Chương1: Cuộc gặp đỡ định mệnh

(5 chương đầu không được hay vì chỉ nói tới chuyện tình cảm thôi!! Tới chương 6 mới có sóng gió nên mong các bạn ủng hộ :))))-Huyệt Anh! Huyệt Anh ,

dậy đi!

Ư….Ư….gì vậy Mamako, cho tớ ngủ chút đi!

-Trò

Huyệt Anh, dậy ngay lập tức!!

“RẦM” sự hòa nhịp song kiếm hợp bích của lời

hát “vu vơ” của cô dạy Hóa với tiếng va chạm “êm dịu” giữa cái bàn tội nghiệp

của Huyệt Anh và cây thước quyền lực của cô giáo trẻ  làm trò Anh thành trò cười cho chốn đông dân

với màng lộn nhào trên chiếc ghế thân yêu thật tinh tế.

Cô bạn Mamako ngồi kế phải bó tay che mặt vì

quá xấu hổ cô bạn thân mình. Cô là người ngoan hiền trí thức ai như cô bạn

thân, trong đầu chỉ nghĩ tời ăn, ngủ và chơi. Mamako nhìn tội nghiệp Huyệt Anh

vẫn đang bất tỉnh với màng nhào lộn của mình.

-Ui

da, đứa nào phá giấc ngủ của chị thế hả?-Huyệt Anh giận dữ, la toáng lên trong

lớp để moi hung thủ cướp đi giấc mơ tươi đẹp của cô. Mặc kệ tình hình và hàng

chục đôi mắt đang nhòm ngó, cô vẫn cứ ngồi đó làm “tề thiên đại thánh đại náo

thiên cung”.

-Em

đây là người kêu chị dậy nè, chị Huyệt Anh!-Bản mặt cô Hóa chình ình ngay trước

mặc Huyệt Anh, mìm cười tươi sáng với cô . Thật phúc đức khi ai đó được cô Hóa

lễ phép nói chuyện vì người đối đáp cô sẽ có một kết thúc rất có “hậu”mà cô

giáo dành cho.

-Em…em…em

chào cô. Hihihihi!-Huyệt Anh biết tội tày trời của mình, cô dùng chiêu “tình cô

trò” bấy lâu . Cô Hóa dạy Huyệt Anh và Mamako từ hồi lớp tám cho tới tận bây

giờ.Dù biết tính cô chả thân thiện nhưng không hiểu sao đôi bạn này rất quý cô

và từ từ cô Hóa từ ác quỷ thành thiên thần .Ngoài Mamako và Huyệt Anh ra thì

chả ai được cô đối đãi rất quý trọng,thương yêu.Nhưng đương nhiên thương cho

roi cho vọt. Dù là học sinh vip đối với cô nhưng cũng phải bị phạt.

-HUYỆT-ANH, RA NGOÀI ĐỨNG PHẠT CHO

TOAI!!!!!!!!!- Mẹ ơi, tôi chứ không phải toai !

-Mẹ…í lôn…cô!!

-Không mẹ không cô gì hết ra ngay cho tôi!-“RẦM”

, lại tiếng va chạm “êm dịu” đó nữa!

Mamako nhìn dõi theo cô bạn “thánh ngủ” của

mình mà mệt mỏi. Không lẽ cô không thuần hóa nổi cái con mèo mẹo meo này từ

hoang dã thành quý tộc? Haiz!

Sau mười lăm phút, Mamako giả vờ xin cô đi vệ

sinh nhưng thật ra là đi thăm con nhỏ heo của cô . Chưa kịp bước chân ra, giọng

cô Hóa vang lên -Trò Mamako , lát nữa nói trò Anh sau mười

phút vô lớp.

-Dạ.

Sự ấm áp của người cô dành cho người học sinh

được cô yêu quí khi thấy bị phát . Mamako có thể cảm nhận được tình thương ấy.

Lẫn cô và cô Hóa đều nghĩ Huyệt Anh chắc đang hối hận và biết lỗi rồi. Cô Hóa

tuy vẫn giữ khuôn mặt bình thản, giảng bài cho học sinh nhưng bên tron thì rất

lo cho Huyệt Anh.

Khi cô vừa bước ra , mọi ý nghĩ tình cảm hoặc

là những suy nghĩ mà được gọi là “sến súa” bị dập tắt ngay lập tức khi chứng

kiến cảnh trước mặt mình.

Cái con Huyệt Anh này nó đang ngồi bẹp xuống

đất mà phì phò. Mamako thấy tội nghiệp cho cô khi phải tốn công thương tình,

suy nghĩ “sến súa” cho con nhỏ không biết trời biết đất. Cô Hóa mà bắt gặp chắc

cũng như cô hay tệ hại hơn nữa.

Mamako kề sát đôi môi xinh xắn vào tai Huyệt

Anh và……

-Mã-Hoàng-Huyệt-Anh!!!!!! Dậy ngay cho

tôi!!!!!!!!!

Úi cái bà này, có cần hét to rồi nói đầy đủ họ tên tôi không hả, Ioku Mamako?

-Cần

– Mamako vênh mặt, nhìn thẳng vào Huyệt Anh.

-Cô

Hóa nói sau mười phút thì vô.

-Thế

hả? Vậy tốt-Thật bó tay với nhỏ này luôn. Mamako bỏ mặt cô bạn họ Mã một

mình  mà vô lớp bình thản.

Huyệt Anh đứng chán nản ngoài lớp , thân hình

non nớt của cô cọ xát vào bức tường trắng xóa . Mamako đi rồi, còn mình cô chả

biết nói chuyện với ai cho đỡ buồn . Cô múa tay múa chân để xua đi cái thứ gọi

là “nản”, cứ múa tay múa chân cho vui thì… bốp, tay cô trúng vào vật gì đó vừa

mềm mà cũng cứng cứng. Đâu ra cái thứ mềm mà có cứng nữa trời. Cô quay qua dò

xét.

-Cái con nhỏ này, khùng hay sao mà huơ tay huơ

chân vậy?- Chưa kịp phản ứng, người bị Huyệt Anh cho trúng đòn quát mắng.

-Tôi….? –Huyệt Anh quay lại đối trả nhưng chợt

sững người lại vì cái ánh hào quang của chàng trai trẻ bị cô đập vô mặt.

Phải tả người con trai này như thế nào đây,

chàng là một người cực kì đẹp trai, khuôn mặt khỏi chê vào đâu, sóng mũi cao,

vậy là con lai rồi, làn da trắng như bột chắc công tử bột rồi. Đôi mắt cũng

thật đẹp với màu đen nháy, sâu thẩm. Bộ áo vest đen óng trông thật lịch lãm

cộng thêm chiếc bông tai bạc ngay tai.Ôi! Nam tính và phong độ quá đi.

-Này

con nhỏ kia, có nghe gì không?

-Hả?-

Nhờ tiếng thét nóng bỏng của chàng hotboy lạ hoắc này làm Huyệt Anh bừng tỉnh.

Cô thôi mơ màng mà quay lại thực tế.

-Tôi….xin

lỗi!

-Ha!

Xin lỗi là được sao? – Người con trai ra vẻ kiêu hãnh, nhếch miệng nhưng chưa

thành cười hay mỉm.

-Vậy….chứ

cậu muốn gì nữa?

-Hừ!

Cái bàn tay dơ bẩn của cô mà dám đụng vào tôi sao?

-…..-Lên

cơn, lên cơn. Điên máu, Huyệt Anh sắp điên tiết lên. Giờ sự suy nghĩ của cô

dành cho người con trai này đã khác một trời một vực so với lúc ban đầu. Anh ta

là người kiêu căng , lên mặt, coi thường người khác. Dám sỉ nhục Huyệt Anh này

thì đừng yên thân nhé ! Tay cô cuộn thành nấm

đấm chuẩn bị cho tên công tử bột này trận. Bàn tay ai bẩn chứ? Có mình anh bẩn

đó, còn hơn nữa! Với tư cách là nhóm trưởng của đội karate và là con nhà võ ,

cô phải cho tên này nhừ đòn cho dù có si mê vẻ hotboy của hắn.

-Yaaaaaa!-Trong

chớp mắt, Huyệt Anh tặng cho người con trai một cú đấm như chớp, chưa bao giờ

ai thoát khỏi nắm đấm chớp và đầy quyền lực của cô. Lần này, chắc chắn vẻ hào

quang đó sẽ dập tắt thay vì vẻ ảm đạm …. nhưng công tử bột đã nhanh tay nhanh

chân từ chối món quà được tặng bất ngờ. Tay kia của anh chộp lấy cú đấm của

Huyệt Anh đưa nó lại sau lưng, tay kia thì bóp ngay cổ cô làm cô đau đớn. Cô

giờ đang trông tư thế bị động.

-Cái

tên đê tiện này, bỏ tôi ra!

-Ai

đê tiện hơn? Dám công kích tôi à?

-Này,

chả phải anh chả muốn đụng vào thứ bẩn thỉu tôi sao?

-Ha!-Tay anh từ từ lỏng ra và trả tự do cho Huyệt Anh. Cô gục

ngã xuống đất nhưng không quên lườm người từ chối món quà một cái.Mặt tên này

lạnh tanh như tiền, chỉ có cái miệng là có hồn nhưng nó chả thân thiện miếng

nào.

-Chào

nha!-Anh đưa tay chào tạm biệt, đưa lưng đối diện với Huyệt Anh. Chàng trai mỉm

cười vì thỏa mãn nhưng cũng không biết… người con gái bị anh hạ gục cũng đang

cười và nó cũng chả tốt lành.

Rón rén tiến tới chỗ anh, đối với loại người

vênh mặt như anh thì chơi thủ đoạn thấp hèn cũng chả sao hết. Chuẩn bị hết công

lức dồn về phía chân, cô chạy tiến về phía cái chân cứng rắn và đá như người

cầu thủ bóng đá đang suốt trái banh ghi bàn.

Đúng theo dự tính , anh chàng ôm chân ngã

xuống sàn đau đớn. Huyệt Anh ôm bụng cười , chọc quê vị thanh niên xấu số rồi

bỏ chạy.

-Con nhỏ chơi hèn kia, ngừng lại!

-Ngu gì, ba mươi sáu kế chạy là thượng sách.-

Huyệt Anh bỏ ngoài tai những lời độc tính của anh mà chạy vào lớp. Dù sao cũng

hết mười phút và lòng cô giờ cũng đang trên chín tầng mây vì đã được báo thù.

Thấy dáng vẻ vui phấp phới của Huyệt Anh sau

khi bị phạt, Mamako hiếu kì ép cô bạn nói tại sao lại vui khi lẽ ra là không

nên vui. Huyệt Anh đưa giấy kể cho Mamako mà không dám nói thành tiếng vì vẫn

còn tiết học. Hai đứa chat chit trên giấy hồi. Cô bạn họ Ioku lo lắng cho kẻ

xấu số đang bị qué  cái giò. Trong khi

Huyệt Anh vẫn còn hí hửng cười mình tự kỉ. Mamako thật không biết tại sao hai

đứa tính cách khác biệt vậy mà lại chơi thân nhau được nữa.

Tiết một kết thúc….

Sắp sửa tới tiết hai, có bạn thì đi vệ sinh,

có nhóm tám chuyện, có bạn đi lấy nước,… Thay vì chăm chỉ chép lại bài sửa của

cô giáo như Mamako thì Huyệt Anh lại lăn đùng ra ngủ khò khò, đúng là thánh ngủ

có khác.

Rengg…

Tiết hai bắt đầu, thầy Văn đi vào hay còn gọi

là thầy chủ nhiệm, tướng đi dõng dạc đi lên bục , nghiêm chĩnh nói.

-Hôm nay lớp chúng ta có hai học sinh mới.

Ngoài hai cô bạn thân dễ thương thì cả lớp ai

cũng tạo ra một tiếng “Ồ” thật to rồi,sao đó là một biển rộng được tao thành sự

bàn tán của học sinh lớp 11.7. Đương nhiên cái biển này được gọi là biển “nhiều

chuyện”.

-Mời hai em vô!

Lời nói của thầy chủ nhiệm tràn đầy sự hùng

mạnh mời hai học sinh mới vô như mời hai đệ tử mới vừa mới nhập về.

Khi hai đôi chân vừa bước vô lớp , cái dàn

sóng nhiều chuyện này giờ còn dữ dội hơn. Trong đó có những tiếng thét , gào hét

của các bạn nữ khi chiêm ngưỡng nhan sắc của hai thành viên mới. Bọn con trai

có những ánh mắt chả mấy thân thiện với hai người mới . Còn Mamako và Huyệt Anh

thì……. Đương nhiên vẫn không bị đụng chạm gì. Huyệt Anh ngủ thì khỏi nói mà cô

bạn thân đang rất tỉnh táo thế mà không bị cái biển gào thét ảnh hưởng đến.Má

ơi người dị thường!. Mamako vẫn đang ghi ghi chép cháp gì đó, cô nàng Huyệt Anh

lười biếng vẫn đang lơ mơ với thế giới giấc mơ . Hai người đều không để ý tới

hai học sinh mới là ai.

  • Hai em tự giới thiệu vè mình đi!

-Xin chào mọi người tớ tên là Phong , Phạm

Trương Hoàng Phong – Hoàng Phong sở hữu khuôn mặt cực kì baby, đáng yêu làm cho

các bạn nữ đều phải ngất ngây, cuốn trôi theo sự babe đó.

-Chào, tôi là Kaishito, Hatsuoka Kaishito-

Kaishito khác xa với Phong, sở hữu khuôn mặt điển trai ra chất các diễn viên

điện ảnh ngôi sao. Khuôn mặt rất lạnh như băng của Kaishito cũng rất hấp dẫn và

cũng cuốn hút với các bạn nữ sinh  đến độ

ngất.

  • Rồi, hai em….Phong em ngồi kế Mamako

nha!-Thầy Văn chỉ tay ngay vào cô bé cặm cụi viết bài như mọt sách nhưng vẻ bề

ngoài của cô không nói lên được vẻ đó, đương nhiên dị thường mà.

Phong có vẻ hài lòng khi ngồi kế Mamako, anh

ấn tượng với mái tóc vàng nâu dài  xoăn

của cô, làn da trắng mịn, sóng mũi khá cao. Cô như một con búp bê sống đập vào

mắt anh, Phong nhanh nhẹn đáp cánh vào chỗ ngồi nhanh chóng bên Mamako.

cô nàng vẫn tỉnh bơ chưa biết gì.

-Chào cậu.-Anh nói tràn đầy tự tin với như

những cô gái khác.-Tớ là…

-Khoan , chờ chút-Mamako đưa tay ra hiệu cho

Phong im lặng.

Anh bất ngờ vì cô nàng này không xiêu lòng

trước nhan sắc cùa anh . Ắt hẳn là cô gái đặc biệt. Phong mỉm cười.

-Ok xong, chào tớ là Mamako, Ioku Mamako- Mamako

đáp trả lại Phong bằng sự ngọt ngào làm mặt baby của Phong thành trái cà chua.

-Chào…tớ là….Phong, Phạm Trương Hoàng Phong!

-Ừ!-Lại nụ cười khiến Phong đỏ mặt giờ thành

trái ớt đỏ rồi.

-Còn Kaishito thì ngồi kế Huyệt Anh nhé!- Ngón

tay đầy uy lực chỉ thẳng vào con nhỏ đang cắm đầu cắm cổ ngủ say không biết

trời ,đất.

-Sao bất công quá vậy thầy!

-Anh Kaishito không đáng ngồi kế Huyệt

Anh đâu thầy!

  • Đúng đó!

-Cả lớp im lặng!

Chỉ một lời nói mãnh liệt của hoàng đế Văn mà

đã đuổi sự náo nhiệt của chốn thiên hạ.

Kaishito nhìn chằm chăm vào Huyệt Anh “heo”.

Anh có chút ngạc nhiên với cô vì cô không hề giống mấy đứa con gái khác chỉ vì…

đã ồn ào mấy lần rồi mà cô vẫn ngủ say như chết ấy. Anh điềm tĩnh ngồi xuống

chỗ, vào ngay chỗ mình.

-Tiết học chúng ta bắt… hình như có ai vẫn

đang mơ mộng thì phải!

Cả lớp đều hướng về phía Huyệt Anh trừ anh

chàng kế bên đang dòm ngó ngoài cửa sổ.

-Trò Huyệt Anh!

-…-Huyệt Anh vẫn ngủ.

-Trò-Huyệt-Anh-!

-…-Vẫn ngủ.

-HUYỆT …………….ANH…………………!

-Dạ-Huyệt Anh lại tiếp tục màn nhào lộn thêm

lần nữa. Mamako cũng đã ngừng viết , quay về hướng cô bạn mà khổ sở.

-Đứng lên cho tôi!

-Dạ

-Lớp chúng ta có hai học sinh mới. Em chào bạn

Phong trước đi.- Cô quay qua Phong chào anh. Phong rụt rè chào lại khi chứng

kiến cảnh té nhào của cô.

-Còn đây là Kaishito- Cô vừa quay qua chào thì

hồn đã rìa xác vì phát hiện một kỳ tích tuyệt vời khiến cô muốn trào dòng suối

từ hai con mắt ra. Hai mắt nhả đom đóm, trong não tua lại cảnh kẻ vênh váo bị

cô đá vào chân . Khuôn mặt công tử bột đó và khuôn mặt lạnh lùng này, chủ nhân

của hai khuông mặt đó…..chính là một.

Ôi không! Kẻ bị cô làm què giò chính là

Kashito , cái bản mặt khó ưa, đang ghét , vênh váo ấy nó bự chình ình trước mặt

cô đây mà.

Khi nghe cô bé “thánh ngủ” thức dậy ,Kaishito

tò mò, quay mặt lại để xem cô nàng làm xiếc này là ai……… và cái “RẦM”.Anh làm

lại cái cảnh xiếc của cô, “màng nhào lộn” ấn tượng .Trợn mắt lên mà nhìn, anh

chắc chắn thị lực cùa anh chưa có bị giảm nặng nề đâu. Khuông mặt hotboy giờ

nhăn nhó như khỉ đít đỏ vậy. Huyệt Anh cũng nhăn mặt như con vượn vậy. Hai

người đều đồng thanh lên tiếng -Là

cô/anh, sao cô/anh lại ở đây?- Giờ có hai “tề thiên đại thánh đại náo thiên

cung” của lớp rồi.

Mamako và Phong đang nói chuyện tình cảm mà

giật phắn người lên vì đang có hai con sư tử gào rầm trời vang trong lớp đây.Ngồi

chết sững nhìn cặp đôi xiếc mà chấm hỏi. Cả lớp cũng ngạc nhiên với thái độ hai

người dành cho nhau.Người thầy vẫn đứng đó vẫn điềm tĩnh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.