Chương7: Anh nhất đinh là không cách nào từ chối em, sợ em khó xử mới qua lại với em

Thời gian trôi qua rất

mau, năm ngày làm việc chóp mắt đã qua đi, An Tín lại đón chào hai ngày cuối

tuần rực rỡ sắc màu. Dụ Hằng khỏi ốm lại lao vào công việc, thòi gian gặp cô

cực kỳ hiếm hoi, nhưng điện thoại thì không hôm nào thiếu. Anh hẹn cô ra ngoài,

tặng cô chiếc mũ tròn in viền hoa vô cùng đáng yêu.

Hoa nhỏ màu nhạt rải

quanh vành mũ, làm nổi bật cây lụa mỏng, so vói mũ búp bê của nhóc Maruko còn

sinh động hơn nhiều. An Tín đội lên đầu rồi cúi xuống phin, dưới ánh mặt tròi

nhô ra bóng một chiếc nơ bướm ở phía đuôi, vui không để đâu hết.

Dụ Hằng chỉnh lại mũ cho

cô, hai tay thuận thế trượt xuống dưới, ôm lấy mặt cô, xoa xoa: “Sau này

ra ngoài thì đội mũ này

nhé”.

“Vì sao cơ?” Cô bị anh

bóp miệng thành mỏ vịt, nói không rõ lòi.

Anh cúi đầu cười: “Càng

đáng yêu hơn chứ sao?”.

Anh đã thích nhìn đến

thế, vậy cô đội là được rồi, dù sao cũng rất đẹp, kết họp vói quần dài áo gi lê

của cô, chiếc mũ này chẳng khác nào nét bút điểm nhãn, đúng là khiến dáng vẻ

của cô đáng yêu hẳn lên. Nếu cô vội chạy ra gặp anh mà quên mất một phụ kiện

đáng yêu như thế, anh còn nhắc: “Mũ đâu rồi? Trong

ba lô à? Để anh lấy ra giúp em”.

Dụ Hằng từ Đức trở về

mang cho An Tín không ít quà, tại vụ dị ứng bất thình lình tối hôm đó nên chưa

kịp đưa cho cô. Anh lấy ra món đồ trang trí hình đôi

giày thủy tinh đặt vào

lòng bàn tay, dụ An Tín đến xem: “Đẹp không? Tặng em đấy”.

An Tín cúi đầu nhìn, chun

môi: “Giày của cô nàng lọ lem, em không lấy đâu”.

Dụ Hằng cười cười, chìa

bàn tay toái ra, trong đó có chú cừu thủy tinh điêu khắc Baccarat rất kute,

dưới ánh sao chiếu rọi, lung linh sắc màu. Cô nhìn rồi hét lên kinh ngạc, giật

luôn lấy nắm trong lòng bàn tay, reo lên: “Dễ thương quá đi mất, đúng lúc em

đang cần đồ treo toang trí ba lô!”.

Cô giương mắt nhìn tay

anh, nghĩ còn thứ gì đẹp đẽ xuất hiện nữa chăng, anh chỉ cười: “Hết rồi”. Cô

như quả bóng xì hơi, ỉu xiu cúi gằm mặt xuống.

Tối đến Dụ Hằng muốn chơi

bóng quần và đi bơi,

trong lúc anh đánh bóng

An Tín chạy rõ xa, một mình lang thang khắp club, nhân tiện ngắm nghía mỹ nữ

vói soái ca, thực ra là cô muốn tìm hiểu xem những người như Dụ Hằng thì thích

làm gì. Khi thấy rất nhiều người ngồi uống rượu trò chuyện dưới ánh đèn dìu

dịu, cô lập tức mất hết hứng thú.

Có điều cô thi thoảng

nghe thấy những chuyện phiếm thú vị. “Lan Nhã đâu?” có người hỏi. Anh bạn bên

cạnh đáp: “Cô ấy giờ không hay đến nữa, nghe nói hạng người nào đó cũng có thể

xuất hiện ở đây, cô ấy trông thấy là thấy khó chịu”.

An Tín thì chả thấy khó

chịu chút nào, cô cười khì khì chuồn khỏi quầy rượu, thấy Dụ Hằng mặc áo choàng

tắm bước vào khu bể bơi trong nhà, bèn vội vàng theo sau.

“Dụ Hằng em lấy khăn tắm cho anh nhé, Dụ Hằng để em

giúp anh rót đồ uống”. Cô vây lấy Dụ Hằng đang đứng yên bất động, vô cùng nhiệt

tình đề nghị.

Dụ Hằng buồn cười kéo cổ áo cô lên, kéo cô ra xa một

chút. “Nếu em muốn thấy anh bán nuy, hay là cùng tắm uyên ương đi”.

An Tín vùng vẫy thoát ra, mắt dán chặt vào cổ áo anh

nói: “Em không biết bơi «À, anh hiểu nhầm rồi, ý em là em muốn ở bên anh, em

có thể làm y tá chăm sóc anh”.

“Được thôi”. Anh nhìn đôi mắt

toàn đầy hy vọng của cô, cũng không nói thêm gì nữa. Cô chạy đến bên bể bơi

khua khua nước, không quan tâm là có việc thừa thãi hay không, quay sang báo

cáo: “Nước rất vira’

Dụ Hằng nhìn cô soạt

một cái cởi dây đai áo choàng tắm, để lộ nửa thân trên rắn chắc dẻo dai, áo

choàng trút bỏ để lộ những cơ bắp cực kỳ rõ ràng. An Tín bỗng kêu “Woah” một

tiếng, bịt mũi chạy như bay ra ngoài.

Tối đến như thường lệ Dụ Hằng đưa An Tín về nhà. Người

anh toát ra mùi hương sau khi tắm rửa sạch sẽ. Cô tựa vào vai anh ngủ thiếp đi

lúc nào không biết. Trong cơn gà gật, anh đỡ đầu cô, ấn ấn mũ xuống.

“An Tín, đây là quà tặng em”.

An Tín vốn đã nói chúc ngủ ngon, như thường lệ tung

tăng chân sáo bước về phía cổng, một câu nói của Dụ Hằng lại khiến cô ngoái

lại. Sau lưng cô xuất hiện chiếc hộp cao chừng nửa người, trên dưới tổng cộng

năm chiếc, được buộc lại với nhau bằng dây đai màu hồng, tương tự như cảnh

trong phim, đưa mắt nhìn sang, hình như có bong bóng màu hồng chui ra từ trong

giấy gói màu xanh nhạt. Cô trợn tròn mắt, tỉnh ra không ít: “Anh lấy ở đâu ra

vậy?”.

Dụ Hằng đặt hộp quà trong tay lên bậc thềm cổng nhà An

Tín, nói ngắn gọn: “Mang từ Đức về”.

“Nhưng em cũng đâu dùng hết nhiều thế này chứ!”.

Anh vẫy vẫy tay với cô, cô như người trong mơ bước lại

gần, được anh ôm vào lòng: “Quà của bác trai bác gái anh đã cho người đưa đến

rồi, những cái này anh muốn đưa tận tay cho em, bên trong có lễ phục và giày

dép dành cho con gái, em mở từng tầng ra, còn có thể thấy nhiều bất ngờ hơn

đấy”.

Anh cúi đầu hôn lên má cô: “Chúc em sinh nhật ngày mai

vui vẻ nhé”.

An Tín cả đêm trằn trọc lăn qua lăn lại, cười ha ha,

không sao ngủ được. Bên gối vang lên âm báo tin nhắn, cô cầm lên xem, quả nhiên

là anh chàng đã mất tích một thời gian, Nguyễn Chính Nam.

Theo tin bên lề, anh đang tháp tùng cô nàng Vưu Vụ đi

tuyên truyền nửa tháng.

“Sinh nhật vui vẻ, cô nàng tóc xoăn”. Vừa đúng lúc

thời gian trên điện thoại An Tín chuyển 0 giờ, cứ như người bên kia không ngủ

không nghỉ chờ đợi thời khắc quan trọng này, khơi lên trong lòng cô cảm giác ấm

áp.

Nhưng hạnh phúc đến quá nhanh, người đang chìm đắm

trong tình yêu còn chưa kịp cảm nhận được bao nhiêu dư vị, cuộc sống đã vội vã

để lộ ra một mặt đáng sợ khác. Chủ nhật An Tín ngủ dậy bèn vào game, kiểm tra

một lượt dấu vết Tướng Công từng trở về, không có chứng cứ gì hữu hiệu. Cô thất

vọng đóng luôn “Phi Tiên” lại, tính kỹ ra, cho đến ngày sinh nhật cô hôm nay,

cô và Tướng Công đã có tổng cộng ba mươi ngày chưa đoàn viên trên game rồi.

Bà An không có nhà, ông An nấu cho cô một bát mỳ trứng

mừng thọ. An Tín đánh chén no nê xong bế bụng ra cuộn tròn trên sofa, hỏi: “Mẹ

con đâu rồi hả bố?”.

“Hình như đi chợ, sáng sớm đã không thấy bà ấy rồi”.

Cô cầm di động chờ điện thoại của Dụ Hằng, hồi hộp chờ

đợi những kế hoạch cho ngày sinh nhật hôm nay, nhưng cuộc đầu tiên cô nhận được

lại là cú điện thoại lạ từ Lan Nhã: “Cô An phải không? Nếu cô muốn biết giữa

tôi và Dụ Hằng từng xảy ra chuyện gì, thì mời đến tiệm trà Động Khẩu một

chuyến”.

An Tín nhìn điện thoại đã bị cúp, trực giác mách bảo

cuộc gặp lần này có gì đó khác thường, bố thấy vẻ nghi hoặc của cô, bèn góp ý “Lan Nhã dẫu sao vẫn là người của công chúng, sẽ không dám ngang nhiên giở trò

gì đâu, nếu con tò mò thì cứ đi xem sao, có điều phải hết sức đề phòng”.

An Tín cẩn thận, đặt điện thoại ở chế độ ghi âm xong

mới đến chỗ hẹn, ông chủ tiệm trà là người quen, cô bước đến yêu cầu bàn ở ngay

dưới máy quay, ông chủ nhanh chân nhanh tay bưng trà và đồ điểm tâm lên, còn

giúp cô bố trí một tấm bình phong.

“Nói đi, tôi rửa tai lắng nghe đây”. An Tín đối diện

với Lan Nhã mặt điềm nhiên, đi thẳng vào vấn đề.

Lan Nhã vẫn phục trang tinh xảo như thế, trang điểm

nhẹ nhàng xinh đẹp như xưa, toàn thân từ trên xuống dưới không tìm ra một

khuyết điểm nào. Cô bưng chén sứ giả cổ lên, khẽ thổi một hơi, nhấp ngụm trà,

song không đáp.

An Tín nhìn cô, cô thoáng chau đôi mày thanh tú, câu

đầu tiên thốt ra là: “Cái này cũng gọi là bích la xuân sao? Thật là xoàng xĩnh

quá thể”.

“Cô chịu khó chút vậy, chỗ chúng tôi đây không thể

sánh được với trà chiều trang viên kiểu Anh của cô, đãi ngộ cao nhất cũng chỉ

có vậy thôi”.

Lan Nhã không ừ hứ gì, nhướn một bên mày, hờ hững nói “OK, dù sao tôi cũng không ở đây lâu, nói xong là sẽ đi”. Cô đưa tay vuốt vuốt

mái tóc gợn sóng, khóe miệng mím một nụ cười đúng mực, nói như gió thoảng mây

bay: một năm yêu nhau, Peter xen vào đòi cầu hôn tôi, một bên là người chồng ưu

tú do gia tộc lựa chọn, một bên là tình yêu đầu, tôi rơi vào tình thế tiến

thoái lưỡng nan, vô cùng khó xử. Sau tôi định giải thích rõ ràng với mấy lần,

nhưng bị Dụ hiểu lầm, anh ấy bắt đầu xa cách tôi. Peter lại quyết tâm theo đuổi

tôi, người nhà khuyên tôi ra nước ngoài cho khuây khỏa, tôi đã đi Anh một

chuyến. Đến lúc tôi trở về, Dụ càng trở nên lạnh nhạt, từ chối đính ước mà hai

gia tộc đưa ra”.

“Cô nghe rõ chưa, cô An…” Lan Nhã nở một nụ cười ý tứ

sâu xa, khoan thai nhấn mạnh, “Hôn nhân giữa tôi và Dụ là số trời đã định, vả

lại chúng tôi còn có nền tảng tình yêu. Sự xuất hiện của cô chẳng qua là một

của anh ấy, hay có thể nói là chất điều vị, sau khi anh ấy thấy hết những gì

mới mẻ ở cô, tự khắc sẽ nghĩ cho gia tộc, nghĩ cho bản thân. Tới khi đó, cô em

tóc xoăn dễ thương sẽ phải kết thúc thế nào đây?”.

Bàn tay nắm chặt điện thoại của An Tín rớm một lớp mồ

hôi, cô dứt khoát đặt nó lên mặt ghế bên cạnh, đưa tay lấy cốc trà uống mấy

ngụm. Bắt gặp ánh mắt chán ghét của người đẹp phục trang tinh tế đối diện lướt

qua, cô dứt khoát đặt nó lên mặt ghế bên cạnh, đưa tay lấy cốc trà uống mấy

ngụm. Bắt gặp ánh mắt chán ghét của người đẹp phục trang tinh tế đối diện lướt

qua, cô nghĩ một chút rồi đáp: “Thế này đi, chỉ nghe một mình cô tự đánh trống

tự thổi kèn thật vô vị, để tôi gọi Dụ Hằng cùng đến”.

“Thế này đi, chỉ nghe một mình cô tự đánh trống tự

thổi kèn thật vô vị, để tôi gọi Dụ Hằng cùng đến”.

Vẻ khinh thường trong mắt Lan Nhã càng rõ rệt “Tôi biết những cô gái

trẻ như cô nhất định sẽ bám chặt lấy Dụ không buông, nên đã nói trước vói cô

của Dụ rồi, cô ấy đồng ý hôm nay sẽ gặp nói chuyện vói Dụ. Nếu cô không tin,

bây giờ có thể qua đó, để xem anh ấy nghe cô hay nghe cô mình. À, quên mất

không nói vói cô, cô của Dụ, Ms Hàng Dĩnh là quý cô có tiếng toong giới thượng

lưu, cũng là nữ hoàng không nói hai lòi của giới điện tử, toàn bộ các xu thế

trào lưu đều do bà ấy dẫn đầu. Cô nghĩ xem vói bộ dạng kém cỏi của mình thi sao

lọt được vào mắt bà ấy đây?”.

An Tín đương nhiên không

thể gọi điện, một là trạng thái ghi âm không cho phép, hai là cô biết Lan Nhã

tuy đáng ghét, song có thể ngẩng đầu nói hết những lòi đó nhất định là bởi đã

có chuẩn bị trước, cô thua là thua ở chỗ Dụ Hằng chưa từng công khai thân phận

của cô, vói tình hình hiện nay, nhiều nhất cũng chỉ là hai người phụ nữ đang

tranh giành một người đàn ông, chứ không đơn giản là vợ chưa cưới danh chính

ngôn thuận đang xử lý những vấn đề lịch sử còn sót lại của bạn gái cũ.

Mà kể cả như thế thì đã

sao, vẫn phải giữ lấy phong độ, yêu cầu của bố vói cô rất đơn giản, chỉ cần

“cấp nhân chi cấp, dụng nhân chi trường, tĩnh tọa thường tư kỷ quá, nhàn đàm

mạc luận nhân phi” (1) là được.

(1)

Giúp người cần giúp, dùng người đúng sở trường, tĩnh tâm ngồi lại suy ngẫm điều

mình đã làm, tán gẫu không bàn luận chuyện sai trái của người khác.

Cho nên An Tín vẫn giữ nụ

cười lễ độ, suy nghĩ một chút mới đáp: “Cô Lan, cô càng nói càng để lộ sự lo sợ

của mình; dù cho lóp hóa toang kia che đậy rất khéo. Tôi chỉ hỏi cô một câu

thôi - nếu tôi chẳng là cái gì như các người đã nói, vậy các người sao phải

gióng trống khua chiêng đòi tách tôi ra khỏi Dụ Hằng? Sợ tôi làm ảnh hưởng đến

anh ấy? Hay là sợ rằng liên minh lợi ích cao quý của các người bị kẻ bình dân

là tôi đây làm yếu đi?”.

Hàng mi dài của Lan Nhã

khẽ động đậy, che lấp tia sáng lóe lên toong mắt, cô lặng lẽ thu dọn đống chi

phiếu đem ra làm điều kiện trên bàn, đối diện vói vẻ không mảy may quan tâm của

An Tín, mặt để lộ thất bại hiếm thấy. Cô gái ngồi đối diện trước sau bình chân

như vại, môi cô mím đến sắp nứt cả ra.

“Được thôi, cô đã cố chấp

như thế, tôi sẽ nói cho cô biết hai chuyện. Nếu nghe rồi mà cô vẫn kiên quyết ở

lại bên Dụ, vậy cứ đợi xem kịch hay đi”.

“Xem ra cô Lan đã đổi chiến lược rồi nhỉ, định uy h**p

tôi chăng?”

“Uy h**p?” Lan Nhã cười lạnh, gạt mớ tóc dài, phất một

đường óng ả màu hạt dẻ, “Một tiểu nha đầu như cô, có thể uy h**p tôi sao? Cô đề

cao bản thân quá rồi thì phải?”.

An Tín buông tay: “Được thôi, cứ coi là tôi đề cao bản

thân đi, chị có gì thì nói mau đi”.

Lan Nhã cầm túi da có Logo tiếng Pháp lên, lôi ra một

tờ giấy phô tô lại, “xoạch” cái ném lên bàn, lạnh lùng nói: “Giấy chứng nhận

của bệnh viện Victoria ở Anh, có thể chứng minh hai năm trước tôi từng làm phẫu

thuật phá thai ở đó, đứa bé bị phá có nhóm máu O, người bố trên phương diện

sinh học là Dụ Hằng”.

Sắc mặt An Tín thoắt cái trắng bệch. Lan Nhã quan sát

kỹ sự thay đổi của cô, nhạo báng: “Tôi biết cô nghe những lời tiếp sau đây có

thể sẽ thấy vui hơn, song tôi phải nói rõ với cô, cô chỉ là tiểu nha đầu chưa

trải sự đời, so với người có hậu viện lớn mạnh như tôi, cô chẳng là gì hết, cô

  • chỉ - như - phiến - lá - rụng - mà thôi”.

An Tín nhìn đôi môi mấp máy của cô ta, trong đầu trống

rỗng, chỉ nghe lặp đi lặp lại một câu nói duy nhất: “Người bố trên phương diện

sinh học là Dụ Hằng…”

Lan Nhã tiếp tục nói: “Tôi vì Dụ Hằng mà gặp phải cái

điều tồi tệ nhất trong đời người - từ sau khi làm phẫu thuật phá thai, bác sĩ

nói tôi không thể mang thai được nữa. Đúng, cô không nghe nhầm đâu, tôi bị thứ

bệnh quái ác hệt như mẹ cô vậy, vô sinh suốt đời”.

Hai chữ vô sinh như cú tát giáng vào An Tín, một người

phụ nữ cả đời không thể có được đứa con tiếp nối huyết mạch của mình, điều đó

nghĩa là gì cô hiểu rõ hơn ai hết. Mẹ cô sau khi lấy bố cô đã phải chịu đựng

bao nhiêu soi mói, chịu đựng bao nhiêu chỉ trỏ từ những con buôn, ngày ngày

bước cùng mẹ qua những con phố dài, cô đương nhiên hiểu rất rõ.

Nhưng mẹ cô là người lạc quan, chứ không dữ tợn như

khuôn mặt Lan Nhã đối diện cô lúc này. Lan Nhã sau khi tiết lộ bí mật ấy, những

ngón tay đặt trên bàn co quắp lại, trắng xanh như đang gắng sức, song trên mặt

vẫn giữ nụ cười xinh đẹp: “Tôi vì Dụ mà chịu khổ như thế, tôi không thể không

có anh ấy”.

Lòng bàn tay An Tín không ngừng đổ mồ hôi, trong tim

như mọc thêm cánh tay, không ngừng đánh vào chỗ đau của cô. “Đây chính là những

gì cô đã nói với Dụ Hằng hôm đó sao? Lấy đứa trẻ để uy h**p anh ấy, bắt anh ấy

phải bắt đầu lại với cô?”.

“Cô thì biết gì chứ?” Giọng điệu Lan Nhã đột ngột trở

nên gay gắt, “Nếu không phải cô làm người thứ ba xen vào, anh ấy sao có thể từ

chối chịu trách nhiệm với tôi? Cô xem cái vẻ ích kỷ của cô, chỉ biết mình sống

vui vẻ, căn bản không quan tâm nếu chuyện này vỡ lở, anh ấy sẽ phải hứng chịu

biết bao chỉ trích và trách móc?”

An Tín mím chặt môi, cô kìm chế rất lâu mới khó khăn

mở miệng: “Cô đơn phương xua đuổi tôi, vô ích thôi, Dụ Hằng mới là nhân vật

then chốt, tôi muốn nghe quyết định của anh ấy”.

“Ha ha, nực cười, đúng là chuyện nực cười”. Lan Nhã

nhìn An Tín cười mãi không thôi, tiếng cười lanh lảnh cùng cái liếc xéo cho

thấy cô ta khinh miệt đến nhường nào, “Không phải cô cứ quấn lấy anh ấy, anh ấy

liệu có nhận cô là bạn gái không? Cô cũng không nhìn lại mình xem, tiểu nha đầu

vô danh vô lợi, có thể mang lại được gì cho anh ấy chứ…”

“Này, bà cô, câu này chị nói không đúng rồi. Nếu Dụ

Hằng là loại đàn ông dựa vào món lợi của phụ nữ mang lại, tôi còn không thèm

theo đuổi nữa cơ”.

Tiếng cười của Lan Nhã đột ngột dừng lại: “Cô gọi tôi

là gì cơ?”

“Bà cô”.

“Cô đúng là thứ đàn bà thiếu hiểu biết lại còn vô lễ”.

An Tín đứng dậy, cánh tay gác lên bàn vươn nửa người

ra, đối diện với gương mặt sửng sốt của Lan Nhã. Cô vừa quan sát vừa nói: “Khóe

mắt chị đã có nếp nhăn rồi, kem dưỡng có đắt tiền đến đâu cũng không che nổi

mấy nếp nhăn ấy đâu, à, tôi khuyên chị đừng động đậy, động một cái là phấn rơi

lả tả; lại nói chị luôn mồm gọi tôi là tiểu nha đầu, nếu chị không phải bà cô

của tôi, sao tôi phải chịu đựng sự thô lỗ của chị chứ?”.

Gương mặt như sứ tinh xảo của Lan Nhã dần nứt nẻ. Cô

trợn mắt nhìn gương mặt nghiêm túc trước mặt hồi lâu, rồi thẹn quá hóa giận,

vung tay ra một cái tát. An Tín nhanh mắt nhanh tay, lùi lại sau một bước,

tránh được sự nhục mạ của cô ta.

Hai người lạnh lùng nhìn nhau. Ngực Lan Nhã thoáng

nhấp nhô, cô ta lấy lại hơi thở, cười phá lên: “Vẫn còn một chuyện nữa, cô

không tò mò sao?”

An Tín đứng nhìn cô bằng nửa con mắt, không đáp.

“Sớm biết cô mặt dày thế này, sống chết không chịu rời

xa Dụ Hằng, tôi đáng lẽ nên nói cho cô biết sớm hơn - Dụ bị dị ứng với cô”.

“Dụ bị dị ứng với mớ tóc xoăn của cô”.

Vẻ mỉa mai trong mắt Lan Nhã như con dao, sáng loáng

ánh thù hận. “Đừng làm ra vẻ không thể tin được như thế, tôi còn tưởng cô qua

bốn lần làm Dụ phát sốt lên như thế, trong lòng ít nhiều cũng có sự chuẩn bị,

biết là có liên quan đến cô chứ. Chậc chậc, xem ra sự thực này lại cho thấy cô

vô tri thế nào, vô tri đến độ không thấy rằng mình đang làm hại anh ấy, chỉ yên

tâm thoải mái hưởng thụ niềm vui ở bên anh

An Tín mặt trắng bệch đứng nguyên tại chỗ, môi mím

chặt muốn nứt ra, không thốt nên lời. Nếu nói chứng vô sinh trước đó đối với cô

chỉ là cú xung kích, thì bây giờ chứng dị ứng này đã phát triển thành cú đả

kích chí mạng. Cảnh Dụ Hằng mồ hôi lạnh đầm đìa cô đã thấy, làn da nóng như

phải bỏng của Dụ Hằng cô cũng đã chạm, nếu có thể, cô thà rằng những thứ ấy

phát tác cả lên cô, thay cho những đau đớn của anh, chứ không để người cô yêu

phải chịu đựng. Đầu óc cô hỗn loạn, đủ thứ âm thanh tạp nham ầm ĩ đập vào màng

nhĩ, hành hạ thần kinh cô. Lan Nhã chầm chậm quan sát phản ứng của cô, mím môi

cười nhạt, lấy từ túi da ra một tấm danh thiếp, đập lên mặt bàn. “Đây là điện

thoại bác sĩ riêng của Dụ Hằng, Helen, có gì thắc mắc, cô có thể gọi đến hỏi

cho rõ, xem tôi có bịa đặt sinh sự hay không”.

An Tín như người chết đuối, sắc mặt nhợt nhạt. Cô cố

gắng kiềm chế ngón tay đang run rẩy, cầm tấm danh thiếp lên. Lan Nhã như muốn

đập tan hoàn toàn niềm tin nơi cô, lại lạnh lùng nói: “Đương nhiên, Dụ nhất

định sẽ yêu cầu Helen giữ bí mật này, có điều tôi với Helen là chỗ quen thân,

tôi có thể chịu trách nhiệm với lời nói của mình, bằng thái độ chán ghét cô của

Helen, cô ấy không việc gì phải giữ kín điều đó, suy cho cùng thì mỗi lần Dụ

phát sốt, chẳng phải cô ấy lại được phen bận tối tăm mặt mũi đó sao?”

An Tín suy sụp ngồi phịch xuống, đến bây giờ, cô mới

hiểu nguyên nhân Dụ Hằng muốn cô đội mũ mỗi lần hẹn hò. Anh đang chịu đựng sự

giày vò mà dị ứng mang lại, còn cô thì đang tận hưởng niềm vui thích mà hẹn hò

đem đến.

Cô như thế có phải là quá vô tri không? Có phải là quá

ích kỷ không?

An Tín giận dữ trách móc bản thân, trong khi đả kích

ấy còn chưa thôi, một rắc rối khác lại nối đuôi kéo đến - “An Tín, theo mẹ

về!”.

Trong hương trà lan tỏa, giữa bầu không khí tĩnh lặng

bỗng vang lên tiếng mẹ. Tấm bình phong truyền lại tiếng người va chạm, đúng lúc

An Tín đang do dự, gương mặt sát khí đằng đằng của mẹ đã tới trước mặt cô.

“Mẹ, mẹ, sao mẹ lại ở đây?” Cô hoảng hốt lo sợ hỏi.

Bà An hung tợn nhìn Lan Nhã, chỉ vào khuôn mặt đang nở

nụ cười đắc thắng ấy mà nói: “Con đàn bà này đã tới tìm mẹ từ lâu, nói con gái

mẹ làm bồ nhí, phá hoại hôn nhân người khác, mẹ đã đuổi cô ta đi.

Mẹ đi chợ về, trợ lý của cô ta lại gọi điện cho mẹ,

bảo mẹ đến tiệm trà mà lấy chứng cứ, vừa mới đây thôi, ở trong góc kia, tên trợ

lý đáng chết đó giữ chặt lấy vai mẹ, bắt mẹ nghe hết câu chuyện của con và cô

ta”.

An Tín nhìn gương mặt đã trở nên trắng bệch và thân

hình còn đang thở hổn hển của mẹ, trong lòng cảm thấy bất an. Cô nhanh chóng

bước tới xoa dịu mẹ, vỗ vỗ lưng bà nói: “Mẹ, mẹ đừng nổi nóng, chúng ta ngồi

xuống uống chút nước đã được không?”

“Uống gì mà uống?” Bà An cầm cốc trà lên, đập cái rầm

một tiếng, nước trà bắn tung tóe xuống chân Lan Nhã khiến cô ta phải cau mày

lại.

“Mẹ thường ngày dạy dỗ con thế nào hả? Có con đàn bà

mũi hếch lên trời đến chà đạp con, con phải làm thế nào? Vừa rồi con đàn bà này

chỉ thiếu nước chỉ thẳng vào mũi con mà chửi rủa rồi, con sao có thể kém cỏi

thế chứ, không biết chửi lại hay sao?”

An Tín bắt đầu lúng túng: “Mẹ, mẹ đừng nổi cáu, ngồi

xuống đã được không? Con nghe mẹ hết mà”. Bàn tay không ngừng vỗ vỗ lưng bà

không dám ngơi nghỉ.

Bà An càng nói càng bốc hỏa, bà vung tay, chống nạnh

đứng yên: “Cô tên là Lan Nhã phải không? Một người đàn bà vô sinh còn đi khắp

nơi rêu rao, thì có khác gì con gà mái già không đẻ được trứng còn không biết

thân biết phận làm loạn cả tổ lên chứ, tốt đẹp khoe ra, xấu xa đậy lại, cô hiểu

không hả? Trẻ trung phơi phới, suốt ngày chỉ biết tranh giành đàn ông, không

giành được thì chạy đến đây giở thói lưu manh, cô thích cút đâu thì cút đi cho

khuất mắt tôi”.

An Tín hạ giọng nói: “Mẹ, mẹ, đừng nói thế, nể mặt cô

Lan một chút”.

Lan Nhã liên tục lắc đầu, trên mặt hiện ra nụ cười

không sao tin nổi: “Đúng là thô lỗ, chả trách nuôi được đứa con gái như thế”.

Cô ta đứng dậy hai tay ôm lấy người, cao giọng gọi

phía góc bình phong: “Chụp lại cả rồi chứ, Alex, lát nữa đem ảnh chụp chính

diện của cô An đây tung lên mạng”.

“Cô dám!”, không đợi An Tín lên tiếng ngăn cản, bà An

đã hét tướng lên: “Nhà họ An chúng tôi tuy nghèo, nhưng con gái chúng tôi biết

trân trọng danh tiếng của mình, không như cái loại không biết xấu hổ nhà cô!”

An Tín thấy hơi thở mẹ càng lúc càng gấp, căn bản không

để tâm đến sự giúp đỡ hoàn toàn phản tác dụng của bà, cô sợ đến run rẩy chân

tay. “Mẹ! Mẹ!

Mẹ nhìn con được không? Đừng nghe lời cô ta nói! Nào,

hít thở sâu, chúng ta cùng hít thở sâu nào - Đúng, cứ thế, hít vào trước đã...”

Lan Nhã lạnh lùng nhìn hai mẹ con họ thực hiện biện

pháp cứu chữa một lát, thình lình buông một câu thâm độc: “Hóa ra bà cụ già

không biết sinh con trai này còn bị bệnh nữa, chắc là huyết áp cao với bệnh

thần kinh rồi, đanh đá như con mụ hàng tôm hàng cá, đúng là đáng chết”.

Ba chữ bệnh thần kinh vừa thốt ra, An Tín lòng lạnh

như băng. Quả nhiên rầm một tiếng, bà An ngã phịch xuống đất, chân tay co giật.

An Tín không đỡ nổi mẹ, cũng bị kéo ngã lăn ra đất, đầu đập xuống sàn đau

điếng. Cô cuống cuồng ấn nhân trung mẹ, lớn tiếng kêu gào: “Mẹ! Mẹ! Mẹ bình

tĩnh nào! Tức giận vì người phụ nữ thế này không đáng đâu!”

Tình cảnh phút chốc trở nên hỗn loạn. An Tín cõng mẹ,

trước lúc ra khỏi cửa còn lạnh lùng buông lại một câu với Lan Nhã: “Món nợ giữa

chúng ta từ từ rồi tính”. Nói xong gọi xe lao thẳng tới bệnh viện.

Ông An hay tin nhanh chóng tới nơi, mặt cũng cắt không

còn giọt máu, không ngừng xoa tay hỏi: “Tín, Tín, sao lại thế này, bệnh của mẹ

con đã không tái phát mười mấy năm rồi cơ mà!”

An Tín suy sụp ngã xuống ghế, cúi đầu nói: “Đều tại

con không tốt, con không nên theo đuổi Dụ Hằng”.

Ngày sinh nhật hôm đó kết thúc trong u ám. An Tín biết

Lan Nhã tâm địa độc ác, nhưng không ngờ lòng dạ cô ta lại hiểm ác đến vậy. Lan

Nhã chờ đến đúng ngày hôm nay cho An Tín bẽ mặt, còn bảo trợ thủ cắt lại đoạn

phim thể hiện hai mẹ con nhà họ An hung tợn, giữ lại làm chứng cứ uy h**p.

Khoảng thời gian một ngày ở viện trôi qua rất chậm, An

Tín ở lại trông mẹ truyền dịch, bố về nhà hầm canh và thu xếp đồ đạc, không ai

dám nhắc đến cái tên Dụ Hằng.

Dụ Hằng tới viện lúc ba giờ chiều, tóc mướt mồ hôi. Cà

vạt đã bị tháo ra, không còn sót lại chút gì của bề ngoài nghiêm cẩn chừng mực

thường ngày, trong mắt cũng lộ ra chút hoảng hốt. Anh nắm lấy cổ tay An Tín,

dồn cô vào vách tường nói: “Bác gái không sao chứ? Chuyện với Lan Nhã anh sẽ

giải quyết, em không được phép nói chia tay”.

Lúc An Tín quay sang nhìn anh, bàn tay theo bản năng

túm lấy cái mũ trong ba lô, còn chưa kịp đội lên, anh đã kéo cô lôi ra khỏi

phòng bệnh. Lúc này hai người đối diện với hơi thở của nhau, mặt kề sát sạt,

tình cảm trong mắt nhau cũng bộc lộ không giấu giếm, đáng tiếc thay, lần đầu

thân mật lại đến không đúng lúc.

An Tín lặng lẽ đội mũ, ngửa đầu tựa vào vách tường,

nhìn ánh mắt Dụ Hằng như bó đuốc lụi tàn, dần dần xám xịt lại. “Em biết, nhất

định là anh không cách nào từ chối em, sợ em mất mặt mới qua lại với em.

Nhưng em vẫn luôn tin rằng, em nhất định sẽ khiến anh

thích em”.

Dụ Hằng im lặng nghe cô nói. An Tín ngẩng đầu: “Nhưng

em nhận ra em rất mệt mỏi, hóa ra không phải cứ hai người thích nhau là được,

có rất nhiều điều anh không thể từ bỏ, em cũng thế”. Cô lôi điện thoại ra, nhét

vào túi áo khoác ngoài của anh, khó khăn nói: “Trong điện thoại có ghi âm, ở

quán trà có máy quay, anh tập hợp lại sẽ biết đã xảy ra chuyện gì, em sẵn lòng

tin anh, nhưng bệnh tình của mẹ không cho phép em tin, anh cứ nghĩ đi. Đợi mẹ

tỉnh lại, em sẽ chuyển mẹ tới viện điều dưỡng, bởi Lan Nhã nói không sai, đúng

là mẹ em từng có tiền sử bệnh thần kinh”.

Dứt lời, mắt cô cũng phủ một màu u ám, không còn lấp

lánh ánh sáng trong veo nữa.

Chứng thần kinh gián đoạn của mẹ luôn là điều cấm kỵ

trong nhà, vì cô và bố yêu thương mẹ, họ trước nay không bao giờ bàn luận về

chuyện này, đồng thời hẹn ngầm với nhau coi mẹ như một người bình thường, trong

lòng cô, tình cảm ấm áp trong gia đình là điều cô tự hào nhất. Có thể nói, mẹ

đối với cô không đơn giản là một bà mẹ, mà là cô con gái cần được chăm sóc

trong tiềm thức của cô. Nhưng giờ đây, lòng tự trọng và không khí ôn hòa mà họ

dày công vun đắp trong chốc lát đã bị Lan Nhã đạp đổ, hay nói đúng hơn là hủy

hoại, vào lúc cô trở tay không kịp.

“Sau này em sẽ xin nghỉ với trưởng phòng, hy vọng anh

có thể phê duyệt. Bệnh của mẹ cực kỳ đặc biệt, là ở trong đầu...” An Tín chỉ

chỉ vào đầu mình, nỗi đau xót bỗng chốc dâng lên trong mắt, cô nói, “Bà lúc nào

cũng mong em sớm lấy chồng, sinh cho bà đứa cháu ngoại, chứng vô sinh cũng

khiến bà sắp phát điên rồi. Chính vì mẹ có bệnh, nên bố mới luôn nhường nhịn

bà, nên em luôn rất vâng lời bà, giờ ầm ĩ ra nông nỗi này, em buộc phải tìm

cách giảm thương tổn đến mức thấp nhất - Dụ Hằng, anh có hiểu ý em không?”

Dụ Hằng đương nhiên là hiểu. Hai cánh tay anh chống

lên tường, chân mày không kìm được run run, lời nói ra vừa thấp vừa trầm: “Anh

có thể phối hợp cùng em không xuất hiện trước mặt bác gái trong thời gian này,

song em không thể lấy đó làm lý do để nói chia tay”.

Anh giữ lấy đầu cô, rất nhanh hôn lên trán, lưu lại

hơi ấm, rồi quay đầu dứt khoát bước đi, bóng lưng cao ngạo trác tuyệt.

“Nhưng em thật sự không muốn đối diện với tình huống

thế này nữa, có người phụ nữ vô duyên vô cớ chạy đến trước mặt anh, giở trò

ghen tuông tranh giành tình cảm, vênh váo ra lệnh, diễu võ dương oai với

anh...”, dũng khí của An Tín thoáng chốc mất đi điểm tựa, cơn buốt lạnh theo

huyết mạch ào ạt đứt đoạn nơi sống lưng. Cô chán nản dựa vào tường, thở dài.

Đúng là không thể trách cô tuyệt tình, cô và thế giới của anh bị ngăn cách bởi

quá nhiều điều không nên, chuyện ngoài ý muốn lần này chỉ là ngòi nổ.

Bà An từ sau khi tỉnh lại được chuyển vào viện điều

dưỡng Sơn Thôn, được An Tín cùng bố hết lòng chăm sóc, bệnh tình đã khá lên

nhiều. Viện điều dưỡng nằm giữa núi rừng, không khí thoáng đãng, môi trường

trong lành, cách biệt chốn phồn hoa đô thị, như giữa chốn đào nguyên dưới ngòi

bút của Đào Tiềm. Viện trưởng biết được nha đầu tóc xoăn của bệnh nhân mới vào

là cao thủ hành thư, bèn xin viết tặng một bức, đem bốn chữ “Thế ngoại đào

nguyên” in dập ngay ngắn trên tấm đá hoa cương trước cổng viện.

Chiều, An Tín đắp chăn cho mẹ xong, đẩy bà tiến vào

khu vườn xanh mát, ngồi xổm cười híp mắt nói: “Không khí trong lành thật đấy,

mẹ, mẹ thử hít thở xem nào”.

Bà An mặt vô cảm ngồi trên xe lăn, nhìn những con chim

đang líu lo trên cành.

Hai con chim nhỏ bay lượn quanh khu vườn, rồi lại đáp

xuống ríu ra ríu rít, náo nhiệt lạ thường. An Tín ngoái đầu nhìn, cảm thấy

chúng ngoài việc rất ân ái, rất ồn ào ra, thì không có chỗ nào kỳ lạ để khiến

mẹ nhìn không chớp mắt như thế. Cô quay đầu lại tiếp tục cười nói: “Mẹ, mẹ nhìn

mấy con chim như thế, có phải là muốn ăn canh chim hầm không?”

Mẹ thốt ra hai chữ: “Một đôi...”

Đối diện với người mẹ gần đây đa phần không mở miệng

mà chỉ đăm đắm nhìn một chỗ, An Tín lúc này được phen ngạc nhiên thú vị. Cô tò

mò đưa tai lại gần hỏi: “Ý mẹ là...”

Mẹ tiếp tục yếu ớt nói: “Bạn trai...”

An Tín suýt thì rơi lệ. Mẹ đã bệnh đến nước này

rồi, vẫn không quên nhắc con gái tìm bạn trai, lo lắng cho thế hệ sau, phận con

gái là cô thực sự có phần không theo kịp.

“Con có bạn trai mà,” An Tín khẽ nói, “Chính là Dụ

Hằng đó, mẹ còn nhớ không?”

“Dụ Hằng? Dụ Hằng?” Mắt mẹ bỗng sáng rực, hai tay khua

loạn về trước, “Không, không, không cần Dụ Hằng! Không cần Dụ Hằng!”

An Tín bị cú lên cơn đột ngột của mẹ làm cho xanh mặt.

Cô vội vàng ôm chặt lấy người mẹ, khuyên đi khuyên lại: “Được rồi, được rồi,

không cần anh ấy, con không cần anh ấy nữa, mẹ đừng kích động”.

Kỳ thực gần một tuần nay, cô và bố không gọi điện,

không xem ti vi, cùng mẹ sống cuộc sống tách biệt với thế giới bên ngoài, chính

là bởi sợ mẹ gặp phải kch thch ngẫu nhiên từ bên ngoài, Dụ Hằng tự nhiên cũng

bị ngăn cách, đến tên anh cũng không ai dám nhắc.

Mẹ vẫn vùng vẫy trong lòng, An Tín vắt óc pha trò cho

bà vui, trong lúc gấp gáp không biết nói gì, quyết định cố gắng bám lấy chủ đề

bạn trai.

Cô bắt đầu nói: “Một cô gái đi tìm bạn trai, cô đưa ra

hai yêu cầu, một là đẹp trai, hai là phải có xe, kết quả máy tính hiển thị là

“Cờ tướng”. Cô gái không phục, lại đưa ra hai yêu cầu, một là phải có nhà hai

là có thật nhiều tiền, câu trả lời của máy tính là “ngân hàng”. Cô gái đó vẫn

không bỏ cuộc, tiếp tục yêu cầu, một là trông thật oách, hai là đem lại cảm

giác an toàn khi ở bên, lần này kết quả hiển thị trên máy tính biến thành

“Ultraman”(2). Sau đó cô gái phát bực, cô tành tạch gõ ra hết tất cả các yêu

cầu - một là đẹp trai, hai là có xe, ba là có nhà đẹp, bốn là có thật nhiều

tiền, năm là trông phải oách, sáu là đem lại cảm giác an toàn - mẹ, mẹ đoán xem

kết quả là gì nào?”

(2) Siêu nhân.

Mẹ thở hổn hển trong lòng cô, không đáp.

An Tín cười ha ha nói: “Kết quả cuối cùng là -

Ultraman đánh cờ tướng trong ngân hàng”.

Bà An cố sức cùng vẫy trong lòng cô một lúc, rồi cũng

thôi. Bố từ con suối nhỏ chạy lại, kinh hãi hét lên: “Bà xã, bà xã, bà làm sao

thế? Tín à, mau buông mẹ con ra!”

Tối bà An uống thuốc rồi ngủ trước. An Tín ngồi cạnh

giường điều chỉnh độ sáng đèn bàn, mở CD, phát một bản nhạc chậm rãi nhẹ nhàng,

với giọng nam khe khẽ ngân nga, không khí cực kỳ ấm áp dễ chịu.

Bố đứng sau giường thở dài: “Con gái à, xem ra mẹ con

không thể chấp nhận Dụ Hằng rồi”.

“Con biết”. An Tín quay đầu giơ ngón tay trỏ lên suỵt

một tiếng, “Đừng nói chuyện này nữa, làm mẹ tỉnh giấc lại không vui”. Bố im

lặng một lúc, lại thẽ thọt hỏi: “Bài hát gì thế, bà ấy nghe cả trăm lần không

biết chán?”

“Là bài hát kết thúc phim “Hoa dạng kế tử”, “Tôi

nguyện tiếp tục sai”, vai diễn đầu tiên của Chính Nam, nhờ bài hát mà nổi

tiếng”. Cô lặng lẽ quan sát gương mặt tiều tụy của mẹ, nhìn mái tóc hoa râm mà

không kìm được đưa tay v**t v*, nghĩa tình mẹ con sâu nặng. Tự đáy lòng cô là

tình yêu thương sâu nặng, chỉ ước sao mẹ mở mắt ra là trông thấy cô, cười với

cô. Bố đến bên, nhìn cô, lại nói: “An Tín, con mời Chính Nam đến một chuyến

được không? Bố nghĩ nếu cậu ấy đến, mẹ con có lẽ sẽ vui hơn”.

An Tín không biết Chính Nam liệu có rảnh không, vả lại

thân phận cậu ấy bây giờ không thể coi thường, muốn mời cũng đâu có dễ thế. Bố

vỗ vỗ đầu cô, nói rất nghiêm túc: “Con gái à, con phải nhớ lấy lời bố - Muốn mẹ

con khỏe lên, trước tiên con phải có một tâm trạng tốt, đem nụ cười của con

truyền cho những người xung quanh”.

An Tín khắc ghi câu nói ấy. Ngày hôm sau, cô thay áo

khoác lửng thoải mái và quần dài, cầm mũ Dụ Hằng tặng lên, mân mê vành mũ rồi

lại ngắm nghía, sau cùng quyết định đội lên đầu

Ngồi xe đến tổng bộ Dực Thần, đồng nghiệp tới

tấp hỏi thăm sao cô không đi làm, bị ốm hay là làm sao, cô đoán chuyện trong

nhà vẫn chưa bị truyền ra, trong lòng thấy được an ủi đôi chút. Lên đến tầng

đỉnh, thư ký Dương trông thấy cô đứng lặng im trong lối đi, vẻ mặt không giấu

nổi kinh ngạc. “Cô đến tìm Dụ Hằng à? Đợi một lát, để tôi vào trong thông thông

báo”.

“Anh ấy đang họp sao?”

“Đúng thế”.

An Tín ngăn Miss Dương đi thông báo, nhờ chị ta đến

văn phòng tổng giám đốc giúp tìm điện thoại đã đưa cho Dụ Hằng từ lâu. Miss

Dương cười xảo quyệt “Ấy chết, cái này á, tôi không dám bới lung tung đâu,

hay là cô đợi Dụ tổng ra đã”.

An Tín xuống tầng mười lăm thu dọn đồ đạc và bản vẽ,

kiểm kê từng thứ một bỏ vào thùng giấy. Mới có năm phút, còn chưa kiểm đếm hết,

đồng nghiệp trong phòng bỗng cất tiếng chào “Chào Dụ tổng”, cô ngẩng đầu lên

nhìn, bắt gặp ngay đôi mắt đen sẫm của Dụ Hằng đang nhìn mình.

Dụ Hằng đứng ở cửa phòng, bộ vest vừa vặn làm nền cho

vẻ anh tuấn và mạnh mẽ của anh, anh nhìn các nhân viên còn lác đác trong phòng

một lượt, mở miệng: “Các cô cậu ra ngoài trước đi”. Mọi người nhìn nhau, rất

nhanh kiềm chế biểu cảm trên mặt rồi nối đuôi nhau đi ra. Người đi sau cùng

tiện tay đóng luôn cửa vào, để lại không gian tuyệt mật cho hai người trong

phòng.

Dụ Hằng bước đến đứng bên bàn An Tín, An Tín ôm hộp

giấy nhanh chóng lùi lại một bước, thấy sắc mặt anh thoáng cái trở nên u ám.

“Em đang trốn tránh anh?”, anh hạ thấp giọng, lạnh băng như sắp có bão tuyết đổ

bộ.

An Tín vộ vàng đáp: “Không phải, em lo anh bị dị ứng”.

Sắc mặt Dụ Hằng tươi tắn hơn một chút, anh chủ động

đón lấy hộp giấy trong tay cô, nói: “Người nhà em giờ đã khá hơn chưa? Bao giờ

thì em quay lại...”

An Tín vẫn ôm chặt cái hộp lùi sau thêm một bước, lùi

tới chỗ góc vách kính ngăn bàn ghế, thì không còn đường lùi nữa.

Dụ Hằng mím chặt môi, lạnh lùng nhìn cô. Cô đối diện

với ánh mắt anh, kiên cường nói: “Hôm nay em đến là muốn lấy lại điện thoại,

nhân tiện cảm ơn anh, còn nữa, nếu có thể được, em hy vọng anh điều em tới khu

Tam Khai làm việc”.

Dụ Hằng không đáp, chỉ cởi áo khoác ngoài nới lỏng cà

vạt. Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, anh lại nói: “Có thể hút thuốc không?”

Nhận được sự đồng ý, anh rút ra một điếu châm lửa, cắn trên khóe môi, để cà vạt

treo lủng lẳng nơi cổ, hai tay đút túi quần âu, ánh mắt mơ màng nhìn An Tín

trốn dưới vành mũ.

Lần đầu tiên An Tín trông thấy một Dụ Hằng như thế, cô

cũng không đối phó nổi.

“Đặt cái hộp xuống rồi nói”, mãi lâu sau anh mới lên

tiếng.

An Tín vội vàng đặt chiếc hộp “lá chắn” xuống, hơi cúi

đầu nói: “Em nghe bệnh viện nói anh đã trả trước chi phí nhập viện và điều trị

của mẹ em, còn đem tặng một đống dụng cụ thể dục, em thay mặt cả gia đình cảm

ơn anh”.

“Nói cái gì đó có ích hơn đi”. Anh kẹp đầu mẩu thuốc

giữa hai ngón tay, rít mạnh một hơi, nhằm hướng cái đầu đội mũ tròn ủng thở ra.

An Tín khua tay đẩy khói, ho khùng khục: “Mẹ em giờ tỉnh táo hơn nhiều rồi, sức

khỏe cũng không tốt”.

“Anh biết”.

Cô ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Dụ Hằng, đôi mắt anh như

mực đặc không gì phai nhạt nổi, trong đó chất chứa bao tâm tư sâu lắng. Đối

diện với thắc mắc của cô, anh lại hờ hững nói: “Cứ hai ngày anh lại đến viện

điều dưỡng một lần, nhưng không để nhà em trông thấy”.

“Vậy... vậy hôm qua anh có đến không?”

Dụ Hằng không đáp, dụi tắt thuốc. Cô tức khắc hiểu ra

hôm qua anh đã thấy cảnh cô vật lộn với mẹ rồi, nhất định còn nghe được cuộc

nói chuyện của họ, nếu không hôm nay anh sẽ không vội vã chạy đến, yêu cầu cô

trở lại bên anh thế này.

Thân hình Dụ Hằng như cây lim sừng sững trước mặt, An

Tín muốn tiến cũng khó, bèn len lén lùi lại nửa bước, miệng nói: “Chuyện anh

đến viện điều dưỡng, bố có biết không?”

“Ừm”. Dụ Hằng đứng im không động đậy, nhìn thẳng vào

mắt cô.

Gót chân cô chạm phải đáy thanh chắn gỗ cứng như đá,

đã đến bước đường cùng theo đúng nghĩa đen của nó rồi. Cô loay hoay tìm chuyện

để nói: “Có phải bố âm thầm đón tiếp anh không? Em thấy ông rời đi mấy lần,

quay lại chỉ nói uống trà no rồi”.

Dụ Hằng tiến lên trước một bước, mùi hương hơi ấm trên

áo ngoài đã nhuốm lên người cô, cô đành phải hạ giọng van xin: “Dụ Hằng, Dụ

Hằng, anh để em đi đi, em còn có việc phải làm”.

“Đi đâu?”

“Mẹ muốn gặp Chính Nam, em đi mời cậu ấy đến một

chuyến”.

Môi Dụ Hằng mím lại mỏng dính, lãnh đạm vô tình như

lưỡi dao. An Tín nhận ra bóng đen rơi trên nửa thân trên, vừa ngẩng đầu liền

đón nhận đôi môi lạnh cóng của anh, sức mạnh kiên định khiến cô vùng vẫy cũng

không thoát được.

Anh giữ cô ở tấm chắn kính mà hôn, nuốt chửng làn môi

hồng không chịu an phận, trực tiếp mà nóng bỏng, quyết không buông tay cô ra.

Cô nếm trải vị đắng chát trong khoang miệng người thường xuyên uống cà phê, còn

phảng phất cả mùi thuốc lá.

“Còn muốn đi không?” Anh tạm rời môi cô, khẽ hỏi.

“Đắng”. Dụ Hằng lại cúi đầu, An Tín vội vàng giơ cánh tay lên, che trước nửa

dưới khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đen chớp chớp. Cô nhìn anh nói: “Mẹ thích

Chính Nam, em nghĩ nếu mời được Chính Nam, chưa biết chừng mẹ sẽ nhanh khỏi

bệnh”.

Dụ Hằng cụp mắt, khẽ thở dài: “An Tín, anh chưa làm

bất cứ điều gì có lỗi với em, đã phải nhận sự trừng phạt của em rồi”.

“Lan Nhã...”

“Cho anh thời gian, anh có thể chứng minh mình trong

sạch”.

“Anh đang nói bản báo cáo gửi từ Anh về sao?”

“Đúng vậy”.

“Nhưng anh bị dị ứng với em...”

“Anh đang tìm cách giải quyết, anh tuyệt đối không để

em phải đội mũ cả đời”.

An Tín nghe xong bèn chỉnh lại mũ, để nó đội chặt vào

đầu hơn chút, cười gượng gạo: “Không cần đâu, em đội cũng quen rồi”. Dụ Hằng

rất nhanh phủ phục xuống, nhào đến tìm môi cô, cô vội vàng đưa hai tay che

trước mặt, khoa chân múa tay: “Không được lợi dụng em mãi thế, nói thật với anh

nhé - đầu em đã bị chụp cho cái mũ kẻ thứ ba đỏ chót rồi, thêm một cái nữa cũng

chẳng sao”.

Anh chống hai tay lên vách kính, nhốt cô trong vòng

tay, khẽ nói: “Là anh trước đây đã đánh giá thấp Lan Nhã, bỏ qua khả năng cô ta

làm hại đến em, anh xin lỗi”.

An Tín ngẩn ra mất một lúc: “Không, em không có ý đó,

em chỉ muốn thể hiện cho anh thấy là em không sao, anh muốn làm gì cũng được,

ví dụ như tạm thời rời xa em, để không bị dị ứng nữa...”

“Em mong anh rời xa em đến thế sao?” Dụ Hằng bỗng đứng

thẳng dậy, thu lại tất cả hơi thở dịu dàng, giọng điệu lạnh lùng trước nay chưa

từng thấy.

An Tín lấy hết dũng khí: “Đúng thế”. Bàn tay sau lưng

chạm phải tấm gỗ lạnh băng, âm thầm căng ra tìm sức mạnh, mong có được sức mạnh

để cách ly an toàn.

Không sao xóa bỏ ngăn cách, cô vĩnh viễn không cách

nào đối diện với anh, anh có hiểu cho nỗi khổ tâm của cô không?

Sự đả kích của Lan Nhã với mẹ, chứng dị ứng của anh

với cô, sự chán ghét của cô với Lan Nhã, sự chối bỏ của mẹ với anh, tất cả đều

đang bày ra trước mắt, một mình cô không thể giải quyết hết được.

Cô cần sự trong sạch của anh, sự trong sạch có thể

thuyết phục mẹ cô. Anh muốn có thêm thời gian, vậy cô sẽ đợi anh thêm nửa tháng

nữa, trong thời gian ấy cô chỉ muốn đôi bên hãy bình tĩnh lại, phải biết rằng,

triệu chứng dị ứng ấy có thể nghiêm trọng cũng có thể không, trước mắt khi anh

vẫn chưa thể giải quyết được nó, cô thật sự không muốn để anh phải chịu đựng

thêm nữa.

Cô thử giải thích cho Dụ Hằng, nói được mấy chữ, miệng

lưỡi khô như rang. Cô lm lm môi, dựa vào vách kính nói: “Vậy trước mắt cứ

thế đã, được không? Anh, anh tạm rời xa em một khoảng thời gian, để em không

gây nguy hiểm cho anh, với lại, nhân lúc ấy, chúng ta có thể giải quyết việc

của mỗi người, cũng có thể bình tĩnh lại”.

“An Tín, em nhớ lấy, là em đẩy anh ra trước đấy nhé”.

Dụ Hằng lôi ra một chiếc điện thoại màu đen, đặt lên mặt bàn, lạnh nhạt bước ra

ngoài.

An Tín thở phào một hơi, ngồi xuống. Với tư chất và

gia đình của cô, rõ ràng không có quyền từ chối một người đàn ông tốt như thế,

đụng chạm lòng kiêu ngạo của anh là điều khó tránh, anh quay đầu rời đi trước

cũng là điều dễ hiểu. Nhưng chuyện cái điện thoại này là thế nào?

An Tín cầm chiếc điện thoại Toshiba hạng sang Cosmic

Shiner lên, hoài nghi lật qua lật lại. Mặt sau điện thoại khảm mười bốn viên

kim cương lấp lánh, viền quanh điểm xuyết những nét vẽ hoa văn màu vàng, mùi xa

xỉ toát hết lên qua ngoại hình. Cô không đoán được giá của nó, mới chỉ hơi lắc

nhẹ mà ánh kim cương chói lọi đã khiến cô hoa hết cả mắt.

“Ngất mất thôi, thế này chẳng phải bắt mình nâng niu

kim bồ tát cả ngày lẫn đêm sao?”

An Tín hai tay cầm điện thoại nặng trình trịch, muốn

khóc mà không khóc nổi. Cô nghĩ rồi mở danh bạ, tìm thấy tên mình, trên màn

hình hiển thị “Ứng cứu An tóc xoăn”.

Bấm gọi đi, đầu bên kia đúng là thông thật. Cô lập tức

nói: “Anh tha cho em đi, điện thoại quý giá thế này, em không dùng nổi, anh trả

lại em chiếc Motorola đi”.

Trên tay Dụ Hằng lúc này chắc là chiếc điện thoại cũ

rích của cô, anh thờ ơ đáp: “Loại Cosmic Shiner ấy khắp thế giới chỉ có 1.000

chiếc thôi, kim cương ở mặt sau mỗi viên giá 2 vạn tệ, làm trầy xước khấu trừ

một nửa, em cứ dùng trước đi, lúc nào bình tĩnh lại thì lúc đó trả anh”. Nói

xong anh cúp máy.

An Tín lật tung tủ đồ lên tìm túi nhung, cuối cùng tìm

được một cái hình cừu vui vẻ. Cô cẩn thận cho kim bồ tát lóng lánh ánh kim

cương vào trong, rút chặt miệng túi, bỏ vào ba lô, mới yên tâm ra khỏi cửa.

Đồng nghiệp ngoài cửa ùa vây lại: “An Tử, An Tử, Dụ

tổng sao thế? Lúc đi ra mặt lạnh lùng ghê lắm”.

“Chẳng lẽ hai người có gian tình?”

“Sao thế được, với khả năng của An Tín, có đàn

ông dòm ngó là tốt lắm rồi, sao dám mong chấm m*t gì được ở Dụ mỹ nhân?”

Một lô một lốc những cái đầu không an phận túm tụm tám

chuyện, hoàn toàn không quan tâm đến cảm nhận của người trong cuộc. An Tín một

tay túm cổ áo một người trong số đó, giận dữ hét: “Tôi đến xin chuyển công tác,

Boss không đồng ý!”

“Xí!”, mọi người tỏ vẻ đúng là đồ tự kỷ, rồi nhanh

chóng giải tán.

An Tín cảm thấy thái độ cứ gặp mặt là lạnh nhạt của Dụ

Hằng có phần kỳ lạ, cô tranh thủ đi tìm bà tám Chương Tiểu Muội. Chương Tiểu

Muội quay đầu lại thấy cô, hét toáng lên một tiếng, chân tay quýnh quáng đu hết

lên người cô, không ngừng trách móc: “An Tử ơi là An Tử, cuối cùng chị cũng

đến, chị có biết em nhớ mong chị bao lâu rồi không, chị giờ là ngôi sao tin đồn

rồi đấy ạ…”

“Xuống ngay cho chị”. Trong ba lô còn có 2 vạn tệ nữa,

làm xước cũng phải đền một nửa.

Chương Tiểu Muội bám lấy cô không buông, níu chặt cổ

cô, hai chân quấn trên đùi cô, hệt như con bạch tuộc.

An Tín im lặng chịu đựng hai giây, âm thầm học hỏi tư

thế tăng cường này, rồi lôi Chương Tiểu Muội ra. Chương Tiểu Muội trở mình vùng

dậy, giơ hai tấm ảnh màu ra cho cô xem.

Một tấm chụp trong nhà hàng hôm Dụ Hằng mời cô ăn cơm,

Chính Nam hai tay ôm cứng nửa thân trên cô, tạo ra một không gian mờ ám, cô

đứng trong vòng tay Chính Nam, ngước nhìn mắt anh, ống kính chộp được góc

nghiêng mặt cô, giật tít: Cô gái có thể khiến EVER bỏ mặc “báu vật” là ai?

EVER chính là tên tiếng Anh của Chính Nam, hôm đó cái

người có mối quan hệ không hề đơn giản với cậu là Vưu Vụ cũng đang có mặt, cậu

rời đi một lát, đến chơi với cô.

Tấm thứ hai chụp hôm cô cầu xin Chính Nam ký hợp đồng.

Cô khi ấy vừa được phen hết hồn, Chính Nam ôm cô vào lòng, đang giằng co với A

Joe, đúng lúc anh lấy tay ấn đầu cô, kéo cô về phía anh. Đội paparazzi lần này

đưa tin giật gân: Cô gái thần bí một lần nữa xuất hiện, EVER vì cô mà trừng mắt

với người quản lý.

“Toi rồi, toi rồi”. An Tín rú lên thảm thiết, lấy

trang bìa tạp chí che mặt, không ngừng kêu la, “Anh ấy nhất định là hiểu lầm

rồi”. Thảo nào vừa rồi sắc mặt anh u ám, lực túm cánh tay cô mạnh khủng khiếp.

Chương Tiểu Muội không nghe ra anh ấy là ai, chỉ cười

tít mắt nói: “Chính Nam hiểu lầm cái gì cơ, chị xem ánh mắt anh ấy, xem tư thế

bảo vệ, xem động tác ôm của anh ấy kìa, lồ lộ ra là anh ấy yêu người con gái

này! Bản thân anh ấy nghĩ thế nào anh đương nhiên hiểu rõ, có gì để hiểu lầm

chứ!”

An Tín không phí lời, vào thẳng chủ đề: “Làm sao em

biết cô gái đó là chị? Trên ảnh có chụp được rõ lắm đâu…”

Chương Tiểu Muội đẩy gương mặt đang hằm hằm tức giận

của cô ra, “Xì” một câu: “Chị tưởng em là đồ ngốc chắc, cái áo ghi-lê kẻ ô

vuông thủ công kia của chị là hàng nhập khẩu, thành phố này làm gì có bán chứ!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.