Chương 53: Vô trần bảng, khiêu chiến (2)

Edit: V.O

Vô Trần bảng là do Vô Trần Cung lập ra, chia làm hai cấp bậc là Triệu hoán sĩ cùng Triệu hoán sư, Triệu hoán sư có 50 người, Triệu hoán sĩ có 150

người. Có thể được liệt tên lên bảng đều là Triệu hoán sư thực lực cực

mạnh của cả Vân Vũ Thần Châu.

Hàng năm đều có vô số người khiêu

chiến Triệu hoán sư để được liệt tên lên bảng, ý đồ giành lấy vị trí,

bởi vì người khiêu chiến thật sự có rất nhiều, Vô Trần Cung định ra quy

tắc khiêu chiến kỹ càng, bằng không những cao thủ trên bảng suốt ngày

chỉ ứng phó khiêu chiến cũng có thể sớm chết.

Bạch Vũ biết Vô Trần bảng, nhưng đối với quy tắc khiêu chiến thì hoàn toàn không biết gì cả.

Tiết lão bản bất đắc dĩ nói cho nàng biết: “Hoàn Tố Âm ở trên bảng Triệu

hoán sĩ đứng ở vị trí 89, tỷ thí cùng nàng ta thuộc loại khiêu chiến Vô

Trần bảng, mặc kệ là ngươi khiêu chiến nàng ta, hay là nàng ta khiêu

chiến ngươi, song phương cũng không thể cự tuyệt. Nếu không sẽ bị Vô

Trần Cung hủy bỏ tất cả khen thưởng cùng chứng thực, nói nghiêm trọng

còn có thể phế bỏ linh mạch.”

”Cho nên ta phải cùng nàng ta đánh một trận?”

”Ngươi trước hết phải cùng hai đệ tử Vô Trần cung đánh một trận, thắng mới có thể cùng nàng tỷ thí.”

Bạch Vũ khóe miệng co rút: “Nàng ta khiêu chiến ta, ta trước còn phải cùng người khác đánh?”

Tiết lão bản cười khổ: “Chỉ cần là người có tên trên bảng đều phải dựa vào

quy tắc này, trước kia cũng chưa từng có xuất hiện qua người có tên trên bảng khởi xướng khiêu chiến trước.”

Vô Trần Cung quy định quy

tắc khiêu chiến lên Vô Trần bảng thập phần hà khắc, đầu tiên phải ở giữa sân thi đấu thắng liên tiếp 20 trận, đạt được tư cách khiêu chiến, rồi

sau đó phải đánh bại hai cao thủ đồng cấp khác, cuối cùng mới có thể

khiêu chiến chính chủ.

Nếu thắng là có thể lập tức thay thế được vị trị của người thất bại đó trên bảng, dương danh thiên hạ.

Nguyên nhân chính vì một loạt quy tắc này, Vô Trần bảng phi thường quý giá,

người có thể được liệt tên lên bảng tuyệt đối đều là cao thủ đứng đầu

thiên hạ, một quốc gia có thể có bao nhiêu cao thủ xuất hiện trên bảng

cũng biểu thị tiêu chuẩn thực lực của quốc gia đó.

Viêm Võ Đế

Quốc nhiều nhất, Bắc La thứ nhì, Mạn Thủy Quận quốc thứ ba, mà Đông Nhạc những năm gần đây vẫn nằm ở dưới đáy, Triệu hoán sư trên bảng chỉ có 3

vị trí, Triệu hoán sĩ cũng chỉ có 14 người.

Hoàn Tố Âm có thể lọt vào một trong số một trăm tên trên bảng ở Đông Nhạc là người có danh

vọng cực cao, từ đó giống như ngôi sao, nữ thần để mọi người nhìn lên.

Tuy rằng Bạch Vũ bày ra thực lực khiến người khác kinh diễm, nhưng cùng so

sánh với Hoàn Tố Âm, không ai cảm thấy được Bạch Vũ có thể thắng. Trận

này Bạch Vũ không thể cự tuyệt nhất định thất bại, nói không chừng còn

chưa có đứng lên đã bị ngã xuống, không ít người liếc nhìn Bạch Vũ bằng

ánh mắt tràn ngập đồng tình.

Bạch Vũ buồn bực thở dài. Chuyện nên đến sẽ luôn đến, Hòan Tố Âm quả nhiên vẫn rất căm ghét nàng.

Nàng giương đôi mắt trông mong hỏi Tiết lão bản: “Đánh thắng có thể lấy được tiền không?”

Tiết lão bản dở khóc dở cười, lúc này còn muốn tiền: “Đánh bại hai cao thủ

có thể nhận được 20 vạn, nếu khiêu chiến thành công ngươi chẳng những có thể liệt tên lên Vô Trần bảng, mà còn có thể đạt được cơ hội được một

lần tiến vào Long Tuyền của Đông Nhạc!”

”Vậy đến đây đi!” Bạch Vũ tâm tình cuối cùng cũng đỡ hơn rất nhiều. Tuy rằng không thể cự tuyệt,

nhưng ít ra sẽ không tốn công vô ích, cái Long Tuyền kia không biết là

cái gì, nhưng nghe ra có vẻ là thứ tốt.

Tiết lão bản lập tức ngàn dặm truyền âm báo cáo tin tức khiêu chiến Vô Trần bảng lần này, đây là

phương pháp dùng Triệu hoán thú ở cự ly xa câu thông tin tức theo dây

chuyền, so với gởi thư nhanh hơn rất nhiều.

Vô Trần Cung nhận

được tin tức lập tức an bài hai gã đệ tử ở Đông Nhạc trước đi đến Bình

Thạch thành thi đấu, người còn chưa tới, tin tức đã ùn ùn được truyền

ra.

”Ngươi có nghe nói không? Có người ở trường thi đấu khiêu chiến Vô Trần bảng với Hoàn Tố Âm.”

”Hay là nói giỡn? Hoàn Tố Âm ở trên Vô Trần bảng đứng ở vị trí trước 100, người nào lại không có mắt như vậy?”

”Nghe nói gọi là Bạch Vũ, hai ngày thắng liên tiếp 20 trận, tựa hồ thực lực không tồi.”

”Kia còn chờ cái gì nữa, nhanh nhanh đi xem một chút.”

Trên đường cái Bình Thạch thành, trong quán trà nơi nơi đều nghị luận chuyện này, tất cả mọi người đều bị kích động chạy về hướng trường thi đấu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.