Chương 30: Mật thất của slytherin

Món thuốc Đa dịch đã được

chế thành công, và nhà vệ sinh nữ không còn là cứ điểm c*̉a

bộ ba sư tử con nữa. Minh mặc áo tàng hình, len lén đi qua

những hình hài chán nản vất vưởng đây đó trong phòng sinh hoạt chung. Có đứa ánh mắt vô thần nhìn lên trần nhà, có đứa đem

rượu uống như nước hoa quả. Trên mặt đất rác rưởi bừa bãi,

lộn xộn vô c*̀ng. Điều này đủ thấy việc Harry có thể là người thừa kế ảnh hưởng đến tụi nó ra sao. Người thừa kế, truyền

nhân c*̉a Slytherin lại là 1 Gryffindor...

Minh lẻn ra ngoài, đi đến nhà vệ sinh nữ. Minh tìm kiếm và rồi cuối c̀ng nó c̃ng tìm thấy thứ nó muốn, một con rắn nhỏ xíu

được khắc nguệch ngoạc ở một bên cái vòi mở nước bằng đồng.

Tom dùng thân thể c*̉a Minh để kêu gọi mở cửa bằng xà ngữ. Một

tiếng rít lạ lung vang lên, và lập tức từ cái vòi nước tuôn ra một ánh

sáng trắng lóa rực rỡ và bắt đầu xoay tít. Một giây sau, cái chậu bắt

đầu di chuyển. Thực ra, cái chậu hạ xuống, để lộ ra ngay trước mặt mọi

người một ống nước rất lớn, một ống nước đủ lớn để cho cả một người lớn

chui vào được.

Minh trượt xuống ống nước và cứ thế trôi tuột đi, tuột mãi

xuống trong bóng tối vô hạn. Mùi hôi thối và tanh tưởi xộc vào mũi Minh, còn cái áo choàng thì dính đầy bụi bẩn và rêu

mốc.

Minh không thấy Tử xà (Tất nhiên, chú mà thấy nó thì chú

đã... chết rồi) mà chỉ thấy bộ da khổng lồ c*̉a con quái vật

vừa lột ra. Minh nhanh chóng cất bộ da đó vào nhẫn, rồi tiếp

tục tiến lên, qua mấy khúc quanh co khúc khuỷu, cuối c*̀ng Minh

c*̃ng đến nơi. Trước mặt nó là một bức tường đá vững chắc có khắc hai

con rắn khổng lồ xoắn vào nhau. Mắt của hai con rắn làm bằng những viên

ngọc bích to cồ sáng lấp lánh. Tom lại tiếp tục ra oai, nó rít lên, và Hai con rắn tức thì tách ra, bức tường nứt đôi, mở rộng. Hai nửa

mảnh tường đá trượt nhẹ nhàng ra khỏi tầm mắt, Minh hít mạnh 1 hơi, đưa chân bước vào.

Giờ đây Minh đang đứng ở cuối một căn phòng rất dài, mờ mờ sáng. Trần

nhà âm u và cao hun hút được chống đỡ bằng những cột đá cao ngất nghểu,

trên có khắc hình những con rắn vươn mình quấn quanh, tạo thành những

bóng đen dài vắt qua không gian mờ ảo xanh xao rờn rợn. Những hốc mắt

sâu hoắm của mấy con rắn đá dường như dõi theo từng bước của Minh. Phía sát tường, có một bức tượng c*̉a Slytherin trông rất sống

động, gương mặt nghiêm nghị có phần cao ngạo, tuy bị thời gian

tàn phá nhưng vẫn thấy được những nét đẹp trai phong độ lúc

còn trẻ. Minh tìm kiếm xung quanh, nhưng không thu hoạch được gì, mật thất rất trống trải

“Suy đoán c*̉a ngươi có lẽ là sai rồi” – Tom nói, sau 1 giờ tìm kiếm không kết quả

Ngọc Minh nhíu mày, nói “Ngươi cho rằng cái địa phương quỷ quái này là mật thất c*̉a Slytherin cao quý hay sao? Nhất định có

phòng che dấu” Minh đột nhiên nghĩ ra, có lẽ nào liên quan đến

Xà ngữ. Cậu liền nói với Tom “Ngươi thử dùng Xà ngữ nói như

vậy xem: Tổ tiên Salazar Slytherin cao quý, thỉnh ban cho ta lực

lượng, xin hãy mở ra bảo tàng mà ngài lưu lại” Tom nói theo ý

Minh, những tiếng rắn rít lên, và bức tượng c*̉a Slytherin, bức

tượng khổng lồ ấy, đột nhiên quay sang một bên, để lộ ra 1 con

đường hầm. Minh đắc ý nói “Thấy chưa, ta đã bảo mà. Chúng ta

tìm được rồi” Sau đó, nó quay người đi sâu vào trong động. Cuối đường hầm là 1 cánh cửa màu xanh biếc, trên cửa trang trí hoa

văn hình những con rắn đan chéo vào nhau, có vẻ hoa lệ mà cao

nhã. Ngọc minh chậm rãi mở cửa ra, cánh cửa tuy to lớn nhưng

đóng mở có vẻ lại rất nhẹ nhàng, chế tạo có vẻ cực kỳ tinh xảo. Ngọc Minh hít 1 hơi, đi vào trong phòng. Đó là một căn

phòng rất hoa lệ, sạch sẽ, được trang trí bằng vô số các loại trang sức màu xanh biếc, làm cho Minh cảm thấy tâm tình rất chi là khoan khoái. Trên vách tường được khảm đủ loại dạ minh châu c*̀ng bảo thạch, khiến cho nơi này sáng như ban ngày. Trên một

cái giá sách cao lớn kê sát tường bày đặt vô số sách ma pháp, bên cạnh giá sách, trên một cái kệ gỗ để một loạt các lọ

thủy tinh, hiển nhiên là dùng để chứa đựng các loại nước

thuốc. Bên cạnh kệ nước thuốc là một cái tủ chứa các loại

dược liệu. Trong phòng còn có một cái quầy thuốc, có lẽ là

chỗ làm việc c*̉a Slytherin trước đây. Trên bàn đặt một cuộn da

dê, nếu cái này mà đem bán đấu giá chắc phải được khối tiền, lịch sử c*̉a nó ngang với Hogwart cơ mà. Nhẹ nhàng cầm tấm da

dê lên, cứ việc đã trải qua ngàn năm lịch sử, nó vẫn trơn bóng như mới, hiển nhiên là bên trên đã bị phù phép giúp nó có

thể bảo lưu ngàn năm, thậm chí là lâu, lâu hơn nữa. Đối với

Slytherin, Minh quả thật là ngưỡng mộ ngài như nước sông cuồn cuộn,

liên miên bất tuyệt, giống như Hoàng hà tràn bờ không thể ngăn lại.

Chẳng qua, trên tấm giấy trống trơn, không hề có một chữ nào

cả. Tom lại ra tay, tiếng rít lại vang lên từ miệng c*̉a Minh.

Phải nói là khác với Harry, Minh không phải Xà khẩu, vì thế

nó hoàn toàn không hiểu rốt cuộc là Tom nói gì. Nhưng dù cho

là gì c*̃ng không quan trọng, không phải sao, bởi vì trên tấm da

dê lúc này dần dân hiện lên màu xanh biếc c̉a mực nước. Đây là lời nhắn mà Slytherin vĩ đại cho hậu nhân c̉a mình lưu lại

“Hậu duệ c̉a ta, con cháu c̉a ta, ta không biết ngươi đã phát

hiện phòng này như thế nào, nhưng lúc này ngươi đã tìm đến

đây, tất nhiên dòng máu đang chảy trong huyết mạch c*̉a ngươi

phải là dòng máu cao quý c*̉a ta, Slytherin (tự kỷ vãi – lời

c̉a Minh). Ngươi có thể tìm được mật thất c̉a ta, đầy đủ

chứng tỏ ngươi có trí tuệ c̉a một Slytherin. Như vậy, hẳn ngươi c̃ng hiểu được, nguyện vọng c*̉a Slytherin vĩ đại là tiêu diệt hết tất cả những đệ tử không xứng đáng trong học viện này,

làm cho tất cả máu bùn biến mất trên thế giới. Đương nhiên,

ngươi tìm được mật thất này, c*̃ng chứng tỏ ngươi là một học

viên, ta không nghĩ rằng với năng lực ma pháp nhỏ bé c*̉a ngươi

và con tử xà tội nghiệp kia có thể hoàn thành sứ mệnh cao cả này, vì thế ta để lại cho ngươi toàn bộ gia tài c*̉a ta: trên

giá sách kia là những sách ma thuật quý báu và ghi chép về

đủ loại ma pháp mà ta biết trong cuộc đời mình, trong đó có

đủ những tri thức mà ngươi cần. Bên cạnh đó là rất nhiều loại nước phép, ngươi xem xét nhãn hiệu mà sử dụng. Nhưng ngươi cần đặc biệt lưu ý hai cái lọ ở trên đỉnh, hai bình thuốc đó có giá trị cực lớn, ngươi phải cẩn thận mà sử dụng, ngàn vạn

lần đừng có lãng phí. Nếu ngươi gặp khó khăn trong cuộc sống,

thì bảo thạch và dạ minh châu trong phòng này ngươi có thể gỡ

đi bán, chúng c*̃ng đủ tiền vốn cho ngươi tiếp tục trọng trách

c̉a mình. Bên trong tủ dược liệu c̃ng có rất nhiều tài liệu

quý giá. Hậu duệ c̉a ta, cố lên, hoàn thành nguyện vọng c̉a

ta, Salazar Slytherine vĩ đại. Ký tên: Salazar Slytherin.”

Đồ tự kỷ cuồng chiến tranh – đây là đánh giá c*̉a Minh về

Slytherin. Nhưng quả thật lão này c*̃ng quá là cẩn thận rồi,

để lại cho hậu duệ đầy đủ các thứ: Bảo thạch và dạ minh châu để tránh nỗi lo về kinh tế, sách vở bổ sung tri thức, thậm

chí cả nước thuốc và tài liệu nữa.

Minh sờ lên đỉnh c*̉a kệ thuốc, phát hiện bên trong có 2 lọ

nước phép, chỉ nhỏ bằng lọ thuốc nhỏ mắt, 1 lọ màu đen, còn 1 lọ lấp lánh ánh bạc. Trên nhãn lọ màu đen có ghi: “Đem thần

chết đẩy lùi” Còn lọ màu bạc thì ghi là “Thuốc tăng cường ma

lực”. Còn có 1 tờ giấy hướng dẫn sử dụng. “Đem thần chết đẩy lùi” có thể cứu sống bất kỳ sinh vật gì mà xác c*̉a nó còn nguyên vẹn, và vừa chết trong vòng 48 tiếng. Còn Thuốc tăng

cường ma lực thì nếu uống hết sẽ đem ma lực c*̉a người sử

dụng tăng lên gấp đôi. Nhưng ở dưới kệ còn có một tờ giấy

trắng, nhưng khi Tom nhập vào cơ thể c*̉a Minh, cậu có thể đọc

được tờ giấy ghi gì.

“Ngươi quả đúng là hậu duệ c*̉a ta, chỉ có người có huyết

mạch c*̉a ta mới có thể nhìn thấy tờ giấy này và chứng kiến

những gì ta ghi lại. Thuốc tăng cường ma lực, tác dụng như tên

gọi, là để tăng lên ma lực. Ta tin tưởng, đây là lọ thuốc duy

nhất còn sót lại trên thế giới này. Năm đó, khi 4 người chúng

ta đi mạo hiểm, vô tình chúng ta tìm thấy một cái hang, và

trong đó có vài di vật c*̉a Merlin, phù thủy vĩ đại nhất lịch

sử. Những di vật chúng ta tìm thấy là 4 lọ thuốc này, thanh

kiếm Excalibur, dây chuyền c̉a Merlin, vương miện c̉a Arthur và

chiếc chén thánh. Chúng ta đã chia nhau mỗi người 1 lọ thuốc

c̀ng 1 vật phẩm, ta nhận chiếc dây chuyền c̉a Merlin, Gryffindor

lấy thanh kiếm, Ravenclaw nhận vòng nguyệt quế và Hufflepuff thì lấy chiếc chén thánh. Cả 3 tên kia đều đã uống hết phần c*̉a

chúng, nhưng ta giữ lại, vì ta nghĩ ngươi, hậu duệ c*̉a ta, cần

vật này hơn là ta, lão già này. Thuốc tăng cường ma lực cần

uống chia làm nhiều liều, mỗi liều cách nhau 3 tháng, và phải

phối hợp với nhiều loại thuốc khác nữa. Nếu không, ma lực tăng nhanh sẽ khiến đại não c*̉a ngươi không chịu nổi, hậu quả là

gì, chắc ta không cần phải nói”

Chưa nói đến 2 loại thuốc phép siêu cấp này, trên giá sách còn đủ loại sách và bản chép tay ghi lại kinh nghiệm c*̉a

Slytherin. Minh điên cuồng cướp đoạt, đem tất cả sách vở, nước

thuốc, tài liệu đều bỏ vào nhẫn. Thậm chí 1 số lượng lớn

bảo thạch, dạ minh châu hắn c̃ng đem bỏ vào bên trong nhẫn, đến khi chiếc nhẫn c̉a hắn chật cứng, không chất thêm được gì

nữa, Minh mới mỹ mãn ra về. Minh rút lui khỏi phòng chứa bí

mật, đang lúc hắn đứng ở trước cửa phòng theo yêu cầu, khi

cánh cửa phòng xuất hiện, Minh nắm tay định mở ra thì đột

nhiên Minh nghe thấy 1 tiếng kêu khàn khàn

  • Ngọc Minh!!!

Minh quay lại, Harry đứng đó, tỏ ra đầy xúc động. Vẻ mặt hắn

liên tục biến đổi, không tin, bất ngờ, chán nản, bực bội, tức

giận. Minh kêu lên

  • Harry, sao cậu lại ở đây

  • Vâng, ta đã ở đây, và ta đang ước gì mình không ở đây

  • Có chuyện gì vậy? – Minh ngạc nhiên, thằng nhóc này làm sao zậy trời

  • Minh – Harry nghiêm túc nói – ta hỏi thật, cậu có phải người

thừa kế không? Đó là phòng chứa bí mật đúng không?

  • Ta, người thừa kế – Minh sửng sốt, rồi phá lên cười – ha ha, Harry, lại đây, ta cho cậu xem cái này

Minh mở rộng cửa, rồi đứng sang một bên, đưa tay làm 1 tư thế

mời. Harry rụt rè, cẩn thận tiến lại gần, và rồi nó nhìn

thấy một căn phòng chứa đầy ống nghiệm, dụng c*̣ chế tạo nước thuốc và các vật dụng khác dùng cho thí nghiệm ma pháp. Minh

cười

  • Thế nào, nó có giống phòng chứa bí mật không?

  • Đây là đâu? – Harry hỏi

  • Phòng “Cầu được ước thấy” – Minh giải thích – cậu chỉ cần

đứng ở đây và yêu cầu 3 lần, lập tức căn phòng sẽ xuất hiện,

ví dụ như ta ước là có một căn phòng để thí nghiệm thuốc

phép, và nó đã xuất hiện

Harry thử ước, và quả thật là có 1 căn phòng trống với những trái banh snitch bay chí chóe. Minh mỉm cười nói

  • Thế nào, tin chưa?

  • Xin lỗi Minh – Harry xấu hổ nói – đáng ra tớ không nên nghi ngờ cậu

  • Không sao – Minh vỗ vai Harry, cười – hết hồn chứ hả?

Harry gật mạnh đầu, nói “Ta không tưởng tượng được nếu cậu là

người thừa kế thì ta phải làm sao? Ta rất phân vân”. Minh đổi

phòng “Cầu được ước thấy” trở lại thành phòng thí nghiệm rồi c*̀ng Harry bước vào, vừa đi vừa nói

  • Quả thật là đợt này ta có hay biến mất thật, nhưng các cậu

biết đấy, ma pháp thí nghiệm là sự yêu thích nghiệp dư c̉a ta, và nước thuốc quả thật ngốn c̉a tớ không ít thời gian.

  • Thành công không? – Harry hỏi

  • Có chút thành quả – Minh trả lời, ném cho Harry 1 cái lọ nhỏ – đây là thuốc cầm máu, có nó thì cho dù bị vết thương nặng

đến đâu c*̃ng chỉ cần 2 giọt là máu sẽ ngừng chảy

Rồi lại lấy ra 1 lọ khác

  • Đây là thuốc chữa cảm, ta chế cho cô bé năm thứ Nhất, nhưng

dạo này cô ấy có vẻ tránh né ta, thôi thì mượn hoa hiến phật

vậy. Còn đây nữa, đây là thuốc lành xương, đề dành cho các cậu trong các tình huống đặc biệt...

Minh càng nói Harry càng cảm thấy xấu hổ. Trong lúc Minh đang

miệt mài chế thuốc cho bọn nó thì tụi nó lại đi nghi ngờ

Ngọc Minh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.