Chương16: Cắm trại hứa hẹn

Vừa xuống xe,

Huyệt Anh loi nhoi lôi Mamako đi kiếm lớp, Như và Linh Linh dắt nhau đi lẹ lẹ

cho đuổi kịp lớp. Hoa thì hơi ngại, không biết lớp đâu nên Renko đã giúp cô

kiếm rồi sau đó tới lượt mình. Còn mấy bọn con trai thì….Haiz! Lặng thinh…

Huyệt Anh như một

model nổi tiếng, trên con đường đi tìm lớp, tất ca mọi người đều dán con mắt

nhìn cô . Chỉ có lý do duy nhất là một đứa con gái dưới trang phục cực “quậy”

có đôi tay thon gọn hơi ngâm đen nhưng đầy cơ bắp làm mọi người hoang mang .

-Nè, hai cô nàng,

cho đi chung với!

-Long, Hưng!

Huyệt Anh bất

giác khi Hưng choàng tới ôm ngay eo cô, Long nhìn mỉm cười Mamako làm cô xấu

hổ. Cả bốn người đi chung vui vẻ , nói chuyện, họ là cặp đôi mà.

-Á!!!Anh Kaishito

và anh Phong tuyệt quá đi!

-Hai anh ấy thật

đẹp trai quá!Ước gì mình có thể chạm vô người anh ấy cũng mãn nguyện lắm rồi!

-Hai anh nhìn về

phía em này! Hú hú hú!

-….

……..

Mấy đám mê trai

dồn dập trước mặt bốn người, nghe những câu nói tào lao bí đao của họ làm Huyệt

Anh và Mamako muốn té xỉu vậy đó. Ờ thì hai người đó….đẹp trai nhưng có cần quá

đến như thế không vậy?

-Xê ra coi mấy

đám này!-Huyệt Anh bực dọc thẳng tay đá từng đứa ra.

-Các bạn nữ à,

cho mình qua!-Hưng thì gentle.

-Á!-Mamako cũng

chèn vô nhưng bị dội ngược lại.

-Mamako bám vào

người tớ nè! Mấy bạn cho bọn mình qua!-Long ôm Mamako vô lòng rồi cũng như Hưng

nhẹ nhàng đi xin.

-A!A!A! Đúng rồi!

Hoàng tử Hưng và Long nữa!

-Hai anh hôm nay

trông thật dễ thương quá đi!

-Hai anh chụp

hình chung với em được không?

…..

-Ơ! Các cô nàng,

từ từ đừng làm mình sợ! Huyệt Anh!-Hưng mỉm cười nhẹ với đám thấy trăng quên

đèn nhưng anh cũng giật mình khi Huyệt Anh rời xa anh ra. Nói đúng hơn là cô

nhóc đã ra được đám đông .

-Mamako? Mamako!

Ơ! Mấy bạn mình có việc!-Cũng mỉm cười nhưng cái cười của Long hơi méo sẹo.

Mamako bị đám nữ khùng điên quẳng ra xa làm cô thoát khỏi vòng tay anh.

-Á!

-Ui da!

Mamako!!!!!

Mamako bị chèn

mạnh ra quá làm cô lỡ chân ngã lên đất, thay vì thì chịu cảm giác cứng ngắc từ

xi măng thì nò mềm mềm, và nhiều sợi chỉ thì phải. Và nó cũng biết kêu đau nữa.

Vâng, cái thứ mà Mamako đè lên chính là nhỏ bạn thân của cô, Huyệt Anh. Trường

hợp của cô nhóc này cũng y chang Mamako vậy nhưng sớm hơn.

-Sao bà nặng như

heo vậy Mamako!

-Gì chứ ? Tôi mới

chỉ có năm lăm thôi! Còn bà là hơn tôi mười kí đấy!

-Nè! Tôi giảm

được năm kí đấy, còn sáu mươi à!

-Nhưng vẫn nặng!

-Rốt cuộc bà có

chịu đứng dậy, tha cho tôi không!

-Ý……Xin lỗi!

Hihihi!

Nằm sả lai trên đất mà còn cãi vã nhau nữa, không chịu ngồi dậy. Đúng là đây là

hai đứa khùng nhất trên thế giới ấy!

Đứng lên, Huyệt

Anh mới phát hiện ra, cuộc nói chuyện khùng điêng hồi nãy bị…Kaishito và Phong

nghe thấy. Vì hai anh chàng này nãy giờ đứng đối diện hai người mà.

Mamako ngại ngùng

, xấu hổ, Phong nghe thấy rồi, cô….vậy có nặng kí không? Huyệt Anh còn quê hơn

nữa.

Huyệt Anh ngỡ

ngàng lần hai với sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Kaishito, anh hình như

vì nóng quá nên cởi cái áo khoác ra cột ngay eo, làm bộ áo thun trắng bó sát vô

người lộ ra cơ thể tuyệt đẹp của anh.Kaishito mặt lạnh lùng nhìn Huyệt Anh mà

nhếch.

Mamako tim đập

thình thịch  nhìn Phong, cô thật ân tượng

với hình xăm con long phụng cực kì vĩ đại. Cơ bắp hai người cực kì quyến rũ. Mà

điều Mamako mê nhất cũng như là Huyệt Anh, cô nhìn chằm chằm vô cơ thể Phong.

-Kaishito ới ời

ơi, em nè!-Hoa Âm mắc dịch ko biết từ đâu đến làm tan cái không khí có thể cũng

được gọi là “ lãng mạn”.

-Tiếc quá! Không

được đi xe chung với anh với ngay cả….việc ăn cơm trưa nữa!

-Ừm anh cũng

thế!- Kaishito mở một nụ cười nhẹ dịu dàng với Hoa Âm. Cảnh tượng này làm Hoa

Âm sướng điên lên, ngây ngất đưa đầu tựa đầu lên vai anh, ngoan ngoãn như con

mèo con . Huyệt Anh run bần bật, sao thế này?Anh , đây là lần đầu tiên cô thấy

nụ cười của anh đấy nhưng nó không dành cho cô! Không lẽ cô còn tình cảm với

anh? Không thể nào, nếu chỉ là tình cảm học trò thì nó chả phải đã chấm dứt

hoàn toàn trong cô sao? Sự thật cô cũng thuộc loại người khá lạnh lùng, vô tâm

đấy.

-Anh đưa em về

lớp em nha!

-Dạ!Hihi!

Kaishito khoác

tay lên vai Hoa Âm, âu yếm đưa cô đi.Hoa Âm quành lại nhìn Huyệt Anh một cách

thách thức, gian xảo. Thật đúng là một cảnh tượng chướng mắt với Huyệt Anh mà.

Cô thích anh, cô không sợ; chỉ là cô sợ cô đã yêu anh thôi!

-Phon…….-Mamako

như bị ai kch thch, lần này cô mạnh dạn muốn bắt chuyện với Phong . Cô thật

không chịu nổi chuyện anh cứ lẩn tránh cô như thế như một thằng hề.

-Mamako,cậu đây

rồi! Tớ thoát khỏi mấy đám con gái đó mệt thật!-Đúng lúc, Long chạy nhào tới

nắm tay Mamako mỉm cười với cô . Anh làm cô giật mình, rút lại câu nói chủ động

của mình với Phong. Long bang hoàng nhìn vẻ ngại ngùng của Mamako và anh đã có

đáp án: Phong đang trừng khuôn mắt nảy lửa nhìn anh và cả Mamako.

-Mamako?Cậu đang

định nói chuyện với Phong đấy à?

-Không…Không !Làm

gì có? Oái!-Mamako chợt giật mình với câu nói của mình. Qủa là một câu lời nói

vô tình của cô đối với anh mà. Phong nhếch cười, tự cười mình như thằng điên

rồi cô đơn bước đi. Những cơn bước nặng trĩu, trái tim anh đang bị xé nát thành

trăm mảnh đây…À không…..vô số mảnh đấy chứ!

-Vậy à! Tớ mừng

quá!-Long choàng tới ôm Mamako vào lòng. Crack! Có thể thêm một vết nứt của con

tim nữa nhưng là của người khác,từ xa, Hoa đang mỉm cười trong nước mắt.

-Huyệt Anh?Cậu

sao thế? –Hưng mệt lắm cũng như thằng bạn Long của anh mới thoát ra khỏi đám

biển nữ. Anh chạy tới cái bóng dáng nữ cá tính đang phật phờ giữa trời nắng ban

mai .

-À! Không có gì!

Về lớp thôi!

-Ừ!

-Mamako, Long đi

chung cho vui!

-Ừ!

Bốn người bạnh đi

chung, có vẻ nhờ tài năng động của anh chàng Hưng mà cả nhóm đã thoát khỏi được

cái sự âm u kinh khủng mà thay vào đó là tiếng cười rộn rã.

-Bốn người

này…….ĐI TRỄ!

Oái , thầy chủ

nhiệm hét vô tai từng đừa muốn làm thủng cái màng nhĩ ấy. Huyệt Anh và Mamako

ra vẻ đáng thương , tội nghiệp cúi đầu xin lỗi. Hưng và Long gãi đầu nói lời

xin lỗi thầy.

-Haiz! Mấy cô mấy

cậu tưởng được đi chơi vui rồi muốn tới trễ là trễ à? Dù sao mấy cô cậu mà bị gì

là giáo viên tụi tôi là người bị phạt đầu tiên đây nè!

-Thầy ơi….. Nễ

tình con là đứa quậy nhất lớp…í lộn….là cô bé khá “ thân” với thầy nhất! Thầy

hãy tha lỗi cho con!-Huyệt Anh mấu máo như trẻ con, cô xuất chiêu năng nĩ rất

đáng yêu(tại bị quài nên cũng có chiêu để ứng phó).

-Thầy….nễ tình

con là học sinh giỏi nhất……Thầy tha luôn nha!-Mamako ra trò , bộ mặt đáng

thương cựa Kute với thầy . Cô nàng cũng lắm chiêu như bạn thân cô đó!

Bó tay……

Hưng và Long trố

mắt nhìn, hai chàng cứng đơ với bạn gái mình. Ôi má ơi! Không thể tin hai nhỏ

còn đang sướt mướt , tìn cảm đây thế giờ mà….Haiz!

-Vậy nếu hai em

được tha thì Long và Hưng tính sao?-Thầy đảo mắt nhìn hai con “ hồ ly tinh” sau

đó sang hai chàng bạch mã đang đứng đần ra bên kia.

-Hai người

đó…..phạt đi thầy!-Mamako và Huyệt Anh nhìn nhau sau đó sang bên hai tên bạt

trai cười nham hiểm rồi quốc một câu phũ phàng.

-Hả?-Long bất

ngờ.

-Cái gì Huyệt

Anh?-Hưng nổi điên.

-Ok thầy ra quyết

định rồi. Tha cho Long và Hưng, còn Huyệt Anh và Mamako bị phạt!

-Nà

ní!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!-Huyệt Anh và Mamako khóc ròng nhìn thầy còn Hưng và

Long đắc ý cười tới xoa đầu hai cô nàng.

-Hoho! Chịu phạt

nha!

-Thầy……tại sao?

-không nói nhiều!

Bữa trưa này hai em sẽ trực tiếp nấu ăn cho bàn mình ăn!

-TRỜI ĐẤT!-Hai cô

nàng ngất, té xỉu ròng rã. Còn hai anh bạn trai cũng khá ngạc nhiên ấy, hai anh

có dịp để thưởng thức món ăn ngon từ hai cô công chúa nhỏ rồi.Trong bụng thì

vui thầm nhưng ở ngoài thì khác.

-Oẹ ! Má ơi đồ ăn

Huyệt Anh nấu à?Ôi trời!-Hưng trêu ghẹo HUyệt Anh.

-Tôi nói ngon lắm

đấy lát đừng ăn nhá!

-Xi! Ai them!

Mamako đứng khóc

ròng trong đau đớn, Long đứng sát bên cười mỉm chi với cô trông thật….giả tạo!

-Long, cứu tớ y!

-Hoho! Hồi nãy ai

muốn phạt tớ nhỉ?

-Huhu!

Long xoa đầu

Mamako tình cảm , còn hai “đứa” Huyệt Anh và Hưng thì cãi nhau om sòm ấy.

Cả lớp , tất cả mọi người đi tới một ngôi nhà

to tướng , oai nghiêm.Ở giữa là một cái sân rộng mênh mông được phủ những miếng

gạch cam đỏ đẹp mắt. Trên nốc nhà có một tấm bản treo ghi là “ Bước nhảy hoàn

vũ”. Thay vì thấy hào hức ,hồi hộp như 

mọi người thì Huyệt Anh và Mamako lại cảm giác thật nặng trĩu, sợ

hãi.Mamako sắp đối mặt với việc nhảy với Phong, cô sợ Long cảm giác như thế nào

đây?Huyệt Anh lo lắng nhìn nhỏ bạn , thật sự mọi chuyện sẽ không căng thẳng nếu

như lúc đó không xảy ra….cuộc ấu tả như thế!

-Chào mừng các em

đến Hồ Cốc!-Thầy giám thị nói giọng to rõ, khuông mặt phúc hậu hiền hòa làm ai

nhìn vô cũng thấy mến thầy nhưng trừ Huyệt Anh ra vì….chính ổng là người hàng

hạ cô sao vụ đánh lộn đấy, cô đâu có quên.

-Công nhận ổng mà

cũng biết cười nhỉ?-Từ xa các dãy hàng của khối 10 và 11 , hai chàng bạch mã

đứng tựa vô tường, Kaishito mỉa mai nói.

-Thì cũng giống

như mày thôi,mày vậy mà cũng có lúc cười chứ! Bộ trên đời này có người chưa bao

giờ cười à?-Phong bó tay thằng bạn.

-Không….nhưng tao

hận ổng!-Kaishito mặt lạnh lùng.

-Haiz, mày đừng

có nói với tao vì dụ ổng phạt mày và tao chạy mấy vòng sân rồi hít đất trăm cái

nha thằng này, trẻ con thật!-Phong thở dài.

-Không phải! Tao

hận ổng vì không biết nương tay với nữ sinh!

-Hả?-Phong bất

ngờ khi nghe Kaishito nói điều đó, chả phải ông giám thị này nổi tiếng công

bằng lẫn nam và nữ mà?Lúc đó anh nhớ lại có anh ,Kaishito, tên tình địch và…….

Tới đây Phong

chợt hiểu ra, anh quay qua nhìn thằng bạn, ánh mắt của Kaishito thật đăm chiu

và hiền dịu, nó đang hướng tới một người dù người đó bị hàng trăm học sinh khác

che đi tầm nhìn của Kaishito.

-Sắp tới thời

gian của kì thi đầu tiên rồi đó,mày tính sao đây?-Kaishito quay qua Phong.

-Ý mày là sao? Có

gì đâu phải lo ?Tao nhảy đẹp mà!-Phong mặt lạnh trả lời.

-Tao mong mày

hiểu ý tao!-Kaishito nhếch mép cười, Phong…anh hiểu ý chứ. Anh tính sao đây

nhỉ!

-Mời tất cả các

em tham gia cuộc thi “Bước nhảy hoàn vũ”!

Hu yeah!!!!

Tất cả các lớp

đều mời những cặp nhảy mà họ đã chọn sẵn. Từ xa ,Mamako có thể thầy cặp đôi bên

lớp 11.2 là Quốc Lê và Linh Linh, cô thầm mừng trong bụng cho Quốc Lê nhưng

Linh Linh có vẻ không vui cho lắm, cô nàng hơi hướng về Long mà ngại.Mặt khác

về Long,anh bất ngờ khi thấy Hoa cùng với một tên con trai khác bước trên sàn

chuẩn bị sẵn tư thế, trông cô nói chuyện với tên đó thật vui vẻ, Long mặt lạnh

tanh nhìn em gái mình, có điểu lo sợ trong anh chăng? Hưng thì phì phèo nãy giờ

mới phát hiện, con nhóc Renko cũng lên nhảy cùng với một đứa nam khác, anh chả

để ý mấy nhìn có lẽ anh thấy khá vui khi sắp được thấy cô nhóc nhảy. Huyệt Anh

thì mặt đần ra vì…Hoa Âm đang bước trên sàn nhảy và sao chả thấy người con trai

kế bên cô ta nhỉ? Huyệt Anh thắc mắc.

Mamako thấy Phong

đã bước lên sàn từ lâu, cô ngại ngùng , sợ hãi, bước những bước chân nặng chịt

lên sàn. Phong không đứng đối diện nhìn thẳng vào Mamako mà đưa tấm lưng rộng

trước mặt cô. Mamako hơi ái ngại đứng sau lưng anh. Huyệt Anh nhìn mà mệt mỏi

quá đi!

Sau đó thay vì

quan tâm lo lắng cho Mamako thì Huyệt Anh bắt đầu đổi chủ để vì người con trai

nhảy chung với Hoa Âm đã xuất hiện đó là…………. Kaishito.Cái quái gì thế này? Sao

anh ta lại đi nhảy chung với lớp 11.5? Định phản lớp mình à?Mà sao cũng chả ai

nói thế nhỉ?

-Các em chuẩn bị

tư thế nhảy đi, tình cảm vô vì đây khúc nhạc cho tình yêu đôi nam nữ.

ĐOÀNG…

Danh sách những

người sét đánh ngang tai(có kèm lời giải thích): Huyệt Anh(Vì Kaishito sẽ âu

yếm Hoa Âm),Mamako( cô và Phong sẽ như thế nào đây?),Long( anh ngồi nhìn em

gái mình) , Renko( Cô muốn được tình cảm nhưng không phải người nhảy chung mà

là…..),Linh Linh( cũng như Mamako nhưng có thêm vụ sợ Long nghĩ sao đây?).

Lúc đó, Kaishito

và Hoa Âm trong mắt mọi người là anh và cô yêu nhau nên hai người đã tự tạo tư

thế . Kaishito vòng ra eo Hoa Âm mà từ từ đưa người cô xuống trông thật hấp

dẫn. Huyệt Anh nhìn thấy cảnh này mà muốn trào máu não. Linh Linh xấu hổ đứng

yên để Quốc Lê chủ động , anh ôm cô vào lòng , tư thế khá đơn giản nhưng làm

tim anh đập loạn xạ, Linh Linh cũng không kém gì nhiều.Hoa thì bị ôm ra đằng

sau, cô đưa mặt tình tứ nhìn bạn diễn, Long biết là cô giỏi nghệ thuật nhưng

anh chả thích miếng nào.Renko tuy tomboy nhưng cô cũng hơi ngại, cô thấy Hưng

đưa tay chào, dấu hiệu như: “Em với thằng đó hợp lắm! Hehehe”. Cô thất thần khi

nghĩ tới việc này.Phong vẫng không nhúc nhích hay biến động gì, nên trông việc

này , Mamako chủ động ôm anh đằng sau lưng , cơ thể nhỏ nhắn áp sát vô người

Phong. Dễ chịu làm sau, đã lâu lắm rồi cô chưa ôm anh, thật thoải mái làm sao!

Nó làm cô càng ôm chặt anh hơn, liên tưởng tới kỉ niệm của hai người kề bên

nhau. Nhớ đến lòng cô đau thắt lại , cơ thể run lên chỉ có Phong cảm nhận thấ

được, anh như điên lên khi được Mamako ôm rồi điên dại hơn khi cô ôm chặt lấy

anh như không muốn anh bỏ cô.Nó cũng làm anh nhớ tới ngày tháng anh và cô bên

nhau.

Mở nhạc, đó là ca

khúc “I need a girl” của Taeyang , mọi người trong đoàn đều té xỉu, công nhận

trường cũng muốn bắt kịp thời đại của học trò ghê. Kaishito và Hoa Âm múa là

điêu luyện nhất, hai người thật hợp nhau, Huyệt Anh thấy mà lại đưa gằm mặt,

những giọt nước mắt lã chã.Hưng tới xoa đầu Huyệt Anh, anh buồn quá.

-Huyệt Anh, tớ

đây mà !

-Hưng? À!

Tớ…..tớ…..

Lớp Hoa có vẻ sẽ về hai vì anh chàng lớp 10

này cũng rất đẹp trai và giỏi nghệ thuật ( Ơ thì……hotboy khối 10?). Hai người

hot cùng giỏi nghệ thuật đều rất điêu luyện .

-Em gái Long nhảy

đẹp thật!-Huyệt Anh nhìn qua lớp 10, cô lên tiếng.

-Ừ, Long! Em

mày…..Ôi mà ơi!

Cặp đôi Huyệt Anh

và Hưng ôm nhau sợ hãi nhìn ngọn lửa đang chảy phừng phực trong người Long.Hưng

quên mất là Phong và Mamako đang nhảy tình cảm ngoài kia nhưng Huyệt Anh thì

lại nghĩ khác, hướng nhìn của anh đâu phải là ở Mamako?

Ba chắc là Phong

và Mamako, Phong thì nhảy đẹp thật nhưng….anh chất quất quá, nhảy mà không nhìn

bạn nhảy mà nhìn chỗ khác, còn Mamako thì ngại ngùng nên nhảy hơi yếu. Nhưng

hai người còn đỡ hơn cặp Renko và thằng cha nhảy cùng, thằng này nhìn mặt cũng

đẹp ra phết này được chọng, với lại bọn con gái torng lớp 10.7 có mình Renko

biết múa nên được chọn. Tên này mù nghệ thuật còn Renko thì buồn chuyện Hưng

nên nhảy hơi yếu.

Động tác có nhiều

chỗ ôm nhau, rồi phần hôn má , vv….Nói chung người ghen nhất bây giờ là Huyệt

Anh và Long.

Phong không nhìn

Mamako miếng nào từ đầu bài tới giờ, Mamako có vẻ bị anh ôm nhiều lần rồi từ từ

hôn lên má anh, nên càng ngày càng nhảy yếu hơn.

Phong nhảy rất

đẹp nhưng giờ cặp đôi lớp 11.7 là cặp hề mới đúng, ai nhìn vô cũng thấy kì

quoặc hết ấy.

Mãi khoảng 3 phút

cuộc thi mới xong, rốt cuộc là lớp 11.5 là giành giải nhất vì cái tên Kaishito

chết tiệt, sao chả ai hó hang gì về vụ này? Sau đó, Huyệt Anh mới biết, ba mẹ

Kaishito và Phong là người đầu tư lớn cho cuộc cắm trại này nên hai tên muốn

phản thì phản muốn theo thì theo,nói chung là họ có quyền. Chết tiệt.

Nhóm của Hoa

giành giải nhì, nhóm Linh Linh giành giải ba,….tóm lại….nhóm lớp 11.7 giải bét.

Sự thật ai trong lớp cũng biết nguyên nhân nên thong cảm cho hai người.

Tới cuộc thi thứ

hai….

-Huyệt Anh, nó ra

chưa?

-May quá, chưa

ra! Mong là phải xong vụ này cho thật sớm!

-Ừ!

Huyệt Anh và

Mamako thì thầm to nhỏ vụ “ kinh nguyệt “ của cô bạn heo. Huyệt Anh đang mong

là nó bị trễ khoảng một ngày đi thì cô cũng mãn nguyện lắm rồi. Mamako vỗ về ,

an ủi bạn mình. Hai người ra phòng vệ sinh tới chỗ hành lý để chuẩn bị áo bơi

cho Huyệt Anh( đương nhiên là nhỏ này mặt bộ bó sát, kín người).

-TRỜI!!!!!!!!!!!!!

Huyệt Anh vừa mở

cặp mình ra thì hét toáng lên.Ôi trời! Bộ đồ bơi của cô bị đứa nào cắt xẻo, xé

xát nham hiểm thế này? Vậy mà sao mà cô mặc?

-Ôi trời đất ơi!

Huyệt Anh, tính sao đây?

-Bà hỏi tôi ,tôi

biết hỏi ai? Chết tiệt ! Chắc chắn là mấy đám bên Hoa Âm đây mà!

-Cuộc thi đưa bạn

qua sông sắp bắt đầu!-Thầy giám thị la lên bằng cái loa rất lớn.

-Chết! Chết! Chết

rồi!-Huyệt Anh ôm Mamako khóc ròng, không lẽ lớp cô chịu thua sao?

-Á! Hưng, anh

thật là….tuyệt vời trên cả tuyệt vời!

-Kaishito, trông

anh thật quyến rũ!

Mamako và Huyệt

Anh bò ra cửa xem.Ôi ! Huyệt Anh chết ngất mất, từng cơ bắp đến hình xăm con

rồng huyền thoại, tấm lưng rộng, cơ thể cao to của Kaishito thật hoàn hảo,

trông anh thật điển trai và hấp dẫn làm sao!Cô cũng muốn nhào ra hét lên, ôm

anh một phát thật!

-Body Hưng đẹp

thật đấy, cơ bắp đầy người, tấm lưng đẹp quá và….ủa nước gì đây?-Mamako nhìn chằm

chắm vô Hưng mà bình luận, đang comment ngon đẹp tự nhiên có những giọt nước

chảy từ trên xuống mặt cô làm Mamako thắc mắc, nhưng cô có linh cảm hơi xấu.

Nhìn lên trên và….miệng Huyệt Anh có dòng suối chảy ra.

-Má ơi! Con này

gớm quá! Nước bọt chảy lên mặt tôi rồi nè! Bà nhìn ai mà nhỏ nước dãi

vậy?-Mamako nhảy tưng tưng lên tức giận, thật bó tay . com.

-Kaishito….Í lộn,

Hưng chứ. Body ổng đẹp ghê!

Mamako nhìn nghi

ngờ nhưng cũng không trách được vì cô cũng cảm phúc trước beauty of Kaishito .

-Chết rồi, hai

người đó ra rồi, tôi….tôi….bà thong minh mà! Bà giúp tôi đi!

-Ừm……..sao

đây……….A! Bà đưa tôi bộ đồ bơi ngay!-Suy nghĩ hồi ,Mamako ra quyết định.

Dù có linh cảm

không lành nhưng thôi không sao, Mamako chắc chắn đã nghĩ ra cách hay. Huyệt

Anh liền đưa bộ đồ tội nghiệp của cô đưa cho Mamako.

Cô bạn Nhật-Việt

cầm kéo lên, thon thả những ngón tay đan qua đan lại, lướt lên lướt xuống thật

điêu luyện.Huyệt Anh thấy mà hoan nghênh và cuối cùng…Mamako đã dừng tay nhưng

sắc mặt của Mamako hơi tái xanh,méo mó.Cô nhìn cười bạn mình ái ngại đưa bộ đồ

mình vừa thiết kế xong lên.

-Xong…xong rồi

nè! Hihi! Bà…bà mắc vô đi!

-……-Dù có tái

xanh nhưng mặt Huyệt Anh còn tái xanh hơn, mặt nhăn như con khỉ ấy. Cô run rẩy

đưa tay cầm lấy, không thốt lời nào.

-Hihi! Thì dù sao

trong đời cũng có lần mặc chứ nhỉ? Hihi!

-Cái….cái

này…..Bi…..BIKINI!

Ráng lắm cô mới

thốt nguyên từ “BI-KI-NI” , bộ áo bơi mà cô sợ nhất trên thế gian.

-Giờ bà có nhăn

nhó thì không còn cách nào đâu! Mặc vô cho tôi!-Mamako ra lệnh.

-Huhuhu! Bạn nhau

vậy đó!

Huyệt Anh chạy vô

nhà vệ sinh mà thay, cô thay trong đau buồn. Mamako cũng mệt vụ này lắm.

Mọi người ai cũng

chuẩn bị cho nhóm mình hết.Hưng lần này thấy mình sẽ đấu với con nhóc Renko

nữa, cô này tham gia mấy môn thế? Và anh lại thấy cậu nhóc hồi nãy nhảy chung

với Renko, nhìn tướng tá cũng được đấy chứ.Renko thì buồn vì bị Hưng nghĩ là cô

và tên nãy quen nhau chứ?Bên lớp 11.2 là Như, Quốc Lê và Tuấn Thanh ,Như thật

sự  cũng thuộc loại dân thể thao nhưng

vẫn giữ nữ tính chứ không như Huyệt Anh. Quốc Lê và Tuấn Thanh body cũng tuyệt

lắm ấy , mấy cô nàng cũng mê lắm.

-Sao Huyệt Anh

chưa ra nữa!-Thầy chủ nhiệm chạy tới chỗ Kaishito và Hưng  hỏi.

Những bạn gái lớp

khác cũng lên thùng hết rồi, mấy bạn nam cũng xuống hồ giữ thăng bằng thùng để

bạn nữ không bị té.

Kaishito và Hưng

vẫn trên bờ, Huyệt Anh thì chưa ra. Nguyên lớp hồi hộp quá!

-A!!!!Trời ơi,

tập thể 11.7 , xem Huyệt Anh cờ!

-A!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

-Ôi má

ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

-…………….

Nguyên lớp , à

không cả khối 11 trố mắt nhìn lên Huyệt Anh khi xuất hiện. Ở trong khối ai cũng

biết về tính tình của nhóc con này, bên khối 10 thì vài người vì Huyệt Anh cũng

quen nhiều đàn em ở khối 10.

Cô nhóc diện bộ

bikini ngại ngùng đi ra , từng bước hơi loạn xạ, tay che khuông mặt đỏ bừng như

ớt.Cô lộ b* ng*c mà bạn gái nào cũng ước muốn có, vòng 2 thon thả vì nhờ giảm

cân, vòng 3 nở rộng vì nhờ gen của gia đình, nói tóm lại ba vòng hoàn hảo. Cô

nhóc cũng được xem là con gái da sẫm nhất khối 11 nhưng giờ đây hoàn toàn khác,

mọi người ai cũng thấy làn da trắng mịn hồng hào thật sự của Huyệt Anh ngay eo,

ngực,…toàn thân và lần đâu tiên nhìn thấy Huyệt Anh nhút nhát, tùm cả người

bước đi trông cô thật ….đáng yêu?

Tất cả chàng trai

đều trố mắt nhìn, Như phát hiện Tuấn Thanh mở to mắt nhìn chằm chằm vô Huyệt Anh,

Quốc Lê mặt đần ra nhìn. Renko thấy proud vị chị kết của mình, Hoa ước gì mình

cũng được vậy, cô nhìn lại mình mà tự ti. Long đang thầm chúc mừng thằng bạn.

Hưng và Kaishito

mắt chứ A ,miệng chữ O nhìn cô, Hưng đỏ mặt nhìn cô bạn gái cá tính của mình,

Kaishito …tim anh đập loạn xạ, cái gì trong người anh đang sắp bị mất kiểm soát

đây?

-Huyệt Anh?-Hưng

thốt ra….

-Hoho! Thế nào,

tác phẩm của tôi mọi người thấy đẹp hông?-Mamako nhí nhảnh không biết đâu ra ,

chạy tới kề vai Huyệt Anh, nham nhở nói.

-Haiz cái bà này!

Bà định hại tôi à?

-Nè, tôi chỉ muốn

giúp bà thôi, muốn đành thì đánh cái đứa cắt đồ bơi của bà cờ!

-Vâng vâng tôi

biết…..nhưng làm ơn lần sau bà có thể lắm kín đáo hơn được không!

-Xin lỗi, cái đứa

đó cắt dã man quá nên tôi mới…..hihi! Dù sao, Huyệt Anh của tui quyến rũ, sx

quá!!!

-Á!!!!

Mamako choàng qua

ôm Huyệt Anh thấm thiết, nguyên khối nhìn hai đứa tức cười .Hưng cười mỉm chi

nhìn người đẹp của anh, Kaishito khi nghe từ đầu tới cuối, anh quay qua nhìn

ngay vô Hoa Âm bằng ánh mắt lạnh giá. Hoa Âm sợ hãi , lén lút trong đám khối

11.5.

Bắt đầu cuộc thi,

Huyệt Anh không mấy lần cứ suýt qua ngã qua ngã lại, rồi cô còn che cái b* ng*c

to và vòng 3 quá cỡ nữa, xấu hổ thật! Tất cả mọi người hầu như làm rất tốt, rất

đoàn kết trừ Kaishito và Hưng thì…..bão nổ ra nhưng cũng may là cô giữ thăng

bằng được đấy.

-Hay yo! Nhanh

lên ho ho!

-Như, bà có thể

im lặng cho tôi được không!-Quốc Lê phàn nàn.

-Cứ để bả la cho

bể họng đi!-Tuấn Thanh trầm tính nói.

Lớp 11.2 là lớp

hầu như sắp về đích, Như ở trên hí hửng vui vẻ, trong khi hai anh chàng dưới hồ

thì lạnh toát người lên.

-Ê Tuấn Thanh!

Hình như là con Như thích mày đó! Đồng ý làm bạn trai nó đi!-Quốc Lê mỉa mai

thằng bạn mình.

-Ông Quốc Lê này!

–Như xấu hổ cả hai mặt nhưng cũng đợi câu trả lời của Tuấn Thanh.

-Không! Tao thích

người khác chứ không phải bả!-Tuấn Thanh phũ phàng thật.

-  Mày…mày có cần thẳng thắng quá không

vậy?-Quốc Lê hơi buồn thay cho Như, anh nhìn thấy khuôn mặt buồn buồn của cô

nhưng vẫn ráng cười mà giỡn.

Ọc….ọc…ọc….

-Ui da! –Huyệt Anh

bắt đầu có cảm giác đau ở bụng, và hình như…nơi đó hơi ướt thì phải.

Huyệt Anh hoảng

lên, cô mong đắp vô bờ nhanh .Cũng may nó cũng sắp tới rồi, cô mong chờ mỏi

mệt.Kaishito và Hưng tỉ mỉ đưa cái thùng cô đang ngồi lên cẩn thận làm cô cũng

bớt phần sợ hãi.

…..Hic……A

Cơn đau ngày càng

dữ dội, song lưng của cô bắt đầu nhức nhói, mệt mỏi . Tuy dù có đau như thế nào

thì cô cũng chịu.Mamako từ xa để ý hành vi của Huyệt Anh, cô bắt đầu lo sợ bỗng

đâu ra Hoa chạy tới chào chị kết mình và kế bên là con nhỏ Renko cực quậy.

-Chị à! Sao nhìn

chị không được vui?

-Chị đừng lo, chị

Huyệt Anh mà ngã thế nào cũng bơi vô được đầu tiên à!

-Thật sự…mấy em

à…hôm nay là ngày “đèn đỏ” của chị Huyệt Anh!

-HẢ?CÁI

GÌ?????????

Renko và Hoa trợn

mắt nhìn nhau, cả hai quay sang người chị đang mặc đồ bikini trên “nước” mà sợ

hãi. Cả ba người bắt đầu tái xanh lên vì càng ngày họ càng thấy Huyệt Anh ôm

bụng, mặt nhăn đau khổ.

Ngay đó, có một

người nãy giờ quan sát hành vi ba người đặc biệt là Mamako, Phong đã nghe hết,

anh cũng bất ngờ khi nghe cái tin tức động trời này, công nhận con nhóc này gan

thật. Có ai biết rằng bên hai tai trái của Phong và Kaishito có đồ liên lạc

nhau cực xịn mang theo vì đúng có nguyên nhân….quên mang điện thoại.

-Alo! Kaishito,

tao là Phong nè!

-Mày gọi tao có

chuyện gì không?-Kaishito bực mình đang thi tự nhiên gọi điện.

-Mày nghe cho kĩ

đây, tuyệt đối đừng làm rơi Huyệt Anh, nếu có mày phải bâng nhỏ đó ra khỏi

nước!

-Tại sao?

-Mày không để ý

nãy giờ nó đang ôm bụng đau à?

-Có nhưng tao

không quan tâm!

-Mày điên vừa

thôi, hôm này là ngày nó có kinh nguyệt đấy!

-Nà ní!

-Mày nghĩ xem rơi

xuống nước rồi sao?

-Tao…tao

Á!!!!!!!

Lo nói chuyện với

Phong, Kaishito vô tình làm cho thùng mất thăng bằng, Huyệt Anh bị té xuống

nước.Phong, Kaishito, Hoa, Renko và Mamako mặt tái lên . Huyệt Anh phát hiện là

giờ cô chưa có bị nên quyết tâm bơi ra hồ. Không ai có thể đoán được vận tốc

của cô bơi nhanh như thế nào.

-May quá! Chị ấy

chưa bị.-Hoa thở phào.

-Chị ấy bơi nhanh

quá!-Renko ngưỡng mộ.

-May thật!-Mamako

mừng rỡ.

Huyệt Anh quả là sportgirl trong nháy mắt, cái

từ được gọi là “thắng cuộc” đang sắp đi đến lớp 11.7 .

Crack…

Ôi trời! Hồi nãy

chuẩn bị lên cô quên làm nóng cơ thể nên giờ…hai chân cô đã hóa đá.Còn một mét

nữa là tới nơi thế mà…không bao lâu nữa, niềm hi vọng của lớp 11.7 bị dập tắt

khi cơ thể tội nghiệp của Huyệt Anh đang chìm dần trong nước, cô không thể bơi

lên được , huống hồ cài hồ này sâu những năm mét, cô mà bị chìm xuống đáy thì…

Mamako hoảng hồn

khi nhìn thấy cảnh này…không thể…cô bắt đầu biết được kết cục.Tại sao không ai

thấy? Thật sự có nhưng họ không biết, Kaishito và Hưng đã lên bờ từ khi nào…họ

vô tâm như thế ư?Không!

-Renko, Hoa! La

lên cho mọi người biết chị Huyệt Anh gặp nạn đi!

-Dạ!

-Ôi, chị ấy bị

chụt ruốt rồi, giờ phải có người nhảy bơi xuống thật nhanh mới mong được!

-Nhưng anh

Kaishito và Hưng lên bờ lâu rồi( ý là cách thật xa hồ bơi ấy, họ vô chỗ thay

đồ)!

-Chị không cần

biết! La lên đi, chị sẽ cưu chị ấy!

-Hơ!-Cả hai đều

ngơ ngác , chị Mamako đang phẫn nộ và vội vàng? Chị ấy luôn là người biết giữ

bình tĩnh và nghĩ ra mọi cách sáng suốt , từ từ.

ÙM…

Mamako tháo cái

tà váy của cô ra, thật sự cô có mặc thêm một cái quần short bằng thun bên trong

nữa. Cô nhảy ngay xuống hồ, với bản lĩnh là bạn thân lâu năm của Huyệt Anh,

Mamako bơi một cách cũng có thể gọi là giỏi, cô lao tới ngay chỗ cô bạn cô.

Huyệt Anh chìm nghỉm dưới nước , bầu trời đen mịt không thấy gì hết, miệng cô

lẫn mũi cũng bị tràn ngập nước, khó thở.

-MỌI NGƯỜI ƠI,

CHỊ HUYỆT ANH BỊ CHUỘT RÚT, ĐANG BỊ CHÌM XUỐNG ĐÁY HỒ!

-CÓ NGƯỜI CHẾT

ĐUỐI !

!!!!!!!!

Hưng như sét đánh

ngang tai , anh từ phòng thay chạy ào ra ngoài nhưng bị mấy đám bạn khác giữ

chặt lại, nguyên nhân là lúc đó, mọi người ai cũng thấy hai thành viên bên lớp

11.2 đã cứu hai cô nàng.Tuấn Thanh là người để ý nhiều nhất về mọi hành vi của

Huyệt Anh, nên khi không thấy cô ngủm lên bờ nữa,trong lòng anh không mấy an

tâm và đã bỏ” bạn gái tin đồn” đang ngồi trên thùng mà bơi tới chỗ cô, Quốc Lê

giật mình bỏ mặc Như bơi theo Tuấn Thanh. Bây giờ cảnh tượng bây giờ, Mamako

đang ôm chặt lấy Quốc Lê vì suýt nữa cô cũng chết đuối( Huyệt Anh nặng quá!),

Tuấn Thanh menly ôm Huyệt Anh vào lòng đưa cô lên bờ.

-Chị Huyệt

Anh/Mamako!-Renko và Hoa đồng thanh.

-Huyệt Anh!-Hưng

vội vã chạy tới.

-Mamako!-Lần này

là Long.

Mamako lạnh run

vì vừa trên hồ lên, Quốc Lê trao cô nhẹ nhàng cho Long, mỉm cười với Long rằng

anh không định làm gì với Mamako đâu.Tuấn Thanh không dễ dàng giao Huyệt Anh

cho Hưng, anh mặt tối sầm nhìn Hưng như một lời cảnh cáo.

-Huyệt Anh!Huyệt

Anh!-Tuấn Thanh vỗ tay nhè nhẹ lên gò má cô, kêu tên nhẹ nhàng.

-Hơ! Ặc ặc!-Huyệt

Anh vừa tỉnh dậy, cô phun nguyên tràng nước hồ từ miện đi ra, cô uống hơi bị

nhìu nước.

Mọi người ai cũng

nhẹ nhõm khi nhìn hai cô nàng không sao, nhưng Huyệt Anh và Mamako thì khác,hai

người nhìn ra phía các lớp. Kaishito và Phong đang đứng nhìn họ , mặt lạnh

banh, hai anh chàng không chút phản ứng gì khi họ sắp từ đời, bên Kaishito còn

đang ôm, âu yếm Hoa Âm thấy ghét!Phong dù biết chuyện gì xảy ra nhưng cũng đứng

đó nhìn như đang xem một bộ phim buồn vậy.

Không biết từ lúc

nào, hai cô nàng rất mừng rỡ khi mình bị chìm dưới đáy hồ bởi vì…có ai biết

được họ đang khóc, khóc trong đau đớn, không trong đau khổ, khóc trong hoang

tưởng rằng “ chúng ta còn có cơ hội với nhau?” .Không ! Thật lạnh lùng ! Rất

may vì những giọt nước mắt đắng cay kia đã trào trộn với những giọt nước dưới

hồ …Sẽ không ai biết , đặc biệt là người mà hai cô nàng quan tâm nhất.

Không chỉ con tim

của Huyệt Anh, Mamako bị tan nát mà ở bên kia đang có người mang lòng ghen

tuông nhìn Mamako, một trái tim cô đơn lạnh lẽo từ hồ bơi lên, thấm đẫm hai

dòng suối chua chát nhìn người ân nhân của Huyệt Anh.

Sau việc này,

không ai được trao giải  nhưng mọi thứ

vẫn tiếp tục.Tiếp theo là phần ăn trưa và….Huyệt Anh và Mamako đang đối mặt với

thử thách là nấu ăn cho bàn…..

-….Huyệt Anh!

Chúng ta nên làm món gì đây?

-Uhhhhhh! Để

xem….cần có món rau, đồ xào, cơm, canh, tráng miệng!Vậy thôi!

-Rau không biết

có ai ăn không mà ở đó liệt kê vô!-Mamako mặc cái tạp dề siêu đáng yêu, nhìn cô

như bà nội trợ vậy, Huyệt Anh cũng không kém, cô cột tóc đuôi ngựa nên nhìn có

vẻ chững chạc hơn nhiều.

-Đầu tiên cứ làm

cơm đi, tụi mình từng học nấu ăn mà!-Huyệt Anh tích cực phát biểu.

-A! Hay là bọn

mình làm cơm chiên đi!-Mamako quả là thong minh!

-Ý kiến hay đấy

món đó cũng là món tủ của toai! –Huyệt Anh đắc ý.

Hai cô nàng đi

kiếm nguyên liệu và kết quả là: trứng, hành , cơm được nấu sẵn cho học sinh,

sốt mayosene,cà rốt  ,dưa leo.

-….Tôi nghĩ đủ

rồi đó Huyệt Anh!

-Ừ!Ok, tôi sẽ nấu

cho Hưng, tui, Renko, Tuấn Thanh , Như và……..

-Còn những người

còn lại là tôi đúng không?

Cả hai người đều

lặng thinh khi nghĩ tới việc làm món ăn cho người đó!

-Thôi! Bắt tay

vào việc!-Huyệt Anh không nản chí.

-Ok!-Mamako cũng

vậy.

Cả hai người làm

đều rất chuyên nghiệp, nguyên nhân thì Mamak rất đảm đang và giỏi việc nhà

lắm.Huyệt Anh tuy nem tính nhưng mê nấu ăn lắm, cô học từ hồi còn lớp ba, sư

phụ cô là bà nội của cô.

Hai người làm

chuyên nghiệp nhanh nhẹn, phần nào cũng đầy đủ gia vị mà hai cô tìm được.

Một dĩa , hai

dĩa,bốn dĩa,…..

Huyệt Anh và

Mamako đều làm tới dĩa thứ năm và…

Bên Huyệt Anh -Ấy chết, không

nên có cà rốt!

-Để nhiều sốt

mayosene hơn!

-Trứng phải chiên

theo kiểu omelet (kiểu bên Nhật Bản) chứ!

-Cơm cần một phần

để trong trứng sau đó đặt lên cơm chiên!-Huyệt Anh tỉ mỉ lấy một phần cơm chiên

nhỏ đặt khéo léo lên quả omelet.

Bên Mamako -Ấy quên, không

được có hành!

-Mayosene ít lại

chút!

-Trứng thì là ốp

la nè!

-Dưa leo thì ổng

thích trộn chung với lòng đỏ …cần thêm quả nữa!-Mamako vội vã mở tủ lạnh lấy

thêm quả trứng nữa thay vì là một như của cô và bao người khác.

-XONG

Tới phòng ăn, hai

người có thể nhìn thấy được rằng mọi người vừa mới chuẩn bị ăn nên cũng chưa

muộn. Tới bàn mình, có thể tưởng tượng ra cách sắp xếp như sau -Kaishito và

Phong ngồi kế nhau, kế bên chỗ khác của Phong là Hoa, còn Kaishito là Renko. Kế

tiếp Renko là Như, Hoa là Linh .Tiếp Như thì chắc chắn là Tuấn Thanh, Linh Linh

thì là Quốc Lê. Tiếp Tuấn Thanh còn chỗ nữa là cho Huyệt Anh( vậy kế bên nữa là

Hưng) ,sau đó là Long và cuối cùng là Mamako( đồng nghĩa Mamako ngồi kế Quốc

Lê).

-Con gái first

nhé rồi tới trai!

-Cái này của Như

và Renko!

-Ái chà, bà vậy

làm khéo nhìn ngon quá ta!-Như them thuồng nhìn.

-Chị Huyệt Anh,

thơm thật ấy!-Renko đưa mũi ngửi nhìn tếu làm Hưng hơi phì cười.

-Hoa và Linh Linh

thì là tôi làm!-Mamako bưng hai dĩa ra trước mặt “khách hàng” của cô

-Cảm ơn nha

Mamako!-Linh Linh thật là dịu dàng.

-Woa! Cảm ơn chị,

trông ngon quá!-Hoa mỉm cười vui vẻ nhận dĩa cơm từ Mamako, trông cô thật đáng

yêu bỗng nhiên…Long đỏ đỏ mặt sao ấy.

-Rồi, bọn con

trai để tụi tôi đi lấy!-Huyệt Anh nói, cô dắt Mamako đi theo vô nhà bếp.

Hai người Phong

và Kaishito im như tờ , họ đang suy nghĩ rằng trưa nay họ có được ăn không và không

biết ăn có ngon không vì sở thích họ ăn hơi kì quái.

-Trong dĩa có

hành, trứng chiên, cà rốt , sốt mayosene, dưa leo! Ôi , anh Phong không ăn được

hành , sốt thì cho nhiều quá mà ăn chung với cơm thì anh bị dị ứng , trứng thì

nên là ốp la mới đúng, còn dưa leo để nguyên thì….Phong, anh ăn được

không?-Điều Hoa lo nhất rốt cuộc xảy ra, hôm bữa cô làm cơm chiên thử cho Phong

ăn nên cô mới biết sở thích của Phong .

-Không sao Hoa,

anh đoán trước là hai bọn anh ăn không ngon mà!-Phong không dám lên tiếng bình

luận, anh chỉ nói để Hoa bớt lo nhưng có vẻ trong bàn càng thêm tà khí giữa anh

và Long, chắc Kaishito cũng thêm phần khẩu chiến với Hưng.

-Kaishito, anh ăn

không được cà rốt, sốt thì hơi ít lẽ ra là nhiều sẽ ngon, đúng với anh hơn…

trứng thì anh chỉ ăn được món trứng omelet mà phải có thêm phần cơm nhỏ trong

trứng nữa! Haiz, Kaishito, có ổn không anh?-Tới lượt Renko n1oi nguyên tràng sở

thích đúng kì quái của Kaishito luôn.

-Không sao!

–Kaishito lạnh nhạt thật.

-Đây, tới rồi.

Tôi làm cho Hưng và Tuấn Thanh!-Huyệt Anh mang hai dĩa cơm ra nhí nhảnh đưa hai

người cô vừa đọc tên.

-Thanks,

socola!-Tuấn Thanh gentle cầm dĩa.

-Cảm ơn Huyệt

Anh, chắc tôi chuẩn bị tinh thần quá!

-Xí, không nghe

Renko nói tôi làm thơm à, Hưng?

-Long và Quốc Lê

thì là tôi!-Mamako bâng dĩa trước mặt Quốc Lê rồi tới Long, hai người đều cười

nhẹ nói câu cảm ơn, Linh Linh nhìn thấy mà ghen nhưng cô ráng nén lại, chỉ là

làm cơm trưa thôi mà!

Huyệt Anh và

Mamako nhìn qua chỗ mình và cả hai anh chàng hoàng tử đang chờ “chết” vì thức

ăn của hai cô nàng, Renko và Hoa mắt lim dim nhìn hai bà chị.

-Ai chà Huyệt

Anh, hai dĩa tụi mình chưa bâng ra!

-Thì vô bâng

thôi!Renko đừng lo, chị có làm cho Kaishito!

-Hoa , chị có làm

phần cho Phong!

Hai cô nàng nhìn

hai cô em mà “an ủi” sự lo lắng của họ. Khi bóng hai người khuất đi, mọi người

trên bàn không ai nghĩ nhiều vì dù không muốn hay muốn thì Huyệt Anh và Mamako

bắt buộc phải làm. Lòng của Kashito, Phong bồn chồn, hồi hộp, có cái gì đó khó

tả lắm, không phải vì sợ họ ăn trúng món họ không ăn được mà chỉ thầm nghĩ một

điều, họ được ăn món ăn mà đích thân công chúa của họ tự làm, hai cô công chúa

làm cho họ? Không hề quên họ!

Thấy hai dĩa từ

tay Huyệt Anh ra trước , sau đó Mamako. Huyệt Anh đặt nhẹ phần cô trên bàn rồi

hai tay như lễ phép, đi tới gần Kaishito đặt dĩa cơm xuống, anh chàng thì vẫn

lạnh băng.Mamako cũng y chang, cô ngại ngùng từ từ tới Phong đặt dĩa cơm, anh

có thể cảm nhận cơ thể nhỏ bé đang run rẩy nhẹ, bỗng nghiên một chum tóc vàng

mượt của Mamako rơi xuống, một mười thơm nhẹ ngây ngấy quyến rũ, xao xuyến tâm

hồn Phong làm anh như chuẩn bị lên cơn dại.

Tất cả đều vô chỗ

ngồi ăn đầy đủ, lúc bấy giờ chỉ có hai tiếng của hai cô nàng khối 10 thốt lên

vì ngạc nhiên.

-Phong, anh xem

nè: dĩa cơm thật hoàn hảo đúng kiểu anh thích!-Hoa nhìn qua dĩa Phong xem xét

và khiến cô bất ngờ.

-Dĩa anh Kaishito

cũng đúng với sở thích của anh !-Trong khi hai cô bé nhỏ tuổi nói thì mặt của

hai anh chàng vẫn mặt lạnh, nói chung là không cảm xúc.

-Chị Huyệt Anh?

Chị…

-Chị Mamako?

Cuối cùng tất cả

ánh mắt ( trừ Kaishito, Phong ra) đều đổ về đôi bạn thân, Mamako mặt đỏ cúi mặt

mà ăn, Huyệt Anh ngơ đi ăn soàn soạt làm ai cũng bó tay . Hưng và Long giờ định

sẽ là người ăn ngon nhất nhưng giờ …ngược lại rồi.

-Phần tiếp theo

cả lớp mang lều của mình ra dựng đi! Có ở chung cũng được nhưng cấm trai chung

với gái!

Cả lớp nghe bó

tay, đương nhiên có ai gan đâu.Ai về lớp nấy, Mamako lon ton chạy tới chỗ Huyệt

Anh đang lấy lều đi chơi ra cặp .

-Tôi dựng chi1ng,

bà phụ, ý là giúp tôi ấy! Hihi!

-Ờ ! Tuân lệnh

tomboy!

Mamako và Huyệt

Anh đoàn kết làm có vẻ tốt với nhau đấy chứ, chiếc lều đã sớm được hoàng thiện

nhưng…Huyệt Anh và Mamako thắc mắc sao không thấy Hưng cả Long đâu nhỉ?

-Hai ổng đâu rồi

ta!

-Kì nhỉ?Ế , Huyệt

Anh, qua kìa xem cờ!-Mamako vừa phát hiện ra một điều ghê gớm liền chỉ cho cô

bạn thân xem.

Huyệt Anh lẫn

Mamako quay lưng ra sau, đằng xa từ bụi cây có một ngôi nhà nhỏ xinh xắn , cực

kì dễ thương mà lạ. Với bản tính tò mò có sẵn trong người, hai nàng không ngừng

ngại rủ nhau đi xem .

Càng tới gần,

ngôi nhà hình như biết thế nào là từ tăng trưởng, càng to hiện trước mặt hai

người.Nhìn không có vẻ gì là đáng sợ. Tường sơ màu trắng tinh không miếng bụi

hay vết bẩn xâm nhập, làm từ gạch chứ không phải gỗ, mái ngói.

-Vào xem

không?-Huyệt Anh táo bạo.

-Ừ , vô thì vô .Đèn

mở mà!

Mở cánh cửa xanh

lá ra, một thế giới mới lạ ặp vô mắt của hai nàng.Woa! Qủa là một cảnh tượng

khác xa với khung cảnh mà ngàn học sinh ở đây đang trải qua.

Một căn phòng

tuyệt đẹp, thật sang trọng, hai bên là chiếc giường ngủ trải ga quý tộc, lịch

lãm. Ở trong góc có một bàn làm việc của hai người và…những bức ảnh?

-Mamako xem nè!

Những bức ảnh này…

-Ôi trời Huyệt

Anh, đây có phải cậu không?-Mamako bất giác khi phá hiện ra một bức của một cô

bé khoảng năm tuổi với mái tóc dài óng được cột thành chum tóc đuôi ngựa , mặc

những bộ đồ ngủ đang ôm chú gấu con.

-Không thể nào?

Đúng là con gấu teddy này là của tôi rồi nhưng…tấm hình này là sao?

Huyệt Anh hãi

hung cầm bức ảnh nhìn , đúng là cô trong bức ảnh này rồi nhưng sao nó lại ở

đây.

-Mamako, còn cô bé

này là bà nè!

Hỉnh ảnh một bé

gái với mái tóc xoăn nhẹ vàng óng, mặc cái đầm đỏ đáng yêu, cười toet toét ,cầm

cái bong bóng được treo trên tường. Mamako vội tới cầm lấy , quả người trong

bức hình là cô nhưng…

-Vậy là sao ?

Huyệt Anh?

-Tôi nghĩ người

giống người thôi! Hồi nhỏ ai nhìn cũng giống nhau mà!

-Tôi mong là thế!

-Huyệt Anh ,thôi

ra đi!

-Bà ra trước đi ,

tôi muốn ở lại chút!

-Thôi được, chào!

Tạm biệt nhau,

Huyệt Anh ở lại, cô nằm cái giường bên tay trái , không hiểu sao nó lại tỏa ra

hương thơm ngào ngạt, dễ chịu thế nhỉ?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.