Chương11: Hai tin động trời

Vào tiết học chiều hôm đó, mọi người nghe tin

Phong và Kaishito có việc xin nghỉ nhưng mai sẽ học bù lại, mọi người ai cũng

thắc mắc nhưng riêng có bốn người hiểu là Long,Hưng,Huyệt Anh và Mamako.

Sáng hôm sau, khối 10 nháo nhiệt vì họ có một hotgirl rất nổi tiếng vì

vừa là hot girl vừa là vị hôn thê của Phong. Khối 11 cũng nhận được tin hotgirl

của họ là vị hôn thê của Kaishito. Chung một buổi sáng mà đã có hai tin tức

chấn động làm bao nhiêu người ngạc nhiên, làm bao nhiêu trái tim mỏng manh của

các cô nàng tan vỡ.

Và vào ngay lúc đó, ai cũng biết trừ hai cô nàng nhân vật chính vì hai

đứa đều ngủ khò khò, tại vì chuyện hôm qua nên hai người đều thức trắng. Mamako

và Huyệt Anh cũng chưa hẳn trưởng thành nên khi bị chia tay , họ vẫn có những

thái độ trẻ con, quên hết mọi chuyện nhưng lại khắc sâu trong tim họ.

-Mamako, Huyệt Anh! Mamako, Huyệt Anh! Trời giờ còn ngủ nữa hả? Hai cái

con này. Nè, có hai tin chấn động liên quan tới hai người đó,chính là…..-Linh

Linh nghe hai tin tức, cô không buồn giận vì cả hai không phải là đối tượng của

cô.

Khi nghe Kaishito và Phong có người đính hôn ,Linh Linh lo sót, quan tâm

tới đôi bạn ngốc. Cô liền chạy thật nhanh tới lớp 11.7 để báo tin, chưa kịp báo

tin thì cô phát hiện…trong lớp có Huyệt Anh, Mamako là chắc chắn rồi mà còn có

cả Kaishito và Phong đang ngồi phía sau, Hưng ngồi kế bên Huyệt Anh (Linh Linh

có thể nói thuộc diện bà tám nên cô biết khá rõ về Hưng),Long đi đâu rồi.

Thấy không gian nói không được ổn

lắm, Linh Linh tái mặt đành kêu Huyệt Anh và Mamako dậy rồi ra chỗ khác nói

chuyện.Kêu quài mà sao hai người y như quỷ ngủ hay sao vậy ,hay là hai nàng

công chúa bị hai con hotgirl phù thủy đó rủa ngủ say vào lúc 16 tuổi ấy nhưng

lần này trễ hơn là 17 tuổi. Trong khi phù thủy đã lấy được hoàng tử thì công

chúa lại lăn ra ngủ.Không được! Linh Linh nguyện là thiên sứ bảo vệ….

-Huyệt Anh ! Huyệt Anh ! Mamako ! Mamako ! Úi giời ơi, Hưng , hihihi,

cậu có cách nào giúp Huyệt Anh dậy không?

-Hả? À! Được, nhỏ này kêu nó dậy phải rất đặc biệt.-Hưng nãy giờ ngồi mơ

màng vẽ trên trang giấy nên có vẻ không để ý tới những chuyện xung quanh.

Kaishito thì vẫn mải mê đọc sách ( cuốn sách mà ngày nào Kaishito cũng

đọc thế mà lại chưa hết),Phong thì ngồi tựa vào ghế, nghe nhạc nhưng ánh mắt

có vẻ hướng tới khuôn mặt ngu ngơ ngủ ngon bị những lọn sóng nâu vàng bao bọc,

chỉ lộ đôi mắt cong vút, đen nháy.

-Huyệt Anh à! Dậy đi nào , dậy đi heo!-Hưng mỉm cười, ghé sát vào tai

Huyệt Anh thầm thì. Linh Linh đỏ mặt khi thấy cảnh này, ôi trông lãng mạn quá

đi!

“-Hả? Hưng cho tôi ngủ chút đi mà!

-Không được dậy đi nào!”

Cảnh tượng sẽ rất lãng mạn, Huyệt Anh sẽ nhõng nhẽo Hưng rồi Hưng dịu

dàng khuyên bảo Huyệt Anh y chang hai vợ chồng. À! Đúng rồi hai người đang là

người yêu mà có thể thành…..Nhưng cái đó chỉ trong mơ vì Huyệt Anh đâu phải

tuýp thích lãng mạn.Đây mới đúng là sự thật.

-Tên này to gan, dám phá giấc ngủ của bà à!- Huyệt Anh gầm lên dù cái

mặt vẫn đang dính vô cái bàn , nước miếng chảy ròng ròng.

-Cái con nhỏ heo này, gru……được nhẹ nhàng không muốn thì bạo lực!- Hưng

quê một cục , anh không hiểu sao lại thích một con nhỏ không ra giới tính thế

này.Linh Linh há miệng cực to nhét hai quả trứng còn được nữa là.

-Hahahaha! Ngừng…..ngừng lại……Hahaha!

-Dậy chưa ? Dậy chưa ? Dậy chưa ? Dậy chưa Huyệt Anh ? Không dậy tôi

chọt nữa nhé!

-Hahaha! Tôi….tôi dậy rồi….hahaha! Đừng chọt nữa  , nhột quá!

Thay vì thấy cảnh lãng mạn thì được thấy cảnh hài hước , trẻ con. Hưng chọt

cù léc Huyệt Anh làm cô thay vì bận tâm ngủ , gạt ,qua bên cười nhí nhố. Hưng

cũng cười khi thấy khuôn mặt cười rạng rỡ của Huyệt Anh, Hưng và Huyệt Anh cùng

cười nhìn cũng biết vừa là cặp đôi mà là cặp đôi vô cùng đáng yêu nữa!

-Cảm ơn nha Hưng, Huyệt Anh tỉnh rồi, giờ còn Mamako nữa, làm sao để cậu

ấy tỉnh đây?

-Mamako à, tỉnh đi ! Nhanh ! Nếu tỉnh

tôi hứa sẽ đãi cậu bữa thịnh soạn chiều này!

-Hả? Thiệt Không? Ok tôi dậy rồi!

Đang phân vân nên như thế nào wake

up con nhỏ Lai này thì Long vô, tung nguyên câu tràng làm con nhỏ công chúa ngủ

trong rừng thức tỉnh liền. Giờ mới biết Mamako cũng mê thức ăn không kém gì

Huyệt Anh. Ai chơi lâu với hai con bạn này mới thấy hai nhỏ cực kì giống nhau

chứ khác nhau hồi nào.

-Cảm

ơn Long và Hưng nha! Mamako và Huyệt Anh ra đây tớ bảo!

-Hửm?

Linh Linh vội kéo tay Huyệt Anh , Mamako chạy bắn sóng ra ngoài.Long và

Hưng nhín dõi theo bóng bạn gái họ .Long và Hưng có vẻ giờ thân với nhau nhờ

hai con nhỏ đó, có chuyện gì nhờ vả là hai anh chàng lại giúp nhau và họ cũng

có đôi kẻ thù là Kaishito và Phong.

Sao thấy mắc cười ấy nhỉ , cứ đôi bạn thân với đôi bạn thân rồi đôi bạn

thân khác.

-Đang vẽ gì vậy, đẹp nhỉ?

-Chuyện tương lai ấy mà Long!

-Vậy đây là Huyệt Anh còn đầy

là mày , mày vẽ hai người cưới nhau à?

-Mày thông minh nhỉ? Vì hồi còn nhỏ, tao nhớ lần, tao và Huyệt Anh đi

xem bói, nhỏ ai mà chả thích bói! Bà ta đã nói sau này hai tụi sẽ cưới nhau,

tao vui lắm! Rối bà ấy tặng tao và Huyệt Anh hai cái dây chuyền đỏ như sợi tơ

hồng ấy! Có lẽ bà ta nói đúng vì suốt mười một năm, cuối cùng tao và Huyệt Anh

cũng đã ở gần nhau!

-Ái chà! Lãng mạn quá ta!Chắc bữa nào tao dẫn Mamako đi coi bói xem!

-Ai yo, anh bạn tôi biết yêu rồi!

-À! Hem!-Nãy giờ có vẻ Hưng và Long quên có người trong lớp, hai người

đó hơi bị ngứa tay và ngứa miệng nên ra tiếng. Hưng và Long cũng mặc kệ, họ chả

ưa hai người đó, hai  người đó cũng chả

ưa Hưng và Long .

Phong nghe câu “ chắc bữa nào tao dẫn Mamako đi coi bói xem” nghe là

muốn đấm một cái vô mặt , còn sẽ đãi bữa thịnh soạn cho Mamako nữa! Có bằng bữa

anh đãi cho cô ấy không. Mà Phong cũng bực mình đứa nào thúi miệng đăng cái tin

hôn thê của anh thế này? Linh Linh cũng nhiều chuyện quá, để Mamako không biết

thì tốt biết mấy.

Kaishito tuy đọc sách nhưng vẫn hướng tai nghe mọi chuyện . Anh lúc sáng

vô lớp đầu tiên , sau đó tới lượt Phong, rồi hai cô nàng phờ phạc, thẫn thờ dẫn

nhau đi vô lớp. Anh và Phong suýt bể bụng cười vì hai cái khuôn mặt gấu trúc

Panda , mất ngủ nhưng nén lại, mới chia tay mà làm cái điệu vô duyên ghê. Không

phải mình Hưng biết cách kêu Huyệt Anh dậy mà cả anh nữa, nghe câu chỉ mình

Hưng kêu được, Kaishito nổi điên, nghe thêm cái chuyện hồi xưa nữa làm anh sởn

gai ốc. Nhưng Kaishito cũng có cảm giác tò mò có thật…..sau này Huyệt Anh là

của Hưng?

-A! Này , cậu là ai mà dẫn hai tụi tôi

vậy?

-À! Huyệt Anh, tớ quên, đây là Linh

Linh  lớp tiếng anh chung vơi tớ.Mà Linh

Linh, có chuyện gì mà cậu lôi hai tụi tới đi thấy ghê vậy!

-Chỗ này chắc được rồi! Trời ơi,

Huyệt Anh , Mamako, hai cậu chưa biết gì sao?

-Biết

gì?- Cả hai đứa đồng thanh với khuôn mặt ngô nghê làm Linh Linh muốn té xỉu cái

rầm.

-Trời , hotgirl khối 10 là hôn thê của Phong, còn hotgirl khối mình là

Hoa Âm là hôn thê của Kaishito đó! Hai cậu là bạn gái của hai tên đó thì giành

dựt đi chứ!

-Bọn này chia tay hồi hôm qua và biết sự thật rồi- Cả hai lại đồng thanh

làm Linh Linh đứng hình ngay lập tức, mắt trợn tròn miệng ngậm lại không thốt

được câu nào nữa.

-Hotgirl khối 10, hôn thê của Phong?-Mamako nghe tin này, cô hơi hoang

mang có gì đó không lành.

-À! Là đứa vừa mới chuyển vô đây hôm qua, tên Hoa !

Rầm….

Mamako giật mình khi nghe tên Hoa, khỏi cần nói tên cô cũng biết đó là

Hoa. Dù là tình địch( hoặc không) nhưng Mamako không thể ghét Hoa được bởi

vì….cô bé vô tội, vì cô có biết Mamako là bạn gái Phong đâu, tất cả chỉ là vô tình

nhưng…Mamako cũng chúc mừng cho Hoa. Hoa sẽ giàu lên, cô và bà cô sẽ không cực

nhọc bán ve chai nữa. Vậy cũng mừng. làm người tốt lâu lâu cũng hi sinh.

Huyệt Anh thì chả quan tâm gì nữa , cô quá mệt mỏi rồi! Cũng chỉ vì

chuyện này mà cô thức trắng suốt đêm, nước cứ tuôn ra như biển.Sao cô lại khóc

vì một tên con trai chứ? Trước đây cô chưa bao giờ vì tình hay nam giới mà khóc

, cô rất mạnh mẽ( chỉ khóc phim buồn, chuyện tình buồn thôi, phim cảm động thôi

mà! ).

-Hoa là ai?Linh Linh biết không?

-Tớ…cũng không biết nhưng là

hotgirl khối 10 ấy!

-Hoa , Bùi Đắc Hoa, em gái của

Long!

-Hả?

Huyệt Anh muốn biết hotgirl khối

10 đẹp như thế nào , không biết có xấu như Hoa Âm không nhỉ?(Trời! Hoa Âm là

hotgirl khối 11 mà xấu) . Linh Ling cũng tò mò lắm dù là bà tám . Cả hai đều

ngạc nhiên vì học sinh mới mấy đứa nhiều chuyện không biết rõ thân thế, giờ đây

một con không bao giờ đề cập chuyện ngoài mà lại biết rõ như thế làm cả hai đều

bất ngờ.

-À! Haha, không có ngạc nhiên

đâu, tại mấy lần Long rủ tớ về nhà cậu ấy học bài nên biết Hoa ấy mà!

-Ai chà, cô bạn tôi được nhiều

trai quan tâm ta …..thôi! Tụi mình về lớp đây, chào Linh Linh. Mamako kể đầu

đuôi tớ nghe đi.

Huyệt Anh cười khoái chí, khoác tay Mamako nói

mỉa mai. Ánh mắt gian ơi là gian. Hai cô bạn tạm biệt Linh Linh rồi về lớp, hai

đứa bỏ mặc cô bạn mới quen lặng lẽ đứng mình, bơ vơ. Khuôn mặt rầu rĩ , buồn

sầu.

-Sao nghe thấy chưa? Nghe thấy

Mamako nói chưa?

-Hả,Quốc Lê? Ừ, tớ nghe rồi!Chào

cậu, tớ về lớp đây!

Linh Linh vẫn đứng đó suy nghĩ

nhưng đã dừng khi một con dao gió chém. Trong không khí. Lời nói của Quốc Lê

như lưỡi nhọn đâm vô người Linh Linh làm cô đau lòng. Cô cúi chào Quốc Lê lễ

phép rồi vô lớp nhưng chưa kịp đi đâu xa thì bị cô bị anh nắm chặt khuỷa tay

không cho đi đâu hết.

-Này, nói đi ! Sao em không thể

nào xem tôi là bạn bình thường hoặc hơn được hả?

-Quốc Lê? Cậu bị sao vậy? Bỏ tay

tớ ra!

-Vậy trả lời đi ! Tình cảm em

dành cho tôi là như thế nào?

-Ai da, Quốc Lê, cậu…cậu làm tay

tớ đau quá!

-Ơ, xin lỗi…Linh Linh.

-Chào cậu.Hic!-Linh Linh bị Quốc

Lê bóp chặt khuỷa tay đau ra nước mắt,Quốc Lê vội vã bỏ tay, cậu không có ý

định làm Linh Linh đau.

Linh Linh che khuôn mặt đầy

những giọt lệ từ hai con suối chảy ra chạy vào lớp, Quốc Lê bị bỏ lại thêm lần

nữa, anh đau lòng quá!

Giờ ra chơi, Long dẫn Mamako đi dạo cho

vui , anh mua thêm hai cái bánh mì sandwich vừa đi vừa ăn. Mamako hơi bối rối,

chỉ tủm tỉnh ăn rồi cười, nói với Long vài câu rồi lơ. Cô ngại ngùng trước mặt

Long , cô vẫn chưa quen với vai trò bạn gái, nếu giờ cô vẫn đi kế Long nhưng mà

là bạn bè nhau thì tha hồ mà thoải mái nói chuyện hay cô còn nói nhiều hơn giờ.

Long đi kế bên Mamako mà bực

mình, ước gì Mamako có thể xem anh là bạn đi để nói chuyện nhau dễ dàng hơn,

hoặc là mong cô đừng ngại ngùng chi. Là bạn trai của Mamako, Long cảm thấy nhẹ

nhõng, vui tươi hơn nhưng khuôn mặt vẫn không cảm xúc, chỉ giữ trong lòng.

Mamako bang hoàng nên nói gì

đây? Nói gì đây?....

-Long à?

-Gì?

-À……Chiều nay ăn gì? Ăn ở đâu

dạ? Hihi!

-Tâm hồn dinh dưỡng quá ha!

-Hihihi! Sợ bị nuốt lời thôi mà!

Tại ông phá giấc mơ của tôi mà! Hừ.

Mamako phòng miệng, thay đổi

giọng nói nghe trẻ con hơn , nói chọc ghẹo Long. Lẫn Long và Mamako cười rộ ra,

hai người trông thật tình tứ, vui vẻ. Hoa từ xa thấy được cảnh này , lòng cô bực bội, bồn chồn, chỉ vì cái người

mà mới quen biết, đang cặp kè bên Long mà anh đã đánh rất mạnh rất rất mạnh vào

mặt cô em gái đã sống chung suốt mấy năm trời.

Hoa căm giận nhìn hai người, tay cuộn tròn,

hầm hầm bước chân khủng long, đi qua cặp tình nhân. Cô đưa vai hất mạnh vai

Mamako , nói đúng là đụng mạnh vào Mamako làm Mamako bị té, đau ở một bên vai. Long

vội vàng đỡ lấy, thấy cảnh này Hoa còn điên tiết hơn nữa. Long vừa đỡ Mamako

dậy, quay sang mắng Hoa.

-Hoa ! Em không có mắt à? Sao lại

làm vậy với bạn gái anh ? Chị ấy đau rồi nè!

-Xí! Bạn gái anh đau chứ đâu phải

em đau mà em lo, em không có mắt? Anh mới là người không có mắt .

-Cái con này…..

-Thôi

Long, tớ không sao mà! Đừng trách Hoa!

-Haiz! Tớ phải dậy lại con nhỏ này!

Hoa tuy đi xa nhưng vẫn nghe được đối thoại giữa hai người, ông trời

đang giỡn cợt với cô đó hả?Thật tức điên lên! Trong lòng anh hai không có cô

nữa sao?

-Chuyện gì xảy ra vậy vợ yêu?

-Nè Phong, đừng

có giỡn vậy nữa, tôi nghe muốn bực cái lỗ tai rồi đây!

-Hohoho! Cô bực

chứ có phải tôi bực đâu mà sợ!

-Anh đúng là quá đáng!

Hoa mang tâm trạng không tốt đi quanh sân để nhẹ nhõm, ai

dè đã bực còn bực hơn. Đang đi tự nhiên Phong ở đâu tựa người vào tường rất

phong cách, cười mỉa mai với Hoa làm cô muốn nổ tung cái đầu lên.

-Thôi mà! Giỡn với cô cái thôi, có chuyện gì xảy ra mà

khiến cô bực thế?

-Tôi sợ nói ra anh buồn….

-Mamako đi kế Long đúng không?- Chưa kịp nói hết câu

Phong nhảy tọt vô họng Hoa làm cô ngạc nhiên.

-Anh ấy hình như….không cần tôi nữa!

-Ha! Có tôi đây, anh là chồng sắp cưới của em đây , đừng

buồn nhé!

-Này bỏ cái bản mặt khó ưa của anh ra!

-Thôi nào….

Phong đắc ý chớp thời cơ , anh gần gần đưa mặt sát vào

Hoa. Anh tiến tới thì cô bước lùi cuối cùng thì Hoa bị ép vào đường cùng. Cô

nhắm mắt thật chặt vào, cô không muốn thấy cái cảnh tiếp theo.Cầu mong là ai

cứu cô , làm ơn! Cô không muốn nụ hôn đầu tiên là Phong mà là….

-Hoa?-Có người đã cứu Hoa, không phải một mà là hai.

Hoa đưa mắt nhìn xem là ai , cô mừng rỡ nhưng đã dập tắt

khi thấy một bóng người nhỏ bé kế bên làm mặt cô rầu rĩ. Phong không cần dòm

cũng đủ biết đó là ai, giọng nói lạnh lẽo nhưng không phải thằng bạn chí cốt

Kaishito của anh mà là kẻ thù của anh, Long.Thấy vẻ mặt đang vui mừng mà tắt

ngỏm, anh cũng đoán ra ngay người kế bên Long là ai.

Mamako như bị ai quấn chặt người bằng dây thừng, tâm trí

hỗn loạn, đờ đẫn người ra.  Cảnh trước

mắt cô đây là thật hay là mơ? Cô đứng người không thể nhúc nhích được gì, các

dây thần kinh, hoạt động không cho cô đi, chỉ bắt hãy nhìn cái cảnh tình tứ

trước mắt . Hoa thấy vẻ mặt run rấy của Mamako hướng về cô, Hoa liền nảy ra ý

tưởng cực hay! Cô choàng tới ôm Phong trong lòng, ngân nga nói dịu dàng.

-Chồng yêu, lát giờ trưa nhớ dẫn vợ đi ăn cơm nha!

-Ok, vợ yêu!-Phong như đã hiểu ra chuyện , anh bắt tay

với Hoa diễn vở kịch trớ trêu này trước mặt hai người mà họ căm ghét, nữ ghét

nữ, nam ghét nam.

Long không bực mình mà nhìn cô em gái ngoan hiền của mình

trở thành như thế này,Mamako không chớp mắt mà nhìn con người bỉ ổi kia làm

chuyện nhạy cảm trước mặt người khác. Nước mắt bắt đầu lăn dài, cô giật mình

vội lau, cô khóc làm gì chứ.

Phong thấy được những giọt nước mắt ấy, anh đau lòng lắm

, anh không muốn diễn cái vai này chút nào nhưng anh phải làm để xác nhận thật

sự Mamako có nhớ anh không hay chỉ nhớ, yêu vài ngày rồi lãng quên.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.