Chương 24: Mặc cả với thầy snape

Bên trong Đại sảnh đường, vô

số nến bay lơ lửng giữa không trung phía trên bốn dãy bàn dài khiến cho những cái dĩa và cốc bằng vàng lóng la lóng lánh. Trên cao, cái trần

nhà đã được phù phép nên luôn phải chiếu bầu trời bên ngoài lấp lánh

muôn ngàn vì sao. Giữa rừng nón Hogwarts chóp nhọn màu đen, Minh, Harry

và Ron có thể nhìn thấy mấy cô cậu học sinh mới toanh của năm thứ

nhất. Chúng đang đứng thành hàng dài trong sảnh đường với vẻ khiếp sợ.

Ginny cũng có trong đám đó, rất dễ nhận ra nhờ mái tóc đỏ hoe của nhà

Weasley. Vừa lúc đó, giáo sư McGonagall – bà phù thủy đeo kính với búi

tóc cao, đặt cái nón phân loại Hogwarts lừng danh trên cái ghế đặt trước mặt lũ lính mới tò te.

Hàng năm, chiếc nón cũ kỹ, sần sùi, vá chằng vá đụp và dơ hầy ấy làm

công việc phân loại học sinh mới vào bốn ký túc xá của Hogwarts (nhà

Gryffindor, nhà Hufflepuff, nhà Ravenclaw, và Slytherin). Minh mỉm

cười khi nhớ đến nó đã nói với cái mũ đó đưa nó vào

Slytherin với mục đích cao cả: tán gái...

Một thằng bé nhỏ xíu có mái tóc xám xịt như lông chuột được gọi lên,

bước tới trước để đội cái nón lên đầu. Minh liếc qua bàn giáo viên,

đúng như nó nghĩ, chỗ c*̉a giáo sư Snape trống không... Trong đầu Minh lập tức xuất hiện 1 loạt các phương án đối phó.

  • VƯƠNG MINH THY!!!

Minh giật mình, bao nhiêu suy tư trong đầu nó bay hết. Cái tên

này... cái tên này... tuyệt đối không phải tên Trung Quốc. Phải

biết Hogwart c*̃ng có học sinh người Hoa, đó là Cho Chang, người

phương Tây đọc tên Trung Quốc theo kiểu Wong, Cho... Chỉ có 1 quốc gia là tên được viết ra sao đọc như thế, đó là ... Vietnam,

Việt Nam...

  • Slytherin! – Chiếc nón kêu lên

Muôn năm! Vạn tuế! Minh âm thầm kêu lên. Nó muốn nhảy nhót, muốn gào lên cho thỏa lòng, nhưng một âm thanh lạnh như hầm băng đánh tụt cảm xúc c*̉a nó

  • Hay là có lẽ ổng đang chờ nghe coi tại sao ba đứa bây không đến trường bằng xe lửa.

Thầy Snape đang đứng đằng sau tụi nó, tấm áo chùng đen khẽ lay động trong làn gió lạnh lẽo. Thầy là người đàn ông gầy gò, da tái xám, mũi

khoằm, và mái tóc rít rịt dài tới vai. Lúc này, thầy đang mỉm cười, một

nụ cười báo hiệu cho ba đứa rằng tai họa sắp giáng xuống đầu tụi nó

  • Đi theo ta – Thầy Snape kêu lên

Cả ba đứa lẽo đẽo theo sau thầy Snape đến văn phòng c*̉a thầy,

một căn phòng lạnh lẽo với những bức tường âm u trong phòng kê đầy

những cái kệ đựng mấy hũ thủy tinh bự, đựng tất cả những thứ gì có thể

làm ớn da gà. Thầy Snape đóng cửa phòng rồi quay lại nhìn ba đứa trẻ.

Thầy nói nhẹ nhàng “Vậy ra tàu sắt không xứng đáng cho Harry Potter lừng lẫy và thằng bạn

nối khố trung thành Weasley dùng để đi đến trường à? Muốn tới trường một cách rình rang chấn động hả, mấy thằng nhóc? ” – Dường như thầy cố

ý bỏ qua Minh.

  • Thưa thầy, chỉ tại cái hàng rào ở nhà ga Ngã Tư Vua, nó… - Harry cố giải thích

Thầy Snape lạnh lùng

  • Im! Tụi bây đã làm gì với chiếc xe?

Nhưng chỉ một chút xíu, khi thầy mở tờ Tiên tri Buổi chiều, số ra ngày

hôm nay, đưa chúng đọc cái tít tổ chảng ngay trang nhất: XE FORD ANGLIA BAY LÀM HOẢNG VÍA DÂN MUGGLE, thầy nói rít qua kẽ răng

  • Tụi bây đã bị người ta nhìn thấy.

Thầy đọc to

  • Hai Muggle ở Luân Đôn khẳng định là họ đã nhìn thấy chiếc xe hơi cũa

bay qua tháp Bưu điện. Vào buổi trưa ở Norfolk, bà Hetty Bayliss, trong

khi phơi quần áo… Ông Angus Fleet, ở Peebles, đã báo cảnh sát… Tổng cộng tất cả khoảng sáu hay bảy Muggle. Ta tưởng cha của trò làm việc ở SỞ

DÙNG SAI CHẾ PHẨM MUGLE chứ?

Thầy đưa mắt nhìn Ron và mỉm một nụ cười còn kinh khủng hơn nụ cười lúc nãy.

  • Ái chà, chà… chính con trai của ông ấy đấy…

  • Thưa thầy ...

  • Im! – Thầy Snape lại nạt. – Thật không may là các trò không phải là

học sinh nhà ta chủ nhiệm, nên quyết định đuổi các trò không nằm trong

tay ta. Ta sẽ đi tìm người có thầm quyền thực thi cái quyền lực thú vị

đó. Các trò cứ chờ ở đây.

Harry và Ron trợn mắt nhìn nhau, mặt mày trắng bệch. Bây giờ Harry cảm

thấy cực kỳ khổ sở, cố không nhìn vào một vật gì đó, to và dẹt, đang lơ

lửng trong cái chất lỏng màu xanh lá cây, đặt trên cái kệ đằng sàu bàn

làm việc của thầy Snape. Nếu mà thầy Snape đi tìm giáo sư McGonagall,

chủ nhiệm nhà Gryffindor, thì số phận của chúng có lẽ cũng chẳng khá hơn chút nào. Cô McGonagall có lẽ công bằng hơn thầy Snape, nhưng cô cũng

cực kỳ nghiêm khắc.

Một lát sau, cô Mc Gonnagall dẫn Harry và Ron đi ra ngoài, để lại Ngọc Minh ngồi lại trong gian phòng c*̉a thầy Snape.

  • Chà, một học sinh nhà Slytherin thú vị. Ta có nên đuổi học

trò không nhỉ, trò Ngọc minh – Thầy Snape nhìn Minh, cười mà như không cười

  • Thưa thầy, trước tiên, con có chút quà trong chuyến nghỉ hè. – Minh tiên hạ thủ vi cường, lập tức rút ra 1 cái chai đựng chất lỏng màu đỏ

  • Cái gì đây? – Thầy Snape nghi hoặc, mở cái chai lắc lắc, rồi phe phẩy, rồi sợ hãi kêu lên... – đây là...

  • Máu rồng, thuần khiết nhất, không pha trộn, c*̉a loài đuôi gai Hungary.

  • Trò muốn mua chuộc ta sao, Ngọc minh – Thầy Snape nhìn nó, mỉm cười, nụ cười lạnh vô c*̀ng

  • 3 gallon một năm – Ngọc Minh cắn răng nói

  • Tại sao không phải 1 tháng

  • 6 tháng

  • 2 tháng

  • 5 tháng

  • 4 tháng!

  • Đồng ý!

  • Ha ha, trò có thể về lớp. – Thầy Snape vui sướng cười to 1

tiếng, rồi cảm thấy mình có chút thất thố, thầy đằng hắng –

trò không lo cho bọn bạn c*̉a trò sao

  • Thầy Dumbledore sẽ không để chúng bị đuổi học, không phải sao, thưa giáo sư – Minh lúc này đã ra đến cửa, quay lại mỉm cười

nói


Minh đi như bay về đại sảnh, buổi lễ phân loại đã kết thúc, và ở khu bàn c*̉a Slytherin, nơi dành cho năm thứ nhất, Minh nhìn

thấy một cô bé, thật xinh đẹp với mái tóc đen dài, nước da

trắng, gương mặt trái xoan bầu bĩnh. Minh hít 1 hơi, cố lấy

bình tĩnh, rồi bước lại gần cô bé, làm 1 cái c*́i chào rất

thân sỹ, rồi hỏi bằng tiếng Việt

  • Chào em, anh là Ngọc Minh, c*̃ng là học sinh nhà Slytherin, không biết em có phải người Việt Nam không?

  • Chào anh. Em là Thy, Vương Minh Thy. Em là người Việt gốc Hoa,

quốc tịch Mỹ. Vừa rồi em theo ba má đến Luân Đôn chơi thì nhận

được thư mời vào học. – cô bé trả lời

  • Vậy thì mình là đồng hương rồi. Thật là mừng quá. – Minh

cười nói , trong nội tâm đột nhiên ấm áp, ít nhất ở thế giới

ma pháp, mình không hề cô đơn – Em cứ yên tâm, ai dám bắt nạt em, anh xử kẻ đó – Minh nói, dùng ánh mắt sắc lạnh quét khắp

mọi nơi

  • Vâng, cảm ơn anh.

Lúc Minh trở về chỗ c̉a nó, nó bắt gặp ánh mắt vô c̀ng ai

oán c̉a Hermione. Còn Pansy c̃ng lại gần, cấu vào eo Minh, nói

  • Anh đúng là đào hoa quá nhỉ

  • Đào gì hoa gì... – Minh nhăn mặt, xuýt xoa nói – đồng hương... đồng hương thôi mà

Nhưng nhớ đến nụ cười xinh đẹp c*̉a Thy, trái tim Minh lại không nhịn được mà nhảy lên thình thịch...


Về đến Ký túc xá, Minh lập tức ném người xuống gối, ngủ luôn một mạch đến sáng. Việc lái xe đã khiến nó quá mệt mỏi

rồi. Hôm sau, nó lôi Pansy, Malfoy và 2 tên đồ đệ đến phòng “Cầu được ước thấy” để lấy máu rồng. Haizzz!

Sau khi đi ra, Minh lại nhắm mắt nghĩ

“Ta cần 1 nơi để thí nghiệm, ta cần 1 nơi để thí nghiệm, ta cần 1 nơi để thí nghiệm” Sau đó lại mở cửa, lúc này phòng đã

biến thành 1 căn phòng thí nghiệm với đủ các loại dụng c*̣.

Mặc cho đám Slytherin hít hà, sờ sờ mó mó, xem cái này đụng

cái kia, Minh dụng tâm quan sát cả căn phòng, và cảm thấy rất

hài lòng. Phương tiện đầy đủ, vậy hắn bắt đầu thôi. Minh lấy

các đồ vật ra, để gần đó, rồi lấy mấy quyển sách hướng dẫn

chế tạo thuốc phép từ máu rồng ra, bắt đầu điều chế. Sau 3

lần bị Minh thí nghiệm nổ tung làm giật mình, đám nhóc nhà

Slytherin quyết định, khi Minh làm thí nghiệm thì cần tránh

thật xa.

Đợi khi đám nhóc ra ngoài, Minh đột nhiên khí chất thay đổi,

ánh mắt sắc lạnh, lấy từ trong nhẫn ra 1 quyển sổ. Hắn mở

quyển ma pháp trận, đem vô số ma pháp đặt xung quanh, lại rắc 1

ít bột Diệt ma xuống dưới đáy quyển sổ, rồi mới mở ra, viết

“Ta biết ngươi là ai. Tom Riddle – hay còn được gọi là Voldemort. Xuất hiện đi, người thừa kế c*̉a Slytherin”

“Chào ngươi, ta là Tom Riddle” – quyển sổ hiện lên dòng chữ “hay là Voldemort, như người nói”

“Ha ha, Voldemort, ngươi nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu ta đem cuốn sổ này cho thầy Dumbledore?” – Minh viết

“ngươi sẽ không làm vậy đâu” – dòng chữ hiện lên – “vì ngươi là một kẻ tham vọng và thông minh”

“Ngươi nghĩ vậy sao?” Minh cười, viết – “ta thì không cho rằng như vậy”

“Vậy sao ngươi còn không đem ta đưa cho giáo sư Dumbledore” Tom Riddle (tạm gọi hắn như thế) viết

“Còn gọi thầy Dumbledore là giáo sư, ngươi vẫn còn có thể cứu”

“Là sao, ta không hiểu ý c*̉a ngươi”

“Tom, ngươi không phải từng coi Hogwart là nhà sao, không phải

ngươi từng coi thầy Dumbledore là cha sao? Linh hồn c*̉a ngươi phân

liệt, c̀ng với nó là tính người c̉a ngươi dần biến mất. Mỗi

một cái trường sinh linh giá được làm ra, là 1 lần ngươi cắt

đứt mất phần người c*̉a mình. Ta nghĩ, ngươi có lẽ, có vẻ là

cái linh hồn thiện lương nhất, tất nhiên, là so với mấy cái

linh hồn kia. Ngươi muốn nhìn chủ hồn phá hủy trường Hogwart,

giết chết thầy Dumbledore hay sao?” – Minh dụ khị

“ta có thể làm sao. Ta chỉ là 1 cái tàn hồn”

“Ta sẽ cho ngươi 1 cơ hội sống lại” Minh quăng bom – hắn cảm thấy dạo này hắn quăng bom khá tốt rồi

“Ngươi nói giỡn sao?” – Tom Riddle tỏ ra không tin

“Ta có hòn đá phù thủy, ngươi nghĩ ta nói giỡn sao?” – Minh viết

“Ta phải trả giá như thế nào” – không hổ là chúa tể Hắc Ám, rất nhanh đi vào vấn đề

“thần phục cho ta!” – Minh viết

“đùa sao? Ta đường đường là chúa tể hắc ám, làm sao có thể thần phục cho ngươi được”

“Tom, ngươi không hiểu, Thế giới phù thủy càng lúc càng lạc

hậu so với thế giới này. Ta muốn làm 1 cuộc cải cách, 1 cuộc

cách mạng, nếu không, có một ngày, thế giới phù thủy hẳn sẽ

diệt vong mất” Minh nói, đây c*̃ng là điều hắn suy nghĩ từ năm

ngoái đến giờ

“Chỉ cần đem Muggle và máu bùn giết sạch là được” – Tom lạnh lùng nói

“Ngươi là não tàn hả”

“???”

“Sao ngươi không tự sát đi, Máu Bùn” – Minh trào phúng

“Ngươi... ngươi...”

“Ngươi muốn diệt Muggle, buồn cười. 1 quả bom nguyên tử ném

xuống, ngươi là chúa tể hắc ám chứ thần hắc ám c*̃ng thành

tro bụi. Chính suy nghĩ kiểu này mới đem thế giới phù thủy

đẩy hướng suy tàn” – Minh chỉ trích “Ngươi cứ im lặng suy nghĩ

đi, nghĩ kỹ thì nói cho ta” Minh kết thúc cuộc nói chuyện, rồi gấp sổ nhật ký lại.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.