Chương13: Cô bạn kì lạ

Sáng sớm tinh mơ,

Huyệt Anh rủ Mamako cùng nhau tới lớp sớm để làm chuyện bí mật  . Ai

dè, cả hai đang phấn kích vô thì cảnh tượng đập vô mặt họ là một cô gái có mái

tóc ngắn ngang vai xinh xắn, tướng tá nhìn mảnh mai nhưng bộ trang phục đã nói

lên sự mảnh mai đó chỉ là giả tạo, cô mặc một bộ áo thể dục trông cá tính, còn

mang giầy thể thao nữa.Nhưng khuôn mặt không được lộ ra vì cô bé đang đưa lưng

về phía đối diện hai người.

-Cậu là ai vậy?Mamako

biết không?

-Woa! Cô bạn này có

cá tính khá giống cậu đấy Huyệt Anh!

-Hả? Huyệt Anh?Mamako?

Huyệt Anh bỡ ngỡ

nhìn cô bé đang tiến tới thẳng vị trí sau lưng cô, cô liền hỏi người lạ mặt bí

ẩn này. Mamako ngạc nhiên khi cách ăn mặc người con gái này giống hệt cô bạn

thân cô, lúc nói thẳng tên của cô bé heo kế bên to rõ đủ làm con người bí ẩn

trong lớp nghe thấy. Cô bạn giật thót vì nghe thấy cái tên Huyệt Anh và Mamako,

cô quay đầu lại. Hai cô bạn chết sững, thay vì là mái tóc ngắn còn Huyệt Anh là

dài thì khuôn mặt hai người giống nhau, không giống nhau lắm nhưng nhìn sơ quá

thì tưởng là hai chị em sinh đôi.

-Ồ! Nhân bản của

tomboy super heo , lười biếng và kém thông minh! Ai da!

-Cái con nhỏ này,

giờ mà còn chọc tức tôi được nữa hả! Mà giống thiệt!Bạn là ai vậy?

Mamako tuông

nguyên tràng như đang giới thiệu cô bạn kì lạ này nhưng bị Huyệt Anh gõ vào đau

phát đúng đau.

-À…..A! Em là học

sinh mới ở đây, em nhầm lên tầng của khối. Em dưới mấy chị một tuổi, chào đàn

chị ạ!

-Em không cần lễ

phép vậy đâu! Hi, chào em, chị là Mã Hoàng Huyệt Anh, còn đây là bạn thân chị

Mamako Ioku.

-Hihihi! Dạ!-Cô

bé cười rất tươi.

  • Hai chị có bạn

trai hết rồi đúng không?-Cô bé chọc ghẹo.

-Ôi trời , em tám

ghê ha! Ừ, của chị là anh Long, còn nhỏ giống em là Hưng.

-Hả?Cái gì?-Bỗng

dưng khuôn mặt tươi cười tan biến, thay vì đó là khuôn mặt suy sụp làm Huyệt

Anh và Mamako khó hiểu.

-Sao vậy em?

-À! Không có gì

thưa chị Mamako. Chị Huyệt Anh, sao chị lại nhìn em ghê thế?

-Bởi vì chị thấy

em nhầm khối thì đúng vì là học sinh mới nhưng sao lại biết bọn chị là khối 11

mà không phải là 12. Với lại, em đâu biết có phải lớp mình hay không mà vô tự

tiện.

-Woa! Chị làm

thám tử được đó, chị hay thiệt….Tại em…..

-Thôi mà Huyệt

Anh, không cần rõ đâu. Em tên gì?

-Dạ là…..Renko Haruno ạ! Hi!

-Ồ! Tên em đẹp quá! Vậy là người Nhật lai Việt giống chị

Mamako rồi.

-Miễn chị thích ạ.

-Xem có vẻ em quý chị Huyệt Anh hơn chị nha! Giận đó!

-Thôi mà chị Mamako …em yêu chị hơn chị Huyệt Anh luôn!

-Em láu cá ghê, công nhận hai chị và em thân nhau nhanh

ghê ấy!

Cả ba đều cười rộ lên, Mamako và Huyệt Anh rất vui vì

quen được một đàn em nhỏ tuổi hơn nhưng dí dỏm, vui tính, ăn nói lại hợp ý

nhau. Renko thì thích vì được biết hai bà chị này rất thân thiện và hài hước. Nhưng

tất cả đều tan biến khi câu nói xin chào của Renko tung lên.

-A! Anh Kaishito,

anh Phong, chào hai anh, em vô trường rồi nè!

-Chào em Renko ,

vô trường rồi hả!-Phong cười rạng rỡ giơ tay chào.

-Chào Renko, em

đang nói chuyện với ai……-Kaishito lại đọc cái cuốn sách được nhắc tới hoài,

nghe tiếng Renko rồi tới lượt Phong , anh ngẩng mặt nhìn nói. Phong cũng bắt

đầu chủ ý người đang nói chuyện với Renko là ai. Kaishito đã lạnh giờ còn lạnh

hơn, Phong tươi cười giờ dập tắt nụ cười, mặt lạnh như Kaishito.

Mamako đứng người

không nhích nổi, từ từ đưa khuôn mặt quay lưng lại, cô và Phong chạm mắt nhau.

Mamako xấu hổ, cố tình lẩn tránh, Phong tối sầm lại nhìn cô. Kaishito ngắm

Huyệt Anh nhưng cô không quay lưng lại nhìn anh, anh bực bội nhưng vẫn hướng

đôi mắt về phía cô.

Bầu không khí

căng thẳng, thay vì im lặng như bốn người thì Renko tuy biết ý định của họ

nhưng vẫn tươi cười , cô không cười gian như người ác mà đây là nụ cười chỉ

dành cho người tốt. Renko giả vờ không biết, chạy về phía Kaishito và Phong

giới thiệu cho hai cô chị .

-Hai chị chắc

cũng quen hai anh này đúng không? Cùng lớp mà! Anh Kaishito là anh kết của em,

còn đây là bạn chí cốt của anh ấy. Hôm bữa em bị mấy tên du côn bắt nạt, may

nhờ hai anh giúp nên em mới quen được hai anh ạ!

-Renko về

đi!-Phong ôn tồn nói với Renko.

-Ok….Anh nhớ phải

làm bạn trai của chị Haru nha!

-Kaishito thì nhớ

phải là chị Huyền Vũ nha!

-Cái con nhỏ/ em

này về cho anh!-Cả hai đều đồng thanh, mặt hai người đỏ lên như trái ớt.

Mamako và Huyệt

Anh trơ mắt ra nhìn không tưởng nổi cảnh này. Mamako lại buồn vì thì ra người

anh ấy yêu thầm là Haru chứ không phải cô, Haru là ai chứ. Huyệt Anh thấy mình

thật kém vì người có thể làm Kaishito đỏ mặt là một cô gái tên Huyền Vũ, tên cô

đẹp làm sao, nghe thật huyền ảo đâu như Huyệt Anh, nghe hắc ám quá.

-Mamako vô lớp

đi, ngoài đây ngột ngạt quá!

-Ừ, vô nhanh đi!

Huyệt Anh kéo tay

Mamako đi vào lớp, giờ hai cô không thể làm chuyện bí mật được rồi vì có người

mà. Mamako chán nản nằm ụp xuống bàn, rốt cuộc năm học này cô bị ai trù ẻo thế

nhỉ? Xui xẻo quá nhưng cô không ghét Renko chỉ là….Haiz!Mệt quá!

Huyệt Anh suy

nghĩ….những lời nói của Renko cứ khiến cô nghi ngờ, có cảm giác cô bé này đang

có tình toán gì ấy. Rõ ràng lúc đó ai cũng nhận được không khí u ám mà sao cô

có thể cười tươi được chứ, sao cô lại la lên khi nghe tên Huyệt Anh và bạn cô.

Rồi……cũng biết hai cô và hai anh ta là chung lớp……Trời ơi! Huyệt Anh biết nhức

đầu vậy cô đã không đọc truyện trinh thám rồi.

-Á! Trời ơi….sao

tự nhiên quên mang chai nước rồi!

-Mamako, quên mang chai nước à? Vậy uống chung với…..Haiz! Mamako nè, đi rót nước dùm mình

nha!

-Tự rót đi!

-Khỏi cho uống!

-Bạn bè vậy đó

hả! Đưa đây!

-Bạn tốt.

Mamako mặt hầm

hầm, nhăn nhó nhìn khuôn mặt gian xảo của cô bạn Huyệt Anh, cái bản mặt gì thấy

ghét.Mamako tự mãn cầm chai nước đi rót, sao hôm nay cô lại quên mang theo chai

nước chứ?

-Phong , xuống mua dùm tao chai nước!

-Tiền đâu?

-Đây!

Kaishito nhìn cái

khuôn mặt ngô nghê, lè lưỡi chọc quê của Huyệt Anh làm Kaishito tức cười, anh

cũng sực nhớ có mang chai nước không và kết quả…..không mang mà ngược lại thằng

Phong có mang. Anh còn lâu mới uống chung với cái tên này. Anh cũng để ý thấy

Phong cứ chăm chăm vào phía Mamako đi ra ngoài, anh bạn chí cốt này giờ chẳng

còn hài hước như xưa nữa, đành làm cho nó như xưa vậy.

Anh kêu Phong ra

ngoài mua nước nhưng chả biết có ý đồ không nữa.Giờ chỉ còn Huyệt Anh và

Kaishito trong lớp, Huyệt Anh không đuôi không điếc mà không biết giờ còn cô

và…..chả muốn nói tên ra luôn nữa.

-Alô! Renko? Em

muốn ám anh à?

Hả? Cái gì? Renko

gọi điện cho Kaishito, tuy Huyệt Anh hay nghe nhạc volume to nhưng tai vẫn thính.

Ngồi đằng trước nhưng Huyệt Anh giả vờ tựa vào ghế vì buồn ngủ rồi hóng tay

nghe.

Kaishito tuy đang

nói chuyện điện thoại nhưng anh vẫn để ý tới Huyệt Anh. Anh có bao giờ tự hỏi

sao cái con nhỏ này không thể người lớn mà trẻ con thế nhỉ. Kaishito cố ý bấm

loa đến tột độ, nghe cực rõ cuộc nói chuyện luôn.

-Này Kaishito, anh định như thế nào?

-Như thế nào là

như thế nào hả Renko!-Kaishito nhếch mép.

-Úi, thì

là chuyện tỏ tình chị Huyền Vũ đó! Bộ anh không yêu chị ấy à?

-Anh yêu chị ấy

hết mình luôn, anh rất rất rất yêu chị ấy!

-Sến như con hến ấy! Còn đám cưới của Hoa Âm?

-Huyền Vũ là biệt

danh của người con gái anh yêu đúng không?

-Đúng! Cái đó là biệt danh, anh muốn em nói tên thật à?

-Huyền Vũ là biệt

danh của Hoa Âm em ạ!

-Cái gì? Ủa, đâu……

-Bye! –Tút!

Huyệt Anh như

muốn đập đầu vô bàn, gì chứ ? Thì ra Huyền Vũ là Hoa Âm. Anh ấy yêu Hoa Âm

…..hết mình, hết mình? Rất rất rất yêu ư? Đúng rồi, sau này hai người cưới nhau

mà sao lại không yêu nhau….Nước mắt lăn dài trên má, lại khóc , khóc làm gì.

Tên đó mà biết mình khóc vì hắn thì hắn sẽ cười nhạo.

Khỏi nói anh cũng

biết cô đang khóc, anh đang cười nhạo vì xem cô là đồ chơi mà nhưng đó là hồi

đó còn bây giờ….Anh mệt quá muốn nghỉ ngơi chút, không biết Phong đi mua xong

chưa nhỉ?

-Trời ơi? Ba cái

lầu block của khối 3 sao hết nước hết trơn vậy chời ? Mấy giờ rồi? 5:00 sáng?

Woa ! Sớm ghê.

Cô và Huyệt Anh

đến trường lúc 4:30 , nhà trường mở cửa lúc 4:00, nhà cô và Huyệt Anh gần xịt

nên tới sớm là chuyện thường.

Mamako đành xuống

tuốt dưới căn-tin(chỗ mua đồ cho mọi người) lấy nước vậy. Vừa bước chân vô

can-tin , cô nghe một giọng nói chán nản của người con trai vang lên .

-Trời ơi! 5:30

căn –tin mới mở, cái thằng Kaishito này nhờ chả đúng lúc miếng nào!

Là Phong……anh làm gì ở đây? Chết cô rồi….bình nước 20l trong

đó đang đầy mà Phong đang đứng trong đó 

và anh chờ tới 5:30 không lẽ cô đứng chờ tới 5:30 luôn……Mỏi chân lắm!

Cửa không biết có khóa chặt không , Mamako ngồi xuống ngã

vào cửa cho đỡ mỏi. Cửa không khóa nên cơ thể nặng của cô làm nó mở kêu két

két, sao không chịu thay cái mới mà để cái cũ vậy.

-Ai đó? Kẻ nào?

Phong lên tiếng làm Mamako giật mình, cô che mặt đứng dậy

nhưng vì quá vội, cô vấp phải cục đá té nhào vô cửa rồi mở toang quát, Mamako

nằm xuống trước con mắt bất ngờ của Phong. Mamako che mặt cúi gầm xuống, lặng

lẽ đi tới cái bình 20l chết tiệt mà rót.

Reng……chuông reo

…..là Renko gọi cho anh.

-Alô! Renko à!

Phong mở to loa

vốn dĩ muốn Mamako nghe thấy, anh và Kaishito nói thiệt có trò chơi chung với

nhau không à.

-Nè! Em mong em có kết quả tốt từ anh chứ Kaishito anh ấy

bị ấm đầu hay sao ấy?

-Anh hiều thằng

bạn của anh mà! Em gọi anh có chuyện gì?

  • Anh chừng nào mới nói cho chị Haru biết anh yêu chị ấy

chứ không phải là Hoa?

-Sao em biết vậy?

Ừ! Anh không thèm quan tâm tới nhỏ Hoa , anh chỉ yêu Haru thôi!

-Nghe tốt đó! Em mến chị Huyền Vũ hơn nên chưa biết chị

Haru thế nào, anh nói em nghe đi?

-Chị Haru

là….người cao sa, giàu có, đỏng đảnh, kiêu ngạo, tự tin, xinh đẹp. Anh thích

mẫu người con gái thế!

-Hả?Cái gì?

-Bye!-Tút!

Phong dập máy,

Mamako thất vọng, hối hận sao cô ngu thế? Thì ra Phong thích loại người đểu

cáng đó, loại con trai vậy thật trơ trẽn cớ sao cô lại mang lòng thích anh ta

chứ. Mamako không khóc, cô khóc quá đủ rồi.

Định đi bỗng dưng

đèn tắt, thì ra là mất điện , Mamako không thấy đường , cô lại lần ngã nhào

nhưng lần này cô đã ngã vào một nơi nương tựa rất vững chắc, mạnh mẽ và ấm

áp.Thế là Mamako không bàn nghĩ, cô tựa vào đó luôn , nó thật thoải mái không

nỡ bỏ.

Cô chỉ lo giờ cho

Huyệt Anh, đúng rồi Huyệt Anh! Huyệt Anh rất sợ bóng tối , cô phải tới chỗ

Huyệt Anh . Mamako đứng dậy nghĩ tới Huyệt Anh, cô liền chạy nhưng có vật gì đó

ngăn cô lại không cho cô đi, nó…là bàn tay, là bàn tay của ai vậy. Đôi bàn tay

này ôm chặt cô vào lòng dù cô có cựa quậy, bàn tay đó cũng không buông.

-Thả tôi ra! Ai vậy? Thả ra, bạn tôi, bạn tôi rất sợ bóng

tối tôi phải tới đó ngay!

-….

Im lặng , sao không trả lời, rõ ràng là muốn giấu mặt. Mamako

vùng vẫy nhưng không có tác dụng nào hết, người đó thật mạnh,  ôm cô phía sau, hơi thở nồng nàn phả vô mặt

cô làm cô đỏ mặt. Là ai vậy, cô muốn biết quá.

-Thả ra, thả tôi ra ngay! Huyệt Anh, Huyệt Anh đừng sợ

nha! Tớ tới liền , thả tôi ra!

-……

-Sao lì lợm thế? Có ai không? Cứu! Long ơi cứu mình với,

Long ơi cứu mình với!Long , Long!!

MMM……

Như không chịu nổi tiếng la hét in ỏi , môi cô bị thứ gì

đó áp đó mềm mại, nếu cô không lầm đây là…môi . Trời cô có nụ hôn thứ ba nhưng

ai đang hôn cô thế. Mamako lấy tay muốn đẩy ra nhưng sao đẩy không được, người

này mạnh quá!

“Long ơi cứu mình với! Huyệt Anh, cậu không sao chứ?”

Nước mắt cô lăn dài, người đó là ai sao lại hôn cô? Đau

quá, người đó ôm cô chặt quá, bóp chặt tay cô . Cơ thể người này đang run rẩy,

Mamako khó hiểu. Càng ngày người ấy hôn cô sâu hơn, cô nghẹt thở quá!

-Tên đáng ghét này, thả tôi ra!- Cực khổ lắm cô mới đẩy

người đang ôm hôn cô .

-Haru!

-Hơ?!

Mamako hình như đã phát hiện ra người bí ẩn trong bóng

tối này là ai. Nhờ giọng nói nhẹ nhàng, đẩy những hơi thở gấp gáp , lăng vảng

bên tai cô. Phong? Là Phong, không ai khác chính là anh . Anh ôm cô, hôn cô ,

rồi….Haru! Anh gọi tên người con gái đó. Thì ra anh hiểu lầm cô là người anh

yêu, Haru!

Sao anh có thể nhầm chứ? Cô là Mamako chứ không phải

Haru, sao anh dám nhầm cô là loại con gái đỏng đảnh anh vừa nói thế? Thật không

đáng tha thứ!

-Haru!

-Haru!

-Haru!

-………

-Phong! Im đi, tôi là Mamako chứ không phải Haru! Nghe

chưa!-Phong cứ gọi tên người con gái đó, cứ gọi, gọi qua , gọi lại. Cô điên lên

rồi đấy!

-Haru,…anh yêu em!

ĐOÀNG!

Một ngọn giáo đâm thẳng vô tim cô. Phong….anh yêu người

con gái tên Haru, anh yêu người con gái đó….thật lòng? Hay anh biết cô là

Mamako mà lấy người Haru đó ra trêu ghẹo cô? Không, Mamako cảm nhận được mà,

lời nói anh yêu em cho Haru, thật chân thật, không giả dối. Anh yêu cô ta chứ

không yêu cô, không yêu người tên Mamako này!

-Haru, anh yêu em. Ở lại đây với anh, hãy dựa vô vai anh

đi! Anh muốn em trong cánh tay anh!

-Đủ rồi ! Tránh

xa tôi ra!

-Ai không, có ai

không? Làm ơn , Làm ơn! Có ai không ? Huhuhu!Làm ơn, là ai cũng được lên tiếng

dùm tôi!

Huyệt Anh đang

ngồi bơ phờ tự nhiên cúp điện, cô hoảng hốt té xuống sàn, cô tựa vào tường , la

lối. Cô sợ bóng tối, rất sợ bóng tối, cô không có kỉ niệm không tốt về bóng

tối. Cô co rúm người lại, run bần bật sợ hãi.

-Có ai không? Lên

tiếng đi, cứu tôi với! Hic! Tôi sợ bóng tối, làm ơn đừng để tôi mình mà! Hic!

Huhuhu!

-Mamako! Cậu đâu

rồi?

-Ay ! Cô im đi

cho tôi ! Ồn ào quá đi! Bóng tối có gì sợ đâu? Con nhãi này.

-Hic!Anh…..anh

quá đáng lắm Kaishito! Anh thì biết gì? Tôi con nhãi kệ tôi, đỡ hơn cái thằng

trơ trẽn, đểu như anh!

-Câm mồm cho tôi!

-Anh…..anh quá

đáng lắm!

Nghe Huyệt Anh la

làng nãy giờ, Kaishito ngồi nghe nhạc mà lên cơn. Anh mở miệng, mắng cô trận

cho hả hê. Anh điên máu thiệt, bóng tối có gì đâu mà sợ, vậy cũng la toáng, làm

lố quá!

Huyệt Anh bực

mình, sao anh không thông cảm cho cô chứ? Huyệt Anh khóc lóc, hồi ức của cô bắt

đầu nhớ lại Lúc đó cô lớp

một, cô vừa đi học về tự nhiên cả nhà cô mất điện. Lúc đó cô đâu sợ bóng tối,

Huyệt Anh thản nhiên xuống nhà bếp lấy nước, bỗng cô nghe tiếng lộp cộp. Tiếng

lộp cộp phát ra từ sau lưng cô, tấm lưng khô ráo giờ trở nên ướt nhẹp, cô phát

sợ. Tiếng lộp cộp càng ngày càng mạnh càng rõ và càng gần. Huyệt Anh sợ hãi từ

từ quay lại, đập vô mắt cô là cái mặt trắng toát mà chả thấy cái mình vì tối .

Cô la lên hốt hoảng, định chạy nhưng hình như cái khuôn mặt trắng toát đó có

đồng bọn, một cánh tay lùa ra cũng trắng toát nhưng chả thấy thân thể vì tối.

Nó che miệng cô , cô bắt đầu ngất lịm mà trước khi xỉu cô nghe thấy giọng nói.

-Có bóng tối là

có bọn tao, nhớ đó!

Chính vì câu nói

đó , nó ám ảnh Huyệt Anh nên giờ cô rất sợ bóng tối. Tối quá, cô sợ cái mặt

trắng toát đó, cái tay trắng sáng mà chả có thân mình nào lại xuất hiện. Nó

giết cô quá! Cô sợ lắm , sao Mamako không tới đây? Mamako biết rõ cô sợ bóng

tối cỡ nào mà….

-Mamako ơi! Cậu

đâu rồi? Hic!

-Ui trời!

–Kaishito dường như không thể nghe nhạc được nữa , anh muốn đi vệ sinh mà tối

quá sao đi.

Kaishito bật đèn

pin của điện thoại , vô tình anh để hướng pin rọi vô mặt anh khiến cái khuôn

mặt Kaishito trắng toát , còn thân mình thì chìm vào đêm tối nó giống như là

khuôn mặt 10 năm trước mà Huyệt Anh gặp, chính vì thế Huyệt Anh thấy vậy la

lên.

-Á!!!Làm ơn, tha

cho tôi ! Làm ơn đi, đừng ám tôi hồi mười năm trước nữa, tôi sợ lắm! Tha cho

tôi ! Hic!

-Cô nói cái gì

vậy? Tôi đây mà!

-Đừng có xạo nữa,

chả phải ….hồi tôi lớp một….Cả nhà tôi bỗng nhiên cúp điện, tôi xuống bếp rót

nữa thì gặp mấy người sao? Lúc đó chả phải mấy người xuất hiện với cái khuôn

mặt trắng toát rồi bàn trắng mà chả thấy thân thể, mấy người còn nói là có bóng

tối là có mấy người mà? Giờ đây chả phải có bóng tối nè, mấy người tới xử tôi

còn gì.

-Cô đang nói cái

gì vậy? Tôi Kaishito mà.- Kaishito thắc mắc, tiến thẳng về tới Huyệt Anh nhưng

anh chợt nhận ra càng đến gần Huyệt Anh, cô càng kinh sợ, hét điên loạn.

Kaishito liền tắt điện thoại mong cô không sợ nữa.

-Huyệt Anh , nếu

cô còn sợ mau tới chỗ tôi!

Câu nói dứt

khoát, Kaishito cảm nhận một luồng cô đơn, đang sợ hãi và đáng thương. Huyệt

Anh không cần biết là cô và Kaishito hiện đang thế nào , Huyệt Anh mừng rỡ,

chạy nhanh tới ôm Kaishito. Giờ cô có thể khóc thoải mái nhẹ nhõm, cô có bờ vai

để tựa .

Kaishito ngạc

nhiên, như không thể cưỡng lại cái ôm đầy sức hấp dẫn, nó quyến rũ anh phải ôm

cô. Nghe được những tiếng khóc thân thương của Huyệt Anh, anh thấy hối hận, cô

sợ đến như thế sao ?Lẽ ra anh không nên nạt cô . Không biết từ lúc nào,

Kaishito bị cô ôm ghì chặt làm đôi môi anh chạm vào cổ Huyệt Anh. Kaishito

nhếch mép, nhẹ nhàng hôn lên cổ cô . Bỗng dưng không nghe thấy tiếng khóc nữa,

tiếng những giọt nước mắt rơi vã.

-Huyệt Anh! Huyệt

Anh! ….Hơ! Ngủ rồi sao?

Kaishito lo lắng

nhìn qua, thì ra là Huyệt Anh ngủ rồi. Gương mặt nhút nhát giờ ngây thơ ngủ ,

Kaishito xấu hổ khi cô vẫn còn ôm anh, cái đầu chứa toàn ngủ và ăn ấp vô vai

anh. Kaishito nhẹ nhàng ngồi xuống , đặt Huyệt Anh vào lòng mình. Anh chải

chuốt những lọn tóc của cô .

-Đừng sợ Huyệt

Anh! Tôi đang ở đây với cô.

Giờ là 5:15, Hưng

hồi hộp chạy vô trường , chạy lên khối 10. Chết tiệt ! Nhà trường bị cúp điện.

Hôm qua Hưng nhận được tin nhắn của Huyệt Anh, cô và Mamako sẽ vào lớp lúc

4:30. Anh phải nhanh lên, anh thừa biết cô rất sợ bóng tối. Những lần anh và cô

hẹn hò khi không có Kaishito, lúc bóng tối tới, Huyệt Anh ôm chặt Hưng kể hết

cho anh nghe nên mỗi lần chỗ nào tối là Hưng phải tới ngay chỗ Huyệt Anh.

Chạy lên khối 10

, anh đâm sầm vào ai đó. Con gái ngoài Huyệt Anh và Mamako , anh không biết ai

hết nhưng người con gái này khi đâm sầm anh, anh có cảm nhận một sự quen thuộc

nhưng không biết là ai.

-Này anh kia, có

nhìn đường không?

-Cái cô này , tối

vậy tôi không thấy đường nên đâm phải, cô không thong cảm nữa là….

-Xí! Đáng ghét!

Hưng lấy điện

thoại ra bật đèn, anh suýt ngất vì người đối diện anh là Huyệt Anh, à không chỉ

giống Huyệt Anh. May nhờ mái tóc ngắn nên anh mới nhận ra mình nhầm, giờ anh

cũng nhìn kĩ cô nàng này chỉ hơi giống người con gái của anh.

-Này! Học sinh mới à?

-Ừ, còn cậu…..à, chắc là học sinh trường này chứ có gì

ghê gớm đâu!

-Ha! Cô vui nhộn nhỉ? Khối

10 à?- Hưng thấy cô nàng này thú vị thiệt, nói chuyện mà bặm môi, thách thức

anh như trẻ con làm anh mắc cười. Hưng chợt thấy cái bảng tên phía trước ngực “ Renko Haruno 10.7”.

Thì ra là người

nhật- việt, giống tên Kaishito, nghĩ tới hắn mà anh điên đầu.

-Ừ! Tôi khối 10,

như anh , anh cũng khối mười chứ gì?

-Hohoho! Phải,

anh đây cũng chấm bảy nhưng cái số phía trước phải cộng thêm một!-Cô nàng này

táo bạo ghê, nói mỉa anh à….anh nói mỉa lại.

-11.7?

-Chính xác! Thì

ra là đàn em thế mà ăn nói vô lễ vậy ấy!-Hưng bắt đầu trả thù, lần nay chết cô

nàng rồi. Thấy cái thái độ nghệch ra, ăn nói lắp bắp là Hưng tức cười .

-À! Thì …….trên

nhau có tuổi à thì cần gì lễ phép.

-Thiệt

không?Renko Haruno?- Hưng chọc ghẹo cô nàng Renko, anh đưa mặt sát lại gần cô

khiến Renko đỏ mặt . Cô hết hồn vì sao anh chàng này lại biết tên cô.

-Sao…..sao biết

tên tôi?

-Cái bảng tên

trước ngực em.

-Ồ……Này đừng xưng

hô vậy nghe nổi da gà, tôi nói trước là không kêu cậu là an hem gì hết!

-…….Hahaha! Ok,

anh đây cũng không cần em xưng hô lễ phép!

-XÍ! Lại xưng vậy

nữa kìa!

-Haha!

-Cười cái gì?

Hưng tức cười với

cách ăn nói của cô nàng mới quen này, thật giống Huyệt Anh. Cách ăn nói táo

bạo, lâu lâu tìm cách biện minh trông thật tếu nhưng dễ thương như Huyệt Anh

của anh vậy.

-Em giống Huyệt

Anh quá!

-Hả? Ah! Huyệt

Anh? Anh biết chị dâu của tôi……..Ấy chết!

-Cái gì? Chị dâu

của em? Ai? Huyệt Anh ah?

Hưng trợn mắt

nhìn Renko, chị dâu của Renko …..là Huyệt Anh sao? Vậy nghĩa là… Huyệt Anh đang

quen với anh trai của Renko nhưng,Huyệt Anh đang là người yêu của anh. Với lại

nếu nói hiện giờ người Huyệt Anh quen có thể là anh hoặc là Kaishito. Kaishito?

Không lẽ…..đúng là Renko là người lai nhật nhưng….

“Em ấy thuộc họ

Haruno, còn Kaishito là Hatsuoka, không thể nào hai người này….”

Renko vì quá mừng

rỡ mà lỡ thốt ra những điều không nên nói, đây là bí mật. Phải giữ tuyệt đối.

Mặt Renko càng tái xanh khi thấy Hưng càng nhìn chằm chằm vào cô bằng ánh mắt

hoài nghi . Sự thật mà nói,….cô biết người này vì….Huyệt Anh có nói người yêu

cô là ai.

-Ờ……ý tôi là

Huyền Anh, tôi có chị dâu tên là Huyền Anh. Anh nói Huyệt Anh nghe giống giống

nên tôi nghe nhầm ấy mà!

-Vậy em có anh

trai, tên gì vậy?

-Ah…..Shito,

Shito Haruno! Hihi!

-Shito? Tên độc

đáo nhỉ! Hihi!

-Hi!

Renko thở phào

nhẹ nhõm , Hưng cũng không kém gì .Nói thật anh muốn làm quen, thân thiết với

cô nàng Renko này vì anh thấy rằng cô là người rất vui tính, dí dỏm và giống

người yêu anh, Huyệt Anh.

Oái chết! Huyệt

Anh, anh quên mất cô. Đèn của trường còn chưa mở. Chết tiệt! Lo nói chuyện vui

vẻ với Renko mà anh quên Huyệt Anh của anh.

-Chào Renko, anh

có chuyện!

-Hả?

-Huyệt Anh! Tớ

tới đây!

“Chị Huyệt Anh?”

-Khoan đã!

Hưng vừa chạy đi,

Renko chạy ngay theo phía sau. Vừa chạy , thở hồng hộc để đuổi theo Hưng tới

cái nơi mà cô biết chứ. Tuy đuổi theo anh rất mệt nhưng…khuôn mặt Renko vẫn nở

ra một nụ cười, không gian xảo nhưng cũng không hiền lành.

Bụp…

Đèn nhà trường

sáng lên, ở căn-tin , Phong ngồi gụp xuống sàn, một bên má được bàn tay che lại

vì bị sưng đỏ. Mamako đứng trời chồng, giữ nguyên một cánh tay giơ trên không

trung vì vừa làm điều gì đó cho khuông mặt của Phong. Cô tối sầm nhìn anh,

Phong thì bơ quơ nhìn cô . Hai mắt chạm nhau không chớp mắt.

-Đủ rồi đó! Tôi

là Mamako, không phải người yêu anh, không phải Haru! Nghe chưa!

-Haru?

-Anh có bị điên,

tâm thần gì không?Tôi là Mamako Ioku chứ không phải….Haru!

-Không phải người

anh yêu mà là…người bị anh lợi dụng thôi!Hic!

-Tôi cấm anh nhầm

tôi là Haru, đứa anh yêu! Hiểu chưa!

-Hic!

Mamako giận dữ bỏ

đi, những giọt nước của cô lăn dài trên má.

-Mamako! Mamako!

Phong như chợt

tỉnh dậy , anh đi sau lưng chạy bám theo cô. Người….bị anh lợi dụng, câu nói đó

như muốn g**t ch*t anh ngay tức khắc. Từ khi nào, tư khi nào…Mamako của anh đã

thành ra như thế này. Không còn hiền lành, đáng yêu, nghịch ngợm nữa mà là

thẳng thắn, giận dõi .

Hưng đứng nhìn

Kaishito và người trong vòng tay của Kaishito, là Huyệt Anh. Huyệt Anh đã ngất

mà ngã vào lòng Kaishito, anh còn ôm cô vô mình âu yếm làm Hưng phát ghen. Anh

tới trễ, đã tới trễ, anh không trách Huyệt Anh đâu vì anh biết cảm giác Huyệt

Anh lúc đó , cô chỉ muốn có ai bên cô để an toàn.Kaishito bồng cô trên tay, đắc

ý cười với Hưng. Anh nhẹ nhàng đưa đầu Huyệt Anh kề sát vào đầu anh để chọc tức

Hưng.

-Kaishito, đưa

Huyệt Anh cho tôi! Cô ta là của tôi không phải của cậu!

-Thế sao? Tôi cứ

tưởng ngược lại chứ!

-Kaishito!

Kaishito thả tay

ra, Huyệt Anh rớt xuống cái bịch làm cô tỉnh giấc. Huyệt Anh cũng định thần lại

, Hưng đang trước mắt cô.Ôi không! Cô nhớ rõ điều là cô đã ngất trong vòng tay

Kaishito và chắc chắn Hưng đã thấy nên mới nhìn cô và anh bằng ánh mắt đó.

Huyệt Anh vội đứng lên , chạy về phía Hưng , tránh xa Kaishito như tránh xa bom

nổ vậy. Cô mong Hưng đừng hiểu lầm .

Huyệt Anh chợt

sững lại khi thấy….Renko đằng sau lưng Hưng và cười…. sao chứ? Sao lại cười ,

khuôn mặt cười như có hàm ý làm Huyệt Anh khó hiểu.

-Huyệt Anh, tớ

không hiểu lầm đâu, tớ hiểu cậu mà!

-Cảm ơn Hưng!

Huyệt Anh vòng

lại nhìn Kaishito, anh nhìn cô chằm chằm từ nãy giờ. Khi thấy cô cố ý tránh xa

anh như không muốn đụng vô anh, có gì đó buồn trong anh. Anh nhớ cái khoảng

khắc cô trong lòng anh, anh muốn quay ngược thời gian tới thời điểm đó .

Huyệt Anh cũng

nhớ cái sự ấm áp từ người Kaishito nhưng….cô đang nghĩ gì vậy. Kaishito đã làm

nhục cô hế mà.

“Huyệt Anh à!

Hưng còn tốt hơn Kaishito nhiều, tỉnh lại đi!”

-Huyệt Anh!

-Mamako!

Mamako chạy lên

lớp , thấy cảnh vật không thể nào mà hiểu nổi. Renko thì cười nhìn “ mối tình

tay ba” , Kaishito nhìn Huyệt Anh không chớp mắt, Huyệt Anh thì bối rối, Hưng

thì ghen tức nhìn Kaishito.

Mamako chạy tới

chỗ Huyệt Anh. Phong cũng đã lên lớp, anh cũng như Mamako, đi tới chỗ Kaishito.

Phong và Kaishito

cứ đăm đăm nhìn ai thì biết rồi đó! Mamako và Huyệt Anh mệt mỏi về chỗ , Hưng

cũng vậy. Huyệt Anh để ý! Từ nãy giờ, Renko đã ra khỏi chỗ này từ khi nào rồi.

Mọi thứ chấm dứt khi chuông reng. Mọi người, Long, Hoa, Linh Linh, Tuấn

Thanh,…..vô lớp , vô trường.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.