Chương 19: Quản gia

Nhà tù Bắc Luân Đôn

Jame nằm trên chiếc giường nệm êm ái, chân gác lên thành giường, miệng ngậm 1 điếu xì gà Lahabana, theo dõi chương trình yêu

thích trên chiếc tivi đen trắng nhỏ kê góc phòng. Trên cái bàn

gỗ sồi cạnh giường c*̉a hắn có 1 chai bia và mấy gói Snack dang dở. Nếu không có bộ áo tù trên người và mấy ô cửa chấn song, người ta hẳn sẽ nghĩ Jame đang ở trong một khách sạn nào đó

chứ không phải là đi tù.

Một âm thanh vang lên trong đầu c*̉a Jame

  • Ai, ai thế hả? – Jame hoảng hốt kêu lên, bật dậy nhìn xung quanh. Nhưng 4 phía vẫn vắng lặng như tờ.

Âm thanh cứ đều

đều mà dội vào đầu Jame.

  • RỐt cuộc ngươi muốn gì? – Jame nổi nóng – Ta không muốn nói chuyện với kẻ giấu mặt.

Jame ngước đầu lên, và thấy có một chú chim bồ câu màu trắng.

Chẳng lẽ đây là 1 con chim robot để truyền tin? – Jame âm thầm

nghĩ, định đứng dậy bắt con chim để kiểm tra.

  • Con chim “nói”

  • Ngươi thật sự là con chim?

Con chim gù gù, rục

đầu vào cánh chải chuốt

  • Rốt cuộc ngươi muốn gì?

Con chim trả lời

  • Gia tộc c*̉a ngươi, Gia tộc chim sao? – Jame hứng thú nói đùa

con chim lắc lư

cái đầu nhỏ

  • ... – Jame mở miệng muốn nói gì, nhưng con chim đã chặn miệng hắn lại

Jame suy nghĩ một lát, rồi cuối c*̀ng trả lời

  • Chuyện kia ta đã biết. Ta cứ ngỡ đó chỉ là tin đồn, nhưng giờ ta đã tin tưởng rồi đấy. – Jame thở dài

  • Con chim dụ hoặc

  • Đối với một kẻ đang bị đệ tử c*̉a mình tuyên án tử hình như ta, ta không có lý do gì cự tuyệt. Chỉ cần ra ngoài, ta sẽ

toàn tâm toàn ý giúp ngươi. – Jame nói, cho dù nơi này tiện nghi đầy đủ, nhưng ai muốn ngồi tù cả đời chứ. Hơn nữa có lẽ 1

tháng sau là kết thúc hạn tù c*̉a hắn – cái ngày hắn được

khênh ra khỏi đây

Con chim nói

  • Ta đoán ngươi thừa sức để làm cái gọi là oanh liệt rung

động, nhưng ta thích nhẹ nhàng hơn! – Jame thản nhiên nói

Con chim nói xong thì đập cánh bay đi mất


Bên ngoài trại giam, con chim bồ câu trắng kia đậu xuống đất,

dần dần biến hình thành 1 con người, nói chính xác là một

cậu bé.

Minh lấy từ trong nhẫn ra chiếc áo tàng hình đã trải qua sửa

chữa. Vốn là một mảnh áo choàng, bị Minh sửa lại thành 1 bộ

quần áo bó sát người có mũ trùm đầu, 1 đôi giày c*̀ng 1 đôi

găng tay tàng hình. Cắt ra như thế khiến cho chiếc áo choàng

vốn thừa sức bao phủ 3 người lúc này chỉ có thể để 1 mình

Minh mặc. Nhưng có 1 điều là Minh có thể biến hình trong bộ

quần áo này, khiến cho nó dù có biến hình c*̃ng vẫn giữ

trạng thái tàng hình được.

Buổi tối, Minh biến thành 1 con ruồi, xuất hiện trong phòng vệ

sinh c*̉a Jame, rồi hoàn hình lại thành người, cởi bỏ áo

choàng rồi đi ra

  • Xin chào, ta đến đón ngươi đây – Minh nói

Jame giật nảy mình, đột nhiên trong phòng giam xuất hiện 1 thằng bé, cái này... cái này c*̃ng quá ghê rợn đi chứ hả.

  • Chúa ơi, ta đang nằm mơ sao? – Jame lẩm bẩm

  • Đương nhiên không phải mơ. Nhưng có lẽ nên nhắc ngươi 1 điều, ta không thích Chúa, ta tin Merlin.

  • Từ ngày bị Orson bán đứng, ta đã không tin Chúa rồi. Vừa rồi chỉ là thói quen. Ngươi tin tưởng ta sao? Không sợ ta phản bội

ngươi?

  • Phản bội ta, ha ha, tuyệt đối sẽ không. Ngươi tin sao? – Minh cười nói

  • Ha ha ha... – Jame cười, đột nhiên quỳ 1 gối xuống – Ta, Jame

Carter, nhân danh dòng họ kỵ sỹ Jame Lucard, nguyện ý dâng tặng

người trước mặt là chủ (Master),Chỉ cần ngài có thể dẫn ta

ra khỏi nhà tù, ta nguyện đem trí tuệ, năng lực c*̉a ta trở

thành lá chắn c̃ng như vũ khí c̉a ngài, ý nguyện c*̉a ngài

là tiêu chuẩn để ta hành động.

Thật kỳ lạ, Jame vừa nói xong, trong không gian đột nhiên xuất

hiện một quầng sáng màu bạc, đó chính là Khế ước cổ, một

phép thuật được lưu truyền lại từ thời Vua Arthur. Minh rút đũa phép, đặt lên vai và đầu c*̉a Jame rồi nói

  • Ta chấp nhận lời tuyên thệ c*̉a ngươi.

Lời vừa nói ra, quầng sáng lập tức chiếu vào trán c*̉a 2

người, kết nối họ lại với nhau bằng 1 mối liên kết kỳ lạ.

Minh dùng đũa phép c*̉a hắn (cây đũa được thần cho từ đầu, chứ không phải đũa mua ở Hẻm Xéo) làm cho Jame hôn mê, rơi vào

trạng thái chết giả rồi ném hắn vào trong nhẫn chứa vật, sau

đó đem 1 cái xác c*̉a một người vô gia cư tội nghiệp hắn gặp

bên đường ném lên giường, cười mỉm nói

  • Coi như hỏa táng cho ngươi. Chúc ngươi được về Thiên quốc với Chúa Trời.

Nói xong Minh phóng hỏa thiêu đốt căn phòng c*̉a Jame, rồi biến mất.


Phi trường Luân Đôn

“Nhà tù Bắc Luân Đôn vừa xảy ra hỏa hoạn, khiến 1 tù nhân bị

thiêu chết. Scotland Yard đang tiếp tục điều tra thêm, nhưng nguyên

nhân dự đoán là do tù nhân hút thuốc không cẩn thận...”

“Người đứng đầu tập đoàn tội phạm “Bàn tay đen” Orson đã chết

tại nhà riêng ngày hôm qua. Đây có thể là việc thanh trừng nội

bộ c̉a tập đoàn này, khi ông trùm c̉a tổ chức là Jame Carter

bị bắt cách đây 2 năm...”

Người thanh niên mặc bộ vest đuôi tôm màu đen, mái tóc vàng buộc túm lại phía sau đầu khẽ mỉm cười, đặt tờ báo xuống, khẽ

chỉnh lại bộ quần áo cho phẳng phiu

  • Jame, nhanh lên, chúng ta không có nhiều thì giờ để mất đâu...

Một âm thanh vang lên, 1 thằng nhóc mặc 1 bộ vest màu lam đang vẫy tay loạn xị.

  • Đến đây, ông chủ, đến đây...

Sa Mạc gobi, Mông Cổ

  • Jame nè, trình độ lái xe c̉a ngươi c̃ng thật là cao đấy chứ

hả – Minh ngồi trên ghế lái phụ c*̉a chiếc Hummer, mỉm cười nói

  • c*̃ng thường thường thôi mà ông chủ. – Jame cười khiêm tốn, sau đó hỏi – Chúng ta đi tìm cái gì ở đây thế?

  • Một cơn ác mộng c*̉a sa mạc Mông Cổ – Minh trả lời, ánh mắt

nhìn xa xăm, rồi đột nhiên hỏi Jame – Jame, kế hoạch phát triển

gia tộc như thế nào?

  • Liên Bang Xô Viết vừa sụp đổ, tôi dự định dùng một lượng lớn tài chính đem các loại nhân tài thuê về, tổ chức thành lực

lượng c*̉a chúng ta. Tôi có mua 1 đảo nhỏ ở vùng Bắc Ai Len,

tất nhiên, bây giờ nơi đó là trang viên c̉a ngài, thưa ông chủ. – Jame cười lấy lòng - Theo như kế hoạch, chúng ta sẽ phát triển các phòng nghiên cứu c̃ng như lực lượng vũ trang tư nhân ở đó

  • Tốt lắm, Jame. Nhưng phải hành động nhanh chóng, trước khi

người Mỹ nhảy vào. Chú ý vào các lĩnh vực như công nghệ Gien, năng lượng, vũ trụ và máy tính.

  • Vâng, Ông chủ

  • Nè, Rommel, ngươi ngủ rồi à – Minh quay lại ghế sau, hô to

  • Ông chủ, đừng đùa chứ. Ta là Von Beigr, không phải Rommel. –

Phía sau, một gã đàn ông to cao, với bộ ria mép tuyệt đẹp và

cái đầu bóng mượt, nhưng hai khẩu súng colt đeo lủng lẳng trong

áo c*̉a hắn chứng tỏ người này tuyệt đối không phải là người

lương thiện

Von Beigr là một tên sát thủ người Đức gốc Anh, là 1 trong 5 đệ tử trung thành c*̉a Jame. Khi Orson làm phản, mấy người đệ tử

c*̉a Jame bị giết hại mất 2 người, còn 3 người thì ẩn trốn.

Khi Jame xuất hiện trở lại thì cả 3 người c*̃ng đều quay lại

theo hắn, Jame để 2 người ở lại Anh quốc xây dựng lại tổ chức

Bàn tay đen, còn Von Beigr thì bị Jame và Minh mang theo đến Mông

Cổ.

  • Rommel, ta thích gọi như vậy đấy. Ngươi liên hệ với đám Kỵ sỹ dòng Teuton thế nào rồi?

  • Ôi ông chủ. Thật sự ta rất muốn giã vào mặt đám thầy tu đó. Bọn chúng kiêu căng và ngạo mạn quá đi mất. Ta liên hệ 15 lần, mà bọn hắn nhất quyết không chịu gặp ta – Gã ria mép phàn

nàn – hơn nữa, ta là Von Beigr!

  • Được rồi, Rommel.

  • Von Beigr!

  • Rommel!

  • ...


Trong sa mạc bao la, một người đàn ông đang cưỡi ngựa chạy như

bay, phía sau ông ta, cát vàng đang chuyển động và đôi khi lại

phụt lên cao, rõ ràng có vật gì đó đang đuổi theo người này.

Đột nhiên, con ngựa ngã quỵ xuống, hất người đàn ông ngã lăn

về phía trước. Là một kỵ sỹ lâu năm, người đàn ông lập tức

dùng hai tay ôm vòng qua đầu, lăn lộn một vòng, giảm bớt lực

chấn động. Lúc hắn đứng dậy nhìn lại ngựa chiến c*̉a mình,

thì con vật trung thành miệng sùi bọt mép, cố gắng đứng dậy

mà không được. Nó đã kiệt sức rồi.

Cái thứ đuổi theo phía sau lúc này c*̃ng đã đuổi đến nơi, và

con ngựa bị kéo vào trong cát, từng cột máu phụt lên, nhuộm

đỏ cả một vùng cát trắng

  • Trường sinh Thiên ơi Trường sinh thiên, chẳng nhẽ Thoát Thoát

Bất Oa ta phải chết ở đây sao? – Người đàn ông nhìn lên bầu

trời cầu nguyện.

Dường như một con ngựa không thấm thía gì với sinh vật nọ, nó

tiếp tục tiến về phía người đàn ông Mông Cổ kia...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.