Chương 2: Anh hai

Lâm Vũ ở lại bệnh

viện thêm một lúc rồi cũng rời đi, nhưng không phải trực tiếp về nhà mà

đi đến một nhà vệ sinh công cộng sạch sẽ. Bước vào phòng vệ sinh, cô

thuần thục tháo chiếc ba lô to đùng đằng sau lưng xuống, lấy ra một

chiếc áo khoác da màu đen kiểu dáng mới nhất, thuận tiện tháo chiếc mũ

lưỡi trai trên đầu và chiếc kính dày cộp xuống ném vào trong ba lô. Lấy

ra một cái gương nhỏ, Lâm Vũ quay mặt sang một bên trái một chút rồi

nhanh nhẹn dùng ngón tay miết nhẹ một đường từ dưới lỗ tai phải ra

trước. Điều đáng ngạc nhiên là từ vị trí đó, một lớp màng mỏng nhẹ như

tờ giấy từ từ bong ra, dần dần được lột ra khỏi toàn bộ khuôn mặt để lộ

một dung nhan mới .

Đó không phải thứ gì xa lạ mà chính là một

lớp mặt nạ da người, đúng vậy, là mặt nạ da người cực kì tinh xảo. Lâm

Vũ nhìn lớp mặt nạ mình đang cầm trong tay, thở nhẹ một hơi. Đây chính

là bảo bối của cô đấy, nhớ hồi đó cô phải nhờ một chuyên gia về thẩm mĩ

bên Hồng kong làm giúp tiêu tốn không biết bao nhiêu tiền. Lớp mặt nạ

này thật sự rât mỏng, rất nhẹ, sờ vào giống như da người thật, hơn nữa

màu cũng rất ăn khớp với da thật nên khi mang lên mặt vẫn có cảm giác

rất tự nhiên, nếu như không thật sự để ý kĩ sẽ không thể nào nhận ra.

Chiếc gương nhỏ phản ánh hình ảnh của cô gái trong gương. Khuôn mặt trái xoan tinh tế, làn da trắng mịn màn như trứng gà bóc. Chiếc mũi dọc dừa cao

thẳng, chóp mũi nhỏ, đôi mắt to tròn đen láy quyến rũ và hàng mi cong

dài như cánh quạt. Đôi môi anh đào hé mở, đỏ mọng căng đầy khiến người

ta chỉ muốn cắn một cái. Không thể ngờ rằng dưới lớp mặt nạ mỏng tang ấy lại là khuôn mặt xinh đẹp thanh lệ thoát tục có thể câu hồn người, ngũ

quan tinh xảo đẹp đẽ đâu còn chút dấu vết nào của ngũ quan mơ hồ lúc

trước.

Lâm Vũ khoác chiếc áo da lên, cất những thứ đồ còn lại

vào trong ba lô rồi tự tin bước ra ngoài. Chiếc giày thể thao nện xuống

mặt đường từng bước một, phong thái tự tin làm nổi bật dáng người cao

gầy khác hẳn với bộ dạng sợ sệt nhút nhát lúc trước. Kể ra cũng thật kì

lạ, vẫn một bộ đồ như vậy không có gì thay đổi, chỉ có khí chất đột ngột chuyển biến lại có thể khiến cho toàn thân phát ra sự quyến rũ vô hạn,

giống như hoàn toàn biến thành một người khác.

Nếu như những

người đã từng gặp cô lúc chiều nhìn thấy bộ đồ mà cô đang mặc, có lẽ có

đánh chết họ cũng sẽ không tin rằng hai người lại là một, có chăng cũng

chỉ là sự trùng hợp tình cờ. Một bên là một con bé quái dị dung nhan

thường thường, một bên là một đại mỹ nhân hấp dẫn đến tận xương, đúng

thật là không thể dễ dàng đem ra so sánh.

Lâm Vũ đi ra ngoài

đường, bắt một chiếc taxi rồi đến thẳng Hoàng gia. Hoàng gia không phải

nơi nào khác mà chính là quán bar có đẳng cấp nhất thành phố, nói thẳng

ra chính là nơi tiêu xài xa xỉ của những kẻ có tiền. Chỉ cần có đủ tiền, đến với Hoàng gia, bạn sẽ được chăm sóc như một quý tộc thực thụ. Nói

là quán bar nhưng thực chất không gì là không có, từ quán ăn, sàn nhảy

cho đến phòng nghỉ, sòng bạc,... không thiếu một thứ gì. Hoàng gia chỉ

mới nổi lên trong khoảng 5 năm trở lại đây, nhưng danh tiếng lên nhanh

như diều gặp gió, ở đây mặc dù gọi là bar nhưng lại là quán bar cao cấp, không có cái không khí hỗn tạp xô bồ mà cực kì trang nhã lịch sự, nói

đơn giản chính là ăn chơi có tổ chức.

Nghe nói khi Hoàng Gia

thành lập không lâu đã có không ít kẻ đến quậy phá, tiêu biểu là một

băng nhóm khá nổi thời kì đó muốn đến chiếm địa bang. Không ngờ ngày hôm sau tên lão đại của nhóm đó chết không rõ nguyên nhân, bị người ta phơi xác ngoài đường, cả băng đảng bị diệt trong một đêm. Từ đó người ngoài

luôn cho rằng đằng sau Hoàng Gia có thế lực khủng chống lưng nên cũng

không ai tự tiện chọc ghẹo nữa, tất nhiên là không kể đến một số kẻ

không biết tự lượng sức mà nhòm ngó.

Lâm Vũ đi một mạch vào

thang máy, không gặp sự ngăn trở của bất kì người nào. Tất cả người

trong đây đều biết cô là khách có thẻ bạch kim, là ngươi thân thiết của

ông chủ nên không ai dám đắc tội. Hội viên trong Hoàng Gia phân làm bốn

cấp bậc: Thường, Bạc, Vàng, Bạch kim. Thẻ thường và bạc thì có rất

nhiều, chỉ cần là khách quen thường xuyên lui tới đều được cấp. Còn thẻ

có cấp bậc vàng thì quý hơn nhiều, được làm bằng vàng thật, giúp hội

viên có thể sử dụng phòng nghỉ không cần đặt trước, hưởng thụ toàn bộ ưu đãi của quán. Đương nhiên để có được thẻ vàng toàn là những cán bộ cấp

cao tiêu tiền như nước, nếu không thì cũng là những người cực kì có ảnh

hưởng trong thành phố.

Cấp độ cao nhất đương nhiên là thẻ Bạch

kim được phủ kim cương lên trên , độ quý giá không cần phải nói, cho đến nay cũng chỉ mới có 5 người có được thẻ này mà Lâm Vũ lại là một trong

số đó. Có được một tấm thẻ vàng của Hoàng gia, chưa kể đến thẻ Bạch Kim

đã có thể khẳng định vị trí tài lực địa vị của mình trong thành phố,

thậm chí còn có giá trị hơn là mấy tấm bằng chứng nhận vậy.

Lâm

Vũ theo thói quen bước đến chỗ thang máy chuyên dụng, thang máy này

những người bình thường tuyệt đối không được bước vào, hai bên thang máy đều có ngươig canh giữ cẩn mật. Hai người đó thấy Lâm Vũ thì cung kính

cúi chào, giúp cô ấn nút thang máy rồi đứng sang một bên. Lâm Vũ cũng

chỉ gật gật đầu đáp trả rồi lạnh nhạt bước vào, không ấn nút chỉ bất kì

tầng nào mà ấn một nút đỏ ngay bên dưới bảng điều khiển. Chỉ một chốc

thang máy liền di chuyển, nhưng không phải tiến lên trên như bình thường mà chính là đi xuống tầng hầm, nơi bí mật nhất ở Hoàng gia.

Một đường đi vào bên trong như thể đã đi cả trăm nghìn lần, Lâm Vũ đi thẳng đến trước mặt một căn phòng có cửa làm bằng nhung đỏ, không gõ cửa mà

trực tiếp bước vào. Trong căn phòng lúc này có 3 người, hai nam một nữ,

tất cả đều đang thư thái ngồi trên ghế salon mà ăn hoa quả nói chuyện.

Hai người con trai có lẽ là anh em sinh đôi, vẻ ngoài giống nhau y như

đúc, chỉ là nếu nhìn kĩ sẽ thấy một người mắt nâu, một người mắt đen,

người mắt đen khí chất vô cùng lạnh lùng, cứng ngắc còn người mắt nâu

thì có vẻ hoạt bát hơn một chút, ánh mắt cũng có thần hơn. Cô gái kia

thì giống như là con lai, mái tóc màu hạt dẻ uốn thành từng lọn xoăn to

xõa ra sau, đôi chân thon dài không hề kiêng nể gì mà gác lên bàn, bàn

tay cầm một chùm nho mọng nước từ từ ăn, có vẻ rất ngon miệng. Tất nhiên cả ba người đều là tuấn nam mĩ nữ hàng thật giá thật, mỗi người một khí châts khác nhau nhưng đều có điểm nổi bật riêng.

Những người

ngồi bên trong căn phòng nghe thấy tiếng mở cửa đều ngẩng đầu lên, nhìn

thấy người đến là Lâm Vũ thì cả đám đều mang một vẻ mặt vui mừng giống

nhau, ngay cả người con trai mắt đen kia ánh mắt cũng toát ra tia nhu

hòa nhàn nhạt. Cô gái thì không phải nói, trực tiếp vứt chùm nho vào mặt người con trai mắt nâu, bật dậy từ trên chiếc salon đắt tiền rồi phi

thẳng về phía Lâm Vũ

"El, sao giờ em mới đến ah. Suốt một tháng nay em đi đâu, có biết là chị nhớ em lắm không "

Tên mắt nâu kia theo bản năng né tránh chùm nho mà người nào đó ném tới,

trong mắt không hề có sự tức giận mà chỉ có sự bất đắc dĩ, giống như đó

là chuyện đã quá đỗi quen thuộc. Anh ta từ từ đứng dậy từ trên ghế, hai

tay khoanh trước ngực, hướng Lâm Vũ cười rộ lên để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp

"Hi, Ella. Em cũng chơi kĩ quá đấy"

Lâm Vũ cũng

không giằng cánh tay đang túm lấy mình ra mà trực tiếp kéo cô gái tóc

nâu về phía ghế ngồi, hướng chàng trai mắt đen chào một tiếng rồi từ từ

mở miệng

"Em không chơi mà là em bận thi"

Câu nói làm

chàng trai mắt nâu suýt nữa ngã ngửa ra sau, ngay cả cô gái kia cũng há

hốc mồm. Thi. Đúng rồi. Họ quên mất Lâm Vũ cũng chỉ mới học đại học, có

lẽ cũng chỉ kém họ một hai tuổi là cùng. Thật ra họ không hề biết rõ

tuổi của Lâm Vũ, họ chỉ biết rằng trong năm người bọn họ cô là người ít

tuổi nhất, ngay cả tên thật của cô họ cũng không biết rõ, chỉ biết gọi

cô bằng tên tiếng anh mà cô hay dùng. Ở với nhau ba năm, làm việc với

nhau ba năm,nhưng Ella vẫn là một bí ẩn đối với tất cả bọn họ. El là

người nhỏ tuổi nhất trong năm người bọn họ, tuy thế, trong năm người bọn họ ngoại trừ lão đại ra có lẽ cô là người giỏi nhất, cũng là người có

nhiều điều bí mật nhất. Nghe nói cô đi theo lão đại đã năm năm, vậy mà

ngay cả lão đại cũng chẳng biết rõ về cuộc sống thật về cô. Tất nhiên

suốt ba năm hợp tác cũng đủ để bọn họ hiểu rõ tính cách của cô, cũng

hiểu là cô có điều gì đó khó nói, vì thế mà tất cả bọn họ đều tôn trọng

đời tư của cô, không ai thắc mắc hay hỏi đến. Cô đã không muốn nói thì

bọn họ cũng sẽ không ép.

"Anh hai đâu?"

Lâm Vũ cắn một

miếng táo lớn, vị ngọt ngọt chua chua tan ra trong miệng. Không hiểu sao cô thích ăn táo nhất, mỗi lần ăn táo đều khiến cho tâm trạng cô rất

tốt.

"Ah, El, em đi gọi lão đại đi. Anh ấy nói khi nào em đến thì gọi anh ấy đó"

Anh hai trong miệng Lâm Vũ chính là người mà bọn họ gọi là lão đại, cũng

chính là trưởng nhóm của bọn họ. Ba người bọn họ đều gọi anh là lão đại, chỉ có El là không gọi như vậy, cô luôn gọi là anh hai hết sức thân

thiết, dù cho họ biết rõ rằng hai người hoàn toàn không có quan hệ máu

mủ ruột thịt.

Lâm Vũ nghe thấy vậy thì trên tay vẫn cầm một quả

táo đang gặm dở, bước sang một căn phòng khác, cũng không hề gõ cửa mà

trực tiếp đẩy cửa vào. Cả căn phòng rất tối, chỉ có ánh đèn vàng mờ mờ

hắt lên phía người đang ngồi trên chiếc bàn làm việc, không, đúng hơn là người đó đang ngủ.

Lâm Vũ bước nhè nhẹ đến bên bàn làm việc, cố

gắng không để phát ra một tiếng động gì đánh thức người đang ngủ say. Có lẽ anh đã quá mệt mỏi rồi, hai mắt nhắm nghiền, hai hàng mi dày rũ

xuống tạo một lớp bóng mờ mờ. Lâm Vũ nhẹ nhàng vén sợi tóc lòa xòa trước trán anh, động tác rất nhẹ, rất cẩn thận nhưng cũng đã đánh thức người

nào đó với tính cảnh giác rất cao. Bàn tay to của người kia túm lấy bàn

tay nhỏ bé của cô, bao lại, cảm giác ấm áp mềm mại ấm áp làm anh thỏa

mãn, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Điều kì lạ là anh lại không phản ứng quá

lớn, như thể anh đã cảm nhận được người đến là cô. Lâm Vũ không rút tay

ra, đứng nguyên tại chỗ một lúc. Quả nhiên, chỉ một lúc sau anh chợt mở

mắt, đôi mắt màu hổ phách sáng quắc nhìn thẳng vào cô, đôi mắt nhiễm ý

cười. Lâm Vũ cũng cười nhẹ, mềm mại gọi một tiếng

" Anh hai"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.