khổng lồ lao vào, đụng vào với nhau, c*̀ng ngã lăn

xuống đất. Minh giơ tay, đấm mạnh vào mồm c*̉a con chó, còn con

chó c*̃ng há mồm cắn lại, đôi lúc còn tung ra những phép thuật khiến Minh phải tránh né. Cả người hai đứa đầy những vết

thương, máu chảy loang lổ, thấm ướt bộ lông đen c*̉a con chó,

khiến nó trông như chó ghẻ. Máu c̃ng thấm ướt bộ lông bạc c̉a Minh, một cái cánh c̉a nó c̃ng bị trật khớp, lông lá bùm

xùm trông thật tệ hại

Đợi một cơ hội, Minh nhảy lên lưng c̉a con chó, vòng tay ôm siết lấy cổ c̉a nó. Con chó giẫy giụa dữ dội, cố hất Minh xuống. Nhưng sức mạnh c*̉a Garuda đâu phải là trò đùa, con chó yếu

dần, yếu dần, hơi thở khò khè...

Đột nhiên, Minh cảm thấy thương hại cho con chó hai đầu tội

nghiệp. Linh hồn người Atlantis bị giam ở đây mấy ngàn năm, thì

con chó này c*̃ng ở đây chừng đấy thời gian. Một người canh tù

và một đám tù nhân, mấy ngàn năm ở tận sâu đáy biển này,

cách biệt với thế giới bên ngoài, không đáng tội nghiệp sao?

Nghĩ vậy, Minh sẽ buông lỏng tay, con chó lập tức chồm lên, hất hắn ngã về phía trước. RẦM!!! Minh đập mạnh lưng xuống đất.

  • NGươi thương hại ta sao? Thương hại ta sao? Nếu vậy thì giết ta, giải thoát cho ta, nếu không ta phải giết ngươi thôi – con chó

rít qua kẽ răng.

Nói rồi, nó giơ cao hai chân đạp mạnh xuống. Nhưng Tom đã phóng

ra một lời nguyền nổ tung bắn về phía mặt con chó. Con chó

cảm thấy nguy hiểm, lập tức giơ chân lên đỡ lấy đòn phép c*̉a

Tom. Minh thừa cơ hội này lăn người tránh được c*́ giẫm, nhưng

vừa định đứng lên thì đã đến giờ, nó lập tức bị cưỡng ép

biến lại thành người

  • Minh hét lên trong đầu lần cuối, trước khi cái mỏ biến mất.

Tom lập tức phóng ra một lời nguyền rắn lửa “Incendio

Serpensortia!!!”. Một con mãng xà rực lửa từ đũa phép c*̉a hắn

bắn thẳng về phía con chó. Con chó dùng hai cái đầu c*̉a nó,

một đầu khè lửa, một đầu khè nước, chặn lại con mãng xà c*̉a Tom. Minh thừa cơ hội này vận khinh công lao xuống dưới bụng con chó, thầm nói một câu “Xin lỗi nhé!!!” rồi vung trường thương,

đâm thẳng vào vị trí dưới nách chi trước bên trái c*̉a nó.

Trường thương sắc bén đâm vào trong ngực con chó, sau đó Minh

xoáy mạnh, ngoáy nát tất cả những gì xung quanh mũi thương. Con chó đau đớn gầm lên, định hạ người xuống đè chết Minh. Minh

lộn vòng ra ngoài, rút đũa phép, bắn thêm một lời nguyền lửa

cháy “Relashio!!!” vào chỗ bị thương c*̉a con chó. Lửa bừng lên

từ bên trong người, nhanh chóng thiêu đốt nội tạng c*̉a quái vật khổng lồ này. Chỉ trong chốc lát, con chó đã ngã gục xuống.

  • Khá... khá lắm... người lạ... ngươi làm... ta nhớ đến... bán

thần... Heracles hay ... Asin... Được... được giao... thủ... với... với... một anh hùng... như... thời thần... thần thoại...

ta...ta... mãn... nguyện... rồi...

Nói xong câu cuối, con chó gục đầu xuống và chết đi. Cái xác

c*̉a nó tan biến thành vô số hạt bụi, rồi sau đó biến thành

một con c*́n con có hai đầu.

  • Ta không chết sao? – con chó con lắc lắc cái đuôi, ngơ ngác hỏi

c*̀ng lúc này, ánh sáng chói lòa lóe lên khắp ngọn tháp,

những ngôi nhà sụp đổ, những thây ma giam giữ linh hồn dân chúng Atlantis cả ngàn năm nay đã biến thành cát bụi, linh hồn c*̉a

bọn họ bị hút về phía một cái lỗ đen xuất hiện giữa bầu

trời. Tất cả các linh hồn rú lên vui sướng, bám theo nhau bay

về phía lỗ đen, nhiều người nhìn về phía tòa tháp cao với sự biết ơn và chúc phúc cho những người anh hùng, những người đã giải thoát cho linh hồn c*̉a họ cả ngàn năm nay.

Lúc này, bên trong tháp, một tiếng nói trầm hùng vang lên

“Xin chào các ngươi, những người anh hùng c*̉a Atlantis”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.